Ba người bên này vẫn đang nói chuyện, bên kia Tư Nhu thấy Trụ Vương nhất quyết muốn bảo vệ cửu vĩ hồ thì tức giận thu lại cờ chiêu hồn, nói: “Đại vương, mạt tướng và nương nương Đát Kỷ tình như tỷ muội, lại còn phụ trách an toàn của hoàng cung. Nay người cứ bảo vệ hồ yêu như vậy, là mạt tướng thất trách, mạt tướng không còn mặt mũi đảm nhận chức tướng quân nữa!”
“Ngươi đang uy h**p cô sao?” Quyền uy của Trụ Vương bị xúc phạm, hắn lập tức ra lệnh bắt Tư Nhu.
Tư Nhu bị bắt, nhưng vì lòng trung ngu muội với vua nên nàng không chống cự, chỉ nói: “Đại vương, hành vi hôm nay của người thật sự khiến lòng người nguội lạnh, nương nương Đát Kỷ chết cũng không nhắm mắt.”
Ba người trơ mắt nhìn Tư Nhu bị áp giải xuống dưới, lại thấy cửu vĩ hồ đắc ý ngạo mạn, ai nấy đều phẫn nộ không thôi. Đế Tân đứng ở “góc nhìn thượng đế” thấy rõ dã tâm của cửu vĩ hồ, chuyện xưa lại bị khơi dậy, siết chặt nắm đấm, muốn xông lên.
Thế nhưng cơn xung động vừa dâng lên đã bị Đường Phi ấn xuống. Cô nói: “Đừng nóng vội. Nếu lúc này anh giết con cửu vĩ hồ này, Tiểu Bạch cũng sẽ không còn tồn tại. Kẻ chúng ta phải đối phó không phải là ả, mà là con khác.”
Đế Tân hít sâu một hơi, nhớ đến gương mặt đáng yêu của Tiểu Bạch, cuối cùng vẫn đè nén cơn nóng giận của mình xuống.
***
Tư Nhu bị giam trong ngục, hoàn toàn không có ý định bỏ trốn. Đêm khuya, Đường Phi và Tần Kiêu dùng bùa ẩn thân đến đại lao, định cứu nàng ấy ra ngoài.
Nhưng khi họ đến nơi, binh lính trong ngục đều đã bị bùa chú cố định. Cả hai liếc nhìn nhau, không rõ chuyện gì xảy ra, rồi ẩn mình bên ngoài cửa song sắt, quan sát Tư Nhu đang ngồi xếp bằng thiền định trên đống rơm.
Bỗng nhiên, không biết từ đâu thổi tới một luồng gió âm lạnh buốt, sau làn sương mù do những hạt lửa tạo thành, bên cạnh Tư Nhu xuất hiện một người đàn ông mặc áo choàng trắng.
Người đàn ông hơi nghiêng người, lúc này mọi người mới thấy rõ nửa khuôn mặt của người đó. Thật không ngờ, người này lại có dung mạo giống hệt Tần Kiêu, từ ngũ quan cho đến khí chất đều chẳng khác gì. Đặc biệt là đôi lông mày hơi cong và ánh mắt dịu dàng kia.
Người đó khoanh tay ngồi xổm trước mặt Tư Nhu, khẽ búng ngón tay lên trán nàng ấy. Nàng ấy lập tức đau đến tỉnh lại, ôm trán kêu “A đau quá!”. Mở mắt ra thấy là Lăng Hoàn, đôi mắt nàng ấy sáng lên: “Lăng Hoàn!”
“Lâu ngày không gặp, sao nàng lại tiều tụy thế này?” Lăng Hoàn vung tay một cái, xiềng sắt trói tứ chi nàng ấy lập tức gãy vụn.
Cảm giác cổ tay nhẹ bẫng, nàng vội hỏi:“Người đến đây bằng cách nào? Đến thế này, người không sợ bị phát hiện sao?”
“Ta sợ gì chứ?” Lăng Hoàn nhìn nàng mỉm cười, hạ giọng hỏi: “Ba năm không gặp, nàng thế nào rồi?”
Tư Nhu nghi hoặc: “Ba năm? Chẳng phải hôm nay chúng ta mới gặp nhau sao?”
Dường như Lăng Hoàn đã nhận ra điều gì, ngón tay chạm nhẹ vào trán Tư Nhu, tiếp nhận ký ức gần đây của nàng. Người đàn ông khẽ nhíu mày, rồi nói: “Chuyện của Đát Kỷ ta đã biết, ta đến để đưa nàng rời đi.”
“Rời đi?” Tư Nhu lắc đầu: “Ta sẽ không đi. Nếu có thể dùng mạng ta đổi lấy một chút cảnh giác cho Đại Vương, ta nguyện ý.”
“Trung quân mù quáng.” Lông mày rậm của Lăng Hoàn cau lại: “Quân vô nhân nghĩa, nàng vẫn trung quân; thiên đạo vô nhân nghĩa, nàng vẫn trung quân. Trận cá cược giữa Đế Tân và Đát Kỷ, hắn đã thua. Còn ta và nàng, ta không muốn thua. Nàng đi cùng ta, ta sẽ đưa nàng đến một nơi khác. Ở đó, không có hắn, cũng không ai quấy nhiễu được chúng ta, chỉ có ta và nàng.”
Rõ ràng Tư Nhu không hiểu hắn đang nói gì, nàng hỏi: “Lăng Hoàn, chàng đang nói gì? Cá cược gì chứ?”
Lăng Hoàn biết nàng không hiểu, chỉ đơn giản khái quát: “Đi cùng ta.”
“Ta sẽ không đi.” Tư Nhu nghiêm túc nói: “Người cho ta bản lĩnh cầu sinh, còn Đát Kỷ và Trụ Vương cho ta tiền đồ và vinh quang. Ta trung thành với Thương, ta phải ở lại.”
Lăng Hoàn nhíu mày, nắm lấy tay nàng, định kéo nàng đi. Nhưng khi hắn nghiêng mặt sang một bên, gương mặt bỗng chốc biến thành một gương mặt khác.
Hắn thu lại nét dịu dàng trong mắt, thay vào đó là một gương mặt lạnh lùng. Hắn buông cổ tay nàng ra, quay đầu lại, lạnh lùng nhìn nàng. Sự thay đổi đột ngột trong khí thế của hắn khiến bầu không khí xung quanh lập tức trở nên ngưng trệ.
Tư Nhu hỏi: “Lăng Hoàn, chàng làm sao vậy?”
Ánh mắt người đàn ông chợt trở nên dữ dằn, hắn giơ tay bóp lấy chiếc cổ mảnh mai của nàng, nhấc bổng cả cơ thể nàng lên. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ bừng vì nghẹt thở.
Thấy cảnh đó, Đường Phi siết chặt thanh kiếm Tru Tà trong tay, định lao tới giúp. Nhưng cổ tay cô lại bị người đàn ông bên cạnh nắm lấy. Anh dùng ánh mắt ra hiệu cho Đường Phi đừng manh động.
Ánh mắt này không phải của Tần Kiêu, mà là của Tần Lê, ánh mắt điềm tĩnh và bình thản ấy rõ ràng thuộc về Tần Lê. Giờ vẫn đang là ban đêm, sao Tần Lê lại xuất hiện đột ngột như vậy?
Cô quay lại nhìn người đàn ông trong ngục, cảm thấy sự xuất hiện bất ngờ của Tần Lê có lẽ có liên quan đến hắn.
Cô thu kiếm, tiếp tục đứng cạnh Tần Lê quan sát.
Tư Nhu vươn tay, thanh kiếm Tru Tà bay vào tay nàng. Nhưng kiếm vừa chạm tay thì lập tức bị một luồng sức mạnh kéo đi, lơ lửng giữa không trung. Cảm giác nghẹt thở ở cổ ngày càng nghiêm trọng, nàng gần như sắp ngất xỉu.
Ánh mắt người đàn ông càng thêm lạnh lẽo. Khi gần như bóp gãy cổ nàng, hắn hất mạnh nàng vào tường.
Cú va chạm ấy khiến xương sống của Tư Nhu gãy rời, nàng đau đớn nằm sõng soài dưới đất, nước mắt trào ra.
Đó không phải là khóc vì tủi thân, mà là phản xạ tự nhiên của cơ thể khi chịu nỗi đau tột cùng.
Người đàn ông trong giọng nói phẫn nộ mang theo sát ý tột cùng, nói: “Trong lúc thiết lập nhân tính cho con người, bản chất của nó đã là một sự phức tạp biến đổi khôn lường, không ai có thể thoát khỏi quỹ đạo vốn đã định sẵn đó. Từ lúc các ngươi muốn thử làm người, các ngươi đã thua rồi.”
Tư Nhu không hiểu hắn đang nói gì, nằm trên đất không dám động đậy. Nàng biết rất rõ, người trước mắt này không phải Lăng Hoàn, ngoài thân xác này ra, chẳng có điểm nào giống hắn cả.
Người đàn ông nhìn Tư Nhu, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh khiến sống lưng người ta phát run: “Bất kể là ai trong các ngươi… cũng không thể thay đổi.”
Nói xong, người đàn ông biến mất vào không khí, Tư Nhu cũng đau đớn mà ngất đi.
Lúc này, Đường Phi và Tần Lê mới xông vào ngục.
Cô không dám tùy tiện di chuyển thân thể Tư Nhu, cẩn thận kiểm tra những vết thương khác trên người nàng. Khi nãy lúc va vào tường, không chỉ xương sống bị gãy, mà cánh tay cũng bị cứa một vết dài, máu đang trào ra.
Đường Phi nhíu mày, đưa tay ra: “Tần Vạn Tam, đưa bùa cầm máu cho tôi.”
“Ừ.” Tần Lê lấy từ trong túi bát quái ra một lá bùa cầm máu đưa cho cô.
Đường Phi vừa giúp Tư Nhu dán bùa cầm máu, vừa càu nhàu: “Đm, thì ra mấy kiếp trước anh vốn đã là một tên thần kinh phân liệt ngốc nghếch rồi à? Anh xem anh làm cô gái người ta ngã thành ra thế này? Anh bị bệnh à? Không biết thương hoa tiếc ngọc sao?”
Tần Lê tỏ vẻ ấm ức: “… Tôi không phải anh ta.”
Đường Phi giúp cô gái cầm máu xong, lại bắt đầu dùng bùa chú để nối xương cho cô. Cô phân tích: “Tuy vừa nãy gã đàn ông kia nói không nhiều, nhưng có thể đoán rằng, Đế Tân cùng Đát Kỷ và cửu vĩ hồ đã lập ra một ván cược. Cụ thể là cược gì…”
Cô phát huy trí tưởng tượng của mình, nói: “Tôi đoán chắc là cược xem Đế Tân có nhận ra Đát Kỷ đã bị hoán đổi hồn phách hay không. Mức độ khó thế này thì quá trời luôn, đổi lại là ai cũng khó mà nhận ra được. Huống hồ nhìn tình hình hôm nay, không phải Đế Tân không tin Tư Nhu, mà là hơn một tháng nay, cửu vĩ hồ đã làm xong công tác ‘tư tưởng’ cho Đế Tân rồi. Hơn nữa, Tư Nhu là con gái, lại còn là cô gái có năng lực, nhan sắc thuộc hàng ‘đỉnh’. Nếu anh là một hoàng đế tự tin vô bờ bến, bỗng một ngày có một cô gái xinh đẹp đến nói với anh rằng vợ anh là hồ yêu, anh có tin không?
Ý nghĩ đầu tiên của anh chắc hẳn sẽ là: ‘Ông đây vừa đẹp trai vừa giàu có quyền lực thế này, con bé này tám phần là một đóa bạch liên hoa, nhìn trúng ông đây nên tìm cách ly gián thôi.’”
Mà thực tế thì đúng là như vậy.
Cửu vĩ hồ không ngốc, nàng ta đã sớm biết Tư Nhu là một nhân vật có đạo pháp cao thâm, để tránh bị Tư Nhu vạch trần, nàng ta đã sớm chuẩn bị đường lui. Khi ngủ chung một giường với Trụ Vương, nàng ta xúi giục Trụ Vương nạp Tư Nhu làm phi, trong lời nói ẩn chứa sự ám chỉ rằng Tư Nhu ngưỡng mộ và yêu mến hắn.
Trong lòng Đế Tân chỉ có Đát Kỷ, lại nghĩ Tư Nhu và Đát Kỷ là bạn thân nên dĩ nhiên không đồng ý. Lâu dần, thậm chí hắn còn có chút phản cảm với Tư Nhu, cảm thấy nàng không còn là nữ tướng quân cương trực chính trực trong ấn tượng nữa, mà là một “bạch liên hoa” đầy tâm cơ.
Hôm nay, khi Tư Nhu ở Thiên điện vạch trần Đát Kỷ, Đế Tân càng thêm ý nghĩ như vậy. Nhưng xét đến công lao xuất sắc của Tư Nhu trước đây, hắn tạm thời tha chết cho nàng, giam vào đại lao để tự suy ngẫm.
Đường Phi băng bó cho Tư Nhu xong, lại thở dài nói: “Tôi thấy cách này thật sự độc ác, bản tính con người là thứ chịu thử thách kém nhất, haizz. Giờ tôi lại càng tò mò, mấy đời trước của anh rốt cuộc là ai. Đợi chúng ta trở về thế kỷ 21, chắc lúc đó Tần Quảng Vương cũng từ ba nghìn thế giới nhỏ quay về rồi, có hệ thống sổ sinh tử thì chắc sẽ biết chuyện trên người anh. Ban đầu tôi còn tưởng nhân cách phân liệt của anh là do thời thơ ấu gây nên, bây giờ xem ra, e là bắt đầu từ mấy đời trước rồi.”
Tần Lê im lặng không nói gì, hồi lâu mới cất tiếng: “Bất kể kiếp trước tôi là người như thế nào, thì bây giờ tôi đã là một con người hoàn toàn mới. Tôi sẽ không dễ dàng ra tay đánh phụ nữ, càng không làm tổn thương cô ấy, cô đừng có định kiến với tôi.”
“Không phải nói nhảm sao? Anh mà dám đánh tôi, tôi sẽ đập nát thiên linh cái của anh trước.” Đường Phi liếc anh một cái, động tác trên tay cũng vừa làm xong.
Cô phủi tay đứng dậy, cúi mắt nhìn Tư Nhu đang nhắm chặt mắt, nói: “Cô ấy không sao, ngủ một giấc là xương sẽ tự lành, chúng ta đi thôi.”
“Ừ.”
***
Tư Nhu mới vào ngục chưa được mấy ngày thì bên ngoài thành Triều Ca đã truyền đến tin dữ, đại quân nhà Chu đã kéo đến ngoài thành. Đại quân của Trụ Vương vẫn còn đang giao chiến ở nơi cách đây cả ngàn dặm, hoàn toàn không kịp quay về bảo vệ hoàng thành, lực bất tòng tâm.
Thấy quân Chu rầm rộ tiến sát cổng thành, Trụ Vương đành cắn răng điều năm vạn binh lính ra nghênh chiến. Nhưng phần lớn số binh này vốn là nô lệ và dân thường, trong khi quân Chu ai nấy đều là tinh binh thiện chiến, hai bên hoàn toàn không cùng đẳng cấp.
Cho dù bản thân Trụ Vương có năng lực phi phàm, nhưng dù sao hắn cũng chỉ là một người, không thể “một người trấn giữ, vạn người không qua”. Chẳng bao lâu, hắn đã thua trận, đại quân liên tiếp thất bại, bất đắc dĩ rút lui về trong thành Triều Ca, đóng chặt cổng thành, quyết tâm tử thủ.
Quân Chu khí thế ngút trời, Dương Tiễn, Na Tra cùng những người khác trực tiếp dẫn quân phá tan cổng thành.
Trụ Vương và Đát Kỷ đứng trên Lộc Đài, nhìn xuống Triều Ca, khắp nơi khói lửa cuồn cuộn, tiếng kêu than của bách tính vang vọng khắp chốn. Hắn cúi đầu nhìn bụng Đát Kỷ đã nhô lên, quỳ một gối, khẽ hôn lên bụng nàng, rồi gọi vị tướng tùy tùng đến hộ tống Đát Kỷ rời đi.
Đát Kỷ sao có thể trơ mắt nhìn Trụ Vương ở lại chịu chết? Nàng ta nói: “Đại vương, đi thì cùng nhau đi. Vì con của chúng ta, hãy rời khỏi đây với thiếp, được không?”
Nàng ta biết Trụ Vương là một vị đế vương đầy tự tôn, nước mất thì tất sẽ không sống nổi. Từ việc hắn định tiễn nàng đi đã đủ để thấy rõ. Đát Kỷ định lấy đứa con trong bụng “uy h**p” hắn rời đi.
…
Lúc này đang là tiết xuân, cỏ non xanh mướt, oanh vàng bay lượn, đào nở rực rỡ. Một cơn gió thổi qua, cánh hoa đào trên cây ở Lộc Đài tung bay tán loạn, lả tả trôi giữa không trung.
Vì quân Chu đã tiến vào thành, khắp nơi hỗn loạn, cung nữ và thái giám đều lo chạy thoát thân. Khi Đường Phi và hai người kia đến Lộc Đài, chỉ thấy bên ngoài điện đã bị quân Chu vây chặt, nước cũng khó lọt.
Đế Tân liếc nhìn đại quân đang vây chặt bên ngoài Lộc Đài, nói: “Chỉ cần Lộc Đài bốc cháy, sẽ khiến Đát Kỷ động thai, nàng ta sẽ sinh con ngay giữa ngọn lửa ở Lộc Đài. Tiểu Bạch vừa ra đời, con cửu vĩ hồ xuyên không kia nhất định sẽ xuất hiện.”
Đường Phi đưa cho Đế Tân một bùa chú, bắt đầu phân công bao vây: “Đế Tân, anh cầm bùa này trấn giữ bên ngoài, kẻo lát nữa thấy cảnh mà đ*ng t*nh. Tôi và Tần Lê vào trong, nếu cửu vĩ hồ chạy ra, anh chặn ở ngoài.”
“Được.” Đế Tân nhận bùa từ tay cô, gật đầu.
Bên ngoài, quân Chu đã bao vây kín mít cung điện Lộc Đài. Dương Tiễn ra lệnh một tiếng, hàng loạt hỏa tiễn “vút vút” bắn về phía cung điện, c*m v** cửa sổ gỗ liền bùng lên ngọn lửa hừng hực.
Chẳng mấy chốc, cả cung điện đã chìm trong khói xanh cuồn cuộn, gió thổi qua khiến lửa bốc cao dữ dội.
Tư Nhu xông vào cung điện Lộc Đài, tìm thấy Trụ Vương thì thấy hắn đang bế ngang Đát Kỷ chạy ra ngoài. Đát Kỷ vốn còn vài ngày nữa mới đến kỳ sinh, nàng ta cũng không ngờ hôm nay lại đột ngột lâm bồn.
Nàng ta đau bụng dữ dội, toàn thân như bị rút cạn sức lực.
Tư Nhu vốn định một kiếm giết nàng ta, nhưng nghĩ đến đứa bé trong bụng lại mềm lòng. Nàng lập tức dùng kiếm vẽ bùa, dựng lên một kết giới, rồi nói với Đế Tân: “Bên ngoài đã bị quân Chu bao vây, mang nàng ấy thoát ra e rằng khó giữ được đứa bé, chỉ có thể đỡ đẻ ngay tại đây.”
“Được, ngươi cứu nàng ấy trước đi.” Hắn ở lại vốn đã định cùng Lộc Đài đồng sinh cộng tử, đến lúc này, hắn không cầu mình sống, chỉ mong có thể để thê tử và con được sống. Với bản lĩnh của Tư Nhu, đưa họ rời khỏi Lộc Đài là không vấn đề gì.
Đường Phi và Tần Lê vừa bước vào thì nghe thấy tiếng khóc “oa oa” của Tiểu Bạch mới chào đời. Cả hai nhìn về phía kết giới, chỉ thấy Tư Nhu đang trao một đứa bé được bọc trong tã lót cho Trụ Vương.
Trụ Vương nhìn tiểu hài nhi trắng trẻo như được tạc từ ngọc trong tay, tim như tan chảy, bỗng nảy sinh một chút khát vọng sống. Nhưng hắn hiểu rất rõ, thân là quân vương một nước, nếu hôm nay không chết, Chu Vũ Vương cũng sẽ không tha cho hắn.
Đúng lúc ấy, không trung đột nhiên bị xé rách, một làn sương màu hồng đậm từ bên trong tràn ra, lao thẳng về phía Trụ Vương và Tiểu Bạch.
May mà Đường Phi phản ứng nhanh, dùng kiếm Tru Tà chắn ngang, ngăn cách Đế Tân với làn sương hồng.
Cô xoay nhẹ cổ tay, kiếm Tru Tà phát ra tiếng “ong ong” rung động. Cô ném một lá bùa ra, làn sương hồng lập tức hóa thành một người phụ nữ mọc chín chiếc đuôi, dung mạo giống hệt Đát Kỷ đang nằm dưới đất.
Đế Tân ôm đứa bé, nhìn nữ nhân chín đuôi kia rồi lại nhìn Đát Kỷ dưới đất, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc và nghi hoặc.
Cửu vĩ hồ nói: “Đường Phi, cô lại phá hỏng chuyện tốt của ta!”
“Bà đã nói là ‘chuyện tốt’ thì làm sao tôi có thể không xen vào được chứ?” Kiếm của Đường Phi vẽ ra một bát quái màu vàng trong không trung, mũi kiếm điểm nhẹ, bùa chú như tấm thép nặng ngàn tấn ép xuống cửu vĩ hồ.
Trên người cửu vĩ hồ vốn đang bị thương, hoàn toàn không phải đối thủ của Đường Phi. Bà ta gắng gượng chống đỡ bùa chú, miệng lưỡi khéo léo nói: “Đường Phi, cô và ta đều là người trong cuộc, sao lại không chịu buông tha cho ta?”
“Bà nói vậy… là có ý gì?” Đường Phi giảm bớt áp lực của bùa chú, hỏi: “Bà biết cái gì?”
Cửu vĩ hồ hừ lạnh: “Ta biết rất nhiều chuyện. Bằng không cô nghĩ vì sao Tần Quảng Vương lại giúp ta? Đám thần tiên bọn họ, lúc nào cũng đứng trên muôn loài, còn đám loài người lẫn yêu quái chúng ta chẳng qua chỉ là một hạt cát trong mắt họ. Ta theo đuổi hạnh phúc của mình thì có gì sai? Ta yêu Tử Thụ, để có được tình yêu của hắn, ta không tiếc trả bất cứ giá nào.”
“Theo đuổi tình yêu vốn không sai, nhưng cái sai của bà là đã cướp đi sinh mạng của Đát Kỷ, chiếm đoạt cuộc đời của cô ấy!” Đường Phi nhớ lại những việc cửu vĩ hồ đã làm, lại không khỏi bật cười chua chát: “Bà nói bà yêu Đế Tân, vậy bà đã làm gì? Giết Đát Kỷ, người phụ nữ anh ta yêu nhất, rồi ch**m l** th*n th* của cô ấy. Không chỉ vậy, sau khi anh ta chết, thậm chí bà còn giết cả con gái của hai người. Chỉ để sống tiếp, bà quay về quá khứ thời Thương, định giết Tiểu Bạch trước khi nó hóa hồ, tiếp tục lừa gạt Đế Tân. Đây là tình yêu của bà sao?”
“Ta chỉ muốn sống tốt cùng chàng, như thế có gì sai?” Đát Kỷ lạnh lùng cười một tiếng: “Cô đã từng thích một thứ gì đó chưa? Cô đã từng yêu một người nào chưa? Tình yêu là sự điên cuồng, là sự ích kỷ, chỉ cần có thể ở bên chàng trọn đời trọn kiếp, ta sẵn sàng trả bất cứ giá nào!”
Nghe cuộc đối thoại giữa hai người, lại nhìn gương mặt của Đường Phi và Tư Nhu giống hệt nhau, dù kẻ ngốc cũng hiểu ra vấn đề.
Tư Nhu nhìn khuôn mặt của Đường Phi, nghi hoặc hỏi: “Cô chính là người phụ nữ hôm đó xuất hiện ở doanh trại? Cô không thuộc về thời đại này? Chẳng trách thanh kiếm Tru Tà của cô uy lực mạnh hơn ta, thì ra kiếm linh của cô đã tu luyện nhiều hơn kiếm linh của ta mấy nghìn năm.”
Đường Phi mỉm cười với Tư Nhu: “Xem ra mấy kiếp trước của tôi cũng không ngốc lắm. Tần Lê, anh trông chừng Đát Kỷ, con hồ ly này giao cho tôi xử lý.”
Nói xong, cô vung kiếm đâm về phía cửu vĩ hồ, bùa chú bát quái ép thẳng cô ta vào biển lửa. Đuôi hồ ly nhanh chóng bị cháy, lông trên người cũng bị thiêu rụi. Cô ta vừa bị bùa chú đè nén đến mức khó thở, vừa đau đớn gào thét: “Đường Phi! Ta nguyền rủa cô vĩnh viễn không có được tình yêu, vĩnh viễn!”
“Chỉ dựa vào cô mà dám nguyền rủa tôi sao?” Đường Phi dán một lá bùa lên miệng cô ta, phong kín lại rồi nói tiếp: “Bà đây muốn yêu thì yêu, không muốn yêu thì độc thân, không đến lượt một bà già nguyền rủa!”
Tư Nhu quay sang nhìn Đế Tân, định nói điều gì, nhưng phát hiện đứa bé trong lòng hắn đã hóa thành hồ ly.
Người đàn ông nhìn hồ ly nhỏ trong tay thật lâu, rồi bật cười. Tiếng cười ấy vừa thê lương vừa tuyệt vọng, cứ như trong khoảnh khắc hắn đã mất đi tất cả những gì có thể chống đỡ để tiếp tục sống.
Sau khi cười xong, hắn bất lực nói: “Thật là nực cười, ta lại tin một con yêu.” Nhớ lại bao chuyện đã qua, lại nhớ đến hồn phách của Đát Kỷ hôm đó trong tẩm điện, Trụ Vương chỉ cảm thấy tất cả những cảnh tượng ấy đều hóa thành trò cười.
Hắn nhìn con hồ ly nhỏ đang vẫy đuôi trong lòng, đưa tay định b*p ch*t nó, nhưng cuối cùng vẫn không thể ra tay. Gương mặt hắn đầy phong sương, toàn bộ khí thế Đế vương trong khoảnh khắc này đều tan biến sạch. Hắn bế con hồ ly nhỏ lên, áp mặt mình vào mặt nó, khẽ thở dài: “Trẻ thơ vô tội.”
Hồ ly nhỏ mới sinh dường như hiểu được lời hắn, chớp đôi mắt sáng long lanh, cái đuôi nhỏ khẽ ve vẩy.
Thấy nó như vậy, trái tim Trụ Vương càng mềm nhũn. Dù sao cũng là cốt nhục của mình, làm sao hắn có thể nhẫn tâm chứ?
Tư Nhu thấy hắn do dự, bèn nói: “Trong thân thể con hồ ly nhỏ này là đứa con của bệ hạ và nương nương Đát Kỷ. Nhưng vì bị yêu khí của hồ ly xâm nhiễm nên đã hóa yêu. Thể chất của nó đặc biệt, lại bị cửu vĩ hồ hút mất linh lực, vì vậy nó sẽ không sống được bao lâu.”
Lời vừa dứt, quả nhiên Trụ Vương thấy chiếc đuôi của tiểu hồ ly bắt đầu tan thành khói.
Hắn hoảng hốt, hỏi: “Làm sao để cứu được nó?”
Tư Nhu im lặng hồi lâu mới cất lời: “Lăng Hoàn từng nói với ta, trái tim của bệ hạ là viên Tụ Hồn châu hiếm có trên đời. Muốn cứu nó thì phải…”
Nói đến đây, nàng không nỡ nói tiếp, bèn quay mặt đi.
Đát Kỷ vừa sinh xong, tứ chi vô lực, lại bị Tần Lê lấy bùa chú cố định thân thể nên chỉ có thể nằm bất động trên đất. Nàng ta nhìn về phía Trụ Vương, lại thấy hắn rút ra một cây đao từ thắt lưng, không chút do dự đâm thẳng vào tim mình.
Tất cả xảy ra quá nhanh, mọi người đều chưa kịp phản ứng.
“Không!” Đát Kỷ đôi mắt đỏ hoe nhìn Trụ Vương, giọng đau đớn gần như gào thét: “Người phụ nữ đó đã chết rồi, tại sao ngài vẫn phải bảo vệ đứa con của ả? Đứa trẻ này vốn không phải người, cũng chẳng phải yêu, định sẵn sẽ không được hồ tộc hay nhân loại chấp nhận. Ngài làm vậy có đáng không!”
“Đáng. Nó là con của ta, là đứa con của Trụ Vương và Đát Kỷ. Vì nó mà hy sinh tất cả, đều đáng.” Trụ Vương cắn chặt răng, mạnh mẽ ấn sâu con dao găm vào cơ thể mình, khoét ra một lỗ máu me đầm đìa.
“Choang” một tiếng, dao găm rơi xuống đất, máu tươi nhuộm đỏ bộ lông của hồ ly nhỏ, thấm đỏ cả tấm tã lót. Ông tự tay moi tim mình ra khỏi lồng ngực, chỉ trong chớp mắt, trái tim hóa thành một viên châu đen.
Gió thổi qua, lửa lớn nuốt trọn cây đào, từng cánh hoa đào bị cuốn bay, xoáy thành vòng. Cơ thể hồ ly nhỏ đã cháy đến nửa người, không thể giữ được nữa. Một luồng gió cuốn cánh hoa đào lại thành hình một con hồ ly, viên châu đen khảm vào vị trí trái tim, hút trọn linh hồn hồ ly nhỏ vào trong.
Ngay lúc ấy, cửu vĩ hồ xuyên không đến tự bạo thân thể mình, cộng hưởng cùng lửa dữ trên Lộc Đài, bùng nổ dữ dội.
Tư Nhu, Đường Phi, Tần Lê bị chấn động nổ văng ra khỏi Lộc Đài. Còn Đát Kỷ lại lao đến ôm chặt lấy con hồ ly hoa đào, điên cuồng muốn moi viên châu đen ra để đặt lại vào thân thể Trụ Vương.
Nàng ta vừa gào khóc vừa lẩm bẩm: “Ra đi, ra đi… Không sao đâu, không sao đâu, hắn có hận ta cũng không sao. Ta sẽ mang hắn về Thanh Khâu, Tiên Tiên có thuốc, có thể khiến hắn quên tất cả, quên tất cả… Mau ra đi, ra đi mà!”
Nàng ta càng muốn chộp lấy trái tim của hồ ly hoa đào, thì cánh hoa lại khép chặt hơn. Rất nhanh, hồ ly hoa đào trong lòng nàng ta biến thành một con hồ ly nhỏ lông trắng tinh, đôi mắt trong veo chớp chớp nhìn nàng ta. Hồ ly nhỏ vẫy vẫy cái đuôi, trong miệng phát ra tiếng “ao ao”.
Trụ Vương mất đi trái tim, từng bước từng bước đi về phía biển lửa. Ngọn lửa thiêu đốt long bào và tóc của hắn, nhanh chóng biến hắn thành một quả cầu lửa.
Cung Lộc Đài, một bên là vách núi, một bên là quân Chu. Sau khi hóa thành cầu lửa, hắn lại lao ra khỏi biển lửa, từ trên Lộc Đài nhảy xuống vực sâu. Sơn hà tan nát, lấy thân mình tuẫn quốc, đó là việc cuối cùng hắn có thể làm với thân phận một Đế vương.
……
Ngọn lửa ở cung Lộc Đài càng lúc càng lớn. Sau khi Trụ Vương nhảy khỏi Lộc Đài, toàn bộ cung điện Lộc Đài ầm ầm sụp đổ.
Đường Phi bị sức nổ hất văng, từ dưới đất bò dậy, ho khan một tiếng rồi hỏi: “Đát Kỷ và Tiểu Bạch đâu?”
“Không thấy nữa.” Đế Tân nhìn về biển lửa quen thuộc, thở dài nói: “Những chuyện sau này sẽ lại phát triển như trước kia. Chúng ta, quay về thôi.”
Cửu vĩ hồ vượt thời không đến đây, dưới sự áp chế của bùa chú Đường Phi, bất đắc dĩ phải tự bạo. Vì cô ta vốn không thuộc về thời đại này, thân thể và hồn phách cùng nhau tan chảy trong biển lửa, từ đó không còn luân hồi.
Đường Phi dùng cùi chỏ huých Đế Tân một cái, nói: “Tôi đang nghĩ, nếu bà ta yêu anh đến vậy, mà không chiếm lấy thân xác của Đát Kỷ, mà là lấy một thân phận khác xuất hiện trước mặt anh. Có phải anh sẽ còn yêu cô ta hơn cả Đát Kỷ không? Có phải như thế thì cô ta đã không rơi vào kết cục ngày hôm nay.”
Đế Tân còn chưa kịp phản bác, đã nghe Đường Phi nói tiếp: “Anh và vị vợ trước là Giang hoàng hậu, ở bên nhau bao nhiêu năm, chắc chắn cũng từng có tình cảm. Nhưng sự xuất hiện của Đát Kỷ mang đến cho anh cảm giác mới lạ, thế nên anh mới cho rằng Đát Kỷ chính là chân ái của anh. Bao nhiêu năm qua, anh luôn tưởng nhớ cô ta, không hẳn vì yêu sâu đậm, mà là vì day dứt tội lỗi.”
Đế Tân không biết phải biện giải thế nào, chỉ có thể im lặng.
“Ha, quả nhiên đàn ông đều là cái đồ chân giò to (ý chê trách). Có điều tuy anh không phải là một người chồng tốt, nhưng lại là một người ba đủ tư cách.”
Đường Phi hít sâu một hơi rồi nói: “Đi thôi, về nhà ăn lẩu.”
Tần Lê liếc nhìn Tư Nhu đang ngất lịm ở bên cạnh, hỏi: “Vậy cô ta phải làm sao?”
Đường Phi ném lên người Tư Nhu một lá bùa ẩn thân rồi mới dẫn theo Đế Tân và Tần Lê rời khỏi Lộc Đài.
***
Ra đến ngoài thành Triều Ca, Đường Phi tìm được chiếc SUV. Ba người lên xe, Đường Phi lái thẳng đến một bãi chiến trường gần đó, nơi hai quân vừa giao chiến, xác chết la liệt vẫn chưa kịp thu dọn.
Đến chiến trường, cô lấy quả cầu sắt nhỏ ra, thúc động pháp lực, lập tức trên không trung xé toạc ra một vòng xoáy, nuốt trọn cả chiếc xe của bọn họ vào trong.
—
Chu Khánh cùng Maruichi, Thái Húc đang kéo mấy con quỷ mới chết chưa lâu từ nghĩa địa ra để chơi “Ma Sói”.
Bất chợt, bầu trời rạn mở một khe nứt, một chiếc SUV đầu xe đã hư hỏng nặng từ đó lao ra.
Tuy Đường Phi và Tần Lê đã ở thời cổ đại hơn hai tháng, nhưng với Chu Khánh, Maruichi, và Thái Húc, thời gian bọn họ rời đi chỉ như nửa tiếng đồng hồ.
Thấy ba người trở về, cả bọn lập tức bỏ dở trò chơi Ma Sói, đứng dậy vây quanh, hỏi dồn: “Thế nào rồi? Đã giải quyết xong con cửu vĩ hồ kia chưa?”
“Ừm.” Đường Phi gật đầu, rồi hỏi: “Trong lúc tôi không ở đây, có ai gọi điện cho tôi không?”
Lúc đi, bọn họ đều không mang theo điện thoại, chỉ sợ có cuộc gọi đến mà không kịp nghe. Dù sao Đường Phi và Tần Lê đều có công việc riêng, nên những cuộc gọi có thể kết nối được chắc chắn đều là chuyện quan trọng.
Thái Húc đáp: “À, khoảng mười lăm phút trước, Hà Tiên Tiên có gọi cho chị. Chị ấy biết chị sang thời Thương nên nhờ em nhắn lại rằng khi nào chị về thì gọi lại cho chị ấy. Hình như chị ấy có chuyện gì đó muốn nói.”
“Hà Tiên Tiên?” Đường Phi nghi hoặc: “Chị ấy thì có chuyện gì gấp cơ chứ? Chẳng lẽ lại là tinh chất mặt nạ sắp tăng giá à? Đúng là con buôn gian xảo.”
