Tần Lê bị hai lá bùa dán niêm phong tại chỗ, vừa không thể động đậy, mà quỷ cũng không thể xâm nhập. Từng đợt ma quỷ đâm vào lá chắn ánh sáng màu vàng do lá bùa tạo ra, lập tức hóa thành bột vàng.
Anh ấy nhìn thấy ma quỷ đầy trời nát thành bột vàng thì trừng to hai mắt. Anh ấy lại nhìn cô gái đang vung kiếm giết quỷ trước mặt, cô vung một kiếm, một đám ma quỷ hóa thành bột vàng, đám quỷ còn lại đều run rẩy sợ hãi tụ tập lại trong góc tường, không dám tiến lên.
Đám quỷ tà ác vừa rồi còn hung dữ giờ đây đều trở nên nhút nhát, không quan tâm đến hàng ngũ công kích nữa, chỉ lo tìm lối thoát để chạy trốn.
Ông quản gia tỉnh lại, lóng ngóng trốn sau lưng cậu chủ. Ông già dụi mắt nói: “Cậu chủ, vị đại sư này là ai?”
“Chân ngắn,” Tần Lệ dừng lại một chút rồi nói: “Thế nào, gợi cảm đúng không?”
Ông quản gia nhỏ giọng nói: “Cậu chủ, sao cậu có thể nói đại sư như vậy được?” Ông vừa ôm chặt eo Tần Lê để ánh sáng vàng của bùa chú trên người anh ấy bao phủ chặt lấy mình. Toàn bộ cơ thể gầy gò của ông già dính vào trên người Tần Lê, bờ vai lộ ra ngoài bị móng vuốt của quỷ dữ tóm lấy, ông già sợ tới mức hét lên, ôm chặt lấy cổ anh ấy, hai chân q**n ch*t ** của anh ấy, treo cả người lên người anh ấy.
Tần Lê: “…” Ông già này, xin hãy chú ý tới hình tượng của mình!
Một đám quỷ bị Đường Phi dọa sợ, bắt đầu chạy trốn bằng cách đập vào cửa sổ. Kính cửa sổ vỡ nát, đám quỷ chen chúc nhau bỏ chạy. Tuy nhiên, khi chúng lao ra ngoài thì chính là lao thẳng vào cái miệng đang mở to của Hắc Đường.
Hắc Đường cao bằng nửa tòa nhà nhai một đám quỷ trong miệng như đang nhai kẹo, phát ra tiếng “rắc rắc”. Nhưng có quá nhiều ma quỷ trong ngôi nhà này, có không ít quỷ trốn thoát khỏi miệng của Hắc Đường.
Khi Đường Phi đuổi ra ngoài, bên ngoài không còn bóng quỷ nào nữa, Hắc Đường biến lại thành mèo con, nhảy trở về trên người cô, cuộn tròn thành cục lông xù trên đỉnh đầu cô.
Bùa chú trên người Tần Lê đã hết hiệu lực, anh ấy dẫn ông quản gia đuổi theo cô, hỏi: “Đám quỷ kia cứ thế mà đi à?”
Đường Phi cất kiếm Tru Tà, nhìn ánh sáng ban mai và bình minh ở nơi xa, nói: “Gần đây có đắc tội với ai không?”
“Tôi? Tôi ngây thơ vô hại như vậy, làm sao có thể đắc tội với ai được? Ồ, chẳng lẽ là cô đưa đám quỷ này đến để lừa tiền tôi?” Tần Lê nhìn cô.
Đường Phi trợn mắt nhìn anh ấy nói: “Nếu không phải có lá bùa kia, anh đã chết từ lâu rồi. Có người tập hợp một trăm con quỷ lại để phá vỡ kết giới đạo sĩ tạo ra cho anh. Đây không phải là chuyện mà người thường có thể làm được.”
Trong lúc nói chuyện, trong bụi cây truyền đến tiếng “vù vù”, Đường Phi vung kiếm lên, một con quỷ nhỏ mập mạp giống như quả bóng lăn ra khỏi bụi cây.
Nó ôm cái đầu tròn vo cầu xin tha mạng: “Chị ơi tha mạng, chị ơi tha mạng.”
Đây là con quỷ béo mà Đường Phi dùng để dọa trợ lý Giản Tú của cô ở bệnh viện ngày hôm đó. Nó nắm vành tai đầy đặn của mình như thể đang cầu xin lòng thương xót, nhìn Đường Phi với vẻ mặt uất ức nói: “Em không muốn ăn anh ấy, em chỉ muốn l**m anh ấy một cái…”
Cậu bé mất khi mới khoảng bốn tuổi, giọng nói có chút khàn khàn. Đường Phi ngoắc tay bảo nó tới gần, nhéo tai nó hỏi: “Nhóc béo, chị hỏi em, có phải em bị mùi thơm trên người anh ấy thu hút tới đây không?”
Nhóc béo lắc đầu: “Không phải đâu ạ, em bị một phù trận lớn thu hút đến đây.” Nói xong nó xoay người đưa lưng về phía Đường Phỉ, đưa dấu ấn chu sa ở trên lưng cho Đường Phi xem: “Có một chú triệu tập toàn bộ quỷ của thành phố A, ép chúng em vào trong trận pháp, sau đó thì bị trận pháp dẫn tới đây. Chị ơi, em không muốn ăn anh ấy, em chỉ muốn l**m anh ấy thôi.”
Nhóc béo l**m môi rồi liếc nhìn Tần Lê.
Tần Lê núp sau lưng Đường Phi, cảnh cáo: “Thằng nhóc kia, em dám!”
“Hừ!” Nhóc mập chống nạnh, giọng nói mềm mại như sữa, tức giận như quả bóng: “Gì mà thằng nhóc chứ, ông nội đây đã 400 tuổi rồi!”
Ông quản gia vẫn ôm eo Tần Lê, dựa vào người anh ấy, yếu ớt nói: “Cậu chủ, nhóc mập này có hơi giống cậu.”
“Giống cái rắm!” Tần Lê rũ mắt nhìn xuống ông già đang đu trên eo của anh ấy: “Ông cút xuống ngay.”
“Cậu chủ, chân tôi cứng ngắc…”
Tần Lê: “…” Ông già chết tiệt, ông có thể kiêu ngạo hơn một chút không hả?
Nhìn thấy mặt trời sắp ló dạng sau đám mây dày, nhóc béo nhảy cẫng lên lo lắng: “Ôi trời, mỡ của em sắp chín rồi!”
“Nhóc mập, đến đây, lộ răng ra, cà tím! Chị gái tiễn em vãng sinh.” Đường Phi lấy điện thoại ra, hướng camera về phía nó.
Nhóc béo đứng thẳng người, hai tay đặt trên khe quần, nhe răng ‘cà tím’, bị Đường Phi thu vào trong điện thoại. Cô nhét điện thoại vào túi bát quái, Hắc Đường như cục lông xù ở trên đầu cô ngáp một cái mở miệng: “Phi Phi, hình như có người đang điều khiển Bách Quỷ trận để xé xác Tần Lê. Nhưng xé xác cậu ta thì có ích gì?”
Đường Phi lắc đầu, cẩn thận quan sát Tần Lê.
Ngạc nhiên chính là, anh có hai thể chất ban ngày và ban đêm, trong cơ thể lại chỉ có một linh hồn. Anh thật sự là hai nhân cách, mà không phải là hai linh hồn trong một cơ thể.
Thật kỳ lạ, chẳng lẽ trong thân thể anh ấy có thứ gì đó đáng để mọi người phải mất nhiều công sức muốn có được?
Một tia nắng mặt trời từ trong mây chui ra, chiếu vào trên vầng trán tuấn tú của người đàn ông, anh vừa nhắm mắt lại, khi mở mắt ra lần nữa, ánh mắt thay đổi, khí chất cũng trở nên lạnh lẽo hơn hẳn.
Trong ánh mắt lạnh lẽo của người đàn ông lộ ra vẻ mê mang, anh liếc nhìn Đường Phi và mèo con đang cuộn tròn trên đầu cô; sau đó lại rũ mắt nhìn ông quản gia đang đu trên eo của mình.
Ông quản gia cũng nhận ra người đàn ông này không đúng lắm nên cuống quýt nhảy xuống khỏi người anh, sau khi tiếp đất vững vàng, ông ấy cung kính nói: “Cậu chủ, ngài dậy rồi.”
Anh liếc nhìn khoảng sân bừa bộn, nhíu mày hỏi: “Có chuyện gì thế?”
“Cậu chủ, tối qua có người hạ phù trận cho Kiêu Kiêu, hấp dẫn rất nhiều quỷ hồn tới, nhờ có cô gái này mà chúng ta được cứu.” Ông già cung kính nói rõ mọi chuyện với Tần Lê.
Trước mặt Tần Lê, vì để phân biệt, bình thường ông quản gia gọi Tần Lê thứ hai là “Kiêu Kiêu”, Tần Kiêu.
Tần Lê đã không còn kinh ngạc trước những hành động giả thần giả quỷ của ông quản gia và Tần Kiêu nữa, anh nhìn về phía Đường Phi, nhìn thấy kiếm Tru Tà màu đen tuyền trong tay cô thì cười lạnh một tiếng: “Sao thế? Cô Đường không làm diễn viên nữa, mà chuyển qua làm thiên sư à?”
Hắc Đường đang nằm trên đầu Đường Phi đột nhiên cảm thấy toàn thân yếu ớt, bị khí dương cương trên người anh làm cho cạn kiệt hết sức lực.
Tần Lê khinh thường nhìn cô, nói: “Cô Đường đừng tốn tâm tư nữa, công ty của chúng tôi sẽ không ký hợp đồng với diễn viên như cô đâu. Tôi là người vô thần, xin thứ cho tôi nói thẳng, hành vi của cô Đường thật ngu ngốc.”
“…” Đường Phi nhìn khuôn mặt muốn ăn đòn của đối phương, kín đáo nhét danh thiếp cho Tần Lê, tiến đến gần anh, tức giận nói: “Tôi nhất định phải là diễn viên chính trong bộ đại IP mới nhất của công ty các anh, còn có ba mươi triệu phí dưỡng nhan, một đồng cũng không được thiếu. Tôi không quan tâm anh là hai nhân cách hay là giả vờ,” cô chọc ngón tay vào ngực người đàn ông: “Đừng nghĩ đến chuyện trốn nợ”.
Tần Lê không biết đêm nay ở đây đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh đại khái đoán rằng chuyện quỷ gây rối này có liên quan rất nhiều đến tên phiền phức Tần Kiêu.
Mặc dù ông quản gia và Tần Kiêu luôn thích làm bừa bộn nhà cửa, nhưng anh chưa từng nhìn thấy thứ đó, nên tất nhiên anh không tin vào quỷ thần.
Về chuyện xảy ra ở đây đêm qua, anh không tin lực phá hoại lớn như vậy sẽ do con người tạo ra, nhất định là do ngoại lực nào đó gây ra thôi.
Ví dụ như cửa sổ vỡ và lỗ thủng trên tường dường như không phải do con người gây ra. Tần Lê lại nhìn Đường Phi, nghĩ rằng cô gái này đã tốn rất nhiều công sức để giả thần giả quỷ.
Tần Lê xoay người đi vào nhà, quay lưng lại với mọi người, nói với ông quản gia: “Tiễn khách.”
Đường Phi tức giận đến nỗi nắm chặt tay, giãy đành đạch, chỉ về hướng Tần Lê rời đi, tức giận nói: “Anh ta muốn trốn nợ sao?”
Ông quản gia khúm núm: “Đại sư, cậu chủ ban ngày nhà tôi, ừm, có hơi thẳng tính, và cũng chưa từng nhìn thấy thứ đó nên cậu ấy không tin. Cho nên… chi phí của ngài chúng tôi sẽ không giảm một đồng nào, trong vòng hai mươi bốn tiếng nhất định sẽ chuyển cho ngài. Về phần đại IP kia, đến tối tôi sẽ nói với cậu chủ Kiêu Kiêu và cùng nhau nghĩ cách.”
Vẻ mặt Đường Phi muốn nói “Coi như ông già ông thức thời”, ừ một tiếng, ngáp một cái nói: “Vậy tôi về trước đây. Người mà cậu chủ nhà anh đắc tội rất có bản lĩnh. Khi ông chuyển tiền cho tôi, tôi sẽ gởi một số bùa hộ mệnh thông qua SF Express cho ông, ông chia ra dán chúng ở phía đông, phía tây và phía nam tương ứng, chỉ cần anh ta không ra ngoài vào ban đêm, anh ta sẽ an toàn. “
Nghe vậy, ông quản gia chắp tay lại, nói: “Cảm ơn đại sư, cảm ơn đại sư!”
Tần Lê trở về phòng thay tây trang, lúc cầm điện thoại lên thì có một dự cảm xấu, anh mở Weibo thì thấy bài đăng trên Weibo do Tần Kiêu dùng điện thoại của anh đăng lên, suýt chút nữa tức đến mức não gần như tắc nghẽn.
Mặc dù bài đăng này không hề giống với giọng điệu của anh, nhưng nghĩ đến Đường Phi giả thần giả quỷ để lấy lòng anh, anh lập tức cảm thấy ghê tởm. Anh không xóa bài đăng này, chỉ để nó nằm im trên Weibo.
Càng ngày càng có nhiều bình luận chỉ trích Đường Phi, tạo ra hiệu quả nổi tiếng do bị bôi đen cho vị tiểu hoa phim mạng này. Tất nhiên, những lời chỉ trích của cư dân mạng cực kỳ khó nghe, nếu tâm lý không vững vàng thì thật khó mà chịu đựng được.
…
Đường Phi về nhà ngủ bù, lúc tỉnh lại đã là mười giờ tối, cùng lúc đó, cô nhận được ba mươi triệu do ông quản gia chuyển đến, hơn nữa không phụ sự mong đợi của mọi người mà mặt cô lại nổi đầy mụn.
Đường Phi soi gương, quả thật cũng bị chính mình ở trong gương hù chết. Khuôn mặt cô đầy mụn mủ sưng đỏ, cô sợ tới mức vội vàng mang khẩu trang đi đến “Khách sạn Hà Tiên Tiên” trị mụn.
Bà chủ cũng bị khuôn mặt sưng đỏ của cô dọa sợ, trong khi điều trị bằng kim siêu nhỏ cho cô, bà chủ còn quảng cáo sản phẩm của mình: “Phi Phi, gần đây của hàng của chị tung ra một mẫu mới, mặt nạ dương khí siêu hiệu quả, mặt nạ được tinh luyện bằng dương khí của đàn ông, dương khí dồi dào có thể hoàn toàn áp chế mụn trên mặt em, bảo đảm khuôn mặt của em sẽ mịn màng sau một lần dùng, dùng hai lần bạn trai cũ sẽ thay đổi suy nghĩ! Có muốn cân nhắc không?”
Đường Phi hơi động lòng, nỏi: “Bao nhiêu tiền một miếng?”
Bà chủ vừa xoa mặt cô vừa nói: “Không mắc đâu, chỉ khoảng một triệu một miếng thôi.”
“…” Khóe miệng Đường Phi giật giật: “Bà chủ, chị mở cửa hàng này là để ăn cướp đúng không?”
Bà chủ mỉm cười nói: “Nghe em nói này, dương khí rất khó thu thập, mà mua thì phải tốn tiền. Hơn nữa tinh luyện dương khí của đàn ông cũng không phải là chuyện đơn giản, lượng điều chế không thể quá nhiều mà cũng không được quá ít. Phi Phi, nếu em thật sự muốn giải quyết vấn đề của mình một lần và mãi mãi, hãy tìm bạn trai dồi dào dương khí, chị đảm bảo mụn sẽ lành lại ngay.”
Đường Phi: “…”
Những lời nói dối lớn nhất về việc điều trị mụn là “Tìm bạn trai là mọi chuyện sẽ ổn thôi” và “Kết hôn sinh con là mọi chuyện sẽ ổn thôi”.
Hắc Đường nằm bên chân Đường Phi dùng móng vuốt lướt Weibo, một bài đăng Weibo khác của Tần Lê lại một lần nữa đứng đầu hotseach.
Tần Lê V: “Mua một bộ đại IP, nữ chính đã định. Ba, chúng ta hợp tác vui vẻ. @Đường Phi.”
Cư dân mạng: “???”
Tần Lê đăng hai bài liên tiếp.
Tần Lê V: “”Cô gái bắt quỷ” ở trong lòng tôi, chỉ có ba @Đường Phi là đủ tư cách.”
Ngay sau đó, trợ lý Giản Tú của Đường Phi gọi điện tới nói cho cô biết: “Chị Phi! Tin tốt, Mạn Thành gửi hợp đồng ký kết sang, điều khoản hợp đồng cũng rất tốt!”
“Em mang đến nhà chị ngay, nhanh chóng ký hợp đồng, sau đó em gửi ngay đến nhà sếp Tần để anh ấy đóng dấu.”
Giản Tú khó hiểu: “Sao vội thế?”
Đường Phi: “Muốn chọc tức chết tên ngốc kia.”
Giản Tú: “??”
***
Ngày hôm sau, Tần Lê tỉnh dậy lại phát hiện trên mạng đang náo loạn. Ngày hôm qua cư dân mạng vẫn đứng về phía anh và mắng Đường Phi. Hôm nay ngay cả anh cũng mắng luôn.
Cư dân mạng:
“Ha hả, thì ra sếp Tần chỉ được cái mạnh mồm nhỉ? Tôi đã học được một bài học rồi. Anh kéo antifan bọn tôi xào nhiệt cho Đường Phi, xem như tôi đã hiểu, hóa ra thủ đoạn của sếp Tần lại cao như thế. Bội phục bội phục.”
“Mẹ kiếp, cuối cùng cũng thấy được cách lăng xê rồi, tất cả các công ty lớn nên học hỏi đi, quả nhiên sếp Tần không bình thường.”
“Thật sự mở mang tầm mắt khi thấy bọn họ không biết xấu hổ đi lăng xê nghệ sĩ nhà mình. Chịu thua, chịu thua!”
“Cả đời Đường Phi đen không lý do, Tần Lê rác rưởi, Mạn Thành rác rưởi, trả cô gái lại cho tôi! Cô gái của tôi không thể để một người chân ngắn diễn được! Cảm ơn!”
…
Bên kia, Tần Lê ngồi trong văn phòng đang đau đầu, nhìn bản hợp đồng trước mặt ước gì có thể xé nó thành từng mảnh.
Người đại diện Chương Phương gõ cửa đi vào, cười tủm tỉm nói: “Sếp Tần, show truyền hình hẹn hò thực tế mà chúng ta sắp xếp cho cô Đường đã đàm phán xong, người hợp tác với cô ấy là ca thần Phương Lam, khi nào show phát sóng, nhất định cô Đường sẽ có thể thu hút người hâm mộ và trở nên nổi tiếng, chúng tôi cũng đang chuẩn bị tiến hàng phát thông báo.”
Ánh mắt Tần Lê lạnh lẽo u ám: “Ai bảo mấy người các cô tự tiện chủ trương?”
Chương Phương sững sờ: “Không phải anh bảo tôi làm sao? Anh còn nói nhất định phải lấy được show thực tế đó cho cô Đường.”
Tần Lê im lặng, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, suy nghĩ một lát rồi nói: “Cho cô ấy tham gia “Thôn đảo cô đơn”.”
Chương Phương người đại diện đứng đầu của công ty, có một số nghệ sĩ đứng đầu ở trong tay. Sếp Tần nhét Đường Phi cho cô ấy, tất nhiên là nhìn trúng Đường Phi, đương nhiên cô ấy không thể chậm trễ rồi, sau khi kinh ngạc đi qua, cô ấy nói: “Thôn đảo cô đơn” là show truyền hình trực tiếp với đề tài kinh dị, kịch bản cũng rất kh*ng b*, hiệu ứng đặc biệt ma quái cũng rất chân thật. Các khách mời tham gia đều phải trải qua quá trình đào tạo tâm lý. Nếu cô Đường tạm thời bị đưa vào, tôi e rằng… cô ấy không thể chịu đựng được. À, cô Đường sắp đóng vai chính trong “Cô gái bắt quỷ” rồi, nếu cô ấy tham gia vào chủ đề này vào thời điểm này và thể hiện không tốt, e rằng sẽ ảnh hưởng đến rating của bộ phim, còn có thể khiến cô ấy bị khán giả ghét, rất khó tẩy trắng.”
Tần Lê không biết Đường Phi dùng cách gì để chiếm được lòng tin của Tần Kiêu và ông quản gia.
Không phải cô ta đang giả thần giả quỷ sao? Được thôi, anh sẽ làm theo ý cô ta. Vì hợp đồng đã ký và anh không muốn trả một khoản tiền bồi thường lớn, vậy anh sẽ bắt cô gái này trả giá xứng đáng.
Không ai có thể thành công chỉ sau một đêm bằng sự khôn vặt của mình, anh phải khiến cô gái kia hiểu được nguyên lý sống này.
Tần Lê lại phân phó nói: “Sắp xếp cho cô ta cốt truyện kinh dị nhất, tốt nhất là khiến cô ta bị xấu mặt.”
…
Buổi chiều, tài khoản Weibo chính thức của “Thôn đảo cô đơn” đã công bố danh sách khách mời của mùa hai, tổng cộng có sáu người, ngoại trừ Ông Hồng, Đường Phi thì những người kia đều không biết, nhưng tất cả đều là những diễn viên có tiếng trong giới.
So sánh mà nói, chỉ có địa vị của Đường Phi là nhỏ bé đến đáng thương.
Ngay khi bài đăng trên Weibo này được đăng tải, toàn bộ cư dân mạng lại ra sức chế nhạo, thậm chí còn có một acc clone đã tiết lộ tin tức: “Một người trong đoàn tiết lộ rằng Đường Phi bị ép tham gia mà không có bất kỳ sự đào tạo tâm lý nào. Có lẽ khán giả đã xem mùa một cũng biết đây là chương trình đáng sợ như thế nào, mọi người có mong đợi vào biểu hiện của Đường Phi không? [Cười]”
Cư dân mạng:
“666666, Đường Phi đang tự nâng đá đập vào chân mình sao? Có câu dục tốc bất đạt, daddy sugar của cô ta không nói cho cô ta biết sao?”
“Quá trình tìm đường chết của nữ diễn viên có ô dù lớn nhất giới giải trí. Hehe.”
“Tôi muốn nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi tè ra quần của Đường Phi, ha ha ha ha ha ha.”
“Hôm nay Đường Phi lại tìm đường chết sao? Rất tốt, đã thành công thu hút sự chú ý của fan qua đường, bắt đầu livestream, xin mọi người chuẩn bị chụp ảnh cảnh Đường Phi tè ra quần!”
Tè ra quần đã trở thành trò cười cho chương trình này, bởi vì cốt truyện của mùa một quá kinh dị khiến một diễn viên sợ tới mức tè ra quần tại chỗ. Diễn xuất chân thực của các diễn viên cũng khiến khán giả hét lên vì phấn khích.
Người đảm nhận vai diễn tè ra quần của mùa này rất rõ rồi nhỉ.
