Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống

Chương 43: Hai người nhảy



Giản Văn Minh là một Alpha, theo lý thuyết thì không thể có loại pheromone này.

Hơn nữa, hắn thật sự ngửi thấy trên người Giản Văn Minh có hương hoa thường xuân.

Hắn cúi đầu liếc nhìn cổ Giản Văn Minh. Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng hắn cảm thấy vùng da sau cổ cậu rõ ràng ửng hồng hơn so với những chỗ khác.

Chu Đĩnh càng nhìn càng hoảng, dưới chân lảo đảo một cái, khiến nhịp bước rối loạn.

Hắn vẫn còn đang nắm hai cánh tay Giản Văn Minh, nên khi lảo đảo liền kéo theo cậu cũng chao đảo hai cái. Hắn vội vàng ôm lấy Giản Văn Minh, lùi về sau hai bước, tựa vào tay vịn.

Trong phòng, nhân viên công tác chứng kiến cảnh này mà máu nóng sôi trào.

"Oa oa oa! Vũ đạo này quá có cảm giác đi!"

"Vừa ngầu vừa bùng nổ!"

Chu Đĩnh rõ ràng nhảy càng thêm mạnh mẽ, động tác càng trôi chảy hơn. Trong khi đó, Giản Văn Khê có phần kém hơn một chút, biên độ động tác cũng không quá mạnh. Nhưng chính sự chênh lệch này lại tạo nên một sự hài hòa bất ngờ, mang đến cảm giác vừa bổ trợ vừa bao dung lẫn nhau.

Tin tức về màn hợp tác giữa Chu Đĩnh và Giản Văn Minh nhanh chóng lan truyền trên mạng.

[Cuối cùng cũng chờ được hai người họ hợp tác rồi, huhuhu!]

[Mau đến cuối tuần đi! Tôi muốn xem hai người họ nhảy cùng nhau!]

[Không dám tưởng tượng cảnh hai người họ cùng nhảy sẽ thế nào...Giọng hát của anh trai kết hợp với vũ đạo của Chu Đĩnh, chắc chắn sẽ làm bùng nổ toàn trường.]

[Lần này rốt cuộc cũng thật sự có thể đường đường chính chính ghép cặp rồi.]

[Đây là bữa tiệc lớn dành cho fan CP Minh Đĩnh!]

[Chị em trên lầu ơi, bạn quên thêm dấu phẩy ở giữa nên bị kiểm duyệt mất rồi!]

[Chúng ta có nên đổi tên CP không? Tên này cứ bị kiểm duyệt hoài!]

[Tôi cũng thấy nên đổi. Mỗi lần nhắc tới tên này trước mặt bạn học đều thấy ngượng ngùng!]

[Mọi người góp ý xem còn có cái tên CP nào khác không? Tốt nhất là vừa nghe đã biết là bọn họ, mà cũng không quá lộ liễu.]

[Giản Mộng Tinh Đĩnh thấy sao? Nghe rất du dương!]

[Wow, cái tên này hay quá!]

[Trời ạ, tôi thích cái tên này. Nghe là thấy có chuyện để kể rồi!]

[Tôi cũng thích! Vừa nghe đã có cảm giác hai người này có chuyện xưa. Mà đúng là rất hợp với bọn họ đi? Trước kia là kẻ đối đầu, bây giờ là tình nhân, huhuhu!]

[Trước kia cũng không hẳn là kẻ đối đầu đâu, mà là vừa yêu vừa đấu!]

[Giản Mộng Tinh Đĩnh, a a a, nghe thật hay!]

[Mẹ tôi cũng không cần lo lắng tôi thấy ngại khi nhắc tới nữa.]

Siêu thoại CP vừa đổi tên, CP Giản Mộng Tinh Đĩnh lập tức bùng nổ, trở nên phổ biến.

Ngay cả người qua đường cũng thấy cái tên này không tệ.

Tin tức Chu Đĩnh và Giản Văn Minh chuẩn bị biểu diễn cùng nhau đã lan khắp mạng. Mọi người đều tràn đầy mong chờ lần hợp tác đầu tiên của hai người họ.

Chiêu này vừa tung ra, lập tức giành hết mọi sự chú ý.

Cố Vân Tương cảm thấy bản thân đã ghen tị đến cực điểm.

Tại sao chứ? Tại sao?

Hắn ta cảm thấy mệt mỏi.

Chỉ có thể nói rằng thằng ranh Giản Văn Minh này sinh ra đã hợp với kiểu chương trình này. Ngoài thực lực mạnh mẽ, cậu ta còn có vô số mối quan hệ rắc rối phức tạp để tạo đề tài bàn tán.

Nói xem, tại sao hắn ta lại không đi tìm một thí sinh nào đó mà ghép đôi lăng xê nhỉ?

Cố Vân Tương càng lúc càng cảm thấy bản thân đã có dấu hiệu "già" mất rồi.

Địa vị càng cao, đồng nghĩa với việc không thể thua. Thua thì sẽ bị châm chọc.

Cũng có nghĩa là đối tượng có thể lăng xê vô cùng hạn chế. Chỉ cần sơ suất một chút thì kết cục chỉ có thể là bị lợi dụng đến cạn kiệt.

Ví dụ như nếu hắn ta muốn tìm người để xào CP, thì đối phương phải là một thí sinh có thực lực đặc biệt mạnh, độ nổi tiếng cực kỳ cao, hoặc ít nhất cũng phải có địa vị ngang hàng với hắn ta.

Tỷ như Chu Đĩnh.

Nhưng Chu Đĩnh chắc chắn chẳng buồn để mắt đến hắn ta.

Cả đời này, Cố Vân Tương không biết bản thân là may mắn hay bất hạnh nữa. Hy sinh rất nhiều, từ đáy vực từng bước leo lên nơi nghìn người chú mục.

Vậy mà những kẻ có địa vị ngang hắn ta lại đều tỏ vẻ chướng mắt hắn ta.

Ít nhất, Cố Vân Tương cảm thấy như vậy.

Người bình thường thì hắn ta khinh thường. Alpha quá xuất sắc thì hắn ta lại không xứng với.

Vừa kiêu ngạo, lại vừa tự ti. Đúng là bệnh tâm thần mà.

Cố Vân Tương thầm nghĩ.

Miêu Lật, người đang tập luyện cùng hắn ta, cười nói: "Anh Cố, sao anh lại thất thần rồi?"

"Có chút mệt." Cố Vân Tương đáp.

"Vậy chúng ta đi ăn trước đi, cũng đến giờ ăn rồi." Miêu Lật ra hiệu dừng lại với nhân viên công tác, rồi tháo tai nghe xuống.

Hôm nay, bọn họ chủ yếu luyện hát.

Hai người vừa bước ra khỏi phòng liền thấy một đám người đang vây quanh trước cửa một phòng tập nhảy. Khi đi ngang qua, Miêu Lật nhón chân nhìn vào trong, vừa hay nghe thấy tiếng nhạc lặp đi lặp lại mấy lần: "Thình thịch thình thịch".

Chu Đĩnh đứng sau Giản Văn Minh, một tay đặt lên ngực cậu, bàn tay to theo nhịp điệu mà đẩy nhẹ vài cái, làm cả lồng ngực Giản Văn Minh rung lên theo tiếng "Thình thịch thình thịch" cuối cùng. Nhạc bỗng nhiên dừng lại, Giản Văn Minh liền ngã vào lòng Chu Đĩnh.

Quá ngầu.

Chu Đĩnh nhảy thực sự quá quyến rũ, đôi mắt cô sắp b*n r* cả tim hồng rồi.

Bình thường không nhảy, Chu Đĩnh lạnh lùng, cao ngạo, nhưng một khi nhảy lên, cả người dường như bùng cháy.

Rất bốc, rất nhiệt huyết.

Cố Vân Tương đứng phía sau Miêu Lật, nhìn vào trong, trong lòng dậy sóng cuồn cuộn.

Chu Đĩnh hiện tại là ngôi sao hàng đầu thực sự của giới giải trí. Hợp tác cùng anh ấy, lượng đề tài bàn tán chắc chắn sẽ bùng nổ.

Vậy mà anh ấy lại chọn Giản Văn Minh.

Kỳ thật cũng có thể lý giải được. Anh ấy lựa chọn Giản Văn Minh là để tạo đề tài, mà đối với cả hai bên, đây là một cuộc giao dịch đôi bên cùng có lợi.

Giản Văn Minh vốn đã là người có thể tạo chủ đề bàn tán cho người khác.

Hơn nữa, ngoại hình của bọn họ cũng rất hợp. Chiều cao chênh lệch vừa phải, dáng người cân đối.

Chu Đĩnh cuồng nhiệt, ngầu lòi. Giản Văn Minh lạnh lùng, diễm lệ. Sự kết hợp này mang đến một loại cảm giác CP vô cùng cuốn hút.

Miêu Lật quay đầu lại, cười nói: "Xem ra chúng ta cũng phải cố gắng hơn rồi."

"Phong cách khác nhau." Cố Vân Tương đáp, rồi bước về phía trước.

Miêu Lật đuổi theo hắn ta, nói: "Giản Văn Minh rõ ràng là một Alpha, nhưng không hiểu sao lại khiến người ta có cảm giác như một Omega. Trên mạng cũng rất thích ghép cậu ta với các Alpha khác để xào CP."

Thấy Cố Vân Tương không nói gì, cô lập tức nhận ra cảm xúc vi diệu trong hắn ta. Cô mỉm cười, không nói thêm nữa.

Giản Văn Minh và Cố Vân Tương cùng làm việc trong một công ty. Dù Giản Văn Minh liên tục thăng tiến, nhưng để đuổi kịp địa vị của Cố Vân Tương, cậu ấy vẫn cần thêm nhiều năm nữa. Cô vốn nghĩ rằng quan hệ giữa hai người họ có thể không tệ.

Quả nhiên, một núi không thể chứa hai hổ sao?

Cùng công ty, địa vị gần nhau, tất yếu sẽ có cạnh tranh.

Giản Văn Khê cảm thấy thể lực của mình đang bị quá tải.

Sau khi tập luyện vũ đạo cùng Chu Đĩnh, anh mới nhận ra sự đáng sợ của đối phương.

Toàn thân anh mệt đến mức đẫm mồ hôi, trong khi Chu Đĩnh vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh. Mặt không đỏ, hơi thở cũng không gấp gáp, chỉ có trên trán lấm tấm mồ hôi.

"Nghỉ một lát đi." Chu Đĩnh nói.

Giản Văn Khê th* d*c, nói: "Thể lực của thầy thật sự quá tốt."

Chu Đĩnh nói: "Thể lực của cậu kém hơn tôi tưởng."

"Em lâu rồi không có tập luyện. Mấy năm nay dù có tập thể hình cũng rất ít."

Anh ngồi xuống sàn nhà. Chu Đĩnh cầm một chai nước đưa cho anh, nhưng ngay khi định đưa qua lại bất ngờ thu về, giúp anh vặn nắp trước, sau đó mới đưa lại.

Giản Văn Khê nhận lấy, ngửa đầu uống mấy ngụm liền. Yết hầu chuyển động, trên hầu kết có một vết thương nhỏ.

"Sao bị thế?"

Giản Văn Khê đặt chai nước xuống, nhìn về phía hắn.

Chu Đĩnh chỉ chỉ vào cổ mình.

Giản Văn Khê liền nói: "Lúc biểu diễn kỳ trước, móng tay Chu Tử Tô vô tình cào phải."

Chu Đĩnh liếc nhìn vết thương trên hầu kết của anh. Giản Văn Khê nuốt nước bọt, yết hầu khẽ chuyển động. Anh nghiêng đầu, dốc nốt chỗ nước còn lại trong chai.

Nước lạnh chảy xuống bụng, lại k*ch th*ch cơ thể sinh ra một loại cảm giác khô nóng. Bụng thì lạnh, nhưng lồng ngực lại nóng ran.

"Nếu không hôm nay dừng ở đây, mai tập tiếp?" Chu Đĩnh bỗng nhiên lên tiếng.

"Em vẫn còn có thể tập thêm một lúc nữa." Giản Văn Khê nói. "Vũ đạo của thầy quá mạnh, em không muốn để thầy phải nhân nhượng, cũng không muốn liên lụy thầy."

"Chúng ta tạm gác chuyện ai liên lụy ai đi. Chờ đến lúc luyện hát, có khi tôi còn phải hướng cậu thỉnh giáo." Chu Đĩnh nói.

"Thật ra cậu không cần cố quá như vậy. Bất kể là nhóm nhạc nào, cũng không ai mười phần toàn năng cả. Hoặc là chủ hát, hoặc là chủ vũ đạo, chỉ cần một cái thật mạnh, còn lại không kéo chân sau là đủ."

"Em không có ý định phải đứng nhất trong mọi thứ." Giản Văn Khê nói. "Nhưng một khi đã làm, em muốn làm tốt nhất trong khả năng của mình."

Chu Đĩnh nghe vậy, hơi sững người.

Giản Văn Khê khẽ cười với hắn.

Những lời này khiến hắn rung động.

Tôi không phải đang so đo với người khác, tôi chỉ muốn làm tốt nhất trong khả năng của mình.

Chu Đĩnh gật đầu.

Giản Văn Minh thực sự luôn khiến hắn bất ngờ.

Một người, làm thế nào mới có thể hoàn toàn lột xác như bây giờ? Hắn thậm chí còn hoài nghi đây không phải Giản Văn Minh, mà chỉ là một người có gương mặt giống hệt Giản Văn Minh mà thôi.

Nghỉ ngơi một lúc, hai người lại tiếp tục luyện tập vũ đạo.

Giản Văn Minh thực ra rất thông minh, chỉ là thể chất không theo kịp, nhưng tốc độ tiếp thu động tác lại rất nhanh, đầu óc cũng linh hoạt.

Trong phòng tập vũ đạo giữa đêm khuya, họ tập luyện theo nhịp điệu bài hát phát ra từ điện thoại.

Chu Đĩnh đứng sau lưng anh, đặt tay lên eo, nói: "Eo cần thêm lực một chút."

Nói rồi siết nhẹ một cái: "Thả lỏng, đừng căng quá."

Giản Văn Khê mím môi, thả lỏng eo, liền cảm nhận được Chu Đĩnh áp sát vào lưng mình.

Động tác đẩy hông này thực ra rất khó. Chỉ cần sơ suất một chút sẽ dễ khiến người ta liên tưởng không đúng. Nếu muốn vừa có sự thẩm mỹ vừa mang lại cảm giác mạnh mẽ, biên độ phải lớn, vòng eo phải đủ sức, động tác phải nhanh, dứt khoát, không được chùng xuống nhưng cũng không thể quá cứng nhắc. Ánh mắt phải sắc bén.

Một người làm tốt đã khó, hai người phối hợp còn khó hơn.

Nhịp độ phải thật khớp.

Nếu không, rất dễ bị Chu Đĩnh va vào.

Mỗi lần chạm vào, lưng anh lại nóng lên.

Chu Đĩnh khi dạy nhảy cực kỳ nghiêm khắc, hoàn toàn khác với vẻ ngoài lạnh lùng, ít lời thường ngày. Nhưng chính sự nghiêm khắc ấy lại có lợi, bởi vì dù có tiếp xúc cơ thể nhiều cũng không cảm thấy ngượng ngùng. Biết đối phương thực sự đang dốc lòng chỉ dạy, bản thân cũng càng tập trung học hơn.

Ngoài động tác đẩy hông, còn một động tác khó nữa là rung lồng ngực.

Động tác này yêu cầu Chu Đĩnh đặt hai tay lên ngực anh, dùng lực rung mấy cái theo nhịp "thình thịch thình thịch".

Nói thật, Giản Văn Khê có chút ngượng ngùng.

Bởi vì anh vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi kỳ đ*ng d*c của Omega.

Nếu có thể trì hoãn thêm vài ngày thì tốt rồi. Thông thường, kỳ ph*t t*nh của Omega kéo dài khoảng một tháng. Anh so với người khác có phần lâu hơn một chút, nhưng cũng sắp kết thúc. Nếu qua giai đoạn này, anh sẽ không còn nhạy cảm như vậy nữa.

Anh mím môi, mồ hôi theo cổ trượt xuống, làm ướt cả vạt áo trước. Anh chỉ mặc một chiếc áo thun đen mỏng, giờ đây áo đã dính sát vào người.

Động tác này anh vẫn làm chưa tốt, Chu Đĩnh liên tục yêu cầu anh lặp lại.

Rồi đột nhiên, Chu Đĩnh rút tay về.

Giản Văn Khê thoáng quẫn bách.

Chu Đĩnh nói: "Ngày mai tập tiếp đi. Không thể nóng vội được."

Giản Văn Khê khẽ gật đầu: "Được."

Cả hai cúi người nhặt quần áo và chai nước. Giản Văn Khê cất điện thoại vào túi, rồi cùng nhau rời khỏi phòng tập.

Lúc này đã rất khuya, bất giác lại tập kéo dài đến tận bây giờ.

Không biết ai đã mở cửa sổ cuối hành lang, gió lạnh lùa vào, áo thun ướt mồ hôi trên người anh lập tức lạnh buốt.

"Khoác áo vào đi." Chu Đĩnh bỗng nhiên lên tiếng.

Giản Văn Khê cầm áo mặc vào, nhẹ giọng nói: "Ngủ ngon."

Chu Đĩnh gật đầu: "Ngủ ngon."

Nói xong, anh quay người bước về phòng mình, ngón tay khẽ siết lại, lòng bàn tay vẫn còn vương mồ hôi.

Gió lạnh thổi qua, lạnh buốt.

Nhưng trong lòng anh lại thấy nóng.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...