Sau khi Giản Văn Minh và Hề Chính công khai chuyện tình cảm, họ đã phải đối mặt với không ít áp lực từ dư luận.
Tuy nhiên, cả hai đều là kiểu người không bận tâm đến ánh nhìn của người khác nên cũng chẳng mấy để bụng.
Người cảm thấy khó chịu nhất lại chính là bà Hề.
Bà bực mình vì hai lý do. Thứ nhất là những lời đồn thổi bên ngoài nghe rất khó lọt tai. Dù họ đã giải thích ra sao, vẫn có những kẻ lắm lời, cứ thích dựng chuyện, thêu dệt về mối quan hệ giữa Hề Chính và hai anh em nhà họ Giản.
Thứ hai, bà phát hiện ra... mình không quản nổi Giản Văn Minh.
Giờ thì bà mới thấy... Giản Văn Khê thật ra vẫn dễ chịu hơn! Tuy mối quan hệ giữa hai người cũng chẳng thân thiết gì, nhưng Văn Khê ít ra còn biết kính trên nhường dưới. Dù có lạnh nhạt, y vẫn cư xử lễ phép, nói năng chừng mực. Còn Giản Văn Minh thì hoàn toàn trái ngược.
Cậu ta đúng là làm gì cũng theo ý mình, chẳng thèm đếm xỉa đến cảm xúc của bà.
Điều khiến bà ấm ức nhất là... con trai bà lại mê mệt cậu ta như vậy.
Tiền Oánh Oánh vẫn như cũ, cứ hay lui tới nhà họ. Có lần, cô ta vô tình chạm mặt Giản Văn Minh. Cậu chẳng hề kiêng nể, nói thẳng một trận, khiến Tiền Oánh Oánh tủi thân đến bật khóc:
"Tôi đã dứt bỏ tình cảm với A Chính từ lâu rồi. Chẳng lẽ tôi không thể đến thăm dì được sao?"
Tiền Oánh Oánh nước mắt lưng tròng, trông đáng thương như cánh hoa lê đẫm mưa.
"Được thôi." Giản Văn Minh đáp. "Cô có thể đến. Cô đến thì cứ đến, tôi mắng thì cứ mắng. Cô có tự do của cô, tôi cũng có tự do của tôi."
Bà Hề không nhịn được, lên tiếng trách: "Oánh Oánh là khách của tôi, sao cậu có thể nặng lời như vậy?"
Giản Văn Minh quay sang nhìn bà: "Vậy ngài nghĩ sao?"
Bà Hề lập tức nghẹn lời, không nói được gì.
"Tôi không định chuyển về sống chung. A Chính nói tôi không thể cứ ở với ngài mãi như vậy được, như thế sẽ không tốt cho ai cả. Nên từ nay, mỗi cuối tuần tụi tôi sẽ về, ở lại hai ngày. Chúng tôi yêu nhau thật lòng, còn sống chung được hay không... thì cũng tùy vào cách ngài cư xử."
Nhắc tới Hề Chính, bà Hề liền chột dạ.
Bởi trước đó, Hề Chính đã nghiêm khắc nói chuyện với bà một lần rồi.
Thật ra, bà cũng thấy Hề Chính nói rất có lý. Điều khiến bà bực bội nhất chính là cảm giác mình đã thua cuộc trước Giản Văn Minh, cảm thấy mất mặt, không biết sau này phải sống chung với cậu ta như thế nào, nên trong lòng sinh ra không cam tâm.
Bà nhẹ nhàng tiễn Tiền Oánh Oánh ra về, nhưng càng nghĩ càng tức.
Có lẽ Giản Văn Minh biết bà đang không vui, nhưng có lẽ vì muốn thay anh trai trả đũa, nên cậu nhất quyết không chịu nhượng bộ, cứ cố ý làm bà tức giận.
Bà Hề ở nhà khóc một trận.
Khi ông Hề về đến nhà, thấy mắt bà sưng đỏ liền hỏi chuyện. Bà lập tức trút hết bực dọc lên ông.
Nghe xong, ông Hề cau mày nói: "Bà càng lớn càng hồ đồ đấy à? Gốc rễ vấn đề không nằm ở Giản Văn Minh hay Tiền Oánh Oánh, mà là ở cậu con trai cưng của bà kia. Chính nó mới là người bà nên quan tâm và để ý. Bà cứ đối đầu với nó như thế thì được ích gì? Đừng để đến lúc nó cũng chán ngán bà, lúc đó có khóc cũng chẳng ai thương."
Nghe đến đây, bà Hề lại càng thấy tủi thân.
Vì bà biết... ông nói đúng.
Nhưng chẳng lẽ... bà phải chủ động xuống nước với Giản Văn Minh sao?
Như thế thì mất mặt quá.
Tôn Ngôn Ngôn cũng đến khuyên Giản Văn Minh:
"Cậu cứ đối đầu với mẹ chồng tương lai như vậy, người chịu thiệt không phải là người yêu của cậu sao?"
Giản Văn Minh nói:
"Bây giờ vẫn chưa đến lúc làm hòa. Tôi muốn bà ấy hiểu rằng tôi không phải anh tôi, tôi sẽ không vì chiều người khác mà ép mình chịu thiệt. Chuyện này liên quan đến việc sau này tôi có sống thoải mái ở nhà họ Hề được hay không. Đợi đến khi bà ấy chịu xuống nước, tôi tự khắc sẽ đối xử tử tế."
Tôn Ngôn Ngôn giơ ngón tay cái:
"Phục sát đất."
Đổi lại là cậu ta, chắc cậu ta không dám đối đầu với mẹ chồng tương lai như thế.
Nhưng nghĩ kỹ lại, việc Giản Văn Minh dám làm vậy một phần là do tính cách, phần lớn hơn là vì... cậu không hề sợ.
Bởi vì Hề Chính hoàn toàn đứng về phía cậu.
Mọi chuyện giữa mẹ chồng và con dâu xưa nay có giải quyết êm đẹp được hay không, còn phải xem người đàn ông ở giữa có đủ bản lĩnh hay không.
Mà Hề Chính rõ ràng là người biết gánh vác.
Lần này cũng vậy, nghe nói Giản Văn Minh lại chạm mặt Tiền Oánh Oánh, về đến nhà Hề Chính liền đi dỗ dành cậu.
Giản Văn Minh nói:
"Anh không cần dỗ tôi, tôi có sao đâu. Anh nên đi dỗ mẹ anh thì hơn."
Hề Chính đáp:
"Miễn là em không thấy khó chịu là được. Cái cô Tiền Oánh Oánh kia, nói đi nói lại mấy trăm lần mà vẫn mặt dày đến nữa. Giờ nghĩ đến thôi là tôi đã thấy phiền."
Giản Văn Minh cười:
"Cô ta đâu có định bám lấy anh, chỉ là nuốt không trôi cục tức, cố tình tìm đến tôi để gây chuyện. Nhưng ông đây không dễ mắc mưu đâu. Tôi tin, mỗi lần gặp tôi xong, về nhà là cô ta lại ôm mặt khóc."
Hề Chính bật cười:
"Vợ tôi đúng là không phải dạng vừa."
Tuy lời nói nghe có vẻ nhẹ nhàng, nhưng ngay khi vừa từ trên tầng bước xuống, Hề Chính đã sầm mặt đi thẳng đến chỗ mẹ mình.
Hắn không nổi giận, cũng chẳng to tiếng, chỉ lạnh lùng nói:
"Nếu mẹ vẫn cứ như vậy, thì từ nay cuối tuần bọn con sẽ không về nữa."
Lúc này, bà Hề đã qua cơn giận. Dù muốn cứng rắn, nhưng con trai bà còn cứng hơn. Nếu thật sự xảy ra chuyện căng thẳng với Hề Chính, người thiệt thòi cuối cùng vẫn là bà.
Thế nên bà không nói gì thêm. Tối hôm đó, bà còn dặn người giúp việc nấu mấy món mà Giản Văn Minh thích nhất.
Chuyện giữa mẹ chồng và con dâu cũng giống như nước ấm nấu ếch, cứ từ từ rồi cũng giải quyết được từng chút một.
Khi bắt đầu chấp nhận Giản Văn Minh, bà Hề dần dần nhận ra... cậu ta thật sự không tệ.
Chẳng hạn như, tuy bề ngoài Giản Văn Minh có vẻ nóng nảy, nhưng thật ra lại rất thẳng thắn, đơn giản và chân thành. Cậu ta yêu con trai bà một cách rõ ràng và nồng nhiệt.
So với Giản Văn Khê - người ôn hòa, hiểu lý lẽ nhưng quá lạnh nhạt - thì trước đây bà không thích Giản Văn Khê chính là vì cảm thấy y quá xa cách. Rõ ràng không yêu Hề Chính, mà cũng chẳng có tình cảm với gia đình này.
Còn Giản Văn Minh thì khác. Ánh mắt cậu ta nhìn Hề Chính lúc nào cũng lấp lánh như pháo hoa. Còn Hề Chính thì khỏi phải nói - từ nét mặt đến thần thái đều bừng sáng, nhìn là biết đang rất hạnh phúc.
Giản Văn Minh luôn thể hiện cảm xúc rõ ràng: vui, buồn, giận dữ hay yêu thương đều hiện rõ lên khuôn mặt. Như vậy còn đáng tin hơn mấy người ngoài mặt thì niềm nở, trong lòng lại toan tính.
Bà Hề càng nhìn Giản Văn Minh lại càng thấy hợp ý. Về sau, thậm chí bà còn cảm thấy cậu ta còn tốt hơn cả con trai ruột của mình ở nhiều phương diện.
Giản Văn Minh vốn là kiểu người như vậy: nếu muốn gây sự với ai thì ngày nào cũng có thể khiến người ta bực bội, nhưng một khi đã muốn đối xử tốt với ai thì lại chân thành và nồng nhiệt hết lòng. Khi bà Hề bắt đầu trở nên gần gũi hơn, Giản Văn Minh cũng vì nể mặt Hề Chính mà dần dần đáp lại bằng thái độ niềm nở. Không có việc gì cậu cũng ghé qua thăm, thấy món gì hay: như mỹ phẩm, trang sức hay giày dép thì đều cho người mang đến biếu bà.
Cậu vốn là người rất giỏi lấy lòng người lớn, nói năng khéo léo, biết cách cư xử và lại rất chu đáo. Nhờ vậy, mối quan hệ giữa bà Hề và nhà họ Giản ngày càng trở nên thân tình hơn.
Bà Hề tuổi đã cao, lại có con cháu đề huề, so với bố mẹ Giản Văn Minh còn lớn hơn nhiều, đúng là một bà cụ đúng nghĩa. Mà người lớn tuổi thì thường dễ có cảm tình với những đứa trẻ hoạt bát, vui vẻ, lễ phép. Nhiều khi nghĩ lại chuyện trước đây mình từng không ưa Giản Văn Minh, bà cảm thấy như đó là chuyện của kiếp trước - xa xôi và không còn liên quan gì nữa.
Cũng chính vì sự xuất hiện của Giản Văn Minh mà bà Hề bắt đầu nghĩ lại những chuyện đã qua.
Bà cảm thấy trước kia mình đã quá nặng lời với Giản Văn Khê.
Nhưng nghĩ kỹ thì, nếu ngày đó bà không chen ngang gây khó dễ, có lẽ Giản Văn Khê đã không ly hôn với Hề Chính, và Giản Văn Minh cũng chẳng có cơ hội ở bên Hề Chính.
Mọi chuyện... dường như đều đã được số phận sắp đặt từ trước.
Dù thế nào đi nữa, nếu có cơ hội gặp lại Giản Văn Khê, bà Hề muốn được chính thức nói lời xin lỗi với y - một lời xin lỗi chân thành từ tận đáy lòng.
Bà cũng thật lòng mong Giản Văn Khê có thể sống hạnh phúc.
Sau nhiều tháng bận rộn không ngơi nghỉ, cuối cùng Hề Chính cũng có được kỳ nghỉ kéo dài một tháng.
Đây là kỳ nghỉ duy nhất của hắn trong suốt cả năm.
Hắn đưa Giản Văn Minh đi du lịch khắp nơi, từ Nam ra Bắc, thậm chí còn rong ruổi khắp thế giới, nơi nào cũng in dấu chân hai người.
Trước đây, mỗi lần đi du lịch, Hề Chính thường thuê hướng dẫn viên đi cùng, còn chuyện ăn ở thì có trợ lý lo liệu. Bản thân hắn hầu như chẳng phải bận tâm đến điều gì. Nhưng lần này thì khác, chỉ có hai người: hắn và Giản Văn Minh.
Giản Văn Minh, người thường ngày có vẻ hơi tùy tiện, lại trở thành chỗ dựa vững vàng trong chuyến đi này. Từ ăn uống, nghỉ ngơi đến sắp xếp lịch trình, tất cả đều do cậu lo liệu. Cậu có rất nhiều kinh nghiệm du lịch tự túc, gặp tình huống gì cũng có thể xử lý nhanh chóng, đâu vào đấy.
Nhưng điểm đáng quý ở Giản Văn Minh không chỉ dừng lại ở chuyện giỏi tổ chức.
Cậu còn rất biết cách tận hưởng cuộc sống.
Hiện giờ, họ đang ở Shangri-La. Giản Văn Minh đã đặt trước một căn phòng ngắm cảnh cực đẹp. Căn phòng này được thiết kế lãng mạn, có thể ngủ ngoài trời giữa thiên nhiên. Phía trước là những dãy núi nhấp nhô và hồ nước xanh biếc trải dài, đẹp như tranh vẽ.
Không dừng lại ở đó, Giản Văn Minh còn chơi lớn khi bao trọn cả khu nghỉ dưỡng.
Sáng sớm hôm ấy, khi mặt trời vừa nhô lên khỏi rặng núi, hai người cùng nằm sát bên nhau trong chăn ấm, ngắm nhìn ánh nắng đầu ngày lan tỏa nhẹ nhàng qua làn sương mỏng.
Ánh mặt trời chiếu xuống mặt hồ, phản chiếu lấp lánh, đẹp đến nao lòng.
Giản Văn Minh cảm thấy những khoảnh khắc tuyệt vời thế này... nên làm vài chuyện vui vẻ thì hơn.
"Lấy đất làm giường, lấy trời làm chăn... cảm giác có giống như đang chơi dã chiến không?" Giản Văn Minh vừa cười vừa trêu chọc.
Hề Chính bị câu nói đó k*ch th*ch, liền đưa tay bịt miệng cậu lại.
Chiếc chăn họ đang đắp là tấm chăn đỏ sẫm, thêu hình rồng phượng. Màu đỏ rực rỡ cuốn lấy làn da trắng muốt, khiến cả khung cảnh trở nên rực rỡ, mê hoặc. Giản Văn Minh nhìn mà thấy vui mắt, cảm giác như mình đang nằm giữa một lễ cưới thực thụ.
Không ngờ vừa nghĩ đến chuyện đó, cậu liền nghe Hề Chính khẽ nói:
"Chúng ta kết hôn đi."
Giản Văn Minh còn chưa kịp cảm thán vì sự ăn ý đến kỳ lạ, thì Hề Chính đã dừng lại.
Ngay sau đó, cậu đã bị rót đầy.
Kết hôn?
Trong lúc đầu óc trống rỗng, hai chữ ấy cứ vang lên trong đầu cậu - kết hôn.
Ngoài hai chữ ấy, cậu chẳng nghĩ được điều gì khác.
Nói đến chuyện kết hôn, Giản Văn Khê và Chu Đĩnh thực sự đã đưa kế hoạch lên lịch trình chính thức.
Lần trước, khi bố mẹ Giản đến gặp gia đình Chu, mẹ Chu còn chủ động đề xuất việc tổ chức lễ đính hôn.
Omega thường kết hôn khá sớm, ngay cả trong giới giải trí cũng vậy. Giản Văn Khê và Chu Đĩnh đều không phải kiểu người lo sợ hôn nhân sẽ làm mất fan... Thật ra, phần lớn người hâm mộ của họ đều là fan couple, ủng hộ cả hai đến với nhau.
Không chỉ fan, cả công chúng cũng xem họ là cặp đôi quốc dân mà ai cũng mong một ngày được thấy kết hôn.
Nếu hai người họ thật sự tổ chức đám cưới, chắc chắn đó sẽ là một sự kiện chưa từng có.
Chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ khiến tim người ta xao động.
Bỗng nhiên, điện thoại đổ chuông.
Giản Văn Minh lười nhác cầm lấy, nhưng vừa nhìn thấy màn hình, cậu lập tức bật dậy, ôm chăn ngồi hẳn dậy với vẻ mặt nghiêm túc.
Hề Chính hỏi:
"Có chuyện gì vậy?"
Vừa hỏi, hắn vừa ngồi dậy, để lộ phần eo săn chắc cùng vóc dáng cao lớn, rắn rỏi.
"Chu Đĩnh sắp cầu hôn."
Chu Đĩnh đang lên kế hoạch cầu hôn Giản Văn Khê.
Đám cưới của hai người chắc chắn sẽ được tổ chức linh đình, nhưng riêng màn cầu hôn thì Chu Đĩnh lại muốn giữ không khí riêng tư, ấm áp và giản dị hơn, chỉ mời một vài người thân thiết.
Hắn đã nhắn tin cho Giản Văn Minh, nhờ cậu hỗ trợ chuẩn bị.
Giản Văn Minh làm sao có thể bỏ qua chuyện vui thế này, liền hào hứng kéo Hề Chính bay ngay đến Hoa Thành.
Chu Đĩnh gặp họ trước để trình bày kế hoạch cầu hôn.
Hắn dự định sẽ cầu hôn Giản Văn Khê bên bờ sông - cũng chính là nơi hắn từng tỏ tình trước đây.
"Trước đây hai người tỏ tình cũng ở bờ sông đúng không?" Giản Văn Minh cười hỏi.
Chu Đĩnh gật đầu.
"Lãng mạn thật."
Nói xong, cậu liền nhắn một tin cho Hề Chính:
"Anh có phải còn thiếu tôi một màn tỏ tình không?"
Lần này Hề Chính không đi cùng cậu mà để cậu tự đến gặp Chu Đĩnh. Sau khi bàn bạc xong, Giản Văn Minh quay trở lại khách sạn.
Hề Chính nói:
"Em có phải đang ganh tị với anh trai mình vì được cầu hôn lãng mạn như thế không? Nếu em muốn, tôi cũng sẽ chuẩn bị cho em, còn hoành tráng hơn cả họ."
"Tôi muốn một màn cầu hôn thật bất ngờ." Giản Văn Minh đáp. "Phải khiến tôi ngạc nhiên thật sự, không được để tôi biết trước."
Hề Chính mỉm cười:
"Được thôi."
Sau đó, Giản Văn Minh gọi điện cho anh trai, thông báo rằng cậu và Hề Chính đã tới Hoa Thành.
Giản Văn Khê khá bất ngờ:
"Đến rồi sao?"
"Đến rồi. Em đang dẫn anh ấy đi chơi khắp nơi, ngày mai tụi mình gặp nhau một chút nhé."
Giản Văn Khê đáp:
"Được thôi, đúng lúc mấy ngày nay anh cũng được nghỉ."
Giản Văn Minh bật cười, hỏi tiếp:
"Dạo này anh Chu làm gì rồi? Có muốn rủ anh ấy đi ăn một bữa không?"
"Dạo này anh ấy bận lắm, chắc chưa sắp xếp được thời gian. Để anh hỏi thử xem." Giản Văn Khê nói.
Chiều hôm sau, Giản Văn Khê gọi lại:
"Chu Đĩnh đang bận, không qua được."
"Không sao, dù gì tụi em cũng chủ yếu đến gặp anh mà." Giản Văn Minh liếc nhìn Hề Chính bên cạnh, cố nhịn cười rồi nói tiếp:
"Anh à, Hề Chính bảo không muốn ăn ở nhà hàng. Hay là tụi mình chuẩn bị chút đồ, ra bờ sông nướng BBQ nhé?"
Giản Văn Khê bật cười hỏi:
"Rốt cuộc là ý của em hay của anh ta vậy?"
Hề Chính lập tức ghé sát lại, cười nói:
"Quả nhiên em thông minh thật."
"Đi ăn nhà hàng dễ bị người ta nhận ra, nên tụi em muốn tìm chỗ nào yên tĩnh một chút cho thoải mái." Giản Văn Minh nói.
"Anh không cần mang gì đâu, chỉ cần mặc đẹp một chút là được. Em còn định chụp vài tấm ảnh đẹp đăng lên Weibo nữa."
Cúp máy xong, Giản Văn Minh phấn khích nhảy cẫng lên.
Hề Chính nhìn cậu, cười trêu:
"Không biết còn tưởng em sắp được cầu hôn đấy."
"Tôi là fan số một của anh trai với Chu Đĩnh mà! Còn vui hơn cả khi chính mình được cầu hôn ấy chứ!"
Hề Chính nhướng mày:
"Vậy à? Đợi đến khi chúng ta kết hôn rồi hẵng nói."
Giản Văn Minh liền ôm lấy Hề Chính, hôn một cái thật nhanh.
Gặp chuyện vui thì tâm trạng cũng trở nên phấn chấn. Sự hào hứng của Giản Văn Minh dường như cũng lan sang cả Hề Chính.
Hề Chính đi cùng cậu ra bờ sông, suốt cả quãng đường, hắn cứ mãi suy nghĩ - việc bản thân đang đi cùng "người yêu hiện tại" để tham gia màn cầu hôn của "người yêu cũ" với "người yêu hiện tại của người cũ"... đúng là chuyện hiếm có xưa nay.
Cảm giác có phần... ngượng ngùng thật.
Nhưng suy cho cùng, chuyện này sớm muộn gì cũng phải đối mặt. Cách tốt nhất vẫn là để cả bốn người gặp gỡ nhau nhiều hơn. Sau này đã là người một nhà, nếu không còn khúc mắc gì thì mới thật sự thoải mái.
Khi họ đến bờ sông, Chu Đĩnh đã chuẩn bị mọi thứ đâu vào đó.
Cổng hoa hồng, hình trái tim xếp trên mặt đất, và cả những chùm bóng bay đủ màu sắc rực rỡ.
Giản Văn Minh ngạc nhiên hỏi:
"Anh tự tay làm hết á? Em cứ tưởng anh gọi trợ lý tới giúp. Nếu biết sớm, bọn em đã qua phụ anh rồi."
Chu Đĩnh mỉm cười:
"Cầu hôn là chuyện riêng tư, tự tay chuẩn bị mới có ý nghĩa và đáng nhớ."
Giản Văn Minh lập tức quay sang nhìn Hề Chính:
"Nghe chưa? Học hỏi đi nha."
Cách cậu nói thẳng thắn lại hài hước, vô tình giúp xua tan sự ngại ngùng giữa Chu Đĩnh và Hề Chính.
Điện thoại Giản Văn Minh bỗng reo lên, cậu lấy ra xem rồi nói:
"Anh em đến rồi."
Nói xong liền kéo Hề Chính chạy đi đón.
Chu Đĩnh đứng nhìn theo hai người họ, trong lòng vừa hồi hộp vừa xúc động. Hắn quay lại nhìn mặt sông - hoàng hôn khi ấy đẹp đến nao lòng, ánh vàng rực rỡ phủ khắp không gian.
"Sao tự nhiên lại dẫn anh đến tận chỗ này?" Giản Văn Khê vừa đi vừa nói. "Vắng vẻ quá."
"Chỗ này chẳng phải là nơi anh từng quay Tinh Nguyệt trước kia sao? Em chợt nhớ ra nên muốn ghé lại xem. Phong cảnh ở đây đẹp, lại ít người qua lại." Giản Văn Minh nắm chặt tay anh trai. "Đi thôi, hoàng hôn đang đẹp lắm."
Cậu dắt Giản Văn Khê băng qua đám lau sậy, thỉnh thoảng còn quay đầu lại nhìn Hề Chính đang lặng lẽ đi phía sau, rồi mỉm cười với hắn.
"Anh à, em chuẩn bị một bất ngờ cho anh. Đảm bảo anh sẽ không đoán ra đâu."
Giản Văn Khê bật cười:
"Bất ngờ gì vậy?"
"Chút nữa anh sẽ biết."
Nói rồi, Giản Văn Minh lấy tay bịt mắt anh trai lại.
Cậu vốn hay bày trò như vậy nên Giản Văn Khê cũng chẳng mấy nghi ngờ, chỉ cười nói:
"Còn đi xa nữa không?"
"Sắp đến rồi!"
Giản Văn Minh vừa bịt mắt anh trai vừa dắt đi phía trước. Tư thế này tất nhiên không thuận lợi gì, cậu cứ va vào người anh suốt, vừa đi vừa cười nói rôm rả, cho đến khi đến chỗ Chu Đĩnh đã chuẩn bị sẵn.
Cậu liếc nhìn Chu Đĩnh, khẽ mỉm cười rồi quay sang nói với anh trai:
"Em chuẩn bị buông tay đây. Giản Văn Khê, anh sẵn sàng chưa?"
Giản Văn Khê cười đáp:
"Cuối cùng cũng tới rồi hả?"
Ánh hoàng hôn rọi lên khuôn mặt Giản Văn Minh, ánh cam hồng phủ đầy. Cậu buông tay ra, ánh sáng ùa đến khiến Giản Văn Khê chưa kịp thích nghi, phải đưa tay lên che mắt theo phản xạ.
Giữa khung cảnh rực rỡ ấy, anh thấy một dải màu sắc sặc sỡ trải ra trước mắt. Ở giữa là một bóng người mặc đồ đen đang đứng. Khi đưa tay che nắng ra, anh lập tức nhận ra - đó chính là Chu Đĩnh.
Giản Văn Khê thoáng sững người, quay đầu nhìn về phía em trai thì thấy Giản Văn Minh đã chạy đến đứng cùng Hề Chính, cả hai đang đứng xa xa.
Anh bật cười, rồi quay lại nhìn Chu Đĩnh.
Chu Đĩnh lúc này trông vô cùng xúc động, hệt như khi hắn từng tỏ tình trước đây.
"Văn Khê, em có nhận ra đây là nơi nào không?"
Giản Văn Khê nhìn quanh một lượt, rồi khẽ gật đầu.
"Lần này, em hãy nghe anh nói trước. Nghe xong rồi, hãy suy nghĩ thật kỹ, rồi hãy trả lời anh."
Vừa dứt lời, Chu Đĩnh liền quỳ một chân xuống, lấy từ ngực áo ra hai chiếc nhẫn, giơ lên. Đôi mắt hắn rực sáng, chân thành và tha thiết nhìn Giản Văn Khê - như thể toàn bộ ánh chiều tà đang đổ dồn vào ánh mắt ấy.
Chói lòa mà ấm áp.
"Giản Văn Khê, anh yêu em. Từ lần đầu tiên nhìn thấy em, khi em mới 16 tuổi, anh đã yêu em rồi. Bây giờ, tại chính nơi anh từng tỏ tình với em, anh quỳ xuống để cầu hôn em. Giản Văn Khê, hãy kết hôn với anh. Anh thật sự muốn cùng em xây dựng một mái ấm."
Thật ra, Chu Đĩnh đã chuẩn bị một bài cầu hôn dài, đầy những lời lẽ đẹp đẽ như "núi sông trăng sao", "mặt trời lặn", "quãng đời còn lại"...
Nhưng khi khoảnh khắc thật sự đến, lúc hắn quỳ xuống, tất cả những lời hoa mỹ ấy bỗng nghẹn lại. Trong lòng hắn chỉ còn lại vài câu đơn giản, vội vàng mà chân thành. Giản Văn Khê còn chưa kịp xúc động, chính hắn đã rưng rưng trước, nước mắt như muốn trào ra.
Giản Văn Khê mỉm cười dịu dàng, khẽ gật đầu. Một lúc sau, anh nhẹ giọng đáp:
"Được."
Chu Đĩnh lập tức không kìm được, liền đứng dậy đeo nhẫn cho anh.
Giản Văn Khê cũng lấy chiếc nhẫn còn lại, nhẹ nhàng đeo lên tay Chu Đĩnh. Không nén nổi xúc động, Chu Đĩnh cúi xuống hôn anh một cái.
Ban đầu Hề Chính nghĩ rằng mình sẽ thấy rất ngượng.
Nhưng không phải vậy. Hắn thực sự xúc động.
Lần đầu tiên, hắn cảm nhận được sức mạnh của một nghi thức thiêng liêng.
Bởi hắn đã hoàn toàn không còn tình cảm với Giản Văn Khê, nên cũng chẳng có chút ngại ngùng nào.
Giản Văn Minh quay sang nhìn Hề Chính, và Hề Chính liền siết lấy tay cậu.
"Hai người họ chắc muốn ở riêng một lúc." Hề Chính nhẹ nhàng nắm tay Giản Văn Minh, khẽ nói: "Mình đi chỗ khác dạo một lát nhé."
Hoàng hôn nhuộm vàng mặt sông, làn nước lấp lánh ánh sáng cuối ngày. Bầu trời rực rỡ những gam màu hồng pha tím. Bên bờ sông, có bốn người - hai người đang ôm nhau, hai người nắm tay nhau.
Cầu chúc cho những người có tình trên đời đều được nên duyên, và chúng ta cũng sẽ trọn vẹn bên nhau.
Lời cảm ơn(≧▽≦)
Vậy là sau một hành trình dài, bản dịch này cũng đã đi đến chương cuối cùng.
Dù chỉ là người chuyển ngữ từ bản convert, nhưng trong suốt quá trình dịch, mình đã cùng nhân vật trải qua bao cung bậc cảm xúc: có vui vẻ, có đau lòng, có nuối tiếc, cũng có những giây phút nghẹn ngào khó tả.
Mình xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến tác giả gốc đã viết nên một câu chuyện tuyệt vời như vậy.
Nếu không có tác phẩm gốc, cũng sẽ không có hành trình dịch thuật mà mình có cơ hội thực hiện hôm nay.
Mình cũng xin cảm ơn những bạn đọc đã lựa chọn đồng hành cùng mình - từ những chương đầu tiên còn đôi chút vụng về cho đến những chương cuối ngày càng trau chuốt hơn.
Mỗi lượt đọc, mỗi lượt bình luận hay thậm chí chỉ một lần ghé qua, đều là động lực để mình cố gắng hoàn thành tốt nhất trong khả năng của mình.
Mình hiểu rằng bản dịch từ convert khó tránh khỏi những thiếu sót về câu từ, ngữ nghĩa hoặc cảm xúc chưa trọn vẹn như nguyên tác.
Mình chân thành mong các bạn lượng thứ và tiếp tục góp ý để mình ngày càng hoàn thiện hơn trong những dự án sau này.
Một lần nữa, xin cảm ơn các bạn đã ở đây, đã cùng mình đi hết chặng đường này.
Hy vọng rằng, trong một ngày không xa, chúng ta sẽ còn gặp lại nhau ở những câu chuyện khác - nơi có những nhân vật mới, những số phận mới đang chờ được kể tiếp.
Chúc các bạn luôn mạnh khỏe, bình an và tìm thấy niềm vui trong từng trang truyện mình đọc.
