Ở hướng Chu Tước, phó hiệu trưởng ôm cây nến ngồi dưới cột cờ quốc gia. Có lẽ vì được quốc kỳ che chở nên ông cũng không còn quá sợ hãi. Đột nhiên, ngay trước mặt ông, một cô gái xuất hiện.
Lưu Dĩnh mày mắt cong cong, lễ phép chào hỏi: “Chào phó hiệu trưởng ạ.”
Phó hiệu trưởng theo thói quen giữ gương mặt nghiêm nghị: “Chào cái gì mà chào? Sao em còn ở trường? Mau về nhà đi!”
Lưu Dĩnh làm ra vẻ vô tội, đưa tay gãi gãi sau đầu: “Nhưng mà phó hiệu trưởng, em thấy hơi sợ. Nghe nói hôm nay trường có quỷ, em không dám đi một mình. Thầy đưa em ra ngoài được không?”
Phó hiệu trưởng lập tức nghiêm khắc nói: “Lớn thế này rồi, sợ cái gì mà sợ! Quỷ có gì đáng sợ? Đã nói bao nhiêu lần rồi, chúng ta là người kế thừa chủ nghĩa cộng sản, phải tin vào khoa học! Em học sinh này, mau về nhà đi!”
Lưu Dĩnh lại nói tiếp: “Nhưng phó hiệu trưởng ơi, em thật sự sợ lắm… Thầy đưa em ra ngoài đi mà!”
Phó hiệu trưởng nổi giận, cảm thấy đứa nhóc này sao mà cứng đầu khó bảo quá! Ông lập tức nghiêm mặt quát: “Em ở lớp nào? Còn không về nhà, thứ Hai sẽ thông báo trước toàn trường!”
Vừa nghe đến bốn chữ “thông báo toàn trường”, mí mắt Lưu Dĩnh lập tức giật lên một cái, dù đã thành quỷ, đây vẫn là bóng ma tâm lý không thể xóa nhòa trong lòng cô ta. Cô ta rùng mình một cái, sau đó hóa thành một làn khói đen, biến mất ngay tại chỗ.
Phó hiệu trưởng: “?? ” Vãi thật là quỷ! Nãy giờ mình lại dám quát cả quỷ!? Vãi đạn, mình đúng là quá đỉnh luôn!
Chuyện đỉnh như này nhất định phải kể cho ông thị trưởng nghe mới được!
***
Ở hướng Bạch Hổ, cục trưởng giáo dục đang ngồi xếp bằng trên khán đài sân thể dục phía sau, tay ôm cây nến, mắt nhắm nghiền, miệng thì khe khẽ hát: “Chúng ta là biển hoa tháng Năm, dùng tuổi trẻ ôm lấy thời đại. Chúng ta là mặt trời vừa ló rạng, dùng tuổi trẻ ôm lấy thời đại… Ngọn đuốc Ngũ Tứ, đã đánh thức dân tộc…”
Hát đến đây, ông khựng lại, lẩm bẩm nhỏ: “Đằng sau là gì nhỉ?”
Lưu Dĩnh nhìn vị cục trưởng giáo dục “ngáo ngơ” kia, lặng lẽ rời đi, đi thẳng đến hướng Thanh Long của dãy nhà dạy học khu cấp ba.
Khi đến nơi, cô ta nhìn thấy hiệu trưởng đang cầm một cây nến trong tay, ngẩng đầu nhìn trần nhà, hai má còn ướt đẫm, như thể vừa mới khóc.
Hiệu trưởng đang lau nước mắt, ngẩng đầu lên thì trông thấy Lưu Dĩnh đang đứng cách mình chừng hai mét.
Cô gái lặng lẽ nhìn ông, vẻ mặt đờ đẫn, khẽ hỏi: “Nếu thật sự thấy sợ… thì rời khỏi đây đi.”
Lưu Dĩnh vẫn còn nhớ vị hiệu trưởng này, dù ông có thể đã không còn nhớ cô ta nữa. Hồi còn học ở trường Tam Trung, thành tích học tập của cô ta khá tốt, sau đó được thầy cô cũ giới thiệu đến học ở Tây Thần. Khi đến Tây Thần, chính vị hiệu trưởng này là người đã tiếp đón mười hai học sinh nghèo được tuyển chọn đặc cách.
Hiệu trưởng đã xoa đầu từng đứa một, dặn dò các em phải biết trân trọng cơ hội, cố gắng học hành. Khi bàn tay của ông đặt lên đầu cô, cô cảm thấy một luồng ấm áp kỳ lạ, và cô luôn ghi nhớ sự ấm áp ấy trong tim. Từ đó về sau, mỗi lần gặp ông trong trường, cô ta đều chủ động bước tới chào hỏi.
Hiệu trưởng luôn dịu dàng với mọi học sinh, dù mỗi sáng thứ Hai lúc chào cờ ông thường hay lải nhải dài dòng, nhưng điều đó cũng không làm Lưu Dĩnh bớt quý mến ông.
Ngôi trường trung học này có đội ngũ giáo viên thuộc hàng top đầu cả nước, và cô ta cũng từng tin rằng, chỉ cần mình nỗ lực học tập ở đây, thi đỗ vào một trường cấp ba trọng điểm, rồi đại học danh tiếng là điều hoàn toàn khả thi.
Thế nhưng khi thật sự bước vào đây, cô ta lại liên tục phải đối mặt với sự phân biệt đối xử. Cô ta bị dán nhãn “học sinh nghèo”, luôn bị người ta mỉa mai, châm chọc, lúc thì công khai, lúc thì lén lút sau lưng.
Lên lớp Tám, thành tích của cô ta vẫn còn khá ổn. Nhưng kể từ sau một lần xung đột với Ngô Viên Viên, mọi thứ bắt đầu sụp đổ. Ngô Viên Viên không hề nương tay, tìm mọi cách nghiền nát sự tự tin của cô ta, khiến cô ta dần trở nên tự ti, nhạy cảm, không còn bạn bè… thành tích học tập cũng vì thế mà lao dốc không phanh.
…
Hiệu trưởng vừa thấy cô bé xuất hiện, đôi mắt lập tức sáng lên, bắt đầu cất giọng quen thuộc đầy quan tâm nhưng cũng không kém phần “lắm lời”: “Em Lưu Dĩnh à, hãy quay đầu là bờ. Là lỗi của thầy, là thầy chưa quan tâm đủ đến các em. Nhưng những bạn học kia là vô tội, em hãy buông tha cho họ. Em là một đứa trẻ tốt, dù chỉ vì chính bản thân mình, em cũng không nên gây nghiệt. Em xứng đáng có một cuộc đời tốt đẹp hơn thế.”
Lưu Ảnh lạnh lùng nhìn ông: “Nhưng so với một cuộc đời tốt đẹp, em càng muốn báo thù hơn. Thầy không hiểu đâu… Thầy hoàn toàn không hiểu nỗi tự ti của những học sinh như bọn em. Thầy không nên cho bọn em cái ‘tư cách’ đó, nếu không phải vì thầy cho em cơ hội vào ngôi trường này, bọn em đã chẳng phải chịu đựng sự chế giễu này rồi.”
Hiệu trưởng nhìn cô, giọng ôn tồn mà kiên nhẫn: “Em à, con nhà nghèo muốn vươn lên thì con đường lúc nào cũng gian nan hơn. Những gì em phải chịu đựng, thầy cũng từng trải qua. Thầy là đứa trẻ duy nhất trong làng thi đậu vào cấp ba. Khi ấy, thầy còn khốn khổ hơn em nhiều: mặt đầy mụn, xấu xí, đến mức bạn học đặt cho thầy biệt danh là ‘Mặt rỗ’. Trong lớp lúc nào cũng có vài kẻ thích bắt nạt người khác. Chúng thường xuyên chặn thầy ở hành lang để hành hạ. Nặng nhất là lần chúng bắt thầy quỳ xuống, uống nước tiểu của chúng.”
“Nghĩ lại vẫn thấy ghê tởm, nhưng chính những lần bị sỉ nhục và nhạo báng ấy đã càng khiến thầy quyết tâm phải vươn lên. Thật ra thầy trượt đại học lần đầu, phải thi lại lần hai mới đậu. Cũng từng muốn buông xuôi, từng nghĩ: thôi thì bỏ học đi làm luôn cho rồi. Nhưng sau đó, một người thầy đã nói với thầy rằng: Ở độ tuổi nên học thì nhất định phải học. Đại học có thể không dạy em được bao nhiêu kiến thức, nhưng ít nhất nó giúp em mở mang tầm mắt.”
“Nếu thầy chỉ tốt nghiệp cấp ba, thì những người bạn mà thầy kết giao cũng chỉ quanh quẩn như vậy cả đời, không làm nên trò trống gì. Rồi sau đó, thầy không thể cho con thầy một nền giáo dục tốt hơn, khiến con thầy cũng rơi vào vòng luẩn quẩn: tự ti, nghèo khó, bị cười nhạo.”
“Đời thầy đã tệ rồi, vậy thì tại sao lại không cố gắng một lần, vì đứa con trong tương lai của mình? Chính nhờ suy nghĩ đó, thầy đã thi đậu đại học, trở thành một giáo viên.”
“Em à, người nghèo muốn đổi đời không dễ, nhưng nếu em thật sự vượt qua được những khó khăn ấy, nếu em thật sự vươn lên được, thì khi em quay đầu nhìn lại cái quá khứ thấp hèn đó… cảm giác thành tựu ấy, không gì có thể sánh bằng.”
“Em à, được chứng kiến chính mình lật ngược số phận, đó là một chuyện vô cùng ngầu, vô cùng tuyệt vời.”
Lưu Dĩnh nhìn chằm chằm hiệu trưởng, rõ ràng trong lòng đã có phần dao động, đồng thời cũng vô cùng khâm phục ông, một người có thể vượt nghịch cảnh mà vươn lên được như vậy. Sau một hồi lâu im lặng, cô ta khẽ lắc đầu, giọng run nhưng kiên quyết: “Vì sao chứ? Tại sao cô ta lại có một người cha quyền thế? Tại sao em lại chẳng có gì cả? Em đúng là tự ti, đúng là nhạy cảm, đúng là yếu đuối! Nhưng là ai đã khiến em trở thành như thế? Là Ngô Viên Viên, là những bạn học đã cười nhạo, mỉa mai, sỉ nhục em! Chính bọn họ là hung thủ đã g**t ch*t em!”
“Giết người phải đền mạng, bọn họ cũng phải trả giá bằng tính mạng! Không ai được phép thoát tội!”
Nói xong, cô ta tan vào không khí, biến mất trước mặt hiệu trưởng. Ông muốn đuổi theo, nhưng lại không thể rời khỏi vị trí giữ trận của mình.
Tại khu rừng nhỏ phía hướng Chu Tước, thị trưởng vừa mới đọc xong Đảng chương, nhẹ nhàng thở phào một hơi, thì một cơn gió lạnh thổi qua khiến ông suýt nữa thì tiểu ra quần.
Ông vội vàng lấy tay che lấy ngọn lửa đang lung lay dữ dội, định thở thêm một hơi nhẹ nhõm thì một gương mặt bỗng xuất hiện sát ngay trước mặt ông!
Thị trưởng hoảng quá hét lên một tiếng “Á!”, suýt nữa ném cả cây nến trong tay đi.
Lưu Dĩnh mặt mày trắng bệch, cô ta ngước mắt nhìn ông, đầu nghiêng sang một bên rồi… bắt đầu thổi vào ngọn nến của ông.
Cô ta đã thất bại khi cố phá vỡ các phương vị kia, và nơi của thị trưởng, chính là cơ hội cuối cùng.
Mỗi lần cô ta thổi, thân thể lại như bị lửa thiêu đốt, đau đớn không sao tả xiết. Nhưng đây là cơ hội cuối cùng, cô phải chịu đựng nỗi đau như thiêu đốt ấy để dập tắt ngọn nến!
Cô ta dùng miệng thổi, thì thị trưởng lại dùng tay che. Cô ta đổi hướng thổi, ông cũng lập tức đổi hướng che.
Tuy thị trưởng vẫn rất bài bản và trật tự trong việc bảo vệ ngọn nến, nhưng… đ*ng q**n của ông đã ướt đẫm. Ở khoảng cách gần thế này mà đối diện với một con quỷ, ai mà không tè ra quần cho được?
Lưu Dĩnh cau mày, ngẩng lên nhìn ông. Người đàn ông hói đầu lập tức nhắm tịt mắt lại, lắp bắp: “Không nhìn, không nhìn, mắt rùa trợn trừng, tôi không thấy gì hết!”
Vừa thấy ông nhắm mắt, Lưu Dĩnh lập tức tận dụng cơ hội, dốc hết sức thổi mạnh vào cây nến. Đến khi thị trưởng nhận ra, thì cây nến trong tay đã tắt ngúm.
Ông mở mắt ra, nhìn ngọn nến đang bốc khói trắng nghi ngút, lại ngẩng đầu đối mặt với cô gái kia, lập tức hét lên một tiếng “Á!!!” lần nữa.
Lưu Dĩnh giơ móng vuốt sắc nhọn lên, lạnh lùng nhìn ông: “Tôi cho ông năm giây, rời khỏi đây, nếu không tôi moi tim ông ra.”
Thật ra cô ta không muốn làm hại mấy ông chú hói đầu này, vì cô biết, họ là người tốt. Cô ta khao khát báo thù, nhưng không muốn giết kẻ vô tội. Tuy nhiên, nếu những người này cứ nhất quyết ngáng đường cô ta, vậy thì cô ta sẽ không còn bận tâm thiện ác nữa.
Thị trưởng chợt nhớ đến lời dặn của Đường Phi, bèn lập tức ngồi bệt xuống đất, kiên quyết không rời đi. Ông rướn cổ lên, nhắm chặt mắt lại, trông như một chiến sĩ sẵn sàng vì nghĩa mà chết: “Cô giết tôi đi! Tôi là thị trưởng, tôi sẵn sàng hy sinh vì dân của tôi!”
Lưu Dĩnh giơ móng vuốt lên, đâm thẳng vào bụng của thị trưởng.
Một lỗ thủng to tướng xuất hiện trên bụng ông, cơn đau dữ dội suýt nữa khiến ông ngất xỉu. Ông nằm sõng soài trên đất, cố gắng bấu chặt lấy gốc cây gần nhất, yếu ớt thều thào: “Vì… dân tôi… vì… những đứa t…”
“Phụt!” một tiếng, móng vuốt của Lưu Dĩnh lại lần nữa xuyên thẳng vào người ông.
“Vì những đứa trẻ…”
***
Cùng lúc đó, ở một phía khác, ô dù của Đường Phi vẫn đang bị mưa cầu lửa giội xuống.
Ngay lúc ấy, Tần Kiêu dắt theo Hắc Đường xông vào. Nhìn thấy Đường Phi đang chống ô ngồi xổm trên đất, bị lửa bao vây tứ phía, anh ấy sững người: “Má ơi, Phi Phi, sao trông cô thảm vậy? Son phấn lem nhem hết cả rồi kìa!”
Hắc Đường, lúc này to bằng một con sư tử, giơ móng vả cho anh ấy một cái, rồi chỉ vào cái xô nước bên cạnh cây lau nhà, nói: “Đổ cái xô nước đó lên!”
“À, được!” Tần Kiêu vác nguyên xô nước lau sàn hất thẳng về phía Đường Phi.
Nguyên một xô nước bẩn ấy dội xuống, dập tắt toàn bộ những mũi tên lửa đang cháy phừng phừng.
Đường Phi lập tức thu ô kiếm lại, quay sang Hắc Đường nói lớn: “Hướng Chu Tước có chuyện rồi, Hắc Đường, nhanh! Đưa tôi tới đó ngay!”
Nói xong, Đường Phi lập tức nhảy lên lưng Hắc Đường. Con mèo đen to như sư tử ấy lập tức biến mất trong một cái chớp mắt.
Tần Kiêu đứng đờ tại chỗ, chửi một tiếng “Đ*ch!” rồi gào lên về phía nơi họ vừa biến mất: “Ê khoan đã! Dắt tôi theo với chứ! Tôi nhờ ông cụ gửi cho một đống bùa diệt yêu đó! Có xài được đấy!!”
Bị bỏ lại một mình, Tần Kiêu suýt khóc vì tủi thân, vội vàng đeo balo chứa đầy phù chú, chạy thục mạng về phía rừng nhỏ.
—-
Lúc này, cơ thể thị trưởng đã thủng ba lỗ lớn, máu chảy đầm đìa, nhưng ông vẫn cố bám lấy thân cây, nhất quyết không rời đi.
Ý thức ông đã bắt đầu mơ hồ, nhưng miệng vẫn lẩm bẩm không ngừng: “Vì… vì… vì những đứa trẻ…”
Lưu Dĩnh giơ móng vuốt, vung thẳng vào đầu thị trưởng, định móc não ông ra xem rốt cuộc là đầu óc ông làm bằng gỗ mục hay đá granite.
Ngay khoảnh khắc ấy, “Vụt!” Một thanh kiếm sáng chói từ xa bay tới, đánh văng cả người cô ta ra xa gần mười mét, đập mạnh xuống đất.
Đường Phi hạ xuống bên cạnh thị trưởng, chiếc ô đã biến trở lại thành kiếm. Cô dựng hai ngón tay lên trước ngực, niệm chú: “Phù lệnh phù lệnh, đầu đội thiên thanh. Long ngâm hóa kiếm, trấn trạch thiên minh!”
Cô ném kiếm lên không, thanh kiếm lập tức hóa thành hàng vạn mũi kiếm nhỏ, bay vù vù như mưa tên, phóng thẳng về phía Lưu Dĩnh.
Vừa điều khiển kiếm Tru Tà, cô vừa ra lệnh cho Hắc Đường: “Hắc Đường, mau! Đưa thị trưởng tới bệnh viện!”
Trên người thị trưởng có bùa chú của Đường Phi thêm vào, những lỗ thủng trên cơ thể chỉ là ảo giác mà Lưu Dĩnh dùng để đánh lừa thị giác. Thực tế, vết thương của ông không nghiêm trọng như mắt thường nhìn thấy, nhưng cũng tuyệt đối không phải là nhẹ.
Hắc Đường phản bác: “Nhưng nếu ông ấy rời khỏi vị trí Chu Tước, linh lực của địa tinh sẽ lập tức tăng mạnh, chuyện đó quá nguy hiểm với cô!”
Lúc này trán Đường Phi đã lấm tấm mồ hôi, cô cắn chặt răng, cố gắng hết sức để điều khiển hàng vạn phù kiếm đang lơ lửng giữa không trung, hét lên: “Đừng nói nhảm nữa! Trễ chút nữa là mất luôn cả thị trưởng đấy!”
Đúng lúc ấy, Tần Kiêu thở hồng hộc chạy tới, vừa th* d*c vừa nói: “Để tôi trấn thủ vị trí Chu Tước!”
Hắc Đường liếc mắt nhìn anh ấy: “Vô ích. Trận vị từ đầu đến cuối chỉ có thể do một người canh giữ.”
Tần Kiêu lập tức đổi cách: “Vậy để tôi đưa thị trưởng đến bệnh viện!”
Đường Phi quát lên: “Đợi anh chạy đến bệnh viện thì thị trưởng cũng ngỏm rồi! Hắc Đường, mau đưa ông ấy đi! Tôi có thể cầm cự được, mày mau chóng quay lại!”
“Được!” Hắc Đường cõng thị trưởng lên lưng, chớp mắt một cái đã biến mất vào màn đêm.
Tần Kiêu lấy ra một xấp bùa từ trong túi, nói với Đường Phi: “Phi Phi, đừng sợ! Lão già đó đã gửi cho tôi một bao bùa chuyên đối phó với yêu tinh đây!”
Ngay khi vị trí Chu Tước bị bỏ trống, linh lực của Lưu Dĩnh lập tức tăng vọt.
Giữa hai tay cô ta, luồng hắc khí biến thành chiếc cung Lạc Nhật, một mũi tên đã phá vỡ kiếm phù của Đường Phi. Cú đánh này khiến Đường Phi không đỡ nổi, cơ thể bị đánh bật ra, mất hết phong độ mà treo lủng lẳng trên một cái cây, rồi lại rơi bịch xuống đất.
“Phi Phi!” Tần Tiêu ném một nắm bùa về phía Lưu Dĩnh.
Những lá bùa hóa thành một trận pháp giam giữ linh hồn, tạm thời trói chặt Lưu Dĩnh tại chỗ.
Đám bùa này linh lực vô cùng mạnh mẽ, đều là do các đạo sĩ có đạo hạnh cao thâm luyện chế, là những báu vật mà ông quản gia cất giữ nhiều năm, bình thường tiếc không nỡ đem ra dùng. Vừa nghe nói có cả ngàn học sinh trong trường gặp nguy, ông ấy đành đau lòng đưa cho Tần Kiêu.
Nếu ông ấy biết Tần Kiêu ném ra một nắm lớn như thế trong một lần, chắc tức đến mức phun ra một ngụm máu già mất.
Ông quản gia có tức đến mức phun máu hay không thì chưa biết, nhưng lúc này, Đường Phi vừa được Tần Kiêu đỡ dậy, lập tức phun một ngụm máu tươi thẳng vào mặt anh ta.
Tần Kiêu bị phun đầy mặt máu, cạn lời: “…Biết ngay là cô ghen tị với tôi đẹp trai, không ngờ trong tình huống thế này rồi mà vẫn còn ghen một cách trắng trợn như thế.”
Đường Phi lau máu nơi khóe miệng, tay ôm lấy lồng ngực như sắp nổ tung, tức giận mắng to: “Mẹ nó cái thằng Liễu Vân Sinh, lần sau mà gặp, tôi nhất định đánh gãy hai chân của anh ta, móc mù hai mắt anh ta!”
“…” Tần Kiêu nhìn cô, mặt đầy chấn động: “Nói bậy là không tốt đâu.”
Đường Phi gầm lên: “Đỡ tôi dậy!”
Tần Kiêu vừa đỡ cô đứng dậy, Lưu Dĩnh đã phá giải được trận pháp, triệu hồi một luồng hắc khí đánh thẳng về phía họ. Tần Kiêu phản ứng cực nhanh, ôm lấy Đường Phi che chắn phía trước.
Dù có thân thể Tần Kiêu chắn lại, Đường Phi vẫn cảm nhận được luồng chấn động mạnh mẽ đang ập đến.
Cô nâng mặt Tần Kiêu đang trắng bệch lên, vội hỏi: “Thằng nhóc chết tiệt, anh không sao chứ?”
“…” Tần Kiêu “phụt” một ngụm máu, phun thẳng vào mặt Đường Phi, để lộ hàm răng đầy máu rồi cười khì khì: “Trả lại cho cô đấy.”
Đường Phi tức đến mức muốn đánh anh ấy: “Đến lúc này rồi mà còn giỡn!”
Một luồng hắc khí nữa lại đánh tới, Đường Phi đẩy Tần Kiêu sang một bên, rút kiếm Tru Tà ra đỡ. Hắc khí của Lưu Dĩnh hóa thành mũi tên, xuyên thẳng vào ngực cô. Đường Phi lại phun ra một ngụm máu, tuột tay đánh rơi kiếm Tru Tà, ngã xuống đất không dậy nổi.
“Đường Phi!” Tần Kiêu lồm cồm bò dậy, ôm cô vào lòng lay lay: “Má ơi, đừng hù tôi chứ!”
Dải buộc tóc của Đường Phi trong lúc giao đấu đã bung ra, mái tóc dài đen nhánh như thác nước phủ kín gương mặt tái nhợt của cô. Mắt cô nhắm nghiền, tim ngừng đập, không còn mạch, toàn thân lạnh toát như một cái xác.
Hiên nhiên Tần Kiêu bị dọa sợ. Đây là lần đầu tiên trong đời, anh ấy chạm vào người chết?
Lưu Dĩnh lạnh lùng nhìn Tần Kiêu: “Lũ nhiều chuyện như các ngươi, chỉ xứng đáng chết đi!”
Tần Kiêu bị lời của cô ta chọc giận: “Con nhỏ thối tha, mày có biết mày đang làm gì không? Mày giết người vô tội, thì có khác gì mấy đứa từng làm hại mày? Đường Phi chỉ muốn giúp mày, vậy mà mày đối xử với cô ấy như thế? Mày tự treo cổ chết là đáng đời, mày…”
Anh ấy còn chưa kịp nói hết câu thì bị Lưu Dĩnh tát cho một cái.
“?? Má, mày dám tát tao?!”
Tần Kiêu vừa định rút bùa ra ném về phía đối phương thì bỗng nghe thấy giọng của Đường Phi vang lên khắp khu rừng nhỏ. Nhưng khi cúi đầu nhìn, cô gái trong lòng vẫn đang im lặng, không mở miệng.
Âm thanh đó vang vọng như tiếng vọng nơi thâm cốc, nhẹ nhàng, nhưng lại chấn động lòng người:
“Phù lệnh phù lệnh, đầu đội Tam Thanh, long khố mã giáp, trấn trời trời thanh, trấn đất đất linh, trấn người người trường sinh, trấn quỷ quái diệt… thần binh hỏa tốc như luật lệnh!”
Thanh kiếm Tru Tà nằm trên đất bỗng “ong ong” rung lên, phân thân thành hàng vạn lưỡi kiếm, dày đặc bao phủ lấy Lưu Dĩnh. Cô ta lập tức rút cung Lạc Nhật ra để phá kiếm trận, nhưng trận pháp này như được đúc từ thép tinh cương, trực tiếp cản lại mũi tên rồi bật trở về.
Đường Phi chậm rãi mở mắt ra, lấy ngọc bội mà Tần Kiêu đưa trước đó. Miếng ngọc vẫn còn nguyên vẹn. Cô yếu ớt nói: “Đỡ tôi dậy.”
Hai mắt Tần Kiêu rưng rưng: “Người anh em, cô chưa chết!”
Nói xong lập tức ôm lấy cô, dí đầu cô vào ngực mình: “Cô chưa chết thật là quá tốt rồi! Cô mà chết thì tôi mất luôn một người bạn chân ngắn. Hu hu hu… sao tự nhiên tôi cảm động thế này?”
Đường Phi: “Gần chết rồi đấy… nhìn mặt tôi đi.”
Trên mặt cô gái là một loạt mụn mủ chi chít, trông thực sự chẳng dễ nhìn tí nào. Nhưng Tần Kiêu chẳng hề ghét bỏ, trong mắt anh ấy, cô vẫn là cô gái xinh đẹp nhất, vì những vết mụn đó là cái giá cô phải trả để cứu người.
Không hiểu sao, Tần Kiêu lại cảm thấy mấy cái mụn trên mặt Đường Phi trông… cực kỳ đáng yêu. Anh ấy không nhịn được mà bật cười: “Không sao đâu, ngày mai để Tần Vạn Tam đưa cô đi làm đẹp, đắp mặt nạ đắt nhất, dùng tinh chất mắc nhất!”
Đường Phi liếc mắt: “Anh nói cứ như Tần Vạn Tam hào phóng lắm vậy.”
Tần Kiêu đập ngực cam đoan: “Vậy thì tối mai tôi dẫn cô đi! Là đàn ông thì nói là làm! Một lời đã hứa, bốn ngựa khó đuổi!” Anh đập ngực hơi mạnh, suýt nữa lại phun ra một ngụm máu nữa.
Hai người còn đang trò chuyện thì Lưu Thục Phân bước vào khu rừng nhỏ. Nhìn thấy con gái mình đang bị nhốt trong kiếm trận bùa chú, bà ta lập tức chạy lên phía trước, gọi: “Tiểu Dĩnh!”
