Cửa lớn của hiệu sách Tân Tuệ vẫn đóng chặt, bên ngoài người qua lại tấp nập như thường, dường như chẳng ai nhận ra bên trong vẫn còn người chưa ra, mọi người cũng không cảm thấy nơi này có gì bất thường.
Trong con hẻm nhỏ phía sau hiệu sách, Đường Phi đặt hộp đàn nhị trên thùng rác, lấy mấy lá bùa ra rồi đưa cho Đế Tân và Tần Lê, nói: “Dán mấy lá bùa này lên tường, để cách ly hiệu sách với bên ngoài, lỡ có chuyện xảy ra sẽ rất phiền phức.”
Đế Tân và Tần Lê nhận lấy bùa từ tay cô rồi bắt đầu làm theo lời dặn. Sau khi dán bùa xong, ba người dùng bùa xuyên tường để tiến vào bên trong hiệu sách.
Thế giới bên trong hoàn toàn khác biệt với bên ngoài, một mảng âm u xanh rợn, tông màu trầm tối như thể địa giới âm phủ.
Độc giả trong hiệu sách vẫn giữ nguyên tư thế đang đọc sách, nhân viên thu ngân vẫn như máy móc tiếp tục thu tiền. Những người đã thanh toán thì đi tới cửa, nhưng lại giống như người máy quay trở lại, tất cả đều đi lên lầu hai.
Đường Phi đang quan sát những người đi lên tầng hai thì Tần Lê bất ngờ giơ ngón tay hoa lan, chỉ về phía cầu thang cùng dòng người: “Những người này… hình như hơi kỳ lạ.”
Giọng điệu anh nói cũng thay đổi, trở nên ẻo lả rợn người như giọng đàn bà điệu đà. Ban đầu Đế Tân và Đường Phi nhìn chằm chằm vào ngón tay hoa lan kinh thế hãi tục mà anh giơ lên, sau đó đồng loạt chuyển ánh nhìn sang khuôn mặt anh tuấn của Tần Lê.
Tần Lê chẳng thấy mình có gì bất thường, giữ nguyên tay làm hoa lan trước ngực, uốn éo nói: “Sao thế?”
Đường Phi: “…”
Đế Tân: “…”
Hai người lặng lẽ lùi lại một bước, giữ khoảng cách một mét với anh. Một người rút kiếm, người kia giơ nắm đấm lên. Đế Tân nhỏ giọng hỏi Đường Phi: “Cô Đường, cậu ta bị nhập hồn à?”
Đường Phi lắc đầu, thì thầm đáp: “Không giống lắm. Tần Lê có thể chất cực dương, thể chất kiểu này đừng nói là quỷ nhỏ bình thường, ngay cả đại tiên âm giới như Tần Quảng Vương cũng chưa chắc nhập được.”
Tần Lê nhận ra mình bị cô lập, nhíu mày rồi dậm chân một cái, hừ nhẹ: “Xấu xa thật, dám nghi ngờ tôi bị nhập thân. Hừ~”
Đường Phi nổi hết da gà.
“……” Nắm đấm của Đế Tân đã bốc lên ngọn lửa xanh, ông nghiến răng nói: “Ta muốn đấm chết cậu ta.”
Đường Phi vội kéo tay Đế Tân lại, dỗ dành: “Đừng vội đấm chết anh ấy, tôi nghĩ chắc là do tác dụng phụ sau khi anh ấy giúp tôi đổi máu đấy.”
Tần Lê bước tới, giơ nắm tay to tướng, đấm đấm lên ngực Đế Tân, vừa đấm vừa r*n r*: “Đồ xấu xa, lại muốn đánh tôi, tôi sẽ dùng nắm đấm bé bé đấm ngực anh…”
Đế Tân là dạng nóng nảy, nhíu mày định giáng cho Tần Lê một đấm. Đường Phi mắt nhanh tay lẹ kéo Tần Lê ra, chắn sau lưng mình, rồi quay sang dỗ Đế Tân: “A Tinh, bình tĩnh, bình tĩnh nào, đừng nóng nảy như thế. Nghĩ mà xem, anh ấy từng mời anh ăn hai xô gà rán, có phải thấy thế giới này đẹp đẽ hơn không? Nghĩ mà xem, anh ấy là đại gia có tiền nhất trong chúng ta, mỗi lần đi ăn lẩu đều giành trả tiền, có phải thấy thế giới này thật đáng yêu không?”
Lúc này Đế Tân mới dịu xuống, trừng mắt nhìn Tần Lê: “Cậu mà còn giả vờ nữa là ông đây đập chết cậu thật đấy!”
Tần Lê cao một mét chín ôm đầu Đường Phi, cằm tựa l*n đ*nh đầu cô, vừa dụi dụi vừa than vãn: “Đường Phi, anh ấy bắt nạt tôi~”
Đường Phi: “…” Phải làm sao đây, tuy biết anh thành ra thế này là vì giúp cô đổi máu, nhưng cô thật sự rất muốn dìm đầu người đàn ông này vào hố phân! Cô hít sâu một hơi, tự nhủ phải giữ bình tĩnh, phải là một người biết ơn, không được nổi điên!
Ổn định lại tâm trạng, cô nói: “Chúng ta lên tầng hai xem thử.”
Ba người họ cùng đám khách trong hiệu sách đi lên tầng hai. Tần Lê cao tận một mét chín, vậy mà suốt đường đi cứ nắm lấy đuôi tóc của Đường Phi, rụt rè như con mèo con. Đế Tân vô tình va vào vai anh, anh lập tức “ái da” một tiếng, dùng ngón tay hoa lan chọt vai Đế Tân: “Đáng ghét, người ta bị sạch sẽ đó nha~”
Đường Phi: “……”
“……” Đế Tân nắm chặt nắm đấm, mắt đỏ lên: “Cô Đường, cô đừng cản ta… để ta đấm chết cậu ra đi!”
Đường Phi lập tức ôm chặt lấy Tần Lê, dùng cả thân mình chắn trước mặt anh, quay đầu lại nhìn Đế Tân nói: “A Tinh, bình tĩnh đi nào, nghĩ đến tình nghĩa hai xô gà rán ấy, anh quên rồi à? Anh mà đấm chết anh ấy, sau này ai giành trả tiền mỗi lần đi ăn lẩu?”
Đế Tân giận đến mức không chịu nổi, quay đầu nhìn cô, hai người âm thầm giao lưu ánh mắt.
—“Sao cậu ta lại thành ra thế này…”
Đường Phi nhìn thẳng vào mắt ông, thở dài.
—“Tôi nghĩ nếu quay video lại, đợi anh ấy khỏi rồi cho anh ấy xem, chắc anh ấy muốn tự sát luôn đó.”
Đế Tân cũng thở dài.
—“Không tự sát thì cũng muốn chặt đứt ngón tay đang bấm hoa lan kia.”
Tầng hai chính là nơi tổ chức buổi ký tặng, dưới sân khấu là khán giả và độc giả đang ngồi im lặng, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía sân khấu. Trên sân khấu, Tần Quảng Vương – Vương Giáng đang đứng đó, còn Tiêu Duyệt thì đang tựa đầu vào vai anh ta ngủ say.
Giữa sân khấu, một người phụ nữ đang quỳ gối, cầm trên tay một bản “Chiếu nhận tội” và run rẩy đọc to tội lỗi của mình. Khán giả phía dưới lại chăm chú lắng nghe như thể đang xem một tiết mục thú vị.
Người phụ nữ sợ hãi đến mức không kiềm chế được mà tiểu ra quần, giọng đọc “Chiếu nhận tội” không ngừng run lên, yếu ớt đến mức Đường Phi và hai người đi cùng không thể nghe rõ bà ta đang đọc gì.
Càng đến gần sân khấu, ngọc Như Ý trong túi Đường Phi càng phát sáng. Cô tiến lại gần sân khấu, nhìn người đàn ông đang đứng đó rồi nói: “Ngài là người đứng đầu Minh giới, sao lại xuất hiện ở trần gian? Từ xưa đã có quy định, chuyện của trần thế không thuộc quyền can thiệp của ngài.”
Vương Giáng ôm cô gái đang ngủ mê, lạnh lùng liếc nhìn Đường Phi, giọng nói thờ ơ: “Dù là linh hồn thuần khiết đến đâu, khi đã đến nơi này đều sẽ bị vấy bẩn. Địa Tạng Vương từng mong muốn khiến Địa ngục trống không, nhưng người đó đã chịu đựng khổ ải suốt sáu kiếp, vượt qua ba nghìn thế giới nhỏ, rốt cuộc được cái gì? Những con người này đầy rẫy lòng tham, sự ích kỷ, và h*m m**n xấu xa… Thiên sư trừ tà có thể đuổi quỷ, nhưng không thể trừ bỏ lòng người tởm lợm. So với ác quỷ nơi Địa phủ, lòng người mới là thứ đen tối nhất.”
Rõ ràng Đường Phi không hiểu hết ý anh ta nói, bèn hỏi: “Xuyết Xuyết bảo tôi đưa ngài trở về, dương gian đã một tuần không có người sinh ra, cũng không có ai chết đi. Cứ như vậy, chắc chắn dương gian sẽ rối loạn.”
Vương Giáng hừ lạnh: “Muốn Địa ngục trống rỗng, trước tiên phải cắt đứt lối đi của các hồn phách từ dương gian đến Minh giới. Muốn giữ cho linh hồn thuần khiết, thì đừng để họ được sinh ra ở cõi người. Tham, sân, si, ác của nơi này, dù là mười tám tầng Địa ngục cũng khó mà tẩy sạch. Ta một ngày không trở về, Minh giới một ngày sẽ không có thêm linh hồn mới. Ác quả do con người gieo, thì hãy để chính họ chịu lấy.”
“Ngài là đứng đầu Minh vương, sao lại có thể nghĩ như vậy?” Tần Lê giơ ngón tay hoa lan chỉ thẳng vào anh ta, trách mắng: “Hồn phách từ dương gian là do Địa phủ tiếp nhận, thiện ác đều do các người phân định, sau đó mới giao cho từng bộ phận xử lý. Dù ngài có ghét con người đến mấy, cũng phải tiếp nhận, đó là trách nhiệm của ngài.”
Đường Phi không ngờ dù Tần Lê đã trở thành kiểu ‘nữ tính hóa’ vậy mà vẫn có thể hùng hồn chỉ trích đối phương đến thế. Cô kéo nhẹ Tần Lê ra hiệu đừng nói bừa, nhưng anh lại hất tay cô ra, tiếp tục dùng ngón tay hoa lan chỉ vào Vương Giáng: “Dù người đó có tội, thì cũng nên do pháp luật trần thế trừng trị, chứ không phải để một Minh Vương như ngài vượt quyền can thiệp!”
Ánh mắt lạnh lẽo của Vương Giáng chạm phải ánh nhìn ẻo lả của Tần Lê. Cũng đúng lúc đó, Đường Phi bấm nút trên ngọc Như Ý trong tay. Chiếc Như Ý không chỉ phát tín hiệu đến cho Vương Xuyết Xuyết ở Minh giới, mà còn hóa thành một chiếc lồng sắt bằng ánh sáng, giam Vương Giáng vào bên trong.
Vương Giáng liếc mắt nhìn chiếc lồng sắt đang giam mình, lạnh lùng hỏi Đường Phi bên ngoài: “Cô muốn xen vào chuyện không liên quan đến mình?”
“Không phải tôi nhiều chuyện, mà là Tần Quảng Vương ngài đang can thiệp vào việc của nhân gian. Nhà họ Đường chúng tôi truyền thừa nghìn năm, với thân phận là thiên sư trừ tà, nhiệm vụ chính là duy trì cân bằng giữa dương gian và âm giới. Ngài là thủ lĩnh Minh giới, mà lại làm loạn âm dương thế gian, sao tôi có thể khoanh tay đứng nhìn?” Cô xoay nhẹ cổ tay, thanh kiếm Tru Tà phát ra âm thanh “ong ong” rung động, như đang hưởng ứng lời cô nói.
Cô lại nói tiếp: “Ngài tự ý rời bỏ vị trí, trời đất khó dung. Ngài không sợ ta tố cáo lên Địa Tạng Vương sao?”
“Địa Tạng Vương?” Vương Giáng một tay ôm cô gái, tay còn lại giơ lên giữa không trung, tụ lại thành một quả cầu ánh sáng. Một luồng sáng từ chân anh ta quét ngược lên thân thể, ánh sáng lướt qua nơi nào, bộ quần áo trắng hiện đại trên người anh ta lập tức hóa thành chiến giáp đen kịt.
Đợi đến khi ánh sáng tan hết, người đàn ông vốn mặc đồ trắng hiện đại giờ đã trở thành Minh Vương trong giáp đen uy nghi. Trên đầu anh ta là mũ miện đen, những hạt châu trên đó tỏa ra làn khói đen mờ ảo, giống như đôi mắt sâu thẳm của anh ta.
Anh ta bóp nát quả cầu ánh sáng trong tay, lạnh lùng bật cười: “Địa Tạng Vương vì muốn độ hóa ác quỷ Địa ngục mà du hành ba nghìn thế giới nhỏ, vì những người khốn khổ mà hy sinh bản thân. Vậy rồi người đó đổi lại được gì? Là Địa ngục mười tám tầng chật kín quỷ dữ, là lòng người tràn ngập tà niệm.”
Đường Phi nói: “Nhưng nếu ngài không quay về, nhất định dương gian sẽ hỗn loạn. Người đáng chết thì không thể chết, kẻ nên sinh thì chẳng thể ra đời. Ngài có biết hậu quả nghiêm trọng đến mức nào không? Lâu dài như vậy, ngày tận thế cũng chẳng còn xa.”
Vương Giáng hừ lạnh: “Liên quan gì đến ta? Ta đã học được sự ích kỷ từ loài người các người. Từ nay về sau, Minh giới ta sẽ không tiếp nhận bất kỳ linh hồn nào từ nhân gian nữa.”
Nói xong, anh ta ôm lấy Tiêu Duyệt rời khỏi hiệu sách, nơi này lập tức trở lại bình thường. Những khách trong tiệm bừng tỉnh, ngơ ngác nhìn quanh, không hiểu vừa rồi đã xảy ra chuyện gì. Mọi người phản ứng một lúc rồi lại tiếp tục làm việc của mình.
Phía dưới sân khấu, các độc giả cảm thấy đầu đau như búa bổ, mãi lâu sau mới tỉnh táo lại rồi đưa mắt nhìn nhau, lại cùng nhìn lên sân khấu, nơi người phụ nữ vẫn đang đọc “Chiếu nhận tội”. Người đó lẩm bẩm thêm vài câu rồi ngất xỉu tại chỗ. Nhân viên tại hiện trường cũng đã tỉnh táo lại, vội vàng đưa bà ta rời đi.
Độc giả A: “Chuyện gì thế này? Tiêu Duyệt đi đâu mất rồi? Còn người phụ nữ kia là ai vậy?”
Độc giả B: “Đó chẳng phải là Trương Chi Lâm, tổng biên tập của Dật Lâm Ngôn Tình kiêm biên tập viên của CloudLit sao? Con gái bà ta là Viên Thanh đó.”
Độc giả C: “Thật lòng mà nói, tuy bị một tác giả mà mình theo dõi lâu năm lừa dối thì không dễ chịu gì, nhưng tôi nghĩ cô ấy là nhà văn, chúng ta thưởng thức văn chương của cô ấy là đủ rồi, quan tâm ngoại hình làm gì chứ?”
Mọi người đang bàn luận sôi nổi thì hội trưởng hậu viện đột nhiên lao ra, hét lên với đám đông: “Chẳng lẽ các người không thấy đây là có người cố ý gây rối sao? Các người không đau lòng cho những gì Tiểu Duyệt đã trải qua cũng được đi, vậy mà các người còn… Các người là fan giả phải không?!”
Độc giả D: “Tôi nhất thời không thể chấp nhận được, tôi thật sự đã lớn lên cùng sách của Tiêu Duyệt, tôi thật sự không chịu nổi cảm giác bị lừa gạt. Tôi về trước đây, lát nữa nói chuyện trong nhóm nhé.”
…
Hôm nay đến buổi ký tặng đều là thành viên trong nhóm độc giả địa phương. Họ đã tổ chức đi theo nhóm, từ lâu đã rất mong chờ buổi ký tặng lần này. Nhưng không ai ngờ rằng, tại hiện trường lại xảy ra chuyện tréo ngoe như vậy.
Có kẻ cố tình phá rối tung ra ảnh Tiêu Duyệt trước khi phẫu thuật thẩm mỹ, thậm chí còn không kiêng nể mà ném trứng gà. Quá đáng hơn, hiện trường lại không hề có bảo vệ nào can thiệp. Các độc giả đều quá kinh ngạc trước chuyện của Tiêu Duyệt, trong khoảnh khắc ấy cũng không kịp phản ứng để ngăn cản. Hội trưởng hậu viện định lên sân khấu bảo vệ Tiêu Duyệt, nhưng lại bị nhân viên chặn lại.
Chẳng bao lâu sau, một người đàn ông áo trắng lao lên sân khấu, và mọi chuyện về sau cứ thế mà diễn ra…
…
Các độc giả lần lượt rời khỏi hiện trường, cuối cùng chỉ còn lại hội trưởng hậu viện ở lại hỗ trợ nhân viên dọn dẹp. Khi hội trưởng đi ra hành lang để vứt rác thì bị ba người đột ngột xuất hiện gọi lại.
Vừa quay đầu lại, hội trưởng nhìn thấy ba người đang đứng trong hành lang thì kinh ngạc đến sững người. Cô ấy lập tức đưa tay che miệng, suýt nữa thì hét lên: “Đường Đường Đường Phi! Tần Tần Tần Lê!! Aaaa tôi không phải đang mơ chứ?!”
“Không phải mơ đâu, cô gái, rảnh không? Chúng ta cùng uống chén trà nhé?” Đường Phi chủ động lên tiếng mời.
Hội trưởng gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Được, được ạ!”
Khi đến quán cà phê gần đó, Đường Phi sợ Tần Lê làm mất mặt nên đã phong tỏa miệng anh, không cho mở lời. Vì vậy, lúc cô hội trưởng ngồi uống trà cùng bọn họ, cô ấy liên tục thấy mấy cảnh tượng như sau…
Tần Lê giơ ngón tay hoa lan lên cầm tách trà, Tần Lê giơ ngón tay hoa lan gảy sợi tóc rơi trên vai Đường Phi, Tần Lê giơ ngón tay hoa lan chỉ vào miệng mình, thậm chí còn yểu điệu lắc vai, làm bộ làm tịch “hứ hứ hừ hừ” trước mặt Đường Phi.
Sau đó, cô hội trưởng phát hiện cái bàn đang rung lên, hình như có ai đó dưới gầm bàn đá vào chân cô?
Đường Phi lập tức đập bàn một cái, trừng mắt nhìn Đế Tân, mặt bàn lập tức ngừng rung, trận chiến chân dưới bàn cũng dừng lại ngay. Cô nhanh chóng quay sang cười tươi với hội trưởng, nói: “Có muỗi ấy mà, đang đập muỗi thôi.”
“Ồ…” Cô hội trưởng uống một ngụm trà để bình tâm lại, trong lòng thầm nghĩ: sếp Tần thật đúng là không dễ dàng gì. Là sếp mà lại giống hệt như lời đồn trên mạng, thật sự đang định tiến quân vào giới giải trí thật sao? Thậm chí còn chuyên nghiệp đến mức, có thể nhập vai thái giám bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu.
Giỏi thật.
Cô hội trưởng lại lén liếc nhìn Tần Lê đẹp trai đến mức khiến người ta tức giận, rồi lại lén nhìn Đế Tân, người cũng đẹp đến mức không thể chịu nổi, ánh mắt luyến tiếc rời khỏi hai người, cuối cùng mới quay lại đặt lên người Đường Phi. Cô ấy nhẹ giọng hỏi: “Các anh chị muốn hỏi chuyện của Tiểu Duyệt đúng không? Em nghe nói Mạn Thành muốn mua bản quyền IP của Tiểu Duyệt từ lâu rồi, không ngờ là thật đấy.”
Đường Phi không phủ nhận, khẽ “ừ” một tiếng rồi hỏi lại: “Rốt cuộc Tiêu Duyệt là người thế nào? Có vẻ như em rất thân với cô ấy?”
Cô hội trưởng gật đầu nói: “Vâng, em rất thân với cô ấy, chúng em quen nhau từ tiểu học, là bạn bè. Mấy chị đừng vì dư luận trên mạng mà từ bỏ bản quyền IP của Tiểu Duyệt nhé! Cô ấy thực sự là một cô gái rất có tài, nhưng lại có một mẹ kế và chị kế như hút máu người khác. Mẹ kế của cô ấy chính là người vừa ngất xỉu trên sân khấu, tổng biên tập tạp chí kiêm quản lý trang web Văn học Vân Sáng. Còn chị kế chính là ‘nữ hoàng ngôn tình’ nổi đình nổi đám hiện nay, Viên Thanh.”
“Tiểu Duyệt tên thật là Viên Duyệt, từ nhỏ đã không xinh đẹp nên rất tự ti. Nhưng cô ấy thừa hưởng tài năng từ cha, là một cô gái rất có năng khiếu. Ngay từ hồi tiểu học, em đã bị văn chương của cô ấy thu hút, rồi trở thành bạn thân, cũng là fan não tàn của cô ấy luôn. Nhưng bây giờ, xã hội này chủ yếu vẫn là ‘trông mặt mà bắt hình dong’.”
“Từ nhỏ cô ấy đã rất tự ti. Hồi cấp hai, cô ấy viết một bộ truyện tên là Thịnh Đường Phong Hoa, thể loại cung đình quyền mưu, em là độc giả đầu tiên. Truyện thật sự rất hoành tráng và cảm động. Có một lần em thấy quyển đó trong hiệu sách, còn mừng cho cô ấy lắm, nhưng vừa nhìn tên tác giả thì… lại là chị kế Viên Thanh.”
“Hồi đó vẫn còn là thời đại của báo giấy, mẹ kế của cô ấy là tổng biên tập tạp chí, có nhiều mối quan hệ trong giới. Mỗi lần cô ấy gửi bản thảo đi các tòa soạn, mẹ kế lại tung tin đồn cô ấy đạo văn của chị kế. Kết quả là tất cả bài gửi đi đều bị từ chối, không cái nào được duyệt. Trong khi đó, chị kế lại dùng chính những bản thảo của cô ấy để trở thành ‘nữ hoàng ngôn tình’ của nước Hoa, chỉ riêng quyển Thịnh Đường Phong Hoa thôi cũng kiếm được đầy tiền.”
“Năm tốt nghiệp cấp hai, đúng lúc văn học mạng bắt đầu nở rộ, cô ấy dùng chứng minh thư của em để ký hợp đồng với trang văn học Tấn Giang, và ngay cuốn đầu tiên đã bùng nổ. Sau đó, mẹ kế của cô ấy thành lập trang web Văn học Vân Sáng, luôn tìm cách lôi kéo cô ấy về. Như em đã nói, Tiểu Duyệt rất có tài, dữ liệu truy cập mạng rất ổn, mà sách xuất bản thì có thể bán mấy chục ngàn bản.”
“Chị kế Viên Thanh của cô ấy thì luôn đi theo hình tượng ‘mỹ nữ tác giả’, mà thật sự cũng rất xinh đẹp. Chính mẹ kế và chị kế đã tạo cho cô ấy một bóng ma tâm lý rất lớn, khiến cô ấy cực kỳ tự ti. Bao năm nay, biên tập viên nhiều lần mời đi ký tặng sách, cô ấy đều không dám xuất hiện.”
“Cô ấy đồng ý tham gia ký tặng cuốn sách mới Cứu Rỗi Linh Hồn lần này, thật ra em cũng rất bất ngờ. Không ngờ mới mấy tháng không gặp, cô ấy lại đi phẫu thuật thẩm mỹ. Nhưng em thật sự mừng cho cô ấy, cuối cùng cũng có thể thoát khỏi vẻ ngoài từng khiến cô ấy tự ti để trở thành một đại mỹ nhân. Em thật lòng cảm thấy vui mừng thay cô ấy. Những người chê bai Tiểu Duyệt vì phẫu thuật thẩm mỹ, họ hoàn toàn không biết cô ấy đã sống những năm qua như thế nào. Ai cũng nói ‘vẻ đẹp tự nhiên là đẹp nhất’, nhưng nếu tự nhiên mà không đẹp thì sao? Nếu có điều kiện để thay đổi, tại sao lại không?”
“Phẫu thuật thẩm mỹ cũng phải trải qua đau đớn khi mổ xẻ, lại tốn rất nhiều tiền, đâu phải ai cũng chịu đựng được. Cô ấy là người rất nỗ lực, xứng đáng có được vẻ đẹp ấy. Em không hiểu vì sao có người lại cười nhạo cô ấy, thật sự không hiểu nổi. Không đẹp bẩm sinh thì thay đổi bằng nỗ lực, có gì sai?”
Đường Phi tỏ ý thông cảm, thấy cô gái kia càng lúc càng kích động thì vỗ nhẹ mu bàn tay cô ấy an ủi: “Tôi hiểu. Vậy chuyện bất ngờ hôm nay là sao?”
Cô hội trưởng dụi dụi đôi mắt sưng đỏ, lắc đầu: “En không rõ, chắc cũng là do mẹ kế của Tiểu Duyệt giở trò. Những năm qua, Tiểu Duyệt luôn giấu thân phận của mình, có lẽ đã bị phát hiện nên mẹ kế cô ấy mới đến gây sự. Mẹ kế cô ấy hiện là lãnh đạo cấp cao của Tập đoàn Vân Sáng, quen biết rất nhiều người, mấy kẻ ném trứng thối và livestream hôm nay chắc chắn là do bà ta sắp xếp.”
Đế Tân nghe xong, siết chặt nắm đấm đập mạnh xuống mặt bàn đá cẩm thạch, tức giận nói: “Quá đáng thật, sao có thể ức h**p người ta như vậy được chứ?”
Đường Phi lại hỏi: “Vậy em có biết cách liên lạc với Tiểu Duyệt không? Hoặc địa chỉ nhà cô ấy?”
“Biết ạ, có thể kết bạn WeChat được không?” Cô hội trưởng hỏi.
Đường Phi lấy điện thoại ra, mở mã QR để đối phương quét, rất nhanh đã thêm bạn thành công. Cô gái vừa gửi địa chỉ, vừa nói: “Nhất định các anh chị phải mua bản quyền của Tiểu Duyệt nhé. Cô ấy đến giờ vẫn chưa có tác phẩm nào được chuyển thể thành phim. Còn bộ 《Thịnh Đường Phong Hoa》 bị Viên Thanh chiếm đoạt kia thì lại trở thành kinh điển của thể loại cung đấu rồi, haizz.”
“Được, bọn tôi nhất định sẽ làm.” Đường Phi đứng dậy bắt tay cô hội trưởng: “Cảm ơn nhé.”
Cô hội trưởng đáp: “Không có gì, là việc nên làm thôi.”
Sau khi bốn người rời khỏi quán cà phê, khi nhân viên phục vụ tới lau bàn, mặt bàn đá cẩm thạch bỗng “rầm” một tiếng, vỡ nát thành từng mảnh vụn.
Nhân viên phục vụ: “??? Má ơi, cái quán này xây kiểu gì mà như đậu hũ thế này?!”
