Ngủ một giấc dậy, Giản Văn Khê cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, triệu chứng kỳ ph*t t*nh quả nhiên đã thuyên giảm. Anh đi đến phòng huấn luyện, thấy Chu Đĩnh đã dẫn theo Chu Tử Tô và mọi người tập luyện.
Thấy anh bước vào, cả nhóm liền dừng lại.
Giản Văn Khê mặc một chiếc hoodie màu xám, khẽ gật đầu chào mọi người.
"Cậu thấy khá hơn chưa?" Chu Đĩnh hỏi.
Giản Văn Khê gật đầu, đáp: "Tốt hơn nhiều."
Trong nhóm, anh và Chu Tử Tô đều là giọng ca chính, khả năng vũ đạo chỉ ở mức trung bình. Hàn Văn và Vương Tử Mặc thì khỏi nói, hát nhảy đều yếu.
"Bài hát công diễn đã có chưa?" Giản Văn Khê hỏi.
Hàn Văn gật đầu: "Anh không có ở đây, bọn em đã đi rút bài."
Chu Tử Tô nói: "Lần trước, những bài thịnh hành được biểu diễn rất được yêu thích, nhiều bài còn leo lên bảng xếp hạng. Vì vậy, lần này tổ chương trình chọn toàn bộ là những bài hot trên mạng. Bọn em khá may mắn, rút được một bài rất hay, còn có cả phần rap."
"Bài gì?"
"《Khoang Phổ Thông》."
Giản Văn Khê gật đầu. Chu Tử Tô liền mở điện thoại, bật bài hát lên.
Vừa nghe câu đầu tiên, khóe môi Giản Văn Khê khẽ nhếch lên.
Tập này đối với mọi người đều vô cùng quan trọng. Còn với anh, trận này không chỉ quyết định thắng thua của riêng anh, mà còn ảnh hưởng đến việc Hàn Văn và những người khác có thể trụ lại hay không.
Tổ chương trình cố tình sắp xếp một nhóm mạnh để áp đảo anh, nhưng ngược lại, điều đó càng k*ch th*ch ý chí chiến đấu của anh.
Anh không chỉ muốn thắng, mà còn muốn giữ được toàn bộ thành viên trong nhóm.
Chính vì vậy, việc chọn bài hát càng trở nên quan trọng.
Không có nguyên liệu tốt thì khó nấu thành món ngon, ca sĩ dù giỏi đến đâu cũng cần một bài hát phù hợp để phát huy hết khả năng. Huống hồ, đối thủ lần này lại là một đội mạnh như vậy.
《Khoang Phổ Thông》 thuộc kiểu bài hát mà ngay từ câu đầu tiên, anh đã cảm thấy phấn khích.
Phần rap phía sau anh lại càng thích hơn, vì trước đây anh chưa từng thử thể loại này.
"Có mấy nhóm cũng muốn giành bài này, nhưng may mắn là bọn em rút được." Hàn Văn cười nói.
"Nhóm Cố Vân Tương rút được bài gì?"
" 《Numb》."
Nghe thấy tên bài hát, nụ cười trên mặt Giản Văn Khê dần nhạt đi.
Bài này, anh đã từng nghe qua.
Đây là một bài hát hay, tiết tấu mạnh mẽ, phù hợp với vũ đạo. Giai điệu mang theo cảm giác bi thương và tính kể chuyện, rất thích hợp để biểu diễn. Khi giai điệu vang lên trong đầu, anh có thể dễ dàng hình dung phong cách vũ đạo của Cố Vân Tương sẽ như thế nào.
"Bài của bọn họ cũng rất được tranh giành." Hàn Văn nói.
Giản Văn Khê gật đầu, hỏi: "Vũ đạo của chúng ta thế nào? Có khó không?"
"Thầy Chu đang chỉnh sửa lại." Hàn Văn đáp.
Giản Văn Khê nhìn sang Chu Đĩnh.
Chu Đĩnh nói: "Vũ đạo ban đầu cũng ổn, nhưng thiếu điểm nhấn. Nếu đã lấy tên là 《Khoang Phổ Thông》, tôi nghĩ nên thêm một chút yếu tố hàng không vào, có thể sẽ giúp phần trình diễn nổi bật hơn."
Hàn Văn lập tức phấn khích: "Thầy Chu nói trang phục biểu diễn của chúng ta có thể là đồ phi hành gia!"
Chu Đĩnh nói: "Tôi đã đề xuất với tổ chương trình, đạo diễn Trần bảo họ sẽ cố gắng phối hợp hết sức."
"Tôi xem thử vũ đạo trước." Giản Văn Khê nói.
"Bọn họ đã học được hai đoạn nhỏ." Chu Đĩnh nói: "Cậu cứ đuổi kịp bọn họ trước rồi hẵng tính, tôi sẽ dạy cho cậu."
Giản Văn Khê gật đầu, lập tức theo Chu Đĩnh học vũ đạo.
Cùng là dạy nhảy, nhưng thầy Chu dạy bọn họ hoàn toàn khác với khi dạy Giản Văn Minh. Hàn Văn lặng lẽ quan sát, thỉnh thoảng lại lén liếc mắt nhìn.
Chu Đĩnh dạy với thái độ rất ôn hòa. Không biết có phải tâm trạng đang tốt hay không, nhưng so với giai đoạn đầu chương trình, hiện tại thầy ấy rõ ràng dễ chịu hơn nhiều. Dù vẫn nói ít, nhưng khi hướng dẫn lại rất kiên nhẫn.
Tuy nhiên, khi dạy Giản Văn Minh, giọng điệu của thầy ấy dường như còn dịu dàng hơn, thanh âm cũng nhẹ hơn, đôi khi chỉ có hai người họ mới nghe thấy. Những câu nói tưởng chừng bình thường, nhưng khi ghép lại thì lại mang theo chút mập mờ khó tả.
Ví dụ, khi dạy cả nhóm, Chu Đĩnh nói rất rõ ràng:
"Chân chưa nâng đúng chỗ, cánh tay duỗi ra thêm chút nữa."
Nhưng khi dạy Giản Văn Minh, thầy ấy thường chỉ nói ngắn gọn vài chữ, hoặc từng nửa câu một.
"Chân..."
"Cánh tay lại..."
"Khá hơn rồi."
Hoặc chỉ là một tiếng cười khẽ.
Vương Tử Mặc nhíu mày, đẩy Hàn Văn một cái: "Tập trung vào, đừng có phân tâm."
Hàn Văn lập tức làm mặt quỷ với Vương Tử Mặc, nhưng đối phương chẳng buồn để ý.
Vương Tử Mặc thật sự nên học hỏi thầy Chu, nhìn xem người ta dịu dàng biết bao.
Giản Văn Khê tập đến mức bắt đầu đổ mồ hôi. Trong lúc nghỉ ngơi, anh kéo áo hoodie lên, để lộ lớp áo thun bên trong. Chu Đĩnh vừa nhìn thấy thì hơi khựng lại.
Bởi vì đó là áo của hắn.
Cảm nhận được ánh mắt của Chu Đĩnh, Giản Văn Khê khẽ liếc nhìn, sau đó nhẹ nhàng dời mắt đi.
Khóe môi Chu Đĩnh khẽ động. Hắn vươn tay đưa cho đối phương một chai nước.
"Cảm ơn." Giản Văn Khê nói.
Hai bàn tay vô tình chạm vào nhau. Chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua, nhưng Chu Đĩnh lại cảm giác như có dòng điện chạy dọc sống lưng, cả người bỗng chốc nóng lên, rất nhanh cũng bắt đầu đổ mồ hôi.
Bên ngoài đột nhiên có tiếng gõ cửa. Anh quay đầu nhìn, thấy một nhân viên công tác ló đầu vào: "Anh Giản, giám đốc đài tới, muốn gặp anh."
"Đã biết."
Anh nhìn về phía Chu Đĩnh, đối phương liền nói: "Cậu cứ đi đi, tôi sẽ hướng dẫn bọn họ tập trước."
Giản Văn Khê theo nhân viên công tác đến gặp Trần Duệ.
Lần này giám đốc đài đến một mình, mời anh cùng ăn cơm.
"Tôi có mấy người bạn đều đang theo dõi 《Tinh Nguyệt Chi Chiến》, bọn họ là fan của cậu đấy, cứ nhờ tôi làm cầu nối để có cơ hội gặp mặt cậu."
Giản Văn Khê mỉm cười: "Dạo gần đây tôi mới khỏe lại, còn bận huấn luyện, sợ không có thời gian."
Giám đốc đài cười: "Cậu phải có niềm tin vào thực lực của mình. Tôi tin rằng chỉ cần phát huy tốt, chắc chắn không thành vấn đề. Tôi đã hẹn cả Vân Tương, Trần Duệ cũng sẽ đi. Các cậu đều là nhân tố quan trọng của chương trình, hôm nay cùng nhau đến đi."
Trần Duệ cười gật đầu: "Được thôi."
Nói rồi quay sang nhìn "Giản Văn Minh": "Giám đốc đài hiếm khi mời cơm, chúng ta cùng đi đi."
Giản Văn Khê không tiện từ chối nữa, liền cười gật đầu: "Vậy tôi về báo với đồng đội một tiếng."
Anh quay lại nói với Chu Đĩnh và mọi người.
Chu Đĩnh hỏi: "Giám đốc đài mời cơm à?"
Giản Văn Khê gật đầu.
Giám đốc đài rất xem trọng Giản Văn Minh, chuyện này Chu Đĩnh cũng nhận ra.
"Buổi tối tôi sẽ cố gắng về sớm."
Anh về tắm rửa, đang thay quần áo thì thấy Chu Đĩnh bước vào.
"Có xe đón cậu không?" Chu Đĩnh hỏi.
"Đạo diễn Trần cũng đi, tôi đi chung xe với ông ấy."
Chu Đĩnh gật đầu, lại hỏi: "Cậu thấy sao rồi? Triệu chứng còn nghiêm trọng không?"
Điều hắn lo nhất chính là chuyện này.
Dù gì Giản Văn Minh vẫn đang trong kỳ ph*t t*nh.
Giản Văn Khê gật đầu, nói: "Đỡ hơn nhiều rồi."
"Nếu thấy không khỏe thì về sớm." Chu Đĩnh dặn. "Đừng uống rượu."
"Ừm."
Giản Văn Khê khoác áo lông vũ lên, liếc nhìn Chu Đĩnh: "Vậy tôi đi đây."
"Đi đi." Chu Đĩnh nói.
Giản Văn Khê mở cửa bước ra ngoài.
Chu Đĩnh ngồi xuống ghế, rồi lại đứng dậy, ánh mắt lướt qua quần áo Giản Văn Minh vừa thay ra, nghĩ xem nếu mình giúp cậu ấy giặt sạch, không biết có kỳ lạ quá không.
Hơi nước trong phòng tắm vẫn chưa tan hết, thoang thoảng hương hoa hồng dễ chịu.
Trên đời này còn pheromone nào quyến rũ hơn hương thơm này không?
Hắn cảm thấy là không có.
Đột nhiên, hắn nhớ đến hôm ấy, khi gặp Giản Văn Minh ở Thịnh Quang Hoa Phủ.
Đôi mắt đối phương đẫm nước, ngồi xổm trên mặt đất, khóe mắt còn hằn vết bầm nhạt, dáng vẻ yếu ớt dưới sự áp chế của pheromone.
Lúc này, Giản Văn Khê cùng Trần Duệ lên xe xuất phát.
Trần Duệ cười hỏi: "Hiện tại không có máy quay, cũng chẳng có người ngoài, tôi muốn hỏi cậu một chuyện riêng tư, được không?"
"Mời ngài hỏi."
Trần Duệ nhìn anh, cười đầy ẩn ý: "Cậu với Chu Đĩnh... đang hẹn hò à?"
Giản Văn Khê lắc đầu: "Không có."
Trần Duệ thoáng bất ngờ, hỏi lại: "Thật sao?"
"Thật sự không có." Giản Văn Khê đáp.
"Hai người các cậu gần đây tin đồn rầm rộ lắm. Cả hai bên đều không lên tiếng giải thích, lại còn thường xuyên đi chung, tôi cứ tưởng hai người đã thành đôi rồi."
"Chẳng phải đó là điều cư dân mạng muốn thấy sao?" Giản Văn Khê cười, nửa đùa nửa thật.
"Tổ chương trình cũng mong vậy."
Trần Duệ sững người một lúc, sau đó bật cười: "Cũng đúng thật."
Địa điểm giám đốc đài hẹn họ là một hội sở xa hoa gần đài truyền hình.
Vừa bước vào, Giản Văn Khê liền khựng lại.
Bởi vì anh nhìn thấy một gương mặt vô cùng quen thuộc.
Tần Tự Hành.
Người đàn ông trung niên mập mạp ngồi cạnh Tần Tự Hành trông cũng rất quen, nhưng nhất thời anh không nhớ đã gặp ở đâu.
Gương mặt đó có nét gian xảo, đang tươi cười trò chuyện với Cố Vân Tương ở phía đối diện.
Cố Vân Tương chống khuỷu tay lên bàn, tay cầm ly rượu vang đỏ. Hắn ta định uống nhưng lại chần chừ, vừa nhấp môi thì thấy anh bước vào, bèn đặt ly rượu xuống.
"Văn Minh đến rồi." Cố Vân Tương ngồi thẳng dậy.
Giám đốc đài cười, vẫy tay: "Mọi người đến rồi, ngồi đi."
"Ngài đến sớm thế?" Trần Duệ vừa ngồi xuống vừa trò chuyện.
Bàn ăn là bàn tròn với bảy tám chỗ ngồi, hiện đã có sáu người. Bên cạnh Trần Duệ và Tần Tự Hành vẫn còn hai ghế trống.
Tần Tự Hành đứng dậy, chủ động kéo ghế bên cạnh ra: "Ngồi đây đi."
Giản Văn Khê kéo ghế ngồi xuống: "Cảm ơn sếp Tần."
Tần Tự Hành chỉ cười mà không nói gì.
Giản Văn Khê nhìn sang phía đối diện, thấy Cố Vân Tương khẽ dùng ngón tay cái lau vệt rượu đọng ở khóe môi, ánh mắt lướt qua anh, vừa hờ hững lại mang theo chút trêu chọc.
Những người còn lại trên bàn hầu hết là gương mặt xa lạ. Giám đốc đài lần lượt giới thiệu từng người với anh và Trần Duệ.
Lúc này, một nữ phục vụ mặc sườn xám nhẹ nhàng bước vào, mang theo các món ăn.
Tần Tự Hành hơi nghiêng người lại gần Giản Văn Khê, nói: "Lâu rồi không gặp."
Giản Văn Khê thản nhiên đáp: "Lâu rồi không gặp."
Tần Tự Hành khẽ nhíu mày. Kỳ mẫn cảm của gã vẫn chưa kết thúc, khứu giác vẫn còn rất nhạy bén, nhưng khi đến gần thế này, gã lại không còn ngửi thấy hương hoa thường xuân trên người Giản Văn Minh nữa.
Thay vào đó là một mùi hương gỗ bách thoang thoảng, nhưng lại dễ chịu hơn mùi gỗ bách thông thường.
Đây là dấu vết của một Alpha khác.
Gã hơi sững người, nhìn về phía Giản Văn Minh, nhưng đối phương không hề liếc mắt nhìn gã lấy một lần, chỉ lãnh đạm nghiêng người tránh đi.
Người phục vụ giúp anh sắp xếp đĩa và đũa, anh khẽ nói: "Cảm ơn."
Gương mặt ấy dường như gầy đi đôi chút so với trước đây, đường nét cằm sắc hơn, ngay cả yết hầu cũng lộ ra vẻ gợi cảm khó tin.
Trong lòng Tần Tự Hành bỗng dâng lên một cơn giận khó hiểu.
Bữa ăn diễn ra với những câu chuyện khách sáo, phần lớn xoay quanh《Tinh Nguyệt Chi Chiến》.
Cố Vân Tương và Giản Văn Khê ít nói, hầu như chỉ có Trần Duệ là liên tục trò chuyện.
Có lẽ vì rất nhiều năm rồi mới có một chương trình giải trí mang tính hiện tượng như vậy, nên Trần Duệ quá mức hào hứng, gần như nói không ngừng.
Trong bữa tiệc, Cố Vân Tương đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Không lâu sau, sếp Trương cũng theo vào. Nhưng đã một lúc rồi mà cả hai vẫn chưa quay lại.
Điện thoại bỗng rung lên, Giản Văn Khê liếc nhìn, là tin nhắn của Chu Đĩnh.
Chu Đĩnh hỏi: "Ăn xong chưa?"
"Vẫn chưa." Anh đáp.
Vừa gửi xong, anh ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt Tần Tự Hành đang chăm chú nhìn mình.
Điện thoại lại rung lên. Chu Đĩnh nhắn: "Tôi cũng đang ở nhà hàng này, có gì cần thì gọi tôi."
Giản Văn Khê thoáng sững lại, cất điện thoại vào túi, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả.
Bữa tiệc kết thúc, có người đề nghị đổi địa điểm để tiếp tục trò chuyện.
"Tôi không đi nữa, còn phải về huấn luyện." Giản Văn Khê nói.
Trần Duệ nghe vậy liền lên tiếng: "Vậy tôi đưa cậu về."
"Tôi đưa cậu." Tần Tự Hành đột nhiên lên tiếng.
Giản Văn Khê liếc nhìn gã, thản nhiên đáp: "Không cần, trợ lý của tôi sẽ đến đón."
Tần Tự Hành lập tức đứng dậy, cầm áo khoác: "Đi thôi, tôi có chuyện muốn nói với cậu."
Giản Văn Khê chỉ nói vài câu với giám đốc đài, sau đó rời khỏi phòng.
Tần Tự Hành đi bên cạnh, cười cười: "Cậu sợ tôi ăn thịt cậu chắc?"
Giản Văn Khê đang cúi đầu nhắn tin, nghe vậy liền dừng bước, đứng yên giữa hành lang.
Ánh đèn nơi hành lang mờ nhạt, xung quanh không một bóng người.
"Nơi này không phải Thịnh Quang Hoa Phủ." Giản Văn Khê lạnh nhạt nói. "Sếp Tần lại muốn giở trò cũ sao?"
Tần Tự Hành bật cười: "Sao có thể? Giờ cậu nổi tiếng thế này, nếu tôi muốn làm gì cũng phải cân nhắc kỹ. Đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ đơn thuần muốn tiễn cậu về thôi."
Giản Văn Khê không đáp, chỉ tiếp tục bước về phía trước. Dưới ánh đèn đỏ nhàn nhạt, dáng người cao gầy của anh mang theo vẻ xa cách, phảng phất nét quyến rũ khó nhận ra.
Tần Tự Hành nhìn đến ngẩn người, sau đó vội bước theo.
Ngay khi đến khúc rẽ, một bóng người đột ngột lao ra, suýt nữa đụng vào Giản Văn Khê.
Là Cố Vân Tương.
Khóe miệng hắn ta có vết bầm, mái tóc rối bời, ướt đẫm, ánh mắt tối sầm, đầy vẻ u ám.
Ngay sau đó, sếp Trương cũng bước ra, áo sơ mi xộc xệch, hơi thở phả ra mùi rượu nồng nặc.
Giản Văn Khê chưa từng ngửi thấy loại pheromone nào khó chịu đến vậy, như rượu mạnh ngâm cùng thịt thối, bốc ra từ người sếp Trương.
Cố Vân Tương đứng yên, kéo lỏng cổ áo, môi mím chặt, ánh mắt kiêu ngạo nhưng lại như đang kìm nén điều gì đó.
Hắn ta không nói lời nào, trực tiếp lướt qua Giản Văn Khê, đẩy cửa bước vào phòng tiệc.
Sếp Trương cười hề hề: "Hai cậu về à?"
Nói xong, ông ta cũng không chờ câu trả lời, liền bước vào theo.
Giản Văn Khê cảm thấy dạ dày như bị khuấy đảo, khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn về phía cửa phòng.
Tần Tự Hành lên tiếng: "Cậu không cần lo, bọn họ đều là tự nguyện."
Giản Văn Khê lạnh nhạt liếc gã một cái, rồi lập tức đi ra ngoài.
Tần Tự Hành vội đuổi theo, nói: "Tôi thật lòng thích cậu, chưa từng có ai khiến tôi rung động đến mức này. Trước đây cách tôi đối xử với cậu quả thực không đúng. Bây giờ tôi muốn nghiêm túc theo đuổi cậu một lần, có thể cho tôi một cơ hội không?"
Giản Văn Khê đút tay vào túi, quay đầu nhìn gã:
"Ông nghĩ tôi sẽ đồng ý sao?"
Tần Tự Hành tiến lên một bước:
"Tôi sẽ trở thành chỗ dựa vững chắc nhất cho cậu, giúp cậu đứng trên đỉnh cao giới giải trí."
"Không cần."
Vừa dứt lời, Giản Văn Khê đột nhiên cảm nhận được một luồng pheromone mạnh mẽ ập tới, như cơn sóng dữ muốn nhấn chìm anh.
Không biết có phải do pheromone của Chu Đĩnh đã thay đổi thể chất anh hay không, nhưng ngoài cơn đau đớn dâng lên, anh không hề có chút d*c v*ng nào bị k*ch th*ch.
Ánh mắt anh càng trở nên lạnh lẽo, thậm chí còn ẩn chứa sự phẫn nộ, sâu trong đáy mắt thoáng hiện nét âm trầm đáng sợ.
"Cậu càng như vậy, tôi càng hưng phấn." Tần Tự Hành cười trầm thấp, đôi mắt ánh lên vẻ cuồng si nguy hiểm. "Giản Văn Minh, tôi thật sự ngày càng thích cậu."
Hương hoắc hương nồng đậm cuộn trào như thủy triều, bao trùm cả không gian. Hiển nhiên, Tần Tự Hành đã có chuẩn bị từ trước, muốn dùng pheromone áp chế.
"Đêm nay, cậu không chạy thoát được đâu." Gã nhìn chằm chằm Giản Văn Khê, ánh mắt cuồng nhiệt đầy bá đạo.
Giản Văn Khê tựa lưng vào vách tường, đột nhiên khẽ cong môi, nở một nụ cười mang theo vài phần âm trầm khó lường.
Anh xoay người bước đi, nhưng chưa được bao xa, liền va phải một lồng ngực rộng lớn, rắn chắc.
Ngẩng đầu lên, anh lập tức đối diện với gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Chu Đĩnh.
Chu Đĩnh không nói một lời, một tay kéo anh ra phía sau, che chắn toàn bộ thân hình anh, sau đó sải bước tiến lên đối diện với Tần Tự Hành.
Một luồng pheromone mạnh mẽ đến đáng sợ bùng phát, trong chớp mắt đã nghiền nát áp lực của Tần Tự Hành.
Tần Tự Hành lảo đảo lùi về sau hai bước, đập mạnh lưng vào bức tường phía sau.
Gã chưa từng gặp phải pheromone nào đáng sợ đến vậy. Nước mắt không kìm được mà trào ra khỏi khóe mắt.
Giận dữ đến cực điểm, gã định phản kích bằng pheromone của chính mình, nhưng còn chưa kịp hành động, một đợt sóng pheromone cuồng bạo khác đã ập đến.
Mùi hương quá nồng nàn, quá bá đạo, đến mức gã còn chưa kịp nhận ra đó là hương gì thì đã bị hoàn toàn áp chế.
Khứu giác trở nên tê liệt, hai chân mềm nhũn, Tần Tự Hành ngã quỵ xuống đất, cơ thể run rẩy không thể khống chế.
Gã ngẩng đầu lên, chỉ thấy "Giản Văn Minh" đứng phía sau Chu Đĩnh, ánh mắt lạnh băng nhìn gã, như thể mong gã chết ngay lập tức.
