Ảnh Hậu Nhát Gan Là Thiên Sư

Chương 92: Ngoại truyện: Ký ức của những đứa trẻ



01.
Sau khi Tần Lê và Đường Phi kết hôn không lâu, họ thường xuyên đưa con trai nhỏ đến Địa phủ. Vì ba mẹ vừa bận yêu đương vừa bận công việc, phần lớn thời gian họ không thể chăm sóc cho cậu bé Tóc Xoăn nhỏ, nhưng cậu cũng chẳng buồn phiền, vẫn có thể vui chơi thỏa thích ở điện thứ tám.


Trong phòng làm việc của điện thứ tám, có một người đàn ông không mặt, ngày đêm làm việc không ngừng nghỉ.

Cậu bé Tóc Xoăn len lén chui vào, thấy người đàn ông không mặt thì cẩn thận bò ra từ dưới bàn, trèo lên đùi người ấy, kéo tay áo rộng của người ấy, nói bằng giọng non nớt: “Trên người chú có mùi giống ba cháu, chú là ai vậy?”

Người đàn ông không mặt cúi đầu nhìn cậu bé. Người đó không có mắt, cũng không có miệng, nên chẳng thể nói chuyện. Thế thân này đã tồn tại suốt rất nhiều năm, chỉ có một lần duy nhất vào năm 1995, khi Đường Phi đến, người đó mới dừng tay. Lần đó vì thế thân dừng lại, toàn bộ tiến trình công việc ở Địa phủ bị rối loạn, khiến thế thân bị Vương Xuyết Xuyết mắng cho một trận tơi bời.

Từ đó về sau, bất kể là ai đến gặp, thế thân cũng không dám dừng tay nữa.

Thấy người đàn ông không mặt không trả lời mình, cậu bé Tóc Xoăn bèn đặt bàn tay nhỏ lên đầu gối thế thân, nhắm mắt lại, ngay lập tức, trong đầu cậu hiện lên vô số ký ức thuộc về người đàn ông ấy.

Cậu cảm nhận được nỗi tủi thân và cay đắng của thế thân, đôi mắt lập tức ngấn nước. Cậu bé ngồi xếp bằng dưới chân thế thân, kéo tay áo rộng của thế thân, giọng nghẹn ngào nói: “Ba cũng là ba con, ba thật đáng thương, con thấy đau lòng quá. Ba nghỉ ngơi đi, để Xoăn Xoăn làm giúp ba nhé.”

Người đàn ông không mặt nghe xong lời cậu bé, khẽ nghiêng đầu nhìn cậu, nhưng đôi tay gõ trên bàn phím vẫn không ngừng lại.

Cậu bé Tóc Xoăn lại kéo tay áo thế thân, nói với vẻ nghiêm túc: “Thật đó, con nói thật mà! Con là con của ba, là bảo bối của ba, con sẽ không để ba vất vả như vậy nữa đâu!”

Người đàn ông không mặt dường như cảm thấy được an ủi.

Sau một hồi “vò vò” của máy in, tờ giấy được in ra, trên đó có dòng chữ: Ngoan nào, đây là công việc của ba.

Cậu bé nhíu mày, nghiêm túc nói: “Con sẽ giúp ba được giải thoát!”

Thực ra, người đàn ông không mặt ấy chính là phân thân của Tần Lê được lưu lại ở âm gian. Bao nhiêu năm trôi qua, thế thân chưa từng có cảm giác tồn tại, thời gian quá lâu khiến mọi người dần quên mất rằng thế thân vốn là một phần của vị điện chủ thứ tám. Dù ngu ngốc chậm chạp, thế thân vẫn hiểu cảm giác bị lãng quên đau đớn đến thế nào, và cũng hiểu được, việc có người quan tâm mình là điều ngọt ngào biết bao.

Cậu bé Tóc Xoăn chạy đi khắp nơi: tìm Tần Quảng Vương, tìm Địa Tạng Vương, tìm hết những vị đại nhân có tiếng nói trong Địa phủ. Khi biết rằng mình có thể tạo ra phân thân để giúp ba bớt vất vả, cậu bé lập tức mang theo bùa chú Địa Tạng Vương dạy, nặn ra hơn mười người đất sét nhỏ.

Nhờ đó, rốt cuộc người đàn ông không mặt cũng có thể nghỉ ngơi. Công việc hằng ngày của thế thân giờ chỉ là ngồi nhìn mười mấy người đất sét ấy làm việc, rảnh rỗi thì ra sân tắm ánh trăng của âm gian.

Có lần thế thân dắt cậu bé Tóc Xoăn xuống tận đáy biển sâu, nơi có Địa ngục Vô Hạn. Hai người ngồi trên vách đá giữa lòng biển tối, cùng nhau ngắm nhìn biển Địa ngục cuộn trào, sục sôi mãnh liệt, khung cảnh hùng vĩ đến mức nhân gian chẳng bao giờ có thể thấy được.

Người đàn ông không mặt viết một dòng chữ trong lòng bàn tay của cậu bé Tóc Xoăn: “Tại sao con lại đối xử tốt với ta như vậy? Ta, chỉ là một phân thân mà thôi.”

Cậu bé nắm lấy bàn tay to lớn của thế thân, nhoẻn miệng cười, giọng nói mềm mại: “Bởi vì ba cũng là một phần của ba con mà, ba cũng là người thân của Xoăn Xoăn.”

Người đàn ông không mặt không có đôi mắt, nhưng thế thân lại cảm thấy nơi hốc mắt như nóng lên, nặng trĩu. Trong khoảnh khắc ấy, dường như cuộc sống đen trắng kéo dài hàng nghìn năm của thế thân bỗng được nhuộm rực rỡ sắc màu. Dù không có mắt, thế thân vẫn như thấy được muôn hoa đua nở, rực rỡ tươi đẹp. Cái gọi là “hạnh phúc”, có lẽ chính là như thế này.

Ba tháng sau, những người đất sét mà cậu bé nặn ra đã thay thế công việc máy móc của người đàn ông không mặt, còn thế thân thì biến mất hoàn toàn. Khi cậu bé đang buồn bã vì mất đi “một người ba”, đến kỳ nghỉ lễ 1/5, ba Tần Lê đề nghị đưa cậu đi du lịch dưới đáy biển, nơi có thể ngắm nhìn Địa ngục Vô Hạn.

Hóa ra, người ba không mặt chưa bao giờ biến mất. Cũng giống như ba Tần Kiêu, họ đều sẽ tiếp tục tồn tại, trong hình hài của ba Tần Lê.

02.

Cậu bé Tóc Xoăn bốn tuổi, còn em gái Tiểu Viên mới một tuổi.

Hôm ấy, Đường Phi ra ngoài đi mua sắm cùng Tử Tiểu Bạch và Ông Hồng, trước khi đi cô đặc biệt dặn dò:

“Xoăn Xoăn sắp khai giảng rồi đó, anh nhớ nhắc con làm bài tập hè nhé! Nếu không, cô giáo sẽ bắt con lưu ban cho xem!”

Trường quốc tế mà nhóc Tóc Xoăn theo học vô cùng nghiêm khắc. Để tránh xảy ra bạo lực học đường, dù học sinh có xuất thân giàu có thế nào cũng không được hưởng bất kỳ đặc quyền nào. Vì thế vấn đề bài tập về nhà của nhóc Tóc Xoăn đã trở thành nỗi đau đầu lớn nhất của Đường Phi.

Vừa khi Đường Phi ra khỏi nhà, hai cha con đã lập tức bật máy chơi game. Còn cô em gái một tuổi, Tiểu Viên thì được đặt trên tấm thảm bò chơi một mình. Suốt cả quá trình, hai cha con chẳng buồn quay đầu lại nhìn em gái lấy một lần. Nhưng mỗi khi Tiểu Viên bò ra khỏi tấm thảm, Tần Lê không cần ngoảnh đầu, chỉ vươn tay một cái là đã nắm cổ chân con gái kéo về chỗ cũ.

Khi Tần Lê đang mải chiến đấu căng thẳng, không để ý đến con gái, nhóc Tóc Xoăn lại bò tới, nắm chân em gái kéo về, y hệt ba mình.

Ba tiếng sau, trận chiến kết thúc. Cậu bé đang chơi xếp gạch cùng em gái thì đập trán kêu to: “Ba ơi! Con vẫn chưa làm bài tập hè! Phải làm sao đây? Ngày mai khai giảng rồi! Con thấy chắc chắn không kịp mất! Nếu con bắt vài con quỷ về làm giúp, mẹ nhất định sẽ phát hiện mất thôi!”

Đây đúng là một bài toán nan giải. Tần Lê trầm ngâm một lúc lâu rồi nói: “Đi, lấy bài tập hè của con xuống đây.”

Cậu bé ngoan ngoãn chạy đi lấy, đưa cho ba. Chưa đầy một lúc sau, xấp bài tập đã hóa thành vụn giấy trong tay Tần Lê. Không chỉ vậy, anh còn chất đống đống vụn giấy ấy trước mặt cô con gái nhỏ đang bi bô tập nói.

Tiểu Viên chẳng hiểu gì, bốc một nắm vụn bài tập nhét vào miệng, vừa ăn vừa cười tít mắt với ba và anh trai.

Đúng lúc đó, Đường Phi về đến nhà. Vừa bước vào phòng khách, cô thấy ngay cô con gái toàn thân dính đầy mảnh giấy, trên tay còn bốc một nắm giấy định cho vào miệng.

Đường Phi lập tức nhíu mày quát lớn: “Không được ăn! Lấy tay ra! Đưa tay đây, mẹ đánh tay đấy!”

Bị mẹ quát, Tiểu Viên lập tức rút tay ra khỏi miệng, rồi dùng tay trái vỗ nhẹ lên mu bàn tay phải mũm mĩm của mình vài cái, sau đó ngước đôi mắt tròn xoe ươn ướt nhìn mẹ, vẻ mặt tội nghiệp như đang nói: “Con đánh rồi đó, mẹ đừng mắng con nữa nha~”

Đường Phi bế con gái lên, nhét núm ti giả vào miệng con, vừa dỗ cho con ngủ vừa cau mày hỏi con trai: “Chuyện bài tập là sao đây?”

Nhóc Tóc Xoăn mặt không biến sắc, đáp tỉnh bơ: “Rõ ràng mà mẹ, là Tiểu Viên tham ăn, xé nát hết bài tập của con đó!”

Đường Phi quay sang nhìn Tần Lê, giọng lạnh đi: “Thật sao?”

Tần Lê gật đầu, nghiêm túc nói một tiếng “Ừm.”

Nhưng vừa dứt lời, Đường Phi lập tức giơ hai ngón tay kết ấn, chỉ sang màn hình tivi. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng trắng lóe lên, trong tivi hiện ra cảnh Tần Lê cùng con trai hợp tác tiêu hủy bài tập rồi đổ tội cho Tiểu Viên.

Tần Lê: “… Vợ à, anh có thể giải thích…”

Trong khi ba đang bị tra hỏi, nhóc Tóc Xoăn lặng lẽ đeo cặp lên lưng, định tranh thủ lúc mẹ nghe ba giải thích thì lén bỏ trốn, xuống Địa phủ trốn vài hôm. Nhưng còn chưa kịp ra đến cửa, Đường Phi đã thò tay một cái túm cổ áo nhấc bổng cậu lên như xách mèo con.

Buổi tối, trong khi Đường Phi ngồi ở phòng ăn bón cháo ngô cho con gái, Tần Lê và nhóc Tóc Xoăn bị phạt quỳ trên gói mì ăn liền ở phòng khách để kiểm điểm lỗi lầm. Điều kiện Đường Phi đặt ra là: “Không được làm vỡ mì! Nếu mì gãy, hình phạt sẽ nghiêm khắc hơn gấp đôi!”

Nhóc Tóc Xoăn rón rén quỳ thẳng lưng, dán mặt vào tường thật lâu, đợi đến khi mẹ vào bếp cất chén đũa mới khẽ quay sang thì thầm với ba: “Ba ơi, ba có thấy mẹ dữ ghê không…”

“Là tại chúng ta làm quá đáng thật mà.” Tần Lê nghiêm túc đứng đối diện tường, tự kiểm điểm bản thân.

Nhóc Tóc Xoăn xúi giục Tần Lê: “Ba ơi, mình bỏ nhà đi đi! Làm cho mẹ lo lắng, như vậy sau này mẹ sẽ không dám hung dữ với tụi mình nữa. Mẹ sẽ cực kỳ cực kỳ quan tâm đến tụi mình luôn!”

Tần Lê quay đầu lại, nét mặt không chút cảm xúc, giọng nói lại pha chút thương cảm: “Con trai à, con phải biết rằng, trời có rộng, đất có lớn, nhưng mẹ con vẫn là lớn nhất. Chúng ta, vĩnh viễn không thể thoát khỏi Ngũ Chỉ Sơn của mẹ.”

Nhóc Tóc Xoăn lập tức cụp vai, chán nản thở dài, bĩu môi lẩm bẩm: “Chẳng lẽ cả đời con đều phải làm bài tập sao? Con là người thừa kế của ba đó! Sao có thể để thời gian quý báu của con bị lãng phí vào việc làm bài tập chứ?”

“Vậy con nghĩ, con nên làm gì?”

Phía sau nhóc Tóc Xoăn bỗng vang lên giọng nói lạnh lẽo của Đường Phi. Cậu bé lập tức ưỡn ngực, đứng nghiêm, giọng vang dõng dạc: “Điều con nên làm nhất là giống ba, yêu thương mẹ, thương em gái, bảo vệ cả gia đình! Con sẽ chăm học, ngày ngày tiến bộ, sau này trở thành một thiên sư có ích cho xã hội, cho nhân dân, và là người thừa kế có ích cho địa phủ!”

Giọng nói của cậu vang vang như đang đọc lời tuyên thệ.

Đường Phi từ trong bếp bưng thức ăn ra, hừ lạnh: “Hai cha con, lại đây ăn cơm! Nếu lần sau để tôi phát hiện hai người thông đồng nữa, tôi sẽ tuyệt thực ba ngày!”

Nhóc Tóc Xoăn: “…” Thôi được rồi, mẹ vẫn là người lợi hại nhất.

Tần Lê: “…” Kiểu tàn nhẫn tự hại mình như vậy, đúng là đòn “tổn người một trăm, hại mình tám nghìn.”

Vì sức khỏe của Đường Phi, hai cha con cũng chẳng dám giở trò nữa. Dù sao mấy năm nay thể trạng của cô ngày càng yếu, bọn họ thật sự không nỡ để cô phải chịu thêm mệt mỏi.

03.

Hôm đó, Tần Lê đang họp video trong phòng khách, còn Đường Phi vừa bế con gái nhỏ, vừa kèm cặp cậu con trai cả Tóc Xoăn làm bài tập.

Đường Phi giảng bài cho nhóc Tóc Xoăn suốt nửa ngày, suýt nữa bị thằng bé làm cho tức đến mức phun ra máu cũ trong tim. Cô chỉ vào quyển vở bài tập, từng chữ từng chữ hỏi: “Cả mẹ và ba con đều học rất giỏi, tại sao lại sinh ra một đứa học dở tệ như con thế hả?”

“Mommy à, chuyện này đâu thể trách con được,” nhóc Tóc Xoăn vô tội nói, “Mẹ biết nguyên lý cộng trừ của số âm chứ? Hai người quá giỏi, hai ‘số dương’ cộng lại thì đương nhiên sinh ra con, một ‘số âm’ rồi!”

“…” Đường Phi hít sâu, cố giữ bình tĩnh, chỉ vào đề bài tiếp theo: “Được rồi, con trai, nhìn lại câu này đi, đọc lại lần nữa nào: Trong lớp có 24 học sinh, cộng thêm 1 giáo viên, chúng ta nên chọn chiếc xe buýt loại nào?

A: 24 chỗ, B: 30 chỗ, C: 60 chỗ.”

Nhóc Tóc Xoăn lại chọn đáp án “A”.

Đường Phi suýt nữa nghẹn thở: “24 cộng 1 bằng bao nhiêu? Nghĩ lại xem, xe nào mới phù hợp?”

Nhóc Tóc Xoăn nghiêm túc đáp: “Tất nhiên vẫn là 24 chỗ rồi! Mẹ à, mẹ không thể tính kiểu đó được. 24 + 1, trong trường hợp này không dùng được đâu. Mẹ có biết tại sao không?”

Lần này đến lượt Đường Phi thắc mắc: “Vì sao?”

Nhóc Tóc Xoăn trả lời vô cùng nghiêm túc: “Bởi vì mỗi lần chúng con đi chơi, cô giáo đều đứng trên xe mà, cô không cần chỗ ngồi đâu.”

Đường Phi: “???”

Cô sững người mất mấy giây, rồi suýt nữa tức đến bốc khói cả đầu. Bế cô con gái nhỏ ngoan ngoãn đang ngậm ti giả không khóc không quấy, Đường Phi bước ra khỏi phòng Tóc Xoăn nhỏ, hít sâu một hơi rồi quát xuống tầng dưới, nơi Tần Lê đang họp video: “Tần Lê! Em chịu hết nổi con anh rồi! Ngày mai anh phải thuê gia sư cho nó, dù đắt cỡ nào em cũng đồng ý!”

Tần Lê tắt màn hình, bước lên cầu thang. Vừa đón lấy con gái từ tay vợ, anh vừa nói: “Bây giờ dù là người hay là quỷ, chẳng ai dám đến nhà chúng ta làm gia sư nữa đâu.”

Đường Phi tức giận hầm hầm: “Vậy anh đi dạy cho con câu hỏi về cô giáo đó đi! Em xuống nấu cơm!”

04.

Khi Tiểu Viên tròn hai tuổi, Tần Lê đang ngồi trên sofa xem tài liệu. Cô bé bò lại gần, vòng tay ôm cổ anh, kề sát tai thì thầm: “Ba ơi, anh nói anh muốn ăn bánh hamburger, ba dẫn tụi con đi ăn có được không ạ?”

Tần Lê đặt chiếc iPad sang một bên, bế cô con gái hai tuổi lên đặt vào đùi, khẽ hỏi: “Là con muốn, hay là anh muốn?”

“Đương nhiên là anh hai muốn rồi ạ, con ngoan thế này sao lại đòi được. Con chỉ muốn đi cùng anh thôi…” Cô bé nhỏ giọng trả lời, mặt mũi bình thản như đang nói chuyện thật.

Lúc này, Tóc Xoăn nhỏ năm tuổi đang làm bài tập trên lầu. Nghe thấy em gái đang đổ tội cho mình, cậu lập tức dựng tai lên, đặt bút xuống, nháy mắt đã phi xuống tầng dưới. Hai giây sau cậu xuất hiện ở hiện trường, khoanh tay trước ngực, nghiêm túc nhìn em gái hừ lạnh: “Anh không gánh tội thay đâu nhé!”

Tiểu Viên vội đưa đôi bàn tay mũm mĩm che miệng lại, ra vẻ vô tội, như thể “em chẳng làm gì cả đâu”.

Ngay sau đó, từ tầng trên vang lên một tiếng “BÙM!”, có thứ gì đó nổ tung. Tiếp theo là tiếng hét thất thanh của Đường Phi: “Tần Tuấn!!!”

Nhóc Tóc Xoăn run lẩy bẩy, lập tức biến mất, chỉ vài giây sau đã quay lại, lần này đã đeo sẵn ba lô nhỏ trên vai. Cậu nghiêm túc nói với Tần Lê: “Ba, con đợi mọi người ở Burger King nhé! Mẹ mà hỏi thì ba nói giúp con, ân cứu mạng này con nhất định báo đáp, con đi trước đây!!”

Tần Lê còn chưa kịp mở miệng, cậu nhóc đã biến mất tăm.

Thì ra ở trên lầu, Đường Phi đang dọn tủ quần áo của con trai thì phát hiện cả đống bùa chú hỏng mà cậu luyện sai. Vì Tóc Xoăn nhỏ không kiểm soát được sức mạnh trong bùa, nên khi cô vừa chạm vào một tấm, một vụ nổ dữ dội liền xảy ra, nổ tung cả một bên tủ áo.

Đường Phi mới uốn tóc buổi sáng, giờ đây cả đầu đã xoăn tít như bị sét đánh, mặt mày đen thui như than.

Đường Phi: “…”

Cô xuống tầng, đảo mắt khắp phòng khách, mặt đen như mực, lạnh giọng hỏi: “Thằng nhóc đâu rồi?”

Cô con gái nhỏ trong lòng Tần Lê vừa định mách thì anh đã nhanh tay bịt miệng con lại, nghiêm nghị đáp: “Có sứ giả từ Địa phủ tới, nói cần mượn sức của Xoăn Xoăn để tu sửa một chỗ nứt trong kết giới. Vừa mới đi xong.”

“Cái thằng nhóc ranh này, đợi nó về xem em xử lý nó thế nào.” Đường Phi vừa xắn tay áo vừa nghiến răng nói, nói xong thì quay lên lầu rửa mặt.

Đợi Đường Phi vào phòng tắm, Tiểu Viên mới níu lấy hai tai của ba, nhỏ giọng hỏi: “Ba, ba lại giúp anh gạt mẹ nữa rồi, như vậy là không ngoan đâu nha.”

“Tức là con không muốn ăn Burger King hả?”

Tiểu Viên tròn mắt: “Muốn! Ba vạn tuế!”

Mười lăm phút sau, Tần Lê lấy cớ ra ngoài bàn công việc, dắt theo con gái cùng ra khỏi nhà. Đến Burger King ở phía tây thành phố, ông bố Tần Lê cùng hai đứa nhỏ dùng bùa biến hình, hiên ngang ngồi cạnh cửa sổ sát đất.

Hai đứa trẻ ôm hamburger ăn ngấu nghiến, còn Tần Lê chỉ ngồi nhìn, thỉnh thoảng lại đưa khăn giấy qua lau miệng cho chúng.

Anh khẽ nói nhỏ với Tóc Xoăn nhỏ: “Con trai, sau này buổi tối nhớ đi ngủ sớm một chút, bớt nghịch lại.”

Tóc Xoăn nhỏ vừa nhét que tôm chiên vào miệng vừa nhỏ giọng nói: “Có ba ở đây, con không sợ!”

Tần Lê ho nhẹ một tiếng, nói: “Lần sau mà còn như thế nữa, ba cũng không chắc có thể giúp con che chắn đâu.”

Tối hôm qua, mấy con quỷ bị Tóc Xoăn nhỏ “bắt được rồi hành hạ” lần lượt xếp hàng trước giường của Đường Phi để tố cáo. May mà Tần Lê khiến cô quá mệt nên mới ngủ say như chết, không tỉnh dậy nổi. Nếu tối qua cô mà thức giấc, hôm nay mông của Tóc Xoăn nhỏ chắc chắn nở hoa rồi, khỏi cần bàn cãi.

Tiểu Viên ăn đến miệng đầy dầu mỡ, ngẩng đầu nhìn ba, hỏi: “Ba ơi, sao con thấy ba hình như rất sợ mẹ vậy? Ba của các bạn con ở lớp chẳng ai sợ mẹ hết.”

Tần Lê đưa tay lấy khăn giấy, nhẹ nhàng lau sạch dầu quanh miệng con gái, rồi nói nhỏ: “Chẳng lẽ con nghĩ mẹ con là một người mẹ bình thường sao?”

Tiểu Viên nghiêng đầu suy nghĩ, khẽ hỏi: “Mẹ khác với các mẹ khác ở chỗ nào ạ?”

Tóc Xoăn nhỏ nghiêm túc nói với em gái: “Tất nhiên là khác rồi. Mẹ chúng ta rất dữ, mẹ là…”

Sắc mặt cậu bé lập tức cứng đờ, giọng nói cũng chuyển hướng cực nhanh: “…Là người mẹ tuyệt vời nhất trên thế giới!”

Tần Lê nhận ra ngay sự thay đổi trong giọng điệu của con trai, không cần quay đầu cũng biết phía sau đang có chuyện gì xảy ra. Anh bèn nghiêm mặt, trịnh trọng giảng giải cho con gái Tiểu Viên nghe: “Mẹ con không chỉ là người mẹ tốt nhất thế giới, mà còn vô cùng đáng yêu, xinh đẹp, lại rất thấu hiểu lòng người. Mẹ chưa bao giờ làm ba mất mặt ở bên ngoài, cũng không bao giờ vặn tai ba giữa chỗ đông người.”

Mặc dù hai cha con đều hiểu rằng, đến lúc này có khen nịnh cỡ nào cũng muộn rồi, nhưng họ vẫn lựa chọn vùng vẫy trong tuyệt vọng, biết đâu có thể chết cho đẹp một chút.

Lời Tần Lê vừa dứt, sau lưng vang lên giọng nói lạnh như băng của ai đó: “Đừng tưởng nịnh hót như vậy là có thể tránh được hình phạt quỳ lên mì tôm!”

05.

Tiểu Viên là một cô bé thiếu cảm giác an toàn, đến tận hai tuổi mới chịu ngủ riêng với ba mẹ.

Tối hôm ấy trời đổ mưa giông, tiếng sấm vang dội làm cô bé hoảng sợ, chạy ra khỏi phòng mình rồi chui ngay vào chăn của anh trai. Cô bé co rúm người lại trong chăn, run bần bật, còn Tóc Xoăn nhỏ vì bị một “cục bông mềm mềm” bất ngờ chui vào chăn nên bị đánh thức ngay.

Tóc Xoăn nhỏ dụi dụi mắt, đưa bàn tay nhỏ bé qua lớp chăn vỗ nhẹ lưng em gái, khẽ dỗ dành: “Đừng sợ, chỉ là sấm thôi.”

“Em sợ.” Giọng Tiểu Viên run rẩy vang lên từ trong chăn, cô bé co rúm người lại: “Anh ơi, anh có sợ không? Nếu anh không sợ, thì ôm em một chút được không?”

Tóc Xoăn nhỏ ôm lấy em gái, dỗ cô ngủ. Cậu bắt chước giọng của ba, nhẹ nhàng vỗ lưng em: “Viên Viên của chúng ta rất dũng cảm, không sợ đâu, có anh ở đây rồi.”

Tiểu Viên nép trong lòng anh, ngẩng đầu hỏi: “Anh ơi, anh sẽ bảo vệ em suốt đời chứ? Nếu sau này em lấy chồng rồi, anh vẫn sẽ bảo vệ em chứ?”

Tóc Xoăn nhỏ nghiêm túc gật đầu: “Tất nhiên rồi! Thằng nào dám đối xử tệ với em, anh đánh chết nó!”

“Anh ơi, anh đừng hung dữ như vậy. Ba nói đây là xã hội pháp trị hiện đại, mình không được suốt ngày hô đánh hô giết đâu.”

Nghe em nói, ánh giận trong mắt Tóc Xoăn nhỏ dần lắng xuống. c** nh* giọng nói: “Được rồi, anh không hung nữa. Ngủ đi.”

“Anh ơi, kể chuyện cho Viên Viên nghe được không? Em muốn nghe chuyện tình của Thỏ Trắng và Sói Xám.”

Tóc Xoăn nhỏnhíu mày: “Thỏ Trắng làm gì có chuyện tình yêu nào chứ.”

Tiểu Viên húc đầu nhẹ vào ngực anh, ngước lên nhìn cậu: “Có mà! Anh chính là Sói Xám, rồi sẽ có một cô Thỏ Trắng thích anh thôi!”

Tóc Xoăn nhỏ bật cười khẽ, hừ một tiếng: “Em nhìn ba đi, trước kia oai phong lẫm liệt biết bao, từ khi lấy mẹ thì nhát như chuột. Nên anh mới không muốn kết hôn đâu, anh muốn mãi mãi làm một chàng trai oai hùng, anh minh thần võ!”

Tiểu Viên giơ ngón tay ngắn ngủn mũm mĩm chọc vào ngực anh trai, đầu ngón tay phát ra một tia sáng trắng, lập tức ghi lại toàn bộ cảnh này vào trong một lá bùa. Cô bé nói giọng mềm mại: “Vậy em sẽ ghi lại nhé, sau này khi anh lấy vợ, em sẽ phát đoạn này trong lễ cưới cho chị Thỏ Trắng xem đó.”

Tóc Xoăn nhỏ hừ một tiếng khinh khỉnh, trong lòng nghĩ: Cậu mới không cưới vợ đâu, cả đời này cũng không.

Ngày hôm sau, Tóc Xoăn nhỏ đi vào phòng ba mẹ để lấy đồ. Khi đi ngang qua phòng thay đồ, cậu nghe thấy ba mẹ đang trò chuyện bên trong.

Đường Phi nói: “Tần Vạn Tam, anh nói xem năng lực tiên tri của Tiểu Viên có ảnh hưởng gì đến con bé không? Em nghe nói người biết trước mệnh trời hay tiết lộ thiên cơ đều sẽ bị trời phạt. Anh nhìn mấy ông thầy bói ấy xem, người thì mù, người thì tàn tật. Liệu Tiểu Viên có bị như vậy không?”

Tần Lê bình thản đáp: “Vạn vật chúng sinh đều do chư thần tạo ra, cái gọi là thiên phạt chẳng qua là để duy trì sự cân bằng giữa âm phủ và dương gian. Có bị trời phạt hay không, chuyện đó do anh quyết định.”

Đường Phi nghe vậy mới yên tâm, khẽ thở ra: “Vậy thì tốt rồi. Hôm qua Tiểu Viên nói sau này Tóc Xoăn nhỏ sẽ cưới một cô Thỏ Trắng. Anh nói xem, con dâu tương lai của chúng ta… có phải là một con tinh thỏ trắng không?”

Ở ngoài cửa, Tóc Xoăn nhỏ nghe đến đây, im lặng không nói nên lời: “…” Từ hôm đó trở đi, cậu âm thầm hạ quyết tâm, phải tập thói quen ăn thịt thỏ. Hừ, rồi sẽ có ngày, cậu ăn sạch hết thảy thỏ trên đời!

….

Tóc Xoăn nhỏ đã lên lớp Một. Trong giờ đọc sáng, trong đầu cậu vẫn toàn nghĩ đến “chuyện Thỏ Trắng”.

Đang đọc giữa chừng, cô giáo chủ nhiệm dẫn một cô bé bước vào lớp, da trắng như tuyết, mặc váy hồng nhạt, đeo cặp sách nhỏ trên vai.

Cô giáo vẫy tay, học sinh cả lớp lập tức dừng đọc. Cô mỉm cười giới thiệu: “Đây là bạn học mới của lớp chúng ta, tên là Đồ Du. Nào, các em hoan nghênh bạn mới nhé.”

Đám nhỏ trong lớp đồng loạt vỗ tay “bốp bốp bốp” chào mừng bạn mới đến lớp.

Cô giáo chỉ tay về chỗ trống cạnh Tóc Xoăn nhỏ, nói: “Đồ Du, em ngồi ở hàng thứ ba, cạnh cửa sổ nhé.”

Đồ Du đeo cặp nhỏ, bước đến chỗ ngồi cạnh Tóc Xoăn nhỏ. Cô bé đặt cặp xuống, rồi mỉm cười đưa tay ra chào. Khi cười, hai lúm đồng tiền nhỏ hiện lên cùng hai chiếc răng thỏ trắng xinh xắn: “Chào bạn, mình tên là Đồ Du, bạn có thể gọi mình là Đồ Đồ.”

Tóc Xoăn nhỏ nhìn cô bé, nhỏ giọng hỏi: “Cậu thích ăn thịt thỏ không?”

Đồ Du nghiêng đầu, nụ cười rạng rỡ: “Thỏ con đáng yêu thế, tất nhiên là mình thích ăn rồi nha~”

Tóc Xoăn nhỏ nắm lấy tay cô bé, nghiêm túc nói: “Mình tên là Tần Tuấn. Từ hôm nay, chúng ta là bạn tốt rồi.” Nói xong, cậu lấy từ ngăn bàn ra hai gói thịt thỏ cay chân không, nhét vào tay Đồ Du: “Cho cậu đấy, ăn thử thịt thỏ cay đi.”

Đồ Du ôm hai gói thịt thỏ, cảm động đến suýt khóc: “Cậu thật sự,  muốn làm bạn với mình sao?”

Tóc Xoăn nhỏ gật đầu nghiêm túc: “Ừ. Ai thích ăn thịt thỏ đều là bạn tốt của tớ.”

Dưới âm phủ, Vương Xuyết Xuyết và Tần Quảng Vương đang rảnh rỗi, dùng kính Luân Hồi để xem tình hình của Tóc Xoăn nhỏ. Tần Quảng Vương lắc đầu cảm thán: “Trẻ con bây giờ, tình bạn gì mà lỏng lẻo quá vậy?”

Vương Xuyết Xuyết cười hề hề: “Anh Cả không hiểu rồi, đây mới gọi là tình bạn chân chính!~”

05.

Tiểu Viên năm tuổi, bắt đầu giống anh trai, có suy nghĩ phản nghịch, thậm chí biết trêu chọc mấy con quỷ quanh nhà.

Đường Phi dạy con rất nghiêm. Hễ con làm sai là phê bình ngay, không để Tần Lê – ông bố hiền lành kia nuông chiều quá mức.

Sau khi bị mẹ mắng, Tiểu Viên cả ngày không nói chuyện, cũng chẳng chịu ăn, trông vô cùng giận dỗi.

Tối đến, Đường Phi gõ cửa phòng con, mang theo đồ ăn, định nhân tiện nói chuyện dỗ dành. Nhưng khi mở cửa ra, phòng trống trơn.

Cô lập tức xuống tầng dưới, chỉ thấy Tiểu Viên đang đứng trên chiếc ghế đẩu nhỏ trong bếp, người nghiêng nghiêng, chui đầu vào tủ lạnh để ăn trái cây.

Bị Đường Phi bắt quả tang, Tiểu Viên vội vàng lau miệng, giả vờ ngây ngô: “Con, con không có ăn gì hết đâu ạ.”

Đường Phi bế con ra phòng khách, vốn định ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, nhưng Tiểu Viên lại chủ động mở miệng trước: “Mẹ, con cảm thấy, chúng ta cần nói chuyện một chút.”

Đường Phi gật đầu: “Ừ, mẹ cũng nghĩ vậy.”

Tiểu Viên giơ đôi tay mũm mĩm lên, nhỏ giọng nói: “Con là con nít, cho nên con nói trước được không ạ?”

Đường Phi bật cười, dịu dàng “ừm” một tiếng.

Tiểu Viên dùng hai bàn tay nhỏ úp lên ngực mình, giọng mềm mại: “Mẹ ơi, con biết con sai rồi. Nhưng sau này mẹ có thể dịu dàng với con hơn một chút không? Mẹ không biết đâu, hôm nay mẹ mắng con, tim con đau lắm, đau giống như có cục băng đập vào tim con vậy đó.”

Đường Phi: “…”

Nghe con gái nói bằng giọng nghiêm túc mà non nớt như vậy, mắt cô chợt ươn ướt. Lúc này cô mới thật sự nhận ra, con gái khác con trai, tâm hồn con gái mảnh mai và nhạy cảm hơn nhiều.

Cô nhịn nước mắt, ôm con gái vào lòng, thì thầm: “Xin lỗi, từ nay mẹ sẽ không còn mắng con dữ như vậy nữa. Nhưng con cũng phải hứa với mẹ, không được tùy tiện bắt nạt mấy con quỷ dễ thương ngoài đường nhé, được không?”

Tiểu Viên chụp lấy ngón út tròn mũm của mẹ, móc vào ngón út mẹ: “Được ạ, mình thề móc ngón, treo cổ, một trăm năm không được đổi ý!”

“Ừ, không đổi, một nghìn năm cũng không đổi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...