Đợi đến khi cửa phòng ở trên lầu được mở ra, chàng trai “A” một tiếng, nói: “Sao trên cánh cửa này lại dán bùa thế? Chỗ này cứ thấy là lạ thế nào.”
Đường Phi đi qua, thờ ơ nhìn lá bùa dán trên cửa sau đó bình thản xé xuống, đẩy cửa ra nói: “Không sao, loại bùa này không có tác dụng gì hết, là đồ giả được in ấn hàng loạt trên Tao-bao thôi. Có lẽ chương trình vì muốn thúc đẩy bầu không khí cho sôi động nên dán nó lên đấy.”
Khuôn mặt chàng trai mờ mịt nhìn cô.
Đạo diễn ngoài máy quay: “Có chuyện gì vậy? Đường Phi bị sao vậy? Cô ta không sợ sao?”
Trợ lý đạo diễn ho nhẹ một tiếng rồi nói: “Chỉ là giả vờ thôi, giả vờ thôi.”
Nam diễn viên phản ứng rất nhanh, nhanh chóng nhập vai hỏi cô: “Tổ chương trình, có ý gì thế?”
Đường Phi đi vào, mở cửa sổ nói: “Không, ý tôi là, đây có thể là trò đùa của trẻ con, không có gì đáng ngại. Hơn nữa căn phòng này có hướng rất tốt, mặt hướng ra biển, vừa vặn là hướng mặt trời mọc. Phòng như này, những thứ tà ám gì đó sẽ không thích. Nhưng hiện tại, người trẻ tuổi tin vào quỷ thần như cậu không có mấy đâu.”
Chàng trai tháo ba lô xuống, lấy từ trong ba lô ra một quyển ghi chép về các chuyến thám hiểm.
Sau khi sắp xếp lại, cậu ta nói: “Trước đây tôi không tin, nhưng sau khi tận mắt chứng kiến những thứ đó, tôi đã tin. Chị Đường Phi, chị xem này, đây là những tấm bưu thiếp tự chế của chúng tôi trong những chuyến thám hiểm nè.”
Đường Phi đang kiểm tra căn phòng, cô không có hứng thú với cái gọi là bưu thiếp của chàng trai.
Chủ đề của câu chuyện đã rõ rồi, và đạo diễn cũng đã giao nhiệm vụ cho mọi người. Chủ đề của câu chuyện là một nhóm sinh viên đại học đi thám hiểm ở nhiều nơi khác nhau. Khi bọn họ đang thám hiểm ở trường học nào đó ở nước Anh và Nhật Bản thì gặp phải “quỷ”. Đám sinh viên này cầm dao lên giết những thứ được gọi là “quỷ”, sau khi trở về thì nhìn thấy một tin tức mới: Lính xuất ngủ nào đó ở Nhật Bản bị chặt đầu, trẻ em của một lớp học trong trường học nào đó ở Anh bị giết.
Sau khi nhìn thấy tin tức này, đám sinh viên thám hiểm bắt đầu nghi ngờ vào cuộc sống. Bọn họ bắt đầu tự hỏi, rốt cuộc bọn họ là giết quỷ, hay người thật.
Tình tiết trong câu chuyện này, sẽ có một quỷ thật trong đám sinh viên thám hiểm này. Chính con quỷ thật này đã dẫn bọn họ đi thám hiểm và giết người, tạo ra ảo giác cho bọn họ và dẫn dắt bọn họ đến thôn này.
Và nhiệm vụ của đám khách mời chính là tìm được quỷ thật.
Mỗi người chỉ có một mạng, cũng có thể tự động rút lui. Tuy nhiên, người tự động rút lui sẽ bị coi là không có khả năng tham gia chương trình nữa, không thể tham gia ghi hình các tập tiếp theo.
Tổ đạo diễn không hề nhắc nhở cho bọn họ sinh viên nào là quỷ thật, chỉ cần khách mời tiếp xúc với “sinh viên” thì đều có thể là quỷ. Theo logic chung của khách mời, gặp phải sinh viên thì họ nên tráng càng xa càng tốt mới đúng, nhưng Đường Phỉ lại không đi chung đường với bọn họ, không những không tránh đi mà còn ở chung với “sinh viên” nữa, không chỉ đạo diễn, ngay cả khán giả cũng không hiểu.
Màn đạn trong phòng livestream:
“Tôi thấy việc có một quả bom hẹn giờ bên cạnh mới là điều đáng sợ nhất. Tại sao Đường Phi lại có vẻ không sợ chút nào nhỉ?”
“Cố ý? Giả vờ bình tĩnh?”
“Có phải Đường Phi quá can đảm rồi không? Tóc tôi dựng ngược hết cả lên ngay cả khi cách một cái màn hình đấy.”
Rất nhanh đạo diễn phát hiện Đường Phi “rất bình tĩnh”, cứ như khách sạn u ám, bạn đồng hành kỳ quái và bà chủ khách sạn âm trầm không thể làm cô sợ.
Vì vậy, lại bổ sung thêm một vài thứ vào căn phòng này.
Ngủ đến nửa đêm, chàng trai Triệu Hải cùng phòng với Đường Phi đột nhiên xoay người rời giường, sợ tới mức cả người run rẩy. Đường Phi mở mắt ra, thấy cậu ta cầm một thanh kiếm samurai trong tay thì cau mày.
Có chuyện gì thế? Cậu ta lấy thanh kiếm samurai này ở đâu ra vậy? Chiêu gian lận của đạo diễn có vẻ quá rõ ràng rồi, đúng không?
Trán Triệu Hải đầy mồ hôi, cậu ta lo lắng hỏi cô: “Chị Đường Phi, chị có nghe thấy tiếng động nào bên ngoài không?”
Đường Phi lắng nghe thật kỹ, quả nhiên nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa, cửa phòng của bọn họ cũng đang bị đập mạnh.
Triệu Hải nghe thấy bên ngoài có tiếng động, mắt bắt đầu đỏ lên, cậu ta nắm chặt thanh kiếm samurai trong tay, nhìn thẳng vào Đường Phi, khóe môi run rẩy, cậu ta chỉ vào cô và hỏi: “Cô… cô là không phải là con người!”
“??” Đường Phi đứng dậy nhìn cậu ta: “Vậy tôi là gì?”
Triệu Hải giơ kiếm samurai lên chém về phía cô: “Cô là quỷ, cô là quỷ, đúng không!”
Đường Phi cũng nghiêm túc, giơ chân lên đá cậu ta vào bức tường đối diện, cú đá mạnh đến mức khiến cậu ta đập vào tường rồi ngã xuống đất, cậu ta xoa ngực, vẻ mặt buồn bực: “… ” Đạo diễn, sao anh không nói với tôi là Đường Phi mạnh vậy chứ, chuyện này phải trả thêm tiền.
Đường Phi nghiêm túc lấy ra một tờ giấy bùa, vẽ một lá bùa sau đó kẹp ở trên hai đầu ngón tay lắc lắc, lá bùa cháy lên ánh sáng màu xanh lam.
Cô bước về phía chàng trai, vỗ lá bùa đã cháy ra màu xanh lam lên đầu cậu ta.
Hiển nhiên diễn viên nam không ngờ Đường Phi có thể biểu diễn ảo thuật nên lại càng thêm hoang mang.
Cánh cửa vẫn vang lên tiếng động đập cửa, lại nghe thấy Đường Phi nghiêm túc nói: “Cậu trúng tà rồi, tâm trí bị thao túng. Tôi giải chú tà thuật giúp cậu, thế nào, hiện tại đầu óc đã tỉnh táo rồi chứ?”
Diễn viên nam sững sờ nhìn chằm chằm vào Đường Phi, tại sao không phát triển theo tình tiết truyện vậy? Diễn viên nam đã hoàn toàn không biết nên làm thế nào, chỉ có thể chậm chạm đợi chỉ đạo của đạo diễn.
Đạo diễn cũng bị một loạt động tác dữ dội của Đường Phi dọa sợ, không ngờ cô còn có thể biểu diễn ảo thuật, có chút giống hiệu ứng đặc biệt năm mươi xu.
Khi cư dân mạng trong phòng livestream nhìn thấy lá bùa trong tay Đường Phi bốc cháy, bọn họ cũng vô cùng kinh ngạc:
“6666666, Đường Phi đã làm xong bài tập.”
“Rõ ràng đây là phản ứng hóa học, sinh viên khoa học à!”
“Đạo cụ do tổ đạo cụ cung cấp vẫn còn tốt, để Đường Phi online làm màu. Chậc chậc.”
…
Trong livestream, một đám “quỷ” nhe nanh múa vuốt lao vào. Có con nửa mặt, có con hai mắt to, có con thì trên đầu cắm dao phay… Không hổ là đoàn đội đến từ Hollywood, rất chân thực.
Đường Phi và chàng trai bị đám đông vây quanh, gió lạnh thổi khắp nơi, hiệu ứng âm thanh ma quái vô cùng đáng sợ, khán giả cảm thấy run rẩy dù đã cách một cái màn hình.
Điều khiến đạo diễn ngạc nhiên là, đến mức này rồi cô không hề cảm thấy sợ hãi chút nào sao?
Đường Phi nhướng mày, bình tĩnh nói: “Quỷ của tổ chương trình không có đủ âm khí à.”
Các diễn viên ma quỷ: “… …” Bạn có thể tỏ ra tôn trọng các diễn viên được không?
Đạo diễn: “…”
Càng kinh ngạc hơn nữa là Đường Phi lại ném một nắm bùa lên không trung, vung kiếm gỗ đào lên, những lá bùa kia như có sinh mạng, đều dính chặt vào trán của đám quỷ.
Các diễn viên đều hoang mang: “??” Tình huống gì đây? Tại sao bọn họ lại bị dán bùa ngay sau khi xông vào thế này? Theo hoạt động bình thường của phim ma, chẳng lẽ bọn họ không thể di chuyển sao?
Các diễn viên ngượng ngùng đứng đó, chờ đợi chỉ thị từ đạo diễn. Lúc này trên mặt đạo diễn đã chẳng có cảm xúc gì.
Mẹ kiếp, đáng lẻ không nên đồng ý cho Đường Phi đạo cụ! Hẳn là Đường Phi đã tốn không ít công sức cho bộ phim Cô gái bắt quỷ kia! Rốt cuộc cô đã làm thế nào để dán hết những lá bùa kia lên đầu người ta?
…
Bởi vì thủ đoạn nhỏ của Đường Phi, trong phòng livestream, video livestream của cô lập tức vươn lên vị trí thứ ba trong phòng livestream.
Một số cư dân mạng đã đăng tải đoạn video ghi lại cảnh Đường Phi đốt lá bùa và dán bùa lên trán “quỷ”.
Đây là chương trình livestream thực tế, đương nhiên không có khả năng dùng hiệu ứng đặc biệt, có acc clone phân tích nói: “Đường Phi đã bỏ rất nhiều công sức để tham gia chương trình, thậm chí còn sử dụng cả trò ảo thuật, bội phục bội phục.”
Cũng có người qua đường bởi vì tò mò mà xem lại video livestream, nhìn thấy Đường Phi không hề sợ hãi, vẫn giữ được bình tĩnh trong suốt quá trình, điều này khác hẳn với những gì bọn họ tưởng tượng lúc đầu, càng khiến bọn họ muốn xem thêm.
Nhờ đó, lượng truy cập livestream của cô cũng tăng lên.
Mặc dù không bằng Ông Hồng và Thái Húc nhưng ít nhất cô cũng không phải là người cuối cùng.
Tần Lê xem đoạn video livestream cũng thấy khó hiểu. Nhưng nghĩ đến cô giả thần giả quỷ trong nhà mình thì lại thấy hợp lý. Một diễn viên nữ đóng vai lừa đảo, đến tận nhà mình để “gây rắc rối” chắc chắn rất can đảm.
Nghĩ đến đây, Tần Lê thực sự bắt đầu cảm thấy nghi ngờ cô gái này có bao nhiêu can đảm.
Đứng ở góc độ của lãnh đạo, không thể không nói, quả thật cô gái này mang đến cho anh một bất ngờ, không ngờ cô lại vì tham gia chương trình này mà đi học ảo thuật. Vốn cho rằng cô nhát gan sẽ bị lộ ra ngay trong chương trình, không nghĩ tới cô lại có thể bình tĩnh suốt cả quá trình như vậy.
Anh thật đúng là xem thường cô gái này rồi, nếu cứ tiếp tục như thế, chuyện khiến Đường Phi biết khó mà rời khỏi công ty mình là điều không thể nào, việc đã đến nước này, đứng ở góc độ của một thương nhân, có thể xem xét đến việc mượn sự dũng cảm của cô, tạo cho cô ấy một “hình tượng”.
Tần Lê có thể xây dựng đế chế giải trí ngày hôm nay, đương nhiên không thể thiếu những thủ đoạn đào tạo ngôi sao đặc biệt của anh.
Chương trình này do Mạn Thành sản xuất, để đảm bảo độ hot của mùa hai không thấp hơn mùa trước, hai ngày nữa Tần Lê cũng sẽ tham gia với tư cách khách mời.
***
Đoạn clip Đường Phi biểu diễn ảo thuật trong chương trình, sau một ngày lên men, quả thật đã thu hút không ít lời khen. Nhưng trước đó cô thật sự đã bị chỉ trích quá nặng, muốn dựa vào việc “làm ảo thuật” trong chương trình để thu hút fan thì vẫn còn hơi khó.
Sáng ngày hôm nay, dưới manh mối của đạo diễn đưa ra, các sinh viên diễn viên trong đội thám hiểm, cùng với các tổ hai người Ông Hồng và Thái Húc, Tiêu Phong, Trần Nghị, Trương Viên Viên đều vào khách sạn này.
Lúc Đường Phi và anh chàng Triệu Hải xuống lầu, đúng lúc mọi người đều đang ăn uống ở dưới lầu.
Ông Hồng thấy Đường Phi đi xuống từ cầu thang thì chào hỏi cô. Hiển nhiên, tối qua bọn họ không gặp phải chuyện bị quỷ quấy rối.
Cùng lúc đó, cửa của khách sạn đóng cái “rầm”.
Trong phòng truyền đến tiếng cười khúc khích của một đám trẻ em: “Hi hi hi, đều đã đến đủ rồi. Hôm nay mọi người đừng đi đâu nhé, hãy chơi trò chơi với chúng con nào ~”
Mặc dù hiện tại là ban ngày, nhưng bên trong khách sạn đều được dàn dựng bằng lều, đèn tắt một cái thì chẳng nhìn thấy được gì nữa.
Đèn tắt, cả phòng bỗng chốc tối om.
Đường Phi nghe thấy Ông Hồng kêu lên một tiếng, cùng lúc đó, tất cả bùa chú trong túi vải đeo chéo của cô đều biến thành tro bụi. Điện thoại của cô bắt đầu “rền rền” rung lên, cứ như đang nhắc nhở cô rằng nguy hiểm đang đến gần.
Ngay sau đó, Tiêu Phong cũng kêu lên một tiếng.
Đèn bỗng sáng lên, mọi người nhìn nhau đầy ngạc nhiên.
Da đầu Thái Húc tê dại, nói: “Vừa rồi mấy người có nghe thấy tiếng gì không, dường như có một đám con nít đang chạy tới chạy lui ở trong này ấy?”
Mặc dù biết là đang quay chương trình, nhưng bầu không khí này thật sự rất kỳ quái! So với việc quay phim thì kinh khủng hơn rất nhiều!
Ông Hồng cũng có chút lo lắng, nuốt một ngụm nước bọt, chỉ vào vai Tiêu Phong nói: “Tiêu Phong, trên vai cậu, sao lại có dấu tay của con nít?”
Ánh mắt của mọi người đều tập trung ở trên vai Tiêu Phong, thật sự trên vai anh ta có thêm một dấu tay của con nít.
Một sinh viên trong đội thám hiểm nói: “Đây là thủ đoạn của đám tiểu quỷ của trường học ở nước Anh! Ai bị vỗ thì người đó sẽ biến thành quỷ, trong vòng năm phút nhất định phải vỗ người tiếp theo, nếu không người bị vỗ sẽ chết ngay.”
Vẻ mặt của diễn viên nam hoảng sợ giải thích, sợ hãi lùi về sau một bước.
Trò chơi bắt quỷ cũng là một trò chơi kinh dị phổ biến, những khách mời đã được đào tạo tâm lý đương nhiên sẽ không quá sợ hãi. Vốn mọi người muốn bắt đầu nhiệm vụ một cách bình tĩnh, nhưng lại nghe thấy âm thanh nhắc nhở quỷ dị truyền đến:
“Trò chơi bắt quỷ không phải chơi như vậy đâu nha. Kế tiếp, con sẽ tuyên bố quy tắc của trò chơi bắt quỷ nhé. Người bị vỗ vai sẽ biến thành ác quỷ, mọi người nhất định phải trốn thật kỹ trong khách sạn đó, nếu không sẽ bị xé xác ngay. Trong khách sạn có một chìa khóa có thể mở khóa đi ra ngoài, nếu mọi người không thể tìm được chìa khóa đó trước sáu giờ tối thì sẽ bị nhốt ở lại đây vĩnh viên, vậy chúng ta sẽ làm bạn của nhau đó. Chúc mọi người may mắn nha~”
Vẻ mặt của đám diễn viên bối rối: “??” Tính huống gì đây? Đạo diễn đổi cốt truyện? Không được đâu đạo diễn ơi, anh phải trả thêm tiền đó!
Trong khách sạn có tổng cộng là mười hai người, bao gồm khách mời, đám diễn viên và cameraman, mọi người đều bị cốt truyện đột nhiên thay đổi làm cho bối rối.
Tiêu Phong bị gạt qua một bên đột nhiên không thể cử động, trong miệng như có cái gì đó mọc ra. Anh ta giơ tay lên sờ, thế mà anh ta lại tự dưng mọc ra móng tay dài!
Ngay sau đó, Tiêu Phong lập tức biến đổi, da trên người nứt ra, trong miệng đột nhiên xuất hiện những chiếc răng rất sắc bén.
Hệ thống tiếp tục nhắc nhở: “Khi trò chơi đếm ngược 30s, mọi người phải trốn đi đó nha~”
Livestream đột nhiên bị gián đoạn, toàn bộ thiết bị của tổ đạo diễn đều bị tắt ngang.
Nhưng điều quỷ dị hơn là, thời tiết đột nhiên trở nên âm u, trên đảo nổi lên rất nhiều sương mù. Tần Lê dẫn theo ông quản gia vừa mới lên đảo, đang chuẩn bị tham gia ghi hình thì được cho biết trên đảo nhiều sương mù, không tìm được đường vào thôn.
Càng hoang đường hơn là, la bàn và các thiết bị khác để liên lạc với bên ngoài đều mất đi tín hiệu, hòn đảo này dường như đã trở thành một hòn đảo biệt lập chỉ trong nháy mắt.
