108 Cách Bắt Nạt Nhóc Câm

Chương 112: Tiệc đính hôn



Bỏ ra thêm một ít tiền để mượn dì chủ tiệm một bộ chăn đệm sạch sẽ, Ngụy Tầm tạm thời "an cư" tại nơi này.

Chưa kịp nghỉ ngơi tử tế, điện thoại của Ngụy Tầm đã vang lên. 

Ngụy Tầm cầm điện thoại lên xem, dãy số này... chính là tin nhắn của Tiêu Tiêu. 

Bình thường khi nhận được tin nhắn của Tiêu Tiêu, Ngụy Tầm sẽ vô cùng phấn khích, nhưng hôm nay cô lại chẳng thể vực dậy tinh thần nổi. 

Chiếc điện thoại nằm trong lòng bàn tay giống như một chiếc hộp Pandora nặng trĩu, vĩnh viễn không biết khi mở ra bên trong sẽ chứa đựng điều gì.

Nhưng chuyện gì đến cũng phải đến, cuối cùng vẫn phải đối mặt. 

Những dòng chữ dài dằng dặc chiếm trọn màn hình bắt đầu thuật lại từng chút một những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian qua...

Ngày hôm đó, Văn Tiêu Tiêu ở nhà đợi mãi, đợi mãi, cho đến khi trời đã tối mịt mà Ngụy Tầm vẫn chưa về. Văn Tiêu Tiêu đã gửi rất nhiều tin nhắn, gọi rất nhiều cuộc điện thoại, nhưng tất cả đều như đá chìm đáy biển, không một chút tăm hơi.

Văn Tiêu Tiêu cuối cùng cũng nhận ra có điều chẳng lành, nàng vội vàng bắt xe đến trường, đồng thời nhắn tin hỏi thăm tin tức từ bạn bè của Ngụy Tầm qua điện thoại. Đa số các bạn học đều bảo không biết. 

Một người bạn cùng lớp với Ngụy Tầm nói rằng tan học thấy Ngụy Tầm vội vã rời đi. Một vài người khác lại nói thấy Ngụy Tầm ra cổng trường rồi lên một chiếc taxi.

Văn Tiêu Tiêu đã hỏi gần như tất cả những người quen của Ngụy Tầm mà nàng biết. Ngoại trừ mẩu tin cuối cùng có chút giá trị, những người còn lại đều không cung cấp được manh mối hữu ích nào, nhưng Văn Tiêu Tiêu có thể tạm xác định rằng Ngụy Tầm chắc chắn đã rời khỏi trường học.

Văn Tiêu Tiêu đến phòng bảo vệ của trường, nàng muốn kiểm tra camera giám sát, nhưng nhà trường không đồng ý, nói rằng phải có giấy tờ ký tên của cấp này cấp nọ mới được xem. 

Ngụy Tầm chưa bao giờ biến mất không một tiếng động như vậy, lòng Văn Tiêu Tiêu như lửa đốt, càng lúc càng bùng cháy dữ dội. 

Đủ loại tin tức đô thị hiện lên trong đầu nàng: tai nạn xe cộ, án mạng, bắt cóc...

Lòng bàn tay Văn Tiêu Tiêu đẫm mồ hôi, trái tim như bị một bàn tay lớn bóp nghẹt, đau nhói. 

Nàng muốn báo án, nhưng nàng biết rõ nếu mất tích chưa đầy 24 giờ thì cảnh sát thường sẽ không thụ lý.

Văn Tiêu Tiêu lập tức hỏi thăm mẹ của Ngụy Tầm. Mẹ Ngụy Tầm vô cùng kinh ngạc, lập tức trả lời tin nhắn và bảo nàng cứ đợi ở đó, bà sẽ đến ngay.

Mẹ và cha của Ngụy Tầm cùng đến trường. Bảo vệ vốn đang ngăn cản không cho Văn Tiêu Tiêu vào, khi liếc nhìn khí chất và cách ăn mặc bất phàm của hai người thì có chút e dè, nhưng quy định vẫn là quy định, hắn vẫn không cho vào. 

Mẹ Ngụy Tầm đã sớm chuẩn bị, bà đưa điện thoại cho bảo vệ xem cái gì đó. Sau khi xem xong, sắc mặt hắn biến đổi hẳn, lập tức mở cửa cho họ vào.

Nhờ những thông tin Văn Tiêu Tiêu thu thập được trước đó, ba người họ nhanh chóng tìm được manh mối trọng tâm: Ngụy Tầm quả thực đã lên một chiếc taxi. 

Nhưng không lý nào lại mất liên lạc, nếu xảy ra chuyện thì tầm này bệnh viện đã sớm liên hệ với người nhà rồi.

Mẹ Ngụy Tầm chú ý đến tài xế lái xe mặc áo đen, quần đen, đội mũ và đeo khẩu trang kín mít. 

Bà kéo ngược tiến độ camera về phía trước, quả nhiên người này đã lái xe taxi đợi ở đây rất lâu, Ngụy Tầm vừa ra là hắn chạy đến ngay trước mặt cô, rõ ràng là có chuẩn bị từ trước. 

Sau khi xác nhận không phải là tai nạn ngoài ý muốn, cả ba người mới thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần người còn bình an là được rồi.

Văn Tiêu Tiêu trở về nhà, khi nàng còn chưa hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì mẹ Ngụy Tầm đã đến tìm nàng. 

Bà bảo rằng ông nội của Ngụy Tầm đã đưa Ngụy Tầm đi, bảo nàng đừng lo lắng quá. 

Nghe được tung tích của Ngụy Tầm, tảng đá đè nặng trong lòng Văn Tiêu Tiêu cuối cùng cũng rơi xuống.

Nhưng chẳng mấy chốc, Văn Tiêu Tiêu lại không tài nào vui nổi. Trong điện thoại của nàng đang nằm im lìm những tin nhắn mà ông nội Ngụy Tầm gửi tới. 

Thực ra từ trước đó không lâu, ông nội Ngụy Tầm đã gửi cho nàng một vài tin nhắn cảnh cáo, vừa sỉ nhục tình yêu đồng giới của nàng là ghê tởm, vừa nói nàng không xứng với Ngụy Tầm, còn nói rất nhiều lời cay độc ép nàng phải rời xa Ngụy Tầm.

Ông nội Ngụy Tầm đã điều tra lý lịch của Văn Tiêu Tiêu, quá khứ của nàng như bị l*t tr*n hoàn toàn trước mặt ông nội Ngụy Tầm. 

Trong khoảng thời gian đó, Văn Tiêu Tiêu rơi vào trạng thái lo âu chưa từng có, ngay cả việc tặng một món quà cho Ngụy Tầm nàng cũng không đủ tự tin để đưa ra. 

Cho dù ông nội Ngụy Tầm dùng đủ chiêu trò "vừa đấm vừa xoa", Văn Tiêu Tiêu vẫn cắn răng chịu đựng áp lực mà không rời xa Ngụy Tầm. 

Nàng không nói cho Ngụy Tầm biết, không phải vì nàng không tin Ngụy Tầm, mà bởi vì đối phương là ông nội của Ngụy Tầm, dù sao thì sự việc cũng rất khác biệt.

Nhìn vào dấu chấm đỏ thông báo tin nhắn mới, Văn Tiêu Tiêu thậm chí không có can đảm để mở ra. 

Nhưng cuối cùng vẫn phải đối mặt, nàng mở tin nhắn ra, đó là một bức ảnh - Ngụy Tầm đang nằm im lìm trên giường, gương mặt ửng hồng, ngủ rất say. 

Rõ ràng hình ảnh rất ấm áp, nhưng lại khiến Văn Tiêu Tiêu cảm thấy sợ hãi tột độ, cả người nổi da gà. Bởi vì Ngụy Tầm khi ngủ chưa bao giờ kéo chăn đắp tận cằm như thế.

Bàn tay cầm điện thoại của Văn Tiêu Tiêu run rẩy, nàng nhắn hỏi: "Ngài muốn làm gì?"

Đối phương không hồi âm. Tiếng chuông cửa vang lên, Văn Tiêu Tiêu mở cửa thì thấy một hộp giấy nhỏ đặt trên mặt đất. 

Nàng nhìn quanh bốn phía nhưng không thấy bóng người nào, cảm giác sởn gai ốc, nàng vội đóng cửa lại, cảm giác như đâu đâu cũng có mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.

Mở hộp giấy ra, bên trong là một chiếc vé máy bay đi nước ngoài và một chiếc thẻ ngân hàng. 

Đồ vật trong tay nàng rơi xuống đất "xoảng", chiếc vé máy bay lượn lờ giữa không trung rồi cuối cùng rơi lại vào hộp. Chẳng cần xem nàng cũng biết đây là người nào làm ra.

Văn Tiêu Tiêu cắn môi, dù rất sợ hãi nhưng nàng không làm theo mà báo ngay cho mẹ Ngụy Tầm. 

Mẹ Ngụy Tầm trầm mặc một hồi rồi bảo nàng cứ làm theo, tất nhiên chỉ là giả vờ để đánh lạc hướng ông nội. Bà hứa với Văn Tiêu Tiêu sẽ mang Ngụy Tầm về an toàn. 

Thế là, Văn Tiêu Tiêu mới bay ra nước ngoài lánh mặt một thời gian.

Suốt thời gian đó, nàng vô cùng lo lắng, hơn nữa nàng cảm nhận được luôn có người theo dõi mình, điều này khiến nàng vô cùng khó chịu. 

Cho đến khi nhận được tin nhắn từ Ngụy Tầm, Văn Tiêu Tiêu mới thấy như mây tan nhìn thấy trăng rằm, nước mắt rơi lã chã. 

Nàng chỉ là một sinh viên, chẳng thể làm được gì, chỉ có thể nghe theo lời người lớn. 

Cảm giác bất lực bao trùm lấy nàng, nhưng nàng thật sự không muốn rời xa Ngụy Tầm, đây là người duy nhất nàng yêu, cũng là người nàng đã quyết định sẽ chung sống cả đời, làm sao có thể rời bỏ?

Đọc xong toàn bộ đoạn tin nhắn, cổ họng Ngụy Tầm vừa khô vừa chát, đuôi mắt đã đỏ hoe.

 Ở nơi cô không nhìn thấy, Tiêu Tiêu đã phải chịu đựng biết bao nhiêu áp lực. 

Ngụy Tầm kìm nén sự chua xót nơi sống mũi, nhắn tin báo bình an cho Văn Tiêu Tiêu, bảo nàng cứ ở nước ngoài chơi thêm vài ngày, đợi sóng gió qua đi sẽ lập tức đón nàng về. 

Hai người nhắn qua nhắn lại rất nhiều tin nhắn, mãi cho đến khi điện thoại sắp hết pin, Ngụy Tầm mới định đi tìm bộ sạc để sạc pin rồi tiếp tục trò chuyện với bảo bối của mình.

Đột nhiên, bên ngoài trời đổ mưa thu. Cơn mưa thu sắp sang đông mang theo hơi lạnh thấu xương, từng chút một len qua khe cửa sổ khiến Ngụy Tầm rùng mình một cái. 

Đã nghèo còn gặp cái eo, chuyện xui xẻo luôn ập đến cùng lúc, Ngụy Tầm cắm sạc nhưng điện thoại mãi chẳng hiện thông báo đang sạc. 

Ngụy Tầm không tin vào mắt mình, rút ra cắm lại nhiều lần nhưng vẫn không có phản ứng. Nhìn lượng pin đỏ rực ở góc trên bên phải màn hình, Ngụy Tầm đành phải chào tạm biệt Văn Tiêu Tiêu trước.

Ngụy Tầm bước ra ngoài, dì chủ tiệm vẫn đang trông sạp hàng, dù giờ này bánh bao đã bán gần hết nhưng vẫn còn dư lại một ít. 

Dì không muốn lãng phí nên vẫn cố nán lại xem có ai đến mua nốt không. 

Ngụy Tầm bước nhanh đến trước mặt dì, đưa cổng sạc điện thoại ra hỏi: "Dì ơi, dì có bộ sạc loại cổng này không ạ?"

Dì chủ nhìn kỹ rồi lắc đầu. Điện thoại của dì vẫn là mẫu cũ từ mấy năm trước, dùng loại sạc kiểu cũ.

"Dạ, thôi vậy." Ngụy Tầm có chút thất vọng.

Dì chủ thấy cô mặc ít như vậy, không nhịn được mà quan tâm hỏi: "Này cô bé, trời vừa mưa thu thế này lạnh lắm, sao cháu mặc có tí xíu vậy?"

Ngụy Tầm run lên một cái, quả thực là có hơi lạnh: "Dạ, con định ra ngoài mua bộ sạc, sẵn tiện mua thêm cái áo dày mặc luôn ạ."

Dì chủ nghe Ngụy Tầm nói như vậy mới gật đầu, chỉ đường cho Ngụy Tầm rồi còn cho cô mượn một chiếc ô. 

Ngụy Tầm mua một chiếc áo lông vũ màu đen, rõ ràng là kiểu dáng rất đơn giản nhưng mặc lên người cô lại đẹp đến lạ kỳ, đến nỗi dì chủ tiệm cũng phải khen ngợi mãi. 

Ngụy Tầm đáp lại vài câu rồi vội vã chạy về phòng.

Vất vả lắm mới cầm được bộ sạc về phòng, đợi vài phút sau điện thoại mới khởi động được. 

Ngụy Tầm lập tức gửi tin nhắn cho Văn Tiêu Tiêu, nhưng đợi một lúc lâu mà bên kia không thấy hồi âm. 

Chắc là bên này ban ngày thì bên kia là ban đêm, Tiêu Tiêu ngủ rồi chăng, Ngụy Tầm tự trấn an mình như thế.

Bỗng ngoài cửa vang lên ba tiếng "thình thình thình". Ngụy Tầm hé mở khe cửa, thì ra là dì chủ tiệm.

"Dì ạ? Có chuyện gì thế dì?" Đôi vai đang căng cứng của Ngụy Tầm thả lỏng xuống, cô buông lỏng cảnh giác.

"Dì vừa làm cơm tối, một mình dì ăn không hết, lát nữa cháu sang ăn cùng cho vui nhé." Dì chủ cười nói, dì nhìn Ngụy Tầm thấy rất thân thiết, có lẽ vì dì cũng có một cô con gái lớn hơn Ngụy Tầm không bao nhiêu.

Tay nghề của dì chủ rất khéo, mùi thức ăn thơm lừng bay khắp cả gian phòng ăn. Nói là phòng ăn chứ thực ra cũng chỉ là một chiếc bàn nhỏ bốn người đặt cạnh bếp. 

Dì chủ và Ngụy Tầm ngồi đối diện nhau, Ngụy Tầm chốc chốc lại khen món ăn của dì thơm ngon, khiến dì chủ cười không ngớt.

Dì chủ che miệng cười: "Con bé này, thật là khéo mồm khéo miệng."

Nói xong, dì chủ tiệm dường như lại nghĩ đến cô con gái đang làm việc tại tập đoàn Lý thị của mình, vẻ mặt dì khựng lại, thoáng hiện lên một tia đau buồn.

Ngụy Tầm không hề bỏ lỡ cảm xúc chợt lóe lên đó, cô quan tâm hỏi: "Dì ơi, có chuyện gì vậy ạ?"

Dì xua xua tay: "Không có gì, chỉ là dì nhớ con gái thôi."

"Con gái? Dì còn có con gái nữa ạ." Ngụy Tầm nghe dì nói nhớ con gái nên cũng thuận theo lời dì để tiếp tục câu chuyện.

"Đúng vậy, con gái dì chắc cũng chỉ lớn hơn cháu vài tuổi thôi, hiện đang thực tập tại tập đoàn Lý thị." Khi nói lời này, dì chủ tiệm có chút tự hào, bởi Lý thị là một tập đoàn lớn hàng đầu ở thành phố A.

"Tập đoàn Lý thị?" Trong mắt Ngụy Tầm xẹt qua một tia u ám. Đó chẳng phải là tập đoàn nhà Lý Đông Thành sao.

"Cô bé, cháu không biết tập đoàn Lý thị à?" Thấy phản ứng của Ngụy Tầm, dì chủ tiệm ngạc nhiên hỏi.

Ngụy Tầm lắc đầu. Ý cô là muốn phủ nhận câu hỏi của dì, nhưng cái lắc đầu này lại khiến dì chủ tiệm hiểu lầm theo một nghĩa khác. 

Dì bắt đầu thao thao bất tuyệt giới thiệu với Ngụy Tầm về tập đoàn Lý thị. Vì con gái làm việc ở đó nên ngày nào dì cũng để ý tin tức về công ty này, giờ đây dì thuộc lòng mọi thứ như lòng bàn tay.

Ngụy Tầm không ngắt lời dì, chỉ im lặng lắng nghe.

"Hơn nữa nhé, con gái dì bảo thiếu gia của tập đoàn họ ngày mai sẽ đính hôn với nhị tiểu thư của tập đoàn Ngụy thị đấy, cả công ty họ đều đồn ầm lên rồi."

Ngụy Tầm nghe đến đây thì đột ngột ngẩng phắt đầu lên: "Dì... dì nói gì cơ?"

"Thì thiếu gia nhà họ ngày mai đính hôn với nhị tiểu thư nhà họ Ngụy, còn có không ít nhân viên nhận được quà nhỏ của thiếu gia phát nữa."

"Dì ơi, chắc con gái dì nghe nhầm tin đồn thôi, con xem trên tin tức đâu có thấy gì." Ngụy Tầm siết chặt đôi đũa, cô không tin.

"Dì không lừa cháu đâu, chuyện này xảy ra đột ngột lắm, sáng nay mới tung tin ra mà, cháu xem này."

Dì chủ tiệm lấy điện thoại từ trong túi ra đưa cho Ngụy Tầm xem. Trên trình duyệt, tin đầu tiên đập vào mắt chính là: Tập đoàn Ngụy thị và tập đoàn Lý thị sắp liên hôn, hai nhà cường cường liên thủ. Nhấn vào xem chi tiết, ngày cử hành chính là ngày mai!

Chuyện này... sao có thể chứ?

Cô đã chạy thoát rồi, vậy mà ông nội vẫn dám tung tin này ra, ông không sợ đến lúc đó cô không xuất hiện thì sẽ biến thành trò cười cho thiên hạ sao? 

Hay là, ông nội lại có thủ đoạn mới nào khác?

Một cảm giác bất lực sâu sắc ùa về, Ngụy Tầm thậm chí nảy sinh ý định muốn bỏ cuộc. 

Cô thất thần, miếng cơm vừa đưa vào miệng bỗng trở nên nhạt nhẽo vô vị.

"Nhưng mà..." Dì chủ tiệm vẫn tiếp tục kể về Lý thị, nhưng Ngụy Tầm đã chẳng còn tâm trí đâu mà nghe nữa.

Sau bữa cơm, Ngụy Tầm trở về phòng. Cô vốn đang giận dỗi không muốn liên lạc với mẹ, nhưng nếu tin tức kia là thật, cô không thể không gọi. 

Ngụy Tầm lập tức gọi cho mẹ, nhưng kỳ lạ là điện thoại của bà lại báo tắt máy, hoàn toàn không liên lạc được.

Ngụy Tầm căng thẳng trong lòng. Những tin tức vừa đọc cộng với tình hình hiện tại khiến cô gần như không thở nổi, giống như bị một chiếc khăn lông ướt sũng bịt kín miệng, không tài nào hô hấp nổi.

Ngụy Tầm điên cuồng lục lại trí nhớ. Cha? Không được, cô thấy cha và ông nội ở cùng nhau, cô không thể tin tưởng cha mẹ lúc này. 

Trợ lý Vương! Đúng rồi, trợ lý Vương! 

Ngụy Tầm còn nhớ số của trợ lý Vương, hồi cấp ba rất nhiều việc đều do trợ lý Vương sắp xếp, Ngụy Tầm nhớ rất rõ.

Cô bấm số gọi, nhưng lạ thay, điện thoại của trợ lý Vương cũng báo tắt máy. 

Ngụy Tầm suy nghĩ một chút liền đưa ra kết luận: có lẽ hai người họ đi công tác cùng nhau, hiện đang ở trên máy bay nên mới tắt máy.

Ngụy Tầm vô lực buông thõng cánh tay, chiếc điện thoại rơi xuống giường. Cô ngã quỵ xuống chiếc giường gỗ cứng nhắc. 

Cô trốn ở đây để làm gì? Để lẩn tránh. 

Ngụy Tầm vùi đầu vào chăn, lòng mệt mỏi rã rời. Đúng vậy, cô xác thực đang trốn chạy. Cô sợ bị ông nội bắt về để thao túng cuộc đời, cô sợ cha mẹ thực ra chẳng quan tâm đến cô như cô tưởng.

Và cô sợ cho Tiêu Tiêu... Tiêu Tiêu hiện đang ở nước ngoài, liệu có thực sự an toàn hơn không? 

Dù mẹ có phái người bảo vệ nàng, nhưng cảm giác bị một đám người giám thị chắc chắn cũng chẳng dễ chịu gì.

Tất cả đều là vì cô. Ngụy Tầm thống khổ vò nát vạt áo, nỗi hối hận và thống khổ cùng lúc dâng trào. 

Nếu không phải vì cô không đủ mạnh mẽ, Tiêu Tiêu đã không phải thỏa hiệp nhiều đến thế, thậm chí phải đến một đất nước xa lạ.

Nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống. Mấy ngày nay cô đã khóc quá nhiều. Từ nhỏ cô đã biết khóc lóc không giải quyết được vấn đề, nhưng tại sao nước mắt cứ mãi tuôn rơi? 

Nói cho cùng, cô cũng chỉ mới ngoài hai mươi, tại sao ông nội cứ phải dồn cô vào đường cùng như vậy.

Trong một khoảnh khắc, Ngụy Tầm thậm chí đã nghĩ đến việc buông xuôi, nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua. 

Ngụy Tầm chống tay đứng dậy, cắn chặt môi đến bật máu. Vị máu tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng. 

Cô muốn đại náo một trận. Nếu ông nội muốn cô có mặt tại lễ đính hôn, cô sẽ đi! Cô sẽ giả vờ ngoan ngoãn quay về, sau đó sẽ làm loạn ngay trong buổi lễ. Một người trọng sĩ diện như ông nội chắc chắn sẽ tức điên lên cho mà xem.

Nghĩ đến đó, máu trong người Ngụy Tầm sôi sùng sục. Nhưng... cô nhìn vào điện thoại. Cho dù là giả, cô cũng không muốn làm Tiêu Tiêu tổn thương. Huống hồ, người của ông nội vẫn ở đó, liệu Tiêu Tiêu có gặp nguy hiểm không?

Ngụy Tầm lại cắn vào vết thương đang chảy máu trên môi, cơn đau khiến cô tỉnh táo lại ngay lập tức. 

Cô lấy chiếc điện thoại dự phòng từ trong túi ra — chiếc máy này không có SIM nhưng dùng tốt hơn cái cũ nhiều. Cô bắt điểm phát sóng từ chiếc điện thoại kia rồi bắt đầu tìm kiếm thông tin về địa điểm đính hôn ngày mai.

Thật tình, Ngụy Tầm không nghĩ ông nội sẽ dùng chiêu đe dọa để ép cô về. Chẳng lẽ ông định bắt cô lại lần nữa? Thành phố A lớn thế này, muốn tìm một người chẳng khác nào mò kim đáy bể, nhất là chỉ trong vòng một ngày. Vì thế, chắc chắn ông nội phải có "con bài tẩy" khác để buộc cô phải tự xuất hiện.

Thay vì ngồi chờ chết, chi bằng chủ động ra tay. 

Sau một hồi tìm kiếm, thời gian và địa điểm đại khái đã rõ ràng, vấn đề chính là làm sao để lẻn vào trong. 

Rơi vào tay người của ông nội chắc chắn là không được, Ngụy Tầm cứ nghĩ đến cảm giác bị thuốc khống chế khiến cả người bủn rủn là lại thấy rùng mình sợ hãi.

Cách tốt nhất chính là... làm nhân viên phục vụ.

Ngày hôm sau, Ngụy Tầm chào tạm biệt dì chủ tiệm. Cô thay chiếc áo lông vũ mới mua, đội mũ sụp xuống rồi bắt taxi đến địa điểm đã tra được. 

Tuy nhiên, cô vẫn chưa trả phòng. Nếu cuộc đại náo thành công, cô sẽ quay lại cảm ơn dì, còn nếu thất bại, nơi này có lẽ sẽ là nơi ẩn náu cuối cùng của cô.

Ngụy Tầm mua tạm ít đồ trang điểm để thay đổi diện mạo, sửa lại kiểu tóc. Nếu không phải người cực kỳ thân thiết, thật sự khó lòng nhận ra đây chính là nhị tiểu thư nhà họ Ngụy.

Đến hiện trường, mắt Ngụy Tầm sáng lên. Cô biết ngay mà, đây là một buổi lễ tổ chức gấp rút, chắc chắn sẽ thiếu nhân lực. Cô lập tức xin vào làm nhân viên phục vụ thời vụ để trà trộn vào khách sạn. 

Ngụy Tầm đến rất sớm, khi khách sạn còn thưa người và đang trong quá trình trang trí. Cô vừa làm việc vừa quan sát xung quanh, tính toán sẵn đường lui nếu có chuyện xảy ra.

Cô làm việc từ sáng đến chiều. Trong lúc đó, cô không ngừng gọi cho mẹ và Văn Tiêu Tiêu. 

Điện thoại của mẹ tắt máy đã đành, tại sao cả Tiêu Tiêu cũng không liên lạc được? 

Đến lần gọi thứ năm, một dự cảm chẳng lành ập đến. Không thể nào, ông nội sẽ không làm thế... Nhưng mẹ chẳng phải đã phái người đi chăm sóc Tiêu Tiêu sao? Sao Tiêu Tiêu có thể xảy ra chuyện được?

Đôi tay Ngụy Tầm đang tựa vào tường run bần bật. 

Cô thực ra đã lờ mờ đoán ra, chỉ là không dám tin. 

Ông nội chắc chắn tổ chức tiệc đính hôn như vậy, mẹ thì mất liên lạc khi đang ở nước ngoài... Hai việc này xâu chuỗi lại đều chỉ về một hướng: Tiêu Tiêu đã gặp chuyện rồi.

Ngay khi ý nghĩ đó nảy ra, đầu óc Ngụy Tầm như nổ tung, khói lửa mịt mù, trống rỗng. 

Cô lảo đảo suýt ngã, một người phục vụ cùng nhóm đỡ lấy cô, nhỏ giọng quan tâm: "Cô không sao chứ? Mọi người đều làm thuê theo ngày thôi, làm xong là lấy tiền rồi đi ngay, đừng có liều mạng quá." Người đó liếc nhìn về phía quản lý rồi nói khẽ với cô.

Ngụy Tầm gật đầu, sắc mặt càng thêm tái nhợt, giọng khàn đặc: "Cảm ơn." 

Sau đó cô cầm đồ đạc bước đi.

Đầu óc Ngụy Tầm càng lúc càng rối bời. Cô vịn tường mà đi về phía đại sảnh. Việc trang trí đã hoàn thành đến chín phần, chỉ còn khoảng bốn tiếng nữa là buổi lễ bắt đầu. 

Ngụy Tầm mím môi tự nhủ: Tiêu Tiêu sẽ không sao đâu, người ông nội muốn tìm là cô, để ép cô ra mặt thì ông nội nhất định sẽ không làm hại Tiêu Tiêu.

Đang đi được vài bước, cô đột nhiên bị một người kéo mạnh vào phòng chứa đồ vệ sinh. Nơi này không thể gọi là sạch sẽ, nó phảng phất mùi nước thải và rác rưởi trộn lẫn với mùi thuốc sát trùng nồng nặc. 

Ánh đèn trong phòng mờ ảo, người kia nhanh tay giật lấy điện thoại của cô, tháo SIM tiêu hủy rồi ném cả máy vào xô nước.

"Cậu làm cái... ưm!" Miệng Ngụy Tầm bị bịt chặt.

"Suỵt! Im lặng."

Ngụy Tầm định thần lại, một người không ngờ tới xuất hiện trước mắt cô. Đó là một cô gái nhỏ nhắn, mặc đồ đen toàn thân, đeo kính cận dày cộm, tóc cắt ngắn và đeo khẩu trang, đội mũ kín mít. 

Chính là cô bạn kỹ thuật viên của cô.

Cô bạn bịt miệng cô, nhìn qua lỗ nhỏ trên cửa thấy vài người đang giả vờ đi ngang qua tìm kiếm xung quanh rồi mới rời đi. 

Ngụy Tầm không ngốc, nghe tiếng bước chân xa dần mới hạ giọng hỏi:

"Nguyên Hiệp, sao cậu lại ở đây?"

Nguyên Hiệp liếc cô một cái: "Cậu tưởng tớ muốn ở đây chắc? Mấy cái tiểu xảo của chúng ta đều bị ông nội cậu nắm thóp  cả rồi."

Đồng tử Ngụy Tầm co rụt lại: "Ý cậu là sao?"

Nguyên Hiệp lập tức giải thích với cô: "Không phải trước đó cậu bảo tớ làm giúp một bộ điện thoại có độ bảo mật cao sao?"

Ngụy Tầm gật đầu, mím chặt môi nhìn cô bạn, sắc mặt tái nhợt không chút huyết sắc.

"Nó đã sớm bị ông nội cậu phát hiện từ lâu rồi, còn bị gắn cả định vị nữa."

Ngụy Tầm nhìn Nguyên Hiệp, nghiến răng nghiến lợi.

"Đừng nhìn tớ như thế, tớ cũng mới phát hiện ra ngày hôm qua thôi." Nguyên Hiệp có chút chột dạ. Nhưng chuyện này cũng bình thường thôi mà, bọn họ mới bao nhiêu tuổi chứ? Ông nội của Ngụy Tầm là một con cáo già lăn lộn bao năm trên thương trường, bọn họ đấu không lại cũng là lẽ thường tình.

Ngụy Tầm càng nghĩ càng thấy đáng sợ. Nếu đúng là như vậy, e rằng mọi nhất cử nhất động của cô đều không thoát khỏi tai mắt của ông nội. 

Từ kế hoạch bỏ trốn do chính tay cô vạch ra, việc ẩn náu tại nhà dì bán bánh bao, cho đến chuyện đính hôn...

Ông ấy đều biết hết.

Ông nội muốn cô hiểu rằng, dù ông không giam cầm thân thể cô, cô cũng đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay ông.

Ngụy Tầm ôm đầu, sụp đổ ngồi thụp xuống đất. 

Ông nội cô không chỉ muốn hạn chế tự do về thể xác, mà muốn từng bước đánh sập tinh thần của cô, biến cô thành một con rối gỗ không có tư tưởng hay sao? 

Điên rồi, thật sự điên rồi.

Ngụy Tầm vò đầu bứt tai, mái tóc rối tung như một cuộn chỉ vò, cô cảm thấy mình cũng sắp phát điên đến nơi.

Nguyên Hiệp cắn chặt răng, cô ấy không thể đứng nhìn Ngụy Tầm trong dáng vẻ này. Lần đầu tiên gặp Ngụy Tầm, cô ấy đã cảm thấy người con gái này chính là "thiên chi kiêu tử" (đứa con của trời), vừa thông minh, gia thế tốt, lại xinh đẹp. Thượng đế dường như đã mở ra mọi cánh cửa và cửa sổ cho Ngụy Tầm. Một người như vậy, sao có thể gục ngã ở đây được?

"Ngụy Tầm, cậu, mẹ nó đứng dậy cho tớ!" Nguyên Hiệp thẳng tay lôi Ngụy Tầm dậy.

Ánh mắt Ngụy Tầm đờ đẫn, cô không biết tất cả những gì mình kiên trì bấy lâu nay rốt cuộc là vì cái gì.

Nguyên Hiệp nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt sắc bén như lưỡi dao: "Cậu bỏ mặc bạn gái mình luôn sao? Tớ tìm thấy cô ấy rồi."

Câu nói này của Nguyên Hiệp như một gáo nước lạnh khiến Ngụy Tầm bừng tỉnh. Ánh mắt đang tán loạn bỗng tập trung trở lại, Ngụy Tầm tái mặt chộp lấy cổ áo Nguyên Hiệp: "Cậu ấy đang ở đâu?"

Nguyên Hiệp thầm mắng một câu trong lòng: "Đúng là đồ lụy tình!"

Trước khi đến đây, cô ấy đã tra được tin tức bạn gái của Ngụy Tầm vừa về nước tối qua. 

Chuyện này chắc chắn có liên quan đến ông nội Ngụy Tầm.

"Cậu nói đi chứ!" Ngụy Tầm sốt sắng đến đỏ cả mắt, lắc mạnh cổ áo Nguyên Hiệp.

Nguyên Hiệp hơi hoảng, gạt tay Ngụy Tầm ra: "Bây giờ cậu cuống lên thì có ích gì? Cậu định trực tiếp đi tìm ông nội à? Cậu nghĩ ông ấy sẽ để cậu đưa bạn gái đi chắc?"

Ngụy Tầm giờ đây cứ nghe thấy hai chữ "ông nội" là lại nảy sinh phản ứng tâm lý tiêu cực. Thân thể Ngụy Tầm run lên, lùi lại một bước trong căn phòng chứa đồ chật hẹp. 

Nếu Nguyên Hiệp không kịp thời giữ lại, e rằng Ngụy Tầm đã ngã nhào vào bồn chứa nước rồi.

Ngụy Tầm lẩm bẩm: "Vậy theo cậu phải làm sao?"

Nguyên Hiệp liếc Ngụy Tầm một cái, rồi kín đáo nhét một vật nhỏ vào túi của cô.

...

Ngụy Tầm bước ra khỏi phòng. Quả nhiên, mới đi được vài bước, đã có người từ đâu xông ra bắt lấy cô. 

Ngụy Tầm trưng ra bộ dạng thất thần, mặc cho hai tên đó lôi đi.

Vượt qua dãy hành lang dài trải thảm đỏ của khách sạn, hai người họ đưa cô đến trước một căn phòng rồi dừng lại. Một tên gõ cửa.

Giọng nói trầm đục truyền ra từ bên trong: "Vào đi."

Chẳng cần nghĩ Ngụy Tầm cũng biết bên trong là ông nội. 

Bước vào phòng, hai tên kia mới buông cô ra. Ngụy Tầm xoa xoa cánh tay đau nhức, ngẩng đầu lên. 

Đây là một phòng tiếp khách sang trọng, ông nội đang ngồi ở ghế chủ tọa thong thả uống trà, nhìn cô bằng ánh mắt bề trên.

Sắc mặt Ngụy Tầm cắt không còn giọt máu.

Ông nội lắc đầu, giọng nói đầy uy lực của người ngồi vị trí cao lâu năm vang lên: "Ta đã bảo cháu cứ ngoan ngoãn đợi ở đó rồi mà."

"Vị trí người thừa kế đều là của cháu, cháu còn gì không hài lòng? Cứ nhất định phải gây ra một trận nhốn nháo như thế này mới chịu được sao?"

"Sao hả, bây giờ thì nghĩ thông suốt rồi chứ?" Ông nhấp một ngụm trà nóng, thậm chí còn chẳng buồn đứng dậy.

Ngụy Tầm liếc nhìn ông nội: "Vâng, cháu nghĩ thông suốt rồi."

Ông nội cũng chẳng quan tâm cô nghĩ thông thật hay giả, chỉ cần cô không chống đối ông, thì vẫn là một đứa cháu ngoan. 

Ông phất tay, thuộc hạ hiểu ý gật đầu, dẫn Ngụy Tầm sang một căn phòng khác.

Trong phòng đã chuẩn bị sẵn các chuyên gia trang điểm, trang phục và có cả phòng tắm. 

Ngụy Tầm bước vào phòng tắm, mở vòi sen. Những tia nước ấm áp dội xuống cơ thể như làn mưa nhỏ. 

Hơi nước mờ ảo bao trùm căn phòng. Ngụy Tầm nhắm mắt, cảm nhận dòng nước gột rửa đi mọi sự bẩn thỉu và mệt mỏi. Trong làn hơi nước trắng xóa ấy, cuối cùng cô cũng nở nụ cười đầu tiên trong ngày.

Sau khi tắm xong, nhóm người kia làm việc rất nhanh nhẹn. Sấy tóc, mặc quần áo, trang điểm đều được thực hiện đồng thời. 

Chỉ trong vòng một giờ đồng hồ, một nhị tiểu thư nhà họ Ngụy thông minh, xinh đẹp, kiêu sa và lạnh lùng trong trang phục lộng lẫy đã xuất hiện trước gương.

Ngay cả chuyên gia trang điểm cũng không nhịn được mà khen ngợi: "Ngụy nhị tiểu thư, làn da của cô đẹp quá, mịn màng như thể búng ra sữa vậy."

Ngụy Tầm nhìn mình trong gương, cảm thấy có chút xa lạ. Đã bao lâu rồi cô không ăn diện lộng lẫy để tham dự những buổi tiệc tùng như thế này? Cô khẽ chạm vào chiếc nhẫn bạc trên ngón tay, thứ mà Nguyên Hiệp vừa bắt nàng đeo vào.

Đến giờ, Ngụy Tầm được đưa xuống lầu. Phía dưới khách khứa tấp nập, một bóng dáng đáng ghét đang len lỏi giữa đám đông, tay cầm ly rượu nhận những lời chúc tụng của mọi người. 

Chính là tên khốn Lý Đông Thành. 

Nghĩ đến những việc bẩn thỉu mà hắn đã làm, Ngụy Tầm chỉ muốn nôn mửa.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Ngụy Tầm lẳng lặng đi phía sau ông nội. 

Chiếc nhẫn trên tay vẫn chưa có phản ứng gì, cô bắt đầu sốt ruột nhưng vẫn phải nhẫn nhịn, trưng ra bộ mặt tươi cười giả tạo.

Ở một bên khác...

Nguyên Hiệp đang bận đến sứt đầu mẻ trán. Cô ấy đúng là đã tra được một số tư liệu, nhưng để một mình cô ấy cứu Văn Tiêu Tiêu đi thì quả là quá khó. 

Nguyên Hiệp nhìn vào màn hình theo dõi trên điện thoại, cô ấy chắc chắn Văn Tiêu Tiêu đang ở trong căn phòng này.

Nhưng ngoài cửa có hai gã to con canh gác nghiêm ngặt, Nguyên Hiệp không dám lại gần. Cô ấy có cảm giác chỉ cần một cú đấm của đám vệ sĩ kia là có thể đánh bay cô ấy đi rồi.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...