“…” Tần Lê tập trung lái xe, không nói thêm gì nữa. Trên mặt anh không biểu lộ cảm xúc phức tạp, nhưng trong lòng lại đang rất hỗn loạn. Chỉ mới mấy ngày, thế giới quan của anh đã bị đảo lộn, mà thân phận của vị nghệ sĩ anh mới ký hợp đồng lại càng bí ẩn hơn.
Đến ngõ nhỏ tiên cảnh, Tần Lê đậu xe ở bên ngoài ngõ. Đường Phi đang muốn xuống xe, lại nhìn thấy bên ngoài trời nắng chói chang, cô quay lại hỏi người đàn ông: “Trong xe anh có ô không? Loại có thể che nắng ấy? Mụn trên mặt tôi không thể tiếp xúc quá nhiều với tia cực tím, nếu không sẽ biến thành mụn mủ.”
“Đợi một lát.” Tần Lê xuống xe trước, lấy một chiếc ô màu đen từ trong cốp xe ra. Khi đến cửa sổ xe, anh dùng ngón tay gõ nhẹ vào cửa sổ, Đường Phi mở cửa bước ra ngoài.
Cô định đưa tay ra để lấy chiếc ô từ tay người đàn ông, nhưng Tần Lê lại không đưa cho cô. Anh chỉ im lặng mở ô ra và che nắng giúp cô.
Người đàn ông cao 1m9, trong khi Đường Phi chỉ cao hơn 1m6 một chút.
Bởi vì cô vừa mới ra khỏi bệnh viện nên mặc áo bệnh nhân, đi dép lê, không đi giày cao gót nên đầu chỉ ngang vai người đàn ông. Người đàn ông này từng đi lính, lại tập thể lực quanh năm nên vóc người cường tráng hơn so với người đàn ông bình thường.
Đường Phi gầy gò đứng trước mặt anh, trông giống như một học sinh trung học. Dường như cô nhận thức được sự chênh lệch chiều cao giữa mình và người đàn ông đó nên nhón chân để đi trông cho bớt lùn hơn.
Tần Lê nhận thấy bước đi của cô không bình thường, nghiêm túc hỏi: “Chân cô có khó chịu không?”
“…”
Anh không nói cũng chẳng có ai nói anh câm!
Con hẻm hẹp và ẩm ướt, có mùi mốc từ cống rãnh. Tần Lê cảm thấy vệ sinh ở nơi này không đáng tin cậy nên hỏi cô: “Là ở trong này à?”
“Ừ, gần tới rồi.” Đường Phi vừa nói vừa đè kín cái chăn che mặt mình.
Tần Lê nhìn kiểu gì cũng cảm thấy nơi này giống một xưởng làm việc tư nhân hơn là một thẩm mỹ viện chính quy. Đi tới cuối ngõ tiên canh, anh nhìn thấy “Khách sạn Hà Tiên Tiên” với diện mạo cũ kỹ.
Rèm cửa khách sạn được vén lên, để lộ một cánh cửa kính có dán những quảng cáo như “chữa mụn, xóa nốt ruồi, chữa bệnh nấm da chân”.
Bà chủ có vẻ vừa mới thức dậy, cô ấy mang một chiếc băng đô tai thỏ trên đầu và ngậm bàn chải đánh răng điện trong miệng, tay cầm một cái chậu đi ra đổ nước, nước bẩn trong chậu kia rơi xuống đất, bắn lên ống quần của Tần Lê.
Đường Phi đang muốn đi vào, Tần Lê nắm lấy vai cô, bình tĩnh nói: “Đường Phi, mặt của cô không chỉ là của cô, mà còn là của công ty. Cô thường xem 1818 Golden Eyes à? Đừng tham lợi ích nhỏ. Đi thôi, nơi này không phải là nơi dành cho một ngôi sao nữ như cô.”
Cô quay đầu nhìn Tần Lệ nói: “Sếp Tần, anh hiểu lầm rồi. Chỉ có nơi này mới có thể chữa khỏi mụn của tôi.”
Tần Lê trầm giọng nói: “Không cần phải tiết kiệm tiền cho công ty, tôi dẫn cô đến trung tâm chăm sóc da mà Ông Hồng thường đến.”
Đường Phi thì thầm: “Tôi không có ý định giữ tiền cho anh…”
Bà chủ Hà Tiên Tiên nhổ bọt kem đánh răng trong miệng ra, quan sát Tần Lê có dáng người cao lớn, trêu chọc: “Này, Phi Phi, sao hôm nay cô lại dẫn một anh chàng đẹp trai đến đây thế? Dương khí dồi dào như thế, cô định thuê phòng hay đi làm đẹp?”
“…” Đường Phi suýt chút nữa sặc nước bọt: “Trị mụn! Hôm nay tính tiền cho vị đại gia này.”
Nói xong, không thèm để ý tới lời nói của Tần Lê, sải bước vào khách sạn, đi thẳng đến phòng làm đẹp ở tầng hai. Tần Lê định đuổi theo, lại bị Hà Tiên Tiên ngăn cản: “Anh chàng đẹp trai, anh không thể lên được. Muốn lên thì kiếm phòng đi…”
Bà chủ trông khoảng ngoài ba mươi, mặc bộ đồ ngủ bằng lụa gợi cảm, mặt không trang điểm nhưng mọi cử chỉ của chị ấy đều đầy quyến rũ.
Khi nói chuyện với Tần Lê, chị ấy cố ý tiến lại gần anh, thậm chí còn tham lam ghé mặt vào anh để ngửi mùi dương khí dồi dào trên người anh. Tần Lê lùi lại một bước, vẻ mặt lạnh lùng: “Dì, hãy tự trọng.”
“…” Hà Tiên Tiên suýt chút nữa phun ra một ngụm máu tươi lên mặt anh, nắm chặt bàn chải đánh răng, rất muốn động khẩu chửi anh. Nếu anh không đẹp trai, chị ấy thực sự muốn một hơi hút cạn dương khí của anh!
Hà Tiên Tiên vốn định mời anh ngồi, nhưng bây giờ chị ấy lại chẳng có tâm trạng nào cả. Chị ấy chỉ đảo mắt nhìn anh rồi khịt mũi đi lên lầu.
Tần Lê đợi ở dưới lầu hai tiếng. Khi Đường Phi đi xuống, khuôn mặt đã trở lại vẻ trắng trẻo như trước, không còn một nốt mụn nào, ngay cả một vết mụn cũng không có.
Đường Phi vẫn nắm chặt cái chăn trong tay. Sau khi xuống lầu, cô giơ nó lên trước mặt Tần Lệ, nói: “Sếp Tần, trả tiền giúp tôi. Thanks!”
Tần Lê nhìn khuôn mặt cô, vẻ mặt phức tạp.
“Sếp Tần?” Đường Phi thấy anh ngơ ngác nhìn mặt mình thì chọc vào b* ng*c cao lớn của anh, nói: “Sững sờ gì đó, trả tiền!”
Hà Tiên Tiên cũng từ trên lầu đi xuống, đi vòng qua bọn họ rồi đi đến quầy lễ tân, lấy máy POS không dây ra, tức giận nói với Tần Lê: “Đại gia, tổng cộng là sáu triệu, trả hết, không trả góp.”
“Sáu triệu?” Tần Lê bị mức giá trên trời sáu triệu kéo trở về thực tại. Anh nhíu mày nhìn bà chủ. Anh phát huy bản năng keo kiệt của một doanh nhân: “Tôi muốn xem hóa đơn chi tiết.”
Hạ Tiên Tiên dựa vào quầy một cách quyến rũ, hừ lạnh một tiếng: “Danh sách cái rắm ấy, bà đây kinh doanh nhiều năm như vậy, chưa từng gặp phải chuyện thế này. Trông anh cũng dạng chó hình người nhỉ, sao nào, cua gái xong còn muốn trốn nợ?”
Trán Tần Lê nổi đầy gân xanh, nhưng anh không giỏi tranh cãi với phụ nữ, nên bình tĩnh nói: “Không có hóa đơn chi tiết, không trả tiền.”
“Ôi trời, tính tình tôi tệ lắm đấy nhé…” Bà chủ tức giận xắn tay áo lên.
Đường Phi nhanh chóng tiến lên ngăn cản bà chủ tức giận, nói: “Bà chủ, đây là sếp của tôi, một tháng có thể thanh toán một lần chi phí trị mụn của tôi đó. Chị biết đấy, thanh toán chi phí mà, nhất định phải có danh sách gì đó chứ. Chị có thể viết một danh sách cho tôi được không?”
Khi bà chủ thấy Đường Phi ra mặt, thái độ của chị ấy trở nên tốt hơn, bèn nói: “Được rồi, đợi một chút.”
Hà Tiên Tiên lấy quyển ghi chép ra, viết tay một danh sách các khoản chi phí, liệt kê rõ từng mục. Sau khi viết xong, chị ấy xé tờ giấy ra đưa cho Tần Lê: “Đây.”
Tần Lê cầm lấy tờ hóa đơn viết tay, phát hiện bà chủ viết bằng chữ phồn thể, nhưng điều đó cũng không cản trở anh đọc.
Hóa đơn:
Bong bóng rửa mặt Thái Thượng Lão Quân: 1.500.000
Serum Thái Thượng Lão Quân có tác dụng dưỡng ẩm sâu và làm dịu: 1.500.000
Tinh chất dương khí chống mụn của dương nam 28 tuổi X1: 500.000
Mặt nạ dương khí chống mụn của dương nam 28 tuổi x6 miếng: 500.000
Bộ Kem dưỡng da mặt dương khí trị mụn của dương nam: 2.000.000
Khi Tần Lê nhìn vào danh sách, Đường Phi và bà chủ đều thấy rõ mạch máu trên trán anh giật giật. Bà chủ giải thích: “Mụn của Phi Phi không phải là mụn thông thường, mà là mụn do tà khí xâm nhập vào cơ thể gây ra, các thẩm mỹ viện và sản phẩm chăm sóc da thông thường đều không thể chữa khỏi. Lần này mụn của Phi Phi bùng phát trên diện rộng, cũng có liên quan mật thiết đến vết thương của cô ấy. Tôi giảm giá 50% cho anh cũng vì nể mặt người quen. Đại gia, thế nào? Xem xong chưa? Có thể trả tiền rồi chứ?”
Người đàn ông nhanh chóng tính toán trong đầu, nếu chi phí chăm sóc da là sáu triệu một lần và diễn ra một lần một tháng thì điều đó có nghĩa là công ty sẽ trả cho Đường Phi thêm vài triệu mỗi tháng. Hơn nữa, hợp đồng Đường Phi ký với Tần Kiêu rất “lỏng lẻo”, cổ phần của công ty không nhiều, nên dù Đường Phi tính toán thế nào cũng không chịu lỗ.
Tần Lê kinh doanh nhiều năm, cho tới bây giờ luôn tính toán khôn khéo và xảo quyệt, chỉ có điều lần này anh cảm thấy mình đã phạm sai lầm. Ký hợp đồng với một nghệ sĩ, vốn là phát tài, nhưng bây giờ nhìn kiểu gì cũng là đầu tư mạo hiểm.
Anh gấp gọn tờ hóa đơn lại, lấy thẻ ra và đưa cho Hà Tiên Tiên.
Mỗi lần Tần Lê nhập số vào máy POS, trái tim nóng bỏng của anh lại run lên dưới khuôn mặt lạnh lùng. Anh muốn chửi thề, nhưng chợt nhớ lại mình là một thanh niên có học thức nên rốt cuộc vẫn nhẫn nhịn.
Sau khi nhận được tin nhắn thông báo sáu triệu nhân dân tệ đã bị trừ trong thẻ ngân hàng, Tần Lê không khỏi chửi thầm trong lòng – đậu xanh rau má.
Từ góc nhìn của Đường Phi và bà chủ, trong suốt quá trình, vẻ mặt Tần Lê đều vô cảm, không có chút cảm xúc nào, động tác nhập mập mã cũng thoải mái và bình tĩnh, không hề nhìn thấy chút dáng vẻ đau lòng nào
Sau đó, Đường Phi châm chọc với Hà Tiên Tiên: “Thấy chưa? Sếp của tôi dứt khoát vậy đó, quẹt sáu triệu mà không hề chớp mắt.”
Hà Tiên Tiên: “Đã thấy, đại gia của em không hổ là đại gia của em.”
Tần Lê: “…” Ai là đại gia của cô chứ?
*
Chuyện tổ chương trình “Thôn đảo cô đơn” gặp quỷ trong lúc ghi hình, để tránh cho những nhân viên vô tội phải chịu tổn thương tâm lý, Đường Phi đã can thiệp vào ký ức của hầu hết mọi người, nhưng không can thiệp vào ký ức của hai vị đạo diễn.
Hậu quả là hai đạo diễn lâm bệnh nặng sau khi trở về nhà, quá trình ghi hình tập hai liên tục bị trì hoãn.
Vì tập đầu tiên bị gián đoạn nên cư dân mạng đã k** r*n mấy ngày liền, luôn thúc giục mau ra tập hai, la hét muốn xem kiếp trước kiếp này của Ông Hồng và quỷ nam.
Dù sao đạo diễn cũng ký hợp đồng với Mạn Thành, sau khi nghỉ ngơi vài ngày, anh ta buộc phải ghi hình tập hai. Tuy nhiên, để tránh sự cố trong quá trình livestream, trên Weibo chính thức thông báo họ sẽ không áp dụng hình thức livestream nữa, mà là ghi hình xong mới phát sóng.
Cư dân mạng không phản đối mà còn mong chờ sự nâng cấp về hiệu ứng kinh dị đặc biệt.
Khách mời chính thức của tập hai chỉ có Ông Hồng, Đường Phi, Thái Húc, Trương Viên Viên, Tiêu Phong và tổ chương trình còn bổ sung thêm một diễn viên nghiệp dư bí ẩn.
Tập thứ hai được ghi hình tại một ngôi làng miền núi.
Khi Đường Phi tới thôn trên núi thì đã là sáu giờ tối. Một số xe RV[1] của khách mời đã đỗ ở lối vào làng.
[1] Xe RV: RV là chữ viết tắt của Recreational Vehicle, hay còn gọi là “nhà xe”, bởi không gian trên xe được thiết kế như một ngôi nhà tiện nghi có thể di chuyển mọi nơi. Phát triển cùng với đam mê “thích xê dịch”, RV ngày càng phổ biến trên thế giới.
Hai bên trái phải chiếc RV của cô là xe RV của Thái Húc và Ông Hồng, chiếc RV đỗ phía sau cô có lẽ là thuộc về “người nghiệp dư bí ẩn”.
Cô cầm mì gói xuống xe hóng mát, chợt nghe thấy tiếng “bùm” từ chiếc xe bên cạnh.
“Ai bảo các người lên xe của tôi? Tôi đã bảo là không ai ngoài tài xế được lên xe tôi mà! Các người điếc hết rồi à?” Thái Húc nói rồi đẩy trợ lý ra khỏi xe.
Trợ lý nhỏ mất thăng bằng ngã xuống đất, đầu gối chảy máu.
Thái Húc đẩy người ra ngoài, “ầm” một tiếng đóng cửa xe RV lại.
Đường Phi nhanh chóng đặt mì gói lên bàn nhỏ, đi tới đỡ trợ lý đứng dậy, vừa phủi bụi bẩn trên người vừa hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Đôi mắt của trợ lý nhỏ ngấn lệ, xoa xoa cái đầu gối bị thương, lắc đầu uất ức nói: “Không… Không biết nữa. Em chỉ lên xe hỏi cậu ấy có muốn ăn cơm không, không ngờ sắc mặt cậu ấy thay đổi ngay lập tức, cậu ấy còn đẩy ngã em. Trước đây cậu ấy không như vậy…”
Đường Phi liếc nhìn về phía chiếc xe.
Một con mèo đen nhảy lên vai Đường Phi, kêu meo meo rồi thì thầm vào tai cô: “Phi Phi, trong xe có chuyện không ổn, âm khí rất nặng.”
…
Trong phòng nghỉ của xe RV dán đầy lá bùa màu vàng, trong không khí tràn ngập mùi hương nến và xác chết.
Một bà cụ tàn tạ nằm ở trên giường, hai mắt trừng mở, bà ta mấp máy môi, nói: “Húc Húc, bà nội đói…”
Thái Húc quỳ trước giường, vội vàng lấy ra một con dao nhỏ, cắt cổ tay, nhỏ máu ở cổ tay vào miệng bà cụ. Có máu của thiếu niên làm dịu, luồng khí đen trên mặt bà cụ tản đi, bà ta nâng ngón tay chỉ vào chén cơm chiên trứng ở đầu giường, nói: “Húc Húc, bà nội làm món cơm chiên trứng con thích ăn nhất, con ăn thử xem có ngon không.”
