Hoa Thành đang vào giữa mùa lạnh, còn ở nước Y thì thời tiết lại ấm áp như mùa xuân.
Vừa bước xuống máy bay, Giản Văn Minh lập tức đeo kính râm.
Hôm nay, Hề Chính đến đón họ.
Cậu không muốn để anh trai mình phát hiện ra bất kỳ dấu hiệu khả nghi nào.
Hơn nữa, người đến đón hôm nay không chỉ có Hề Chính, mà còn có cả bố mẹ Giản.
Vừa thấy Hề Chính đứng bên cạnh, mẹ Giản bất giác dâng lên nhiều cảm xúc trong lòng.
Đứa trẻ này thật sự rất tử tế. Dù đã ly hôn với Giản Văn Khê, nhưng quan hệ với gia đình họ vẫn tốt đẹp như trước. Chỉ là ra sân bay đón một chuyến thôi, vậy mà nó vẫn đích thân đến.
"Thật ra cháu bận như vậy, không cần phải đến tận nơi đâu." Mẹ Giản nói.
"Hôm nay cháu cũng rảnh, không bận gì nhiều ạ." Hề Chính mỉm cười đáp lại.
Từ sau khi ly hôn, dường như Hề Chính lại càng thân thiết, nhiệt tình hơn với gia đình họ. Khuôn mặt lúc nào cũng rạng rỡ, hay cười.
Tuy nhiên, trong lòng bố Giản lại có phần lo lắng.
Hề Chính vốn không phải là người hay biểu lộ tình cảm. Việc nó đột nhiên thay đổi tính cách khiến ông không khỏi cảm thấy có điều gì đó bất thường.
Giản Văn Minh giờ đã hoàn toàn quay trở lại với phong cách ăn mặc thường ngày: áo sơ mi vải cotton, quần jeans, kính râm lớn che gần nửa khuôn mặt. Trông cậu giống như một làn gió mát giữa ngày hè - thoải mái, nhẹ nhàng và đầy sức sống. Ngay lập tức, Hề Chính đã nhìn thấy cậu.
Ngay sau đó, hắn cũng trông thấy Giản Văn Khê và Chu Đĩnh đang đi phía sau Văn Minh. Cả hai ăn mặc rất giản dị - áo thun đôi, một người áo đen, một người áo trắng, rõ ràng là phong cách của một cặp đôi.
Hề Chính mỉm cười, bước tới trước, nhìn Giản Văn Minh và nói:
"Lâu rồi không gặp."
"Lâu rồi không gặp." Giản Văn Minh lạnh nhạt buông một câu rồi đi thẳng qua người hắn, không hề dừng lại, hướng đến chỗ bố mẹ.
Hề Chính hơi nhíu mày, nhưng vẫn giữ nụ cười, quay sang chào hỏi Giản Văn Khê và Chu Đĩnh.
Giản Văn Minh vẫn giữ thói quen làm nũng như trước. Sau khi ôm bố, cậu quay sang ôm mẹ. Cả bố và mẹ Giản đều vỗ nhẹ vào vai con, rồi ánh mắt không giấu nổi sự quan tâm khi nhìn về phía Chu Đĩnh, người đang tiến lại gần.
Chưa kịp để Chu Đĩnh mở lời, mẹ Giản đã cười tươi:
"Tiểu Chu đến rồi à!"
"Cháu chào chú, chào dì ạ." Chu Đĩnh lễ phép đáp.
"Ừm, tốt, tốt." Bố Giản bật cười, rồi hỏi tiếp:
"Ở bên này với Hoa Thành, một nơi mùa hè, một nơi mùa đông, các cháu có quen không?"
"Văn Khê hơi mệt một chút, còn cháu thì vẫn ổn ạ." Chu Đĩnh đáp.
Cả nhóm cùng nhau ra khu lấy hành lý. Hề Chính tiến đến nhận lấy một chiếc vali từ tay Giản Văn Minh.
"Mang theo nhiều hành lý thế này cơ à?"
"Phần lớn là đồ của anh tôi với Chu Đĩnh." Giản Văn Minh trả lời mà không muốn nói nhiều, rồi tự mình kéo vali đi về phía mẹ. Hề Chính vẫn tiếp tục xách phụ đồ, vừa đi vừa trò chuyện ngắn với Chu Đĩnh.
Hắn nhận ra hôm nay khí sắc của Chu Đĩnh rất tốt, cả người như tỏa ra ánh sáng, tràn đầy sức sống.
Toát lên vẻ nhẹ nhàng, thoải mái, đúng dáng dấp của người đang trong tâm trạng vui vẻ, hạnh phúc.
Giữa hắn và Chu Đĩnh trước đây luôn có một thứ cảm giác ngầm đối đầu, như một dạng từ trường khó diễn tả. Nhưng bây giờ, Hề Chính cảm nhận nó đã tan biến. Chu Đĩnh không hề tỏ ra e dè hay có chút gượng gạo nào với hắn nữa.
Ngay khoảnh khắc ấy, chỉ trong một cái chớp mắt, Hề Chính bỗng nhận ra: Giản Văn Khê và Chu Đĩnh... đã thực sự bước vào mối quan hệ.
Hắn không kìm được mà liếc nhìn Giản Văn Khê.
Không ngờ, Giản Văn Khê - người luôn điềm đạm, lạnh lùng, kín tiếng - vậy mà trong chuyện tình cảm lại nhanh chân hơn cả em trai mình.
Hắn nghĩ lát nữa phải tìm cơ hội trò chuyện nghiêm túc với Giản Văn Minh một chút.
Trong bữa ăn cùng mọi người, Hề Chính không tiện theo họ về nhà họ Giản, nhưng suốt buổi tiệc, hắn nhận ra Giản Văn Minh gần như không nhìn mình lấy một lần.
Khi tiệc sắp tàn, thấy Giản Văn Minh đứng dậy đi vào nhà vệ sinh, Hề Chính cũng lập tức đứng dậy, lặng lẽ đi theo.
Lúc ấy, bố mẹ Giản đang trò chuyện rôm rả với Chu Đĩnh. Ngay khi Hề Chính khép cửa bước ra ngoài, Giản Văn Khê nghiêng đầu nhìn theo, đôi mày khẽ nhíu lại.
Giản Văn Minh vừa mới k** kh** q**n xuống thì nghe thấy tiếng bước chân vang lên sau lưng. Cậu quay đầu lại và thấy Hề Chính đang bước vào.
Cậu giật mình, theo phản xạ lùi lại một bước.
Hề Chính đút tay vào túi quần, đẩy lần lượt ba cánh cửa ngăn trong. Giản Văn Minh vừa đi tiểu xong, đang định kéo quần lên để rời đi thì bị Hề Chính giữ lại, ép cậu lùi vào ngăn ở giữa.
"Anh làm gì vậy?" Giản Văn Minh hạ giọng.
Hề Chính đóng cửa lại, hỏi ngược: "Vậy em định làm gì?"
"Tôi không cố ý phớt lờ anh." Giản Văn Minh vội vàng giải thích. "Tôi chỉ làm theo lời anh dặn. Tôi sợ anh tôi nghi ngờ chuyện của chúng ta."
"Em có nhạy cảm quá không?" Hề Chính hỏi lại.
"Anh tôi là người rất để ý tiểu tiết."
"Vậy tức là sau này em định cứ thế mà tránh mặt tôi à?" Hề Chính tiếp lời.
"Không đâu. Vài hôm nữa tôi rảnh, tôi sẽ đến tìm anh." Giản Văn Minh đáp.
Hề Chính không nói thêm, chỉ nhìn chằm chằm vào cậu.
Ánh mắt ấy khiến Giản Văn Minh cảm thấy bất an. Cậu toan bước ra ngoài thì bị Hề Chính giơ tay chặn lại.
"Chúng ta đứng đây lâu quá, anh tôi sẽ nghi ngờ mất."
"Anh trai em và Chu Đĩnh... đã ngủ với nhau rồi đúng không?" Hề Chính bất ngờ hỏi.
Giản Văn Minh sững người: "Sao anh biết?"
"Em nhìn lại anh trai em đi, rồi nhìn lại cái kiểu sống buông thả của em xem." Hề Chính nói.
"Anh tôi là Omega, tôi là Alpha. Anh ấy như vậy thì được, còn tôi thì không sao?" Giản Văn Minh đẩy Chu Đĩnh ra. "Không nói chuyện với anh nữa. Tránh ra để tôi ra ngoài."
Hề Chính lại nhanh tay kéo cậu trở lại, giữ lấy mặt rồi bất ngờ cúi xuống hôn.
Cách Hề Chính hôn luôn quá dữ dội, như thể muốn nuốt trọn cổ họng của cậu. Cảm giác đó khiến Giản Văn Minh thấy rất khó chịu, như bị nghẹt thở. Cậu phải đẩy hắn ra hai lần thì Hề Chính mới chịu buông tay.
Khi hai người tách môi, còn phát ra một tiếng "chụt" rõ to.
Giản Văn Minh đưa tay lau miệng, nói:
"Đủ rồi đấy."
Giọng cậu đã mang chút khó chịu.
Lần này Hề Chính không ngăn cản nữa. Giản Văn Minh vội vã rời khỏi nhà vệ sinh, vừa ra tới cửa thì đụng ngay anh trai mình.
Cậu giật mình:
"Anh..."
"Chạy cái gì?" Giản Văn Khê lạnh giọng hỏi.
Giản Văn Minh định nói là mình không chạy gì cả, nhưng môi mấp máy mấy lần vẫn không thốt ra được lời nào.
Cậu có cảm giác ánh mắt anh trai quá sắc bén, suy nghĩ lại quá tinh tế, khiến cậu thấy chột dạ. Cậu mơ hồ cảm thấy có lẽ anh ấy đã nhận ra điều gì đó.
Nhưng Giản Văn Khê không truy hỏi thêm mà quay người bước vào nhà vệ sinh nam dành cho Omega ở bên cạnh.
Giản Văn Minh thở phào nhẹ nhõm, đứng ở hành lang thêm một lúc rồi nhanh chóng quay về phòng.
Cậu ngồi chưa được bao lâu thì thấy Hề Chính cũng trở lại. Không lâu sau, anh trai cậu cũng về đến.
Lúc này, Giản Văn Minh mới thật sự nhẹ nhõm.
Nửa tiếng sau, cả nhóm rời khỏi nhà hàng. Sau khi tiễn Hề Chính, mọi người cùng lên xe trở về nhà họ Giản.
Trải qua chuyến bay dài lại ăn uống no nê, Giản Văn Minh cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Cậu đi tắm rồi nằm xuống nghỉ luôn.
Trong khi đó, Giản Văn Khê vẫn chưa ngủ. Anh cầm điện thoại, một mình ngồi bên hồ bơi.
Chu Đĩnh đẩy cửa kính bước ra, hỏi:
"Chưa ngủ à?"
Giản Văn Khê quay đầu nhìn hắn một cái, đáp:
"Anh ngủ trước đi."
Chu Đĩnh đi tới bên cạnh anh, hỏi:
"Có chuyện gì sao?"
Giản Văn Khê suy nghĩ một lúc, rồi chia sẻ với Chu Đĩnh về nỗi nghi ngờ trong lòng.
Không ngờ Chu Đĩnh vừa nghe xong liền bật cười:
"Thật hả? Hề Chính với em trai em á?"
"Anh còn cười được." Giản Văn Khê nói. "Em thấy phiền đến mức không ngủ nổi đây."
"Hai người họ thật sự có quan hệ mờ ám à?" Chu Đĩnh hỏi. "Sao anh chẳng thấy dấu hiệu gì cả? Có khi nào em quá nhạy cảm rồi không?"
"Hôm nay lúc ăn cơm, em đứng ngoài nhà vệ sinh, mơ hồ nghe thấy hai người họ đang nói chuyện. Khi Văn Minh bước ra, trông rất kỳ lạ."
Giác quan thứ sáu của anh xưa nay vẫn luôn chính xác.
"Dù có ở cạnh nhau thì cũng có sao đâu? Em lo cái gì? Em để tâm à?"
"Nói không để tâm thì chắc chắn là nói dối. Dù gì đi nữa, em và Hề Chính từng có quan hệ hôn nhân trên danh nghĩa. Nếu bây giờ Văn Minh có quan hệ gì với anh ta thì chuyện đó không còn đơn giản nữa." Giản Văn Khê nói. "Nhưng vấn đề chính không nằm ở em. Bố mẹ em chắc chắn sẽ rất để ý, chưa kể đến gia đình bên Hề Chính. Có thể anh chưa hiểu rõ nhà anh ta...ẹ Chu Đĩnh không phải người dễ tính, thấu tình đạt lý như mẹ anh đâu. Nước Y nói lớn thì không lớn, mà nhỏ thì lại rất nhỏ, ai cũng quen biết nhau trong một vòng. Nếu hai người họ thật sự ở bên nhau, lời đồn đại chắc chắn không thể tránh khỏi."
Chu Đĩnh ngồi xuống bên cạnh, hai chân thả vào làn nước:
"Em cũng đừng vội lo lắng làm gì. Giờ em còn chưa chắc chắn mà. Anh nghĩ thế này, thay vì cứ đoán tới đoán lui, chi bằng em hỏi thẳng em trai mình. Nếu không phải thì em khỏi phải bận tâm nữa. Còn nếu đúng là vậy... thì khi đó mình tính tiếp."
Giản Văn Khê quay sang nhìn Chu Đĩnh.
Chu Đĩnh liền đưa chân đạp nhẹ lên mu bàn chân anh.
Nước trong hồ lăn tăn, chỉ cao ngang mắt cá. Chu Đĩnh nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Giản Văn Khê, không nhịn được bật cười khẽ.
"Còn cười được nữa à?"
"Không phải... chỉ là Hề Chính với em trai em..." Chu Đĩnh thấy vừa khó tin, vừa buồn cười, lắc đầu nói. "Thôi, em cứ hỏi thẳng cho rõ."
Giản Văn Khê đứng dậy, mang dép vào, nói:
"Cũng được."
Anh quay trở lại nhà từ phía sân sau thì gặp mẹ đang xuống bếp lấy nước. Vô tình chạm mặt nhau, bà hỏi:
"Còn chưa ngủ à?"
"Dạ, chưa ạ."
"Vậy thì ngủ sớm một chút." Mẹ anh dặn.
Lần này Giản Văn Khê và Chu Đĩnh ngủ chung một phòng. Thực ra, bà định nói chuyện với anh đôi câu. Nhưng nhìn tình hình hiện tại thì có lẽ hai người họ đã ở chung từ lâu, chuyện gì cần xảy ra chắc cũng đã xảy ra rồi. Giản Văn Khê từ nhỏ đã là người có chính kiến. Nếu anh đã tự mình đưa ra quyết định, thì bà cũng không thấy cần phải khuyên nhủ gì thêm nữa.
Bà sắp được bế cháu rồi chăng?
Nghĩ đến đây, trong lòng mẹ Giản lại càng thêm phấn khởi.
Lúc này, Giản Văn Minh đang gọi điện thoại cho Hề Chính.
Sau khi uống rượu xong, Hề Chính đã nằm nghỉ sớm. Nhưng dù nằm rồi, hắn vẫn không sao chợp mắt được. Nghĩ đến việc hôm nay gặp lại Giản Văn Minh, lại nhớ tới nụ hôn ngắn ngủi và mãnh liệt trong nhà vệ sinh, hắn chỉ cảm thấy cơn khát không những không được giải tỏa mà còn bùng lên mãnh liệt hơn. Chỉ vài câu trò chuyện qua lại, bầu không khí giữa hai người đã bắt đầu chuyển hướng, mỗi lúc một ám muội hơn.
"Em đang mặc gì thế?" Hề Chính hạ giọng hỏi. "Có mặc đồ lót không đấy?"
Mặt Giản Văn Minh đỏ bừng, nhưng giọng lại ra vẻ khinh thường:
"Vớ vẩn, chẳng lẽ anh ngủ không mặc gì à?"
"Đúng vậy, tôi ngủ khỏa thân." Hề Chính đáp.
"Đồ b**n th**." Giản Văn Minh buột miệng.
"Vậy tôi đi mặc quần ngủ đây." Hề Chính nói tiếp.
Giản Văn Minh bất giác nghĩ đến... một bộ phận nào đó của Hề Chính, trong lòng càng nóng bừng, buột ra một tiếng "Ừm..." đầy ái muội.
Hề Chính lại hỏi:
"Em biết vì sao tôi phải mặc quần ngủ không?"
"Không biết." Giản Văn Minh trả lời.
"Tôi sợ làm bẩn chăn." Hề Chính đáp.
Giản Văn Minh bật cười khúc khích, đến mức toát cả mồ hôi.
Đúng lúc đó, cậu bất chợt nghe thấy hai tiếng gõ cửa rõ ràng.
Cậu lập tức kéo chăn lên, cảnh giác nhìn về phía cửa. Trên người vẫn còn mồ hôi, điều hòa vừa thổi qua liền khiến cả người lạnh buốt. Cậu khẽ hỏi:
"Ai đấy?"
"Ngủ chưa?" Là giọng của anh trai cậu!
Giản Văn Minh lập tức quay sang nói với Hề Chính:
"Là anh tôi! Tôi cúp máy đây, không nói chuyện nữa!"
Cậu nhanh chóng ngắt cuộc gọi, dịch người lên phía trên, lấy gối tựa sau lưng:
"Em... em vừa mới nằm xuống. Vào đi."
Anh trai cậu đẩy cửa bước vào, bật đèn phòng.
Ánh sáng bất ngờ khiến cậu hơi chói mắt, chưa kịp thích ứng. Giản Văn Minh mím môi hỏi:
"Anh... vẫn chưa ngủ à?"
Giản Văn Khê gật đầu:
"Có chuyện này, anh muốn hỏi em một chút."
Giản Văn Minh cũng gật đầu, ngồi ngay ngắn. Dưới ánh đèn, trên mặt cậu vẫn còn lấm tấm mồ hôi, tóc trên trán còn ướt, đôi môi đỏ hồng , trông chẳng khác nào chiếc bánh bao vừa mới hấp xong.
Giản Văn Khê l**m môi, khẽ ho một tiếng.
Anh có hơi ngại, nhưng đã bước vào rồi thì nhất định phải hỏi. Do dự vòng vo vốn không phải là tính cách của anh.
Thế là anh hỏi thẳng Giản Văn Minh:
"Em với Hề Chính... có đang lén lút qua lại với nhau không?"
Mặt Giản Văn Minh lập tức đỏ bừng.
"Hả?"
Hỏi ra rồi, ngược lại Giản Văn Khê không còn ngượng nữa. Anh nghiêm túc nhìn cậu, nói rõ từng chữ:
"Có phải em đang yêu Hề Chính không?"
"Hả?" Giản Văn Minh nghe xong thì đầu óc trống rỗng, chỉ biết giả vờ ngơ ngác.
Nhưng cậu hoảng đến mức tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực!
"Em không cần sợ, cứ nói thật với anh." Giản Văn Khê dịu giọng.
Giản Văn Minh lập tức lắc đầu:
"Không có! Không có gì hết!"
Giản Văn Khê cau mày:
"Thật sự không có à?"
Giản Văn Minh lắc đầu như cái trống lắc:
"Thật sự không có!"
Mặt cậu đỏ ửng. Biểu hiện đó có thể là do hoảng hốt, cũng có thể vì quá xấu hổ, khiến Giản Văn Khê nhất thời không thể phán đoán được thật giả, trong lòng cũng trở nên bối rối.
Trong đầu Giản Văn Minh như một cuộn chỉ rối.
Thật ra cậu rất muốn nhân cơ hội này nói hết mọi chuyện. Vốn dĩ cậu cũng đã tính trước rằng sớm muộn gì cũng phải kể cho anh trai biết, vì anh trai chính là người then chốt nhất trong chuyện này. Nhưng trong tưởng tượng của cậu, đó phải là một cuộc nói chuyện do mình chủ động, chứ không phải bị động bị hỏi đến như thế này.
Dù vậy, trong lòng cậu lại dâng lên một cảm giác thôi thúc mãnh liệt, rất muốn nhân cơ hội này nói ra hết tất cả!
Sắc mặt Giản Văn Minh càng lúc càng đỏ, vừa ngượng vừa rối:
"Anh..."
Giản Văn Khê sững người nhìn cậu.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Giản Văn Minh bất ngờ vang lên.
Cậu cúi xuống nhìn, lập tức cầm lấy máy.
Là Hề Chính gọi đến, cậu vội vàng từ chối cuộc gọi.
Nhìn thấy biểu cảm của em trai, Giản Văn Khê lập tức hiểu ra mọi chuyện.
Hề Chính... thật sự đang yêu đương vụng trộm với em trai mình?
