Anh Em Song Sinh Hoán Đổi Cuộc Sống

Chương 57: CP Giản Mộng Tinh Đĩnh



Tiếng vỗ tay dưới khán đài vẫn chưa dứt, MC Tưởng Văn Quân nói gì đó, nhưng anh không nghe rõ. Anh cúi người chào khán giả, rồi cùng Chu Đĩnh bước vào hậu trường.

Cơ thể anh bỗng nhiên rạo rực dữ dội, trước mắt như vẫn còn lưu lại những ánh đèn sân khấu chớp tắt, khiến anh hơi choáng váng. Anh nghe thấy Chu Đĩnh nói gì đó, nhưng không kịp tiếp thu. Theo bản năng, anh đáp lại một câu rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh.

Thấy cameraman giơ máy quay lên, Chu Đĩnh liền đưa tay che ống kính, sau đó nhanh chóng đi theo Giản Văn Khê vào trong.

"Cậu sao vậy?" Chu Đĩnh hỏi.

Giản Văn Khê lắc đầu, không nói gì, lập tức bước vào một buồng vệ sinh. Thấy Chu Đĩnh cũng đi theo, anh liền đóng cửa lại.

"Tôi không sao." Giản Văn Khê nói. "Chỉ hơi choáng một chút."

"Có phải triệu chứng ph*t t*nh lại xuất hiện không?" Chu Đĩnh hỏi.

Hắn cũng rất bất ngờ.

Rõ ràng hắn đã đánh dấu Giản Văn Minh ba lần, vậy mà triệu chứng ph*t t*nh của cậu ấy dường như chỉ được xoa dịu trong thời gian ngắn.

Chẳng lẽ kỳ ph*t t*nh của Omega lại khó vượt qua đến vậy?

Vậy những người như Miêu Lật làm cách nào để vượt qua kỳ ph*t t*nh?

Chu Đĩnh đứng bên ngoài chờ, bỗng nhiên cảm nhận được một luồng cảm giác khác thường ập tới.

Từ hôm qua, hắn đã thấy cơ thể có sự thay đổi.

Vốn dĩ hắn không phải kiểu người dễ ra mồ hôi, nhưng hôm nay sau khi biểu diễn xong, cả người lại ướt đẫm.

Chỉ khi cơ thể khô nóng, hắn mới dễ đổ mồ hôi như vậy. Có vẻ kỳ mẫn cảm của hắn đã đến.

Chắc hẳn là do lần đánh dấu tạm thời trước đó gây ra.

Khi Alpha bước vào kỳ mẫn cảm, lực công kích sẽ mạnh hơn, h*m m**n chiếm hữu cũng tăng cao, khứu giác càng nhạy bén. Hắn có thể ngửi thấy hương hoa hồng tỏa ra từ buồng vệ sinh của Giản Văn Minh, liền lập tức giải phóng một ít pheromone của mình để che lấp đi pheromone của cậu ấy.

Nhưng chính vì thế, pheromone của hai người bắt đầu quấn lấy nhau.

Pheromone cũng giống như một thực thể sống, như những sợi tơ vô hình quấn chặt vào nhau. Chu Đĩnh xoay người, bước ra hành lang đứng chờ.

Vài phút sau, Trần Duệ dẫn theo mấy nhân viên công tác đi tới, lo lắng hỏi:

"Sao vậy? Có chuyện gì à?"

"Cậu ấy thấy hơi khó chịu." Chu Đĩnh đáp. "Không có gì nghiêm trọng."

"Chẳng phải Giản Văn Minh đã khỏi bệnh rồi sao?" Trần Duệ cau mày, vẻ mặt đầy lo lắng.

"Có thể do dạo gần đây quá mệt mỏi. Để cậu ấy nghỉ ngơi một chút là ổn thôi. Đợi lát nữa tôi sẽ đưa cậu ấy về." Chu Đĩnh nói.

Trần Duệ nghe vậy liền nhìn hắn chằm chằm, rồi hỏi:

"Cậu đưa cậu ấy về? Có tiện không? Hiện tại trên mạng đang lan truyền tin đồn về hai người khá rầm rộ. Nếu không tiện, tôi sẽ tìm người khác."

"Tiện." Chu Đĩnh hờ hững đáp.

"Có thể để máy quay ghi hình không?" Trần Duệ hỏi tiếp.

Chu Đĩnh lắc đầu: "Không được."

Trần Duệ im lặng vài giây, sau đó nói:

"... Vậy cũng được. Chương trình vẫn đang phát sóng trực tiếp, tôi phải quay lại trông chừng. Có chuyện gì thì gọi tôi."

Chu Đĩnh gật đầu, nhìn theo bọn họ rời đi.

Ngay khi Trần Duệ và mọi người vừa khuất bóng, Giản Văn Khê bước ra từ bên trong.

Sắc mặt anh hơi ửng hồng.

Chu Đĩnh tiến lại gần, nhẹ giọng hỏi:

"Thấy khá hơn chưa?"

Giản Văn Khê khẽ gật đầu: "Đỡ nhiều rồi."

Trên trán anh vẫn còn lấm tấm mồ hôi.

"Tôi quen một bác sĩ rất đáng tin cậy. Đợi lát nữa, sau khi chương trình kết thúc, tôi đưa cậu đi khám thử nhé?"

Giản Văn Khê gật đầu.

Nếu có thể giải quyết vấn đề này bằng phương pháp điều trị y tế thì quá tốt.

"Vậy để tôi tạm thời đánh dấu cậu một chút nhé?" Chu Đĩnh hỏi.

Lát nữa "Giản Văn Minh" còn phải quay lại khu vực ghế thí sinh, ngồi suốt cả đêm. Với tình trạng hiện tại của cậu ấy, rất dễ để lộ sơ hở.

Giản Văn Khê tựa lưng vào tường, môi mím chặt, không nói gì.

Chu Đĩnh cũng im lặng, chỉ lặng lẽ nhìn anh.

"Không cần." Giản Văn Khê đáp.

"Nếu cảm thấy không thoải mái, cậu không cần cố chịu đựng." Chu Đĩnh hạ giọng: "Đừng gắng gượng nữa."

Câu nói ấy dường như không chỉ nhắm đến thể xác, mà còn ẩn ý cả về tinh thần.

Chu Đĩnh rất muốn nói: "Cậu còn có tôi."

Nhưng hiện tại, hắn vẫn chưa có tư cách đó.

"Giản Văn Minh" luôn dựng lên một lớp phòng bị vững chắc, là kiểu người luôn khép kín trái tim mình. Chỉ khi hoàn toàn đắm chìm vào sân khấu, cậu ấy mới để lộ một khe hở để người khác có cơ hội tiếp cận.

Giản Văn Khê tựa vào tường, hơi cúi đầu, im lặng hồi lâu rồi chậm rãi nói:

"Vậy giúp tôi xin phép tổ chương trình một lát, tôi muốn nghỉ ngơi thêm chút nữa."

Chu Đĩnh gật đầu: "Được."

Chu Đĩnh đi tìm Trần Duệ, còn Giản Văn Khê thì ngồi xuống, tựa lưng vào tường.

____

Quá mức mê hoặc.

Tần Tự Hành nằm dài trên sô pha, cảm giác cơ thể căng cứng khó chịu.

Bình thường đã quen nhìn Giản Văn Minh với vẻ lạnh lùng, cứng cỏi, nay lại bất ngờ thấy em ấy bày ra dáng vẻ quyến rũ, đầy cuốn hút, quả thật là một cú sốc lớn.

Cảnh tượng ấy khiến gã nhớ đến lần đầu tiên gặp Giản Văn Minh.

Hôm đó, trong một bữa tiệc, Giản Văn Minh bước vào từ cửa chính, rực rỡ như ánh mặt trời. Khuôn mặt tinh xảo tựa như không thuộc về thế gian này, vóc dáng mảnh khảnh nhưng lại mang khí chất mạnh mẽ, tràn đầy sức sống.

Hai phong cách hoàn toàn trái ngược ấy, gã đều mê mẩn.

Giờ lại phát hiện ra một mặt khác của em ấy, Tần Tự Hành chỉ càng thêm kinh ngạc xen lẫn thích thú.

Gã chưa từng gặp ai có nhiều sắc thái quyến rũ đến thế, khiến gã ngày đêm nhớ nhung không nguôi.

Những ngày qua, gã đã xem lại toàn bộ các tập của《Tinh Nguyệt Chi Chiến》. Càng xem, lại càng trằn trọc mất ngủ.

Chưa từng có ai khiến gã khao khát đến vậy.

Gã không quan tâm đến quy tắc hay chuẩn mực gì nữa. Trước tiên cứ chiếm lấy Giản Văn Minh rồi tính sau, nếu không, gã sẽ phát điên mất.

Tần Tự Hành lập tức gọi cho sếp Trương:

"Tôi bảo ông sắp xếp bữa ăn với giám đốc đài Giang Hải, đã hẹn được chưa?"

Sếp Trương cười đáp:

"Ông nhờ tôi làm việc, có khi nào tôi làm không xong chưa? Hẹn xong rồi, ngay tối mai. Lý do cũng chuẩn bị sẵn, kỳ phát sóng thứ năm lần này lại phá kỷ lục tỷ suất người xem mà? Tôi nói với giám đốc Lưu rằng coi như mở tiệc chúc mừng.

Nhưng mà, sếp Tần à, tôi giúp ông xong vụ này, ông có phải cũng nên đáp lại tôi một chút không?"

Tần Tự Hành cau mày:

"Ông muốn gì?"

"Cố Vân Tương chứ còn ai." Sếp Trương cười xảo quyệt. "Từ lần trước chia tay, tôi vẫn luôn nhớ em ấy. Giờ tôi liên lạc, em ấy chẳng thèm đoái hoài. Nếu không nhắc lại chút kỷ niệm trước đây, e là em ấy sẽ quên luôn mất. Ông có tiếng nói, nếu ông mời, em ấy chắc chắn sẽ đến."

Tần Tự Hàn lạnh nhạt nói: "Ông bảo giám đốc Lưu gọi Cố Vân Tương đến chung chẳng phải xong rồi sao?"

"Nhưng sợ mặt mũi giám đốc Lưu không đủ lớn. Hiện tại, người ta là ngôi sao hạng A, giá trị cũng cao lắm." Sếp Trương cười cười. "Ông chỉ cần thuận miệng nhắc một câu, em ấy chắc chắn sẽ nể mặt ông."

Tần Tự Hành cười nhạo:

"Một Omega đã bị chơi chán, cũng đáng để ông nhớ thương đến vậy à?"

"Ông chẳng phải cũng nhớ thương Giản Văn Minh đó sao?" Sếp Trương bật cười. "Củ cải, cải trắng, mỗi người mỗi khẩu vị thôi."

____

Kỳ công diễn thứ năm của《Tinh Nguyệt Chi Chiến》vẫn đang được phát sóng trực tiếp.

Cố Vân Tương hơi nhổm dậy, liếc nhìn chiếc ghế trống bên cạnh. Đó là chỗ ngồi của Giản Văn Minh.

Từ lúc biểu diễn kết thúc đến giờ, Giản Văn Minh vẫn chưa quay lại.

Chu Đĩnh cũng không thấy đâu.

Hai người họ đi đâu rồi?

Ý nghĩ này cứ lặp đi lặp lại trong đầu hắn ta, không sao xua đi được.

Tiết mục của Giản Văn Minh và Chu Đĩnh vừa rồi thực sự quá mức ám muội.

Rốt cuộc hai người đó đã xảy ra chuyện gì?

Hắn ta nhận ra, so với việc thắng hay thua trên sân khấu, thứ khiến hắn ta ghen tỵ hơn cả chính là mối quan hệ giữa Giản Văn Minh và Chu Đĩnh.

Chu Đĩnh là một Alpha ưu tú đến vậy, là người mà hắn ta dù có mơ cũng không dám nghĩ tới.

Vậy mà Giản Văn Minh, cũng là một Alpha, lại có thể dễ dàng có được Chu Đĩnh.

Trên con đường sự nghiệp, nếu liều mạng một lần, có lẽ hắn ta vẫn còn cơ hội ganh đua với Giản Văn Minh. Nhưng về phương diện tình cảm, hắn ta đã thua hoàn toàn.

Có lẽ ngay từ khoảnh khắc hắn ta vì tiền mà bước lên giường kim chủ lần đầu tiên, số phận đã định sẵn hắn ta là kẻ thua cuộc.

Thật bất công.

Những gì hắn ta phải đánh đổi bằng cả thân thể lẫn lòng tự trọng để có được, Giản Văn Minh chỉ cần tham gia một chương trình tuyển chọn tài năng liền nắm trọn trong tay.

Thậm chí còn có được nhiều hơn.

Dựa vào đâu chứ? Chỉ vì Giản Văn Minh sạch sẽ hơn hắn ta sao?

Có lẽ vì từng tận mắt chứng kiến dáng vẻ thảm hại nhất của Giản Văn Minh nên giờ đây, khi nhìn thấy kẻ đó nổi bật rực rỡ như vậy, Cố Vân Tương mới cảm thấy khó chịu đến thế.

Cơn tức giận trào dâng khiến tim hắn ta như rỉ máu.

Buổi livestream vẫn tiếp tục, khán giả ai nấy đều đổ dồn sự chú ý về Giản Văn Minh và Chu Đĩnh.

[Hai người họ sao vẫn chưa quay lại chỗ ngồi?]

[Vừa rồi ống kính lia qua mấy lần, chỗ của họ vẫn trống không.]

[Tôi có một suy đoán táo bạo, có khi nào do vừa rồi nhập tâm quá...]

[Rồi sao nữa... Người chị em mạnh dạn nói tiếp đi.]

[Chẳng phải... Cần chút thời gian để bình ổn lại sao?]

[Ha ha ha ha ha ha!]

[Chu Đĩnh ra rồi!]

Tại trường quay, Cố Vân Tương, Chu Tử Tô cùng mọi người đồng loạt nhìn lên vị trí của ban cố vấn, thấy Chu Đĩnh đã thay một bộ đồ khác, ngồi xuống bên cạnh Miêu Lật.

Nhưng vẫn không thấy Giản Văn Minh đâu.

"Anh Giản đi đâu rồi?" Ở khu vực thí sinh, Hàn Văn lén hỏi Vương Tử Mặc bên cạnh.

Vương Tử Mặc lắc đầu.

Đến giờ quảng cáo, sóng livestream tạm thời gián đoạn, mọi người bắt đầu xôn xao bàn tán về Giản Văn Minh.

"Mới hỏi nhân viên hậu trường, nghe nói anh Giản không khỏe, đang nghỉ trong phòng nghỉ."

"Anh Giản vẫn chưa khỏi bệnh à? Vừa rồi còn nhảy với thầy Chu trông rất ổn, em tưởng anh ấy khỏe rồi chứ."

"Vậy lát nữa đến phần chọn đội viên, anh Giản có ra không?"

Đây mới là điều mà mọi người quan tâm nhất.

Không ít thí sinh mong muốn được vào đội của Giản Văn Minh.

Cố Vân Tương đứng dậy, đi thẳng về phía hậu trường.

"Giản Văn Minh không khỏe à?" Hắn ta hỏi nhân viên hậu trường.

Nhân viên gật đầu: "Đang nghỉ trong phòng nghỉ."

"Tôi vào xem cậu ấy một chút."

Cố Vân Tương nói rồi đi đến phòng nghỉ, nhưng chưa kịp thấy Giản Văn Minh đâu, đã thấy Chu Đĩnh từ bên trong bước ra, nhẹ nhàng khép cửa lại.

Nhìn thấy Cố Vân Tương, Chu Đĩnh chỉ khẽ gật đầu.

Cố Vân Tương hỏi: "Văn Minh ở trong đó sao?"

"Đang nghỉ ngơi." Chu Đĩnh đáp.

Cố Vân Tương gật đầu, định bước vào, ai ngờ Chu Đĩnh lại đưa tay chặn lại.

Hắn ta ngước mắt nhìn thẳng vào Chu Đĩnh.

"Để cậu ấy nghỉ ngơi cho tốt đi." Giọng nói của Chu Đĩnh rất dịu dàng, nhưng Cố Vân Tương biết rõ, sự dịu dàng này không dành cho hắn ta.

Ánh mắt hắn ta dừng lại trên người đàn ông trước mặt - trẻ tuổi, kiêu ngạo, tuấn tú. Đường nét nổi bật nhất là sống mũi cao thẳng, kết hợp với đôi mắt thâm trầm, lạnh nhạt. Nhưng lúc này, trong ánh mắt ấy lại ẩn chứa ý cười.

Cố Vân Tương xoay người, cùng Chu Đĩnh rời đi.

Hắn ta cảm thấy, chưa chắc Giản Văn Minh thực sự bị bệnh.

Có lẽ cậu ta đang cố tình tạo chiêu trò để thu hút sự chú ý.

Không cần đoán cũng biết, Giản Văn Minh đột ngột vắng mặt, với sức nóng của《Tinh Nguyệt Chi Chiến》hiện tại, chắc chắn cư dân mạng đã bàn tán rầm rộ.

Quả nhiên, trên mạng đang náo loạn vì chuyện này.

Sau khi quảng cáo kết thúc, chương trình tiếp tục phát sóng trực tiếp, nhưng Giản Văn Minh vẫn chưa xuất hiện trên màn hình.

[Nghe nói là bị bệnh?]

[Tôi đã bảo mà, lúc nãy biểu diễn không còn khí thế như trước.]

[Nói đến màn nhảy đôi vừa rồi, tôi vừa lướt diễn đàn khác thì thấy một bài đăng siêu thú vị, nhất định phải chia sẻ với mọi người!]

Liên tiếp mấy bức ảnh chụp màn hình được đăng lên, là ảnh động cắt từ video phần trình diễn của Chu Đĩnh và Giản Văn Minh.

[Mọi người để ý biểu cảm của Giản Văn Minh đi, có phát hiện ra điểm gì khác lạ không?]

[Khí thế giảm sút?]

[Không hẳn là khí thế, có thể do phong cách vũ đạo nữa, trông có vẻ mềm mại hơn.]

[Fan CP các người đúng là có biệt tài tự tìm đường ăn. Theo tôi thấy thì trong màn nhảy này, chính Chu Đĩnh mới là người bị Giản Văn Minh cuốn vào.]

[Rõ ràng là Chu Đĩnh có gì đó khác thường! Nhìn ánh mắt Chu Đĩnh kìa, bình thường thì lạnh lùng, cao ngạo thế nào, từ bao giờ lại trở nên dịu dàng như vậy?]

[Tôi cũng cảm thấy Chu Đĩnh thay đổi nhiều nhất, làm Giản Văn Minh có chút lúng túng. Mọi người để ý đoạn hông chạm nhau đi, không biết là cố tình biên đạo hay do hai người không ăn ý, nhưng Chu Đĩnh trực tiếp húc vào mông Giản Văn Minh! Giản Văn Minh bị va đến mức hơi chấn động, sắc mặt rõ ràng có chút mất tự nhiên.]

Lời này vừa nói ra, lập tức có người mở lại video màn biểu diễn:

[A a a a a, đúng thật luôn!]

[Thế là xong rồi, fan CP chắc chắn sẽ lưu đoạn này làm kinh điển.]

Diễn đàn fan CP Giản Mộng Tinh Đĩnh.

[A a a a a, mọi người mau nhìn xem đây là gì?]

[A a a a a a a!]

Động tác đó vốn chỉ thoáng qua chưa đến một giây, nhưng khi được tua chậm và cắt thành ảnh động, từng chi tiết đều bị phóng đại vô hạn.

Mọi người đều nhìn thấy rất rõ, đúng là một tình huống ngoài ý muốn.

Ngay khoảnh khắc Chu Đĩnh va vào Giản Văn Minh, sắc mặt Giản Văn Minh cũng lộ ra chút kinh ngạc.

Trong đoạn quay chậm, hai người va vào nhau, áo sơ mi phất phơ, cơ thể khẽ rung động. Khi ảnh động lặp đi lặp lại, cảnh tượng thoạt nhìn đặc biệt giống...

[A a a a a a!]

Fan CP phát cuồng rồi.

Tất cả các phần trình diễn đã kết thúc, các thí sinh lần lượt bước lên sân khấu. Trên màn hình livestream, cuối cùng cũng xuất hiện bóng dáng của Giản Văn Khê.

Anh đã thay một bộ vest đen thuần, lớp trang điểm tinh xảo trên mặt cũng được tẩy sạch. Với vẻ ngoài trầm ổn, thanh thoát, anh đứng thẳng trên sân khấu, bên cạnh là Lục Dịch và Chu Tử Tô đang ghé sát tai thì thầm điều gì đó. Anh chỉ hơi nghiêng đầu, đường nét gương mặt tiều tụy thoáng hiện qua, khiến khí chất sắc lạnh thường ngày trở nên dịu đi rất nhiều. Ngũ quan lộ ra nét thê lương mà rực rỡ.

"Tiếp theo chính là tiết mục quan trọng nhất của tối nay." MC Tưởng Văn Quân cười nói: "Từ tuần sau, chúng ta sẽ chính thức bước vào vòng thi đấu đối kháng giữa các đội bảy người. Nhưng trước khi lập đội, hãy cùng xem bảng xếp hạng bình chọn theo thời gian thực."

Ở khu vực ghế cố vấn, Miêu Lật hơi nghiêng đầu, hỏi Chung Nhạc: "Anh có xem bảng xếp hạng không? Ai đứng đầu vậy?"

Chung Nhạc lắc đầu: "Điện thoại của tôi cũng bị thu rồi. Lúc nãy có hỏi nhân viên chương trình, nhưng bọn họ giữ bí mật ghê lắm."

"Chúng ta không xem được, nhưng bên ngoài chắc chắn đã biết rồi." Trương Tư Hằng lên tiếng.

Ba người đồng loạt nhìn về phía Chu Đĩnh.

Lại thấy Chu Đĩnh đang chăm chú nhìn lên sân khấu, cảm nhận được ánh mắt của ba người, hắn nghiêng đầu, khẽ mỉm cười.

Người vốn hiếm khi cười, một khi đã cười lên, thật sự đẹp đến mê hoặc.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...