Ngụy Tầm thất thần thu dọn hết đồ đạc rồi bước ra khỏi cửa nhà, cuối cùng không nỡ nhìn lại lần nữa ngôi nhà mình đã gắn bó suốt hơn hai mươi năm qua.
Đôi mắt cô rưng rưng, cảm xúc luyến tiếc hiện rõ trong ánh mắt.
Gia đình Ngụy Tầm đột ngột phá sản, người nhà đã tẩu tán chút tài sản còn sót lại rồi bay ra nước ngoài.
Ngụy Tầm đang học nghiên cứu sinh, việc học chưa hoàn thành nên cuối cùng cô vẫn quyết định ở lại trong nước.
Thế nhưng tất cả thẻ ngân hàng của nhà họ Ngụy đều bị phong tỏa, trên người cô chỉ còn đúng 500 tệ tiền mặt, ngay cả ngôi nhà này hôm nay cũng bị tòa án thu hồi.
Ngụy Tầm cô độc đi trên đường, cô chẳng biết mình sẽ đi về đâu. Chưa nói đến việc học phí kỳ sau vẫn chưa có tung tích, ngay cả tiền sinh hoạt tháng này chỉ có 500 tệ... chẳng biết có sống nổi không.
Nghĩ đến người thân đang ở nơi đất khách quê người, Ngụy Tầm không cầm được nước mắt, cứ thế khóc nức nở đến mức thở chẳng ra hơi.
Người qua đường nhìn người phụ nữ đang gào khóc không màng hình tượng giữa phố thế này đều vội vàng tránh xa.
Giữa lúc Ngụy Tầm còn đang nức nở, một chiếc Rolls-Royce màu đen lấp lánh ánh kim loại lạnh lẽo dừng ngay trước mặt cô.
Một người phụ nữ mặc váy ôm sát từ ghế phụ bước xuống, nhìn vào ảnh chụp trên điện thoại để xác nhận thông tin, rồi ôn tồn nói: "Ngụy tiểu thư, Văn tổng nhà chúng tôi có lời mời."
Ngụy Tầm ngơ ngác, chẳng kịp nghĩ xem có nguy hiểm hay không đã mơ màng leo lên xe.
Cô hiện tại cả người chỉ có 500 tệ, cô thực sự không nghĩ ra đối phương có thể lợi dụng được gì ở mình.
Văn tổng? Văn tổng là ai? Ngụy Tầm lục tìm trong ký ức nhưng chắc chắn không có người này.
Cho đến khi Ngụy Tầm được đưa tới văn phòng. Người phụ nữ ngồi trên ghế làm việc có vóc dáng phập phồng quyến rũ, đôi tay thon dài trắng ngần đan vào nhau đặt trên bàn. Nàng để tóc dài, nhưng trái ngược với khí chất lạnh lùng là đôi mắt hạnh tròn trịa, dịu dàng mà đáng yêu.
Ngụy Tầm đáng xấu hổ mà rung động trước người phụ nữ này. Trái tim trong lồng ngực như chú nai con chạy loạn, đập liên hồi "thình thịch".
Người phụ nữ ở ghế phụ lúc nãy đưa một tập tài liệu đến trước mặt Ngụy Tầm.
Ngụy Tầm nhìn người phụ nữ mặt không cảm xúc đang ngồi ở ghế chủ tọa, rồi lại nhìn người phụ nữ đưa tài liệu cho mình. Cô cầm lấy tập hồ sơ, cúi đầu xem xét. Trên mặt giấy trắng mực đen, tiêu đề hiện rõ mồn một bốn chữ lớn: Hợp đồng bao nuôi.
Sự khuất nhục tức khắc đè nặng lên vai Ngụy Tầm. Cô nghiến răng phẫn nộ. Nhà họ Ngụy cô có phá sản thật, nhưng vẫn chưa sa đọa đến mức phải để người khác bao nuôi!
"Tôi!..." Hai chữ từ chối chưa kịp thốt ra đã bị trợ lý ngắt lời.
"Người ngồi trước mặt cô đây chính là Văn tổng đấy."
Ngụy Tầm ngước mắt nhìn, trái tim lại bắt đầu đập điên cuồng, hơi nóng bốc lên khiến khuôn mặt cô đỏ ửng.
Ngụy Tầm liền nuốt hai chữ từ chối vào trong.
Tại sao hai cảm xúc hoàn toàn khác biệt là "khuất nhục" và "rung động" lại có thể xuất hiện cùng một lúc thế này?
...
"Ngụy tiểu thư, dọn xong đồ ở trường thì nhớ liên hệ theo số điện thoại này." Trợ lý kết bạn với Ngụy Tầm rồi gửi số của tài xế qua cho cô. Ngoài ra còn có một bản: Những điều cần lưu ý.
Văn tổng cử tài xế đưa Ngụy Tầm về trường học, cô ngồi trên xe xem bản lưu ý:
Điều thứ nhất: Văn tổng không nói được, chú ý ngôn từ.
Điều thứ hai: Phải thường xuyên ôm và hôn Văn tổng.
Điều thứ ba: Không được gọi Văn tổng bằng những danh xưng quá thân mật.
Hai điều đầu thì còn được, nhưng điều cuối cùng là cái quỷ gì thế? Chẳng lẽ Văn tổng đã có đối tượng rồi? Vậy chẳng phải cô đi làm tiểu tam sao? Ngụy Tầm tức khắc bồn chồn, lo lắng đứng ngồi không yên.
Cô nhìn bác tài xế đang lái xe, cuối cùng vẫn đánh bạo hỏi: "Chú tài xế, Văn tổng của các người có đối tượng chưa ạ?"
Chú tài xế như nghe thấy chuyện gì nực cười lắm, bắt đầu cười ha hả. Sau đó sực nhớ ra đây là việc của sếp, liền hắng giọng hai tiếng, lấy lại vẻ trầm ổn lúc trước: "Yên tâm đi, chưa có đâu. Tôi lái xe cho Văn tổng từ năm cô ấy 20 tuổi, đến giờ cô ấy 30 rồi mà tôi vẫn chưa thấy cô ấy có đối tượng thân mật nào cả."
Nói xong, tài xế xuyên qua gương chiếu hậu nhìn Ngụy Tầm đầy ẩn ý: "Ngụy tiểu thư, cô đặc biệt lắm đấy."
Ngụy Tầm nghe câu đó thì tim hẫng một nhịp, cô cúi đầu, mặt nóng bừng như lửa đốt.
Ngụy Tầm cùng với hành lý đều được đóng gói, đưa thẳng vào phòng ngủ chính trong căn hộ cao cấp của Văn tổng.
Nơi này rất gần công ty của Văn tổng, đứng ở ban công từ cửa sổ sát đất có thể nhìn thấy tòa nhà văn phòng của công ty nàng - một khối kiến trúc đèn đuốc sáng trưng.
Ngụy Tầm sờ sờ chiếc hộp nhỏ trong túi, mặt đỏ ửng. Cô lớn ngần này rồi mà tay người khác còn chưa dắt qua, nói gì đến chuyện làm loại việc này...
"Ai nha!" Trong đầu Ngụy Tầm đột nhiên tái hiện lại mấy đoạn video ngắn từng học hỏi qua, cô thẹn thùng che kín hai mắt mình lại.
Nhưng video đó chiếu trong đầu chứ có phải trước mắt đâu. Càng che mắt lại, ký ức lại càng rõ mồn một.
Ngụy Tầm căng thẳng cả đêm, nhưng Văn tổng mãi vẫn chưa xuất hiện.
Cô đành phải đi tắm trước, thay bộ đồ ngủ sạch sẽ rồi chui vào chăn của Văn tổng.
Ngụy Tầm như kẻ b**n th**, vùi đầu vào gối của Văn tổng, dựa vào mùi hương đậm nhạt trên gối mà phân biệt xem bình thường nàng ngủ bên nào.
Mãi đến khi ngủ mơ mơ màng màng, Ngụy Tầm nghe thấy tiếng mở cửa bên ngoài, cô lập tức tỉnh hẳn.
Văn tổng về rồi sao?
Ngụy Tầm bật dậy khỏi giường, rồi lại như "bịt tai trộm chuông" mà nằm xuống, trong đầu toàn là những suy nghĩ đen tối hỗn loạn, mặt nóng bừng bừng.
"Cạch —"
Cửa mở, Ngụy Tầm nheo mắt nhìn lén. Dáng người Văn tổng thật sự quá đẹp. Cô nuốt nước miếng, thầm mắng mình không phải con người, rồi nhắm mắt tiếp tục giả vờ ngủ.
Văn tổng nhìn cái bọc nhỏ nhô lên trong chăn, gương mặt lạnh lùng hiện lên một nụ cười. Đến cả tiếng bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Ngụy Tầm cảm thấy một bóng đen bao phủ trước mắt. Có phải... có phải Văn tổng lại gần không? A a a! Ngụy Tầm gào thét trong lòng, rốt cuộc cô nên tỉnh lại hay là tiếp tục giả vờ đây!
Cho đến khi một bàn tay mềm ấm chạm vào chân mày cô, lông mi Ngụy Tầm run rẩy, cô hốt hoảng mở mắt, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Văn tổng thong thả thu tay lại, vén lọn tóc xõa bên mặt ra sau tai.
Dù dáng vẻ Văn tổng trông có vẻ điềm tĩnh, nhưng Ngụy Tầm không hiểu sao vẫn cảm nhận được nàng đang có chút lúng túng.
Cổ họng cô khô khốc, đôi mắt long lanh nước, giọng nói nhỏ nhẹ: "Văn tổng, ngài đi tắm sao?"
Văn tổng thuận theo bậc thang mà Ngụy Tầm đưa ra, khẽ gật đầu. Ngụy Tầm nhìn bóng lưng Văn tổng đi vào phòng tắm, cảm thấy có chút dáng vẻ "chạy trốn".
Ngụy Tầm bỗng thấy khô miệng khô lưỡi, Văn tổng thật đáng yêu.
Cô đỏ mặt sờ xuống dưới gối lấy ra chiếc hộp nhỏ in hình bươm bướm mộng mơ, mặt càng lúc càng đỏ và nóng hơn.
Cô cầm điện thoại lên tìm kiếm, ôn tập lại quy trình một lần nữa, rồi thở hắt ra một hơi thật dài.
Ngụy Tầm vỗ vỗ vào khuôn mặt quá nóng của mình, vùi vào trong chăn vặn vẹo như con sâu nhỏ.
Văn tổng vội vàng vào phòng tắm đến mức quên cả mang theo quần áo. Nàng nhìn quanh phòng tắm trống trơn không có lấy một bộ đồ lót, rơi vào trầm mặc. Khổ nỗi nàng không nói được, muốn gọi Ngụy Tầm giúp cũng không biết diễn đạt thế nào.
May mà trong phòng tắm có chuẩn bị áo choàng tắm. Văn tổng cắn môi đắn đo một hồi, rồi "để trống trận địa" bên trong, khoác áo choàng tắm bước ra ngoài.
Ngụy Tầm đã chuẩn bị sẵn máy sấy, chờ đợi từ lâu.
Đây là thành quả học tập suốt một buổi chiều của cô. Ngụy Tầm chép miệng, thầm nghĩ cuốn sách "Tự bạch của một người tình" kia viết cũng không tệ.
"Văn tổng, để em sấy tóc cho ngài." Trên mặt Ngụy Tầm treo nụ cười chuyên nghiệp của một "người tình".
Văn tổng bước đi với đôi chân trần không mặc gì bên trong lớp áo choàng, nàng nắm chặt vạt áo, cơ thể như không nghe theo sai khiến mà bước tới.
Rõ ràng đây là lần đầu tiên Ngụy Tầm sấy tóc cho người khác, nhưng lại làm rất tốt. Ngụy Tầm thầm khen ngợi: "Mình đúng là thiên tài!"
Văn tổng vừa tận hưởng phục vụ sấy tóc, vừa mím môi có chút ghen tuông. Ngụy Tầm làm tốt như vậy, có phải cũng từng sấy cho người khác rồi không?
Ngụy Tầm, người từ hôm nay lập chí trở thành "người tình hoàn hảo", lập tức chú ý đến cảm xúc vi diệu của Văn tổng. Cô bắt đầu suy nghĩ, sao Văn tổng đột nhiên lại không vui?
Chẳng lẽ Văn tổng không hài lòng với phục vụ của cô, hay là... ngón chân Ngụy Tầm khẽ co lại, hay là Văn tổng đợi đến mất kiên nhẫn rồi?
Ngụy Tầm không lãng phí thời gian nữa, nhanh chóng sấy khô tóc cho Văn tổng.
Sấy xong, cả hai cùng nằm trên giường.
Văn tổng thầm than không ổn, nàng quên mất chưa thay đồ ngủ.
Ngụy Tầm nuốt nước miếng, chậm rãi đưa tay ôm lấy vòng eo của Văn tổng. Ngụy Tầm cảm nhận được cả người Văn tổng cứng đờ lại. Trong bóng tối, hơi thở của cả hai đều trở nên dồn dập.
"Văn tổng..." Ngụy Tầm bị giọng nói của chính mình làm giật mình, sao mà nó lại ngọt và nũng nịu đến thế.
Nếu bật đèn lên, Ngụy Tầm sẽ thấy một Văn tổng thanh lãnh giờ đã biến thành con cua hấp, đỏ bừng và tỏa ra hơi nóng.
Ngụy Tầm chống tay ngồi dậy, thử hôn lên trán, lên mũi rồi lên má Văn tổng. Cơ thể Văn tổng khẽ run rẩy nhưng không hề phản kháng.
Cảm nhận được thái độ nghênh hợp theo của đối phương, lá gan của Ngụy Tầm lớn hơn hẳn, cô đặt nụ hôn lên môi Văn tổng.
A, thật mềm!
Trên đời sao lại có thứ mềm mại đến thế, còn mềm hơn cả thạch, ngọt hơn cả kẹo đường.
Ngụy Tầm không thầy tự hiểu, cạy mở hàm răng Văn tổng, môi lưỡi giao triền. Trong phòng vang lên những tiếng nước ám muội.
Hơi thở nóng hổi của hai người đan xen vào nhau, tạo nên một không gian ám muội chỉ thuộc về riêng họ. Dù trong bóng tối, đôi mắt hạnh long lanh, mờ mịt hơi sương của Văn tổng vẫn hiện rõ trong mắt Ngụy Tầm.
"Văn tổng..." Ngụy Tầm ngậm lấy vành tai đầy đặn của Văn tổng, khẽ cắn.
Phản ứng của Văn tổng rất lớn, từ trong cổ họng phát ra một tiếng "Ân~" run rẩy.
Ngụy Tầm như nghe được tiên nhạc, cô vừa l**m vừa cắn, chơi đùa đến mức vành tai Văn tổng đỏ rực lên.
Văn tổng thực sự chịu không nổi, dùng sức đẩy vai Ngụy Tầm một cái. Ngụy Tầm cảm nhận được lực đẩy liền dừng lại, nhìn thấy ánh nước nơi khóe mắt Văn tổng, cô bỗng thấy tự trách. Là một người tình, sao cô có thể phớt lờ cảm nhận của kim chủ cơ chứ.
Ngụy Tầm l**m đi giọt nước mắt của Văn tổng.
Văn tổng nắm lấy tóc Ngụy Tầm, bật khóc.
Ngụy Tầm, thật là quá đáng.
Ngụy Tầm hăng hái làm việc, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu quan sát phản ứng của kim chủ.
"Văn tổng, thế này được không?"
"Văn tổng, có nặng quá không?"
"Văn tổng, có nhẹ quá không?"
"Văn tổng..."
Văn tổng khóc thành tiếng, siết chặt tóc Ngụy Tầm.
Cảm nhận được cơn đau từ da đầu, nhiệt huyết của Ngụy Tầm như sôi lên, càng thêm hưng phấn.
Một luồng kh*** c*m mãnh liệt ập đến đại não, Văn tổng kẹp chặt lấy đầu Ngụy Tầm, khóc càng dữ dội hơn.
Văn tổng thở hổn hển nghỉ ngơi rất lâu, đôi mắt phủ một lớp sương mờ, rầm rì r*n r*.
Ngụy Tầm biết, đây chính là "thời gian hiền giả" mà trên mạng hay nói.
(Thời gian hiền giả: Xuất phát từ tiếng Nhật còn có tên gọi khác là "Kenja Time", là cảm giác trống rỗng do bộ não tạo ra sau một sự kiện nào đó, thường để nói về việc sau khi l*m t*nh hoặc th* d*m.)
Ngụy Tầm ôm lấy Văn tổng, từng chút từng chút v**t v* tấm lưng đang run rẩy của nàng, lòng dâng lên niềm xót xa, Văn tổng gầy quá.
Đợi đến khi Văn tổng nghỉ ngơi xong, Ngụy Tầm mới lấy chiếc hộp nhỏ từ dưới gối ra: "Văn tổng ngài yên tâm, em đều chuẩn bị kỹ càng rồi."
Văn tổng run một cái, nhích mông lùi về sau, khuôn mặt đỏ bừng còn vương nước mắt hiện lên vẻ sóng sánh tình tứ...
...
Sáng hôm sau.
Trợ lý ngồi trong văn phòng tổng tài, sốt ruột nhìn đồng hồ. Một Văn tổng luôn đúng giờ mà hôm nay lại đi muộn! Chuyện này thật là chấn động!
"Ai —"
Tiểu trợ lý thở dài một tiếng não nề: Đêm xuân ngắn ngủi, mặt trời lên cao mới thức giấc, từ nay quân vương chẳng màng buổi lâm triều sớm!
Đúng là hồng nhan họa thủy, hồng nhan họa thủy mà!
