Cuối cùng, Thịnh Trạch vẫn yêu người khác.
Một nữ diễn viên tên là Khương Du.
Cô ấy không phải là một mỹ nhân làm người khác say đắm từ cái nhìn đầu tiên, nhưng khí chất lại dịu dàng trong sáng, nụ cười làm đôi mắt cong cong, ngay cả nốt ruồi lệ ở khóe mắt cũng giống hệt tôi.
Con đường nơi tôi bị xe tông cũng chính là nơi duyên phận của Thịnh Trạch và cô ấy bắt đầu – cùng địa điểm, cùng thời gian, thậm chí thời tiết cũng trùng hợp đến lạ lùng.
Tối hôm đó, cô ấy mặc váy trắng từ cửa hàng tiện lợi chạy ra giữa cơn mưa xối xả, trong khoảnh khắc Thịnh Trạch phanh gấp, cô ấy ngã xuống cách đầu xe chỉ khoảng nửa mét.
Bầu trời tối đen, tiếng mưa càng lúc càng lớn, Thịnh Trạch che ô bước xuống xe đến bên cô ấy, hỏi han tình hình. Nhưng khi nhìn thấy gương mặt cô ấy ngước lên, anh ấy im lặng, mãi đến khi cô ấy nói lặp đi lặp lại, "Thưa anh, tôi không sao, chỉ là bị trẹo chân thôi", anh ấy mới sực tỉnh.
Ngay sau đó, Thịnh Trạch nhét ô vào tay cô ấy, cúi xuống bế cô ấy vào ghế sau rồi lấy một chiếc khăn màu xanh thêu hoa hướng dương đưa cho cô ấy, không để cô ấy từ chối:
"Tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện."
Chiếc xe lao nhanh và vững vàng trong màn mưa, tôi ngồi lơ lửng ở ghế phụ, dõi theo họ đến bệnh viện, rồi khi nghe y tá hỏi tên cô ấy, cô ấy trả lời nhẹ nhàng:
"Khương Du."
Nghe thấy thế, tôi ngoảnh nhìn Thịnh Trạch đang nhíu mày nhìn cô ấy, lòng lại nhớ đến đêm tôi bị xe tông.
Thời gian đã qua quá lâu, nhiều chi tiết đã phai nhạt, chỉ nhớ đêm hôm ấy tôi đã đẩy anh ấy ra, bị chiếc xe mất lái tông đi cả chục mét, khi cơn mưa lạnh buốt rơi trên mặt, nước mắt của anh ấy lại nóng hổi.
Bác sĩ nói tôi rơi vào hôn mê sâu, khả năng tỉnh lại chưa đến một phần trăm.
Khi ấy, còn một tháng nữa là đến ngày cưới của chúng tôi.
Mọi người đều cho rằng tôi sẽ không bao giờ tỉnh lại, ngay cả Thịnh Trạch từng không chịu chấp nhận sự thật, đã mời các chuyên gia khắp nơi đến cũng dần dần chấp nhận điều đó.
Anh ấy từ đau khổ rồi dần trở lại cuộc sống bình thường, mỗi ngày sau khi tan làm đều đến bệnh viện thăm tôi. Rồi vào một đêm mưa to của năm thứ ba, anh ấy gặp Khương Du.
Khương Du.
Thật lòng mà nói, khi nghe cái tên đó, tôi có chút ngỡ ngàng, sau đó khi nghĩ đến gương mặt cô ấy giống tôi đến tám phần, tôi chợt nhận ra, nữ chính đã xuất hiện.
Còn tôi cũng sẽ tỉnh lại.
Buồn cười thay, mãi đến khi hai mươi ba tuổi, vào khoảnh khắc bị xe tông, tôi mới biết mình chỉ là một nữ phụ trong một cuốn tiểu thuyết, là một ánh trăng sáng bên nam chính, người đã cùng anh ấy vượt qua bao khó khăn nhưng lại trở thành người thực vật một tháng trước đám cưới để cứu anh ấy.
Nam chính là Thịnh Trạch.
Anh ấy sẽ gặp nữ chính, sẽ xem cô ấy như người thay thế tôi rồi sẽ yêu cô ấy và làm đủ cách để theo đuổi cô ấy.
Tôi hôn mê để nam nữ chính gặp nhau, còn tôi tỉnh lại là để thúc đẩy tình cảm giữa họ.
Vì thế, chỉ khi nữ chính được anh ấy giúp đỡ và trở thành ảnh hậu, đến khi tổ chức đám cưới, tôi mới tỉnh lại, trở thành ánh trăng sáng độc ác ngăn cản đám cưới.
Đối với tôi, đây gần như là một cạm bẫy không lối thoát. Nếu Thịnh Trạch không cưới cô ấy, tôi sẽ mãi mãi không tỉnh lại; còn nếu anh ấy cưới cô ấy, tôi sẽ mãi mãi mất anh ấy.
Tôi nghĩ, có lẽ bị từ bỏ, bị lãng quên, bị ghét bỏ chính là số phận của ánh trăng sáng.
*
Có lẽ là do sức hút định mệnh giữa nam nữ chính, Thịnh Trạch động lòng một cách nhanh chóng và mãnh liệt.
Vào ngày bộ phim đầu tay của Khương Du ra mắt, anh ấy hủy bỏ tất cả các cuộc hẹn và công việc, một mình đến rạp chiếu phim, ngồi ở góc khuất, ánh mắt khi nhìn lên màn hình lớn đầy luyến tiếc và dịu dàng.
Bộ phim này do anh ấy đầu tư, nói về đề tài bác sĩ cứu giúp người dân tại vùng thiên tai.
Tôi lặng lẽ trôi nổi trong phòng chiếu chật kín người, ánh mắt dừng lại ở hình ảnh Khương Du trong vai bác sĩ, cảm xúc trào dâng, ký ức nhanh chóng ùa về trong đầu.
Trước khi xảy ra tai nạn, tôi cũng là một bác sĩ.
Năm đó tôi cùng đoàn y tế đến vùng động đất hỗ trợ, không ngờ gặp phải dư chấn, trong lúc bảo vệ bệnh nhân, tôi bị một thanh thép nhọn cứa vào cánh tay.
Không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là hơi đau thôi, nhưng so với những người bị thương nặng khác thì nỗi đau này dường như chẳng đáng là gì.
Kết quả là sáng hôm sau, Thịnh Trạch xuất hiện.
Tia nắng đầu tiên của buổi sáng chiếu lên đống đổ nát sau thảm họa, tôi bước ra từ lều trại, nhìn thấy anh ấy lặn lội đến với vẻ mặt đầy phong trần, còn tưởng mình hoa mắt.
Chưa kịp nói gì đã bị anh ấy ôm chặt vào lòng, cánh tay bị thương của tôi bị anh ấy đè trúng, tôi cố nén đau không lên tiếng, lại nghe giọng nói khàn khàn của anh ấy vang lên bên tai:
“Giang Mạn, chúng ta về đi, được không?”
Sau này tôi mới biết vì không phát hiện ra rằng mình bị mất điện thoại, Thịnh Trạch khi xem tin tức dư chấn và nghe tin có nhân viên y tế bị thương, không liên lạc được với tôi thì đã lo lắng đến mức lập tức chạy đến.
Tôi từ chối rời đi cùng anh ấy, dù sao tôi cũng không thể vì sự lo lắng của anh ấy mà bỏ lại trách nhiệm của một bác sĩ được. Sau khi tranh cãi cả buổi, anh ấy đành thỏa hiệp và quyết định ở lại l*m t*nh nguyện viên nửa tháng.
Khi đó, sự nghiệp khởi nghiệp của anh ấy đang trên đà phát triển quan trọng, tôi khuyên anh ấy quay về, đừng lo cho tôi, cũng đừng vì tôi mà uổng phí công sức anh ấy nỗ lực bấy lâu nay.
Lúc ấy, anh ấy đội chiếc mũ bảo hộ màu vàng, cúi đầu nhìn tôi mỉm cười:
“Giang Mạn, em luôn là sự lựa chọn đầu tiên của anh, mãi mãi là như vậy.”
Thực tế là cái “mãi mãi” này chỉ kéo dài đến khi Khương Du xuất hiện.
Trước khi gặp Thịnh Trạch, Khương Du chỉ là một diễn viên tuyến 18 mới vào nghề, trong vòng hơn một năm ngắn ngủi, Thịnh Trạch đã không ngần ngại đổ tiền tài và nguồn lực vào, giúp cô ấy nhanh chóng vươn lên.
Tất nhiên không thể phủ nhận nỗ lực, tài năng và việc nắm bắt cơ hội của cô ấy.
Vì vậy, bộ phim lần này, cô ấy vẫn hoàn thành xuất sắc. Khi màn hạ xuống, chỉ còn lại bóng lưng của nhân vật bác sĩ do cô ấy thủ vai.
Khán giả rời đi trong nước mắt, cuối cùng chỉ còn Thịnh Trạch ngồi lại một mình. Mặc dù lúc này hai người chưa ở bên nhau nhưng điều đó không thể ngăn cản ánh mắt anh ấy hướng về bóng lưng đó, chăm chú và sâu lắng.
Năm thứ hai tôi hôn mê bất tỉnh, Thịnh Trạch từng cố gắng tự sát, sau đó được bạn anh ấy phát hiện rồi kịp thời đưa vào bệnh viện nên mới giữ được mạng sống.
Khi ấy, bạn anh ấy nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của anh ấy mà mắng chửi, thấy anh ấy vẫn không động lòng thì lại thở dài một tiếng rồi hỏi:
“Thịnh Trạch, yêu đến thế sao?”
Tôi không biết có phải lời khuyên của bạn anh ấy đã tác động tới anh ấy hay không, hay là anh ấy tự ngộ ra, nhưng sau đó anh ấy không còn làm những chuyện ngu ngốc như thế nữa.
Bây giờ, nhìn khuôn mặt điển trai quen thuộc trước mắt và ánh mắt anh ấy không rời khỏi tôi nửa giây, tôi cũng muốn hỏi anh ấy:
“Thịnh Trạch, yêu đến thế sao?”
*
Khương Du thực sự có lý do để khiến Thịnh Trạch yêu mình, bởi cô ấy sở hữu tất cả những đặc điểm mà nữ chính trong tiểu thuyết đều có: xinh đẹp kiên cường, ấm áp tươi sáng, thông minh dũng cảm, và may mắn.
Sau ba năm vào nghề, bộ phim giúp Khương Du vươn lên thành ngôi sao hạng nhất là một bộ phim tiên hiệp cổ trang.
Dưới sự nâng đỡ âm thầm của Thịnh Trạch, dù danh tiếng của cô ấy không bằng các tiểu hoa cùng lứa nhưng kịch bản đưa đến tay cô ấy đều là những IP nổi tiếng, từ hiện thực đến cổ trang huyền huyễn, mọi thể loại đều có.
Thậm chí, Thịnh Trạch cũng gián tiếp để cô ấy nắm quyền chọn nam chính trong tay. Đối với hai người vẫn còn ở giai đoạn mập mờ, hành động của Thịnh Trạch chẳng khác gì dốc lòng săn đón.
Cuối cùng, Khương Du chọn một bộ tiên hiệp cổ trang và đề cử một nam diễn viên đã vào nghề nhiều năm nhưng chưa nổi tiếng.
Thịnh Trạch đã cho người điều tra người đó, không có gì đặc biệt, hơn nữa không có quan hệ gì với Khương Du.
Nhưng điều này lại khiến tôi nhớ tới một chuyện không liên quan. Một năm nọ, khi tôi cùng một vị giáo sư rất có kinh nghiệm lên bàn mổ, bệnh nhân khi ấy bị tiêm thuốc độc, gãy bảy chiếc xương sườn, thính giác gần như mất đi, toàn thân đầy vết thương, nhưng trong lúc mê sảng lại gọi tôi một tiếng:
“Cá Nhỏ.”
Khi nhìn thấy diễn viên kia, tôi đã có một thoáng nghĩ rằng đó là bệnh nhân năm đó, nhưng tất nhiên không phải.
Sau khi phim lên sóng, độ hot không ngừng tăng, cuối cùng bùng nổ, đưa cả nam diễn viên đó lên hàng sao hạng nhất.
Diễn xuất của Khương Du trong phim cũng luôn đứng trong hot search, và điều mà các fan couple nói nhiều nhất là:
“Tình yêu trong mắt cô ấy không giống như đang diễn.”
Và vào đêm tiệc mừng khi phim kết thúc, Thịnh Trạch đã đến bên cô ấy.
Tôi không tự dằn vặt bản thân để chứng kiến cảnh anh ấy tỏ tình, khi thấy anh ấy bảo trợ lý chuẩn bị hoa hồng đỏ và mua sợi dây chuyền kim cương hồng trị giá 30 triệu, tôi đã không đi theo nữa.
Nơi ngực không đau, chỉ là hơi trống rỗng.
Khi hoàng hôn buông xuống, tôi để mình bay theo gió, đến khi dừng lại thì phát hiện mình đã tới quảng trường giải trí, nơi Thịnh Trạch từng tỏ tình với tôi.
Có người thổi vô số bong bóng sắc màu, dưới ánh hoàng hôn, rực rỡ ánh sáng, dường như mỗi quả đều chứa đựng hình ảnh của chúng tôi khi xưa --
Anh ấy buộc quả bóng bay vào cổ tay tôi.
Cùng nhau ngồi vòng xoay ngựa gỗ.
Anh ấy tặng tôi đóa hoa hồng do chính tay anh ấy trồng và chăm sóc.
Anh ấy lấy chiếc nhẫn phải thất bại trong phòng thí nghiệm nhiều lần mới làm được đeo vào ngón tay tôi.
Anh ấy bất ngờ cúi xuống hôn nhẹ lên môi tôi.
... Nhưng tiếc rằng bong bóng cuối cùng sẽ vỡ tan từng cái từng cái.
Lời tỏ tình cuối cùng rất bình thường nhưng anh ấy nhìn vào mắt tôi và nói rất chân thành:
“Giang Mạn, anh thích em, em đồng ý ở bên anh chứ?”
Lúc đó tôi nghĩ một chút rồi mỉm cười hỏi anh ấy:
“Nếu em không đồng ý thì sao?”
“Vậy thì anh sẽ tiếp tục thích em.”
Làm sao mà không động lòng cho được?
Sau khi ở bên nhau không lâu, tôi được anh ấy dẫn đến buổi tiệc sinh nhật của bạn cùng phòng của anh ấy, vì anh ấy quá chú ý đến tôi, có người nói anh ấy là kiểu người yêu đương mù quáng.
Khi đó tôi ngượng ngùng uống nước để che giấu và ra hiệu bằng ánh mắt rằng anh ấy đừng cứ nhìn tôi mãi.
Người bạn sinh nhật hôm đó hừ nhẹ, nhìn thoáng qua người nói Thịnh Trạch là yêu đương mù quáng, mỉa mai:
“Thịnh Trạch không phải là kẻ yêu đương mù quáng.”
“Cậu ta rõ ràng là yêu Giang Mạn mù quáng".
Tôi càng ngượng hơn.
Sau đó khi say, tôi nhắc lại lời tỏ tình của anh ấy và hỏi:
“Nếu em mãi mãi không đồng ý thì sao?”
“Vậy thì anh sẽ mãi mãi thích em.”
Suy nghĩ quay lại, tôi ngẩng đầu nhìn bức áp phích khổng lồ của Khương Du ở phía ngoài trung tâm thương mại và tòa nhà tập đoàn Khoa học Công nghệ Thịnh Thế đối diện, một cảm giác bất lực tràn ngập toàn thân.
Cuối cùng anh ấy vẫn yêu người khác.
*
Thịnh Trạch và Khương Du bên nhau vào năm thứ tư tôi hôn mê bất tỉnh.
Đêm tỏ tình ấy, sau khi đưa Khương Du về nhà, anh ấy lái xe đến bệnh viện một mình, ngồi trong phòng bệnh của tôi suốt đêm, vừa nhẹ nhàng dùng khăn ấm lau má tôi vừa nói những chuyện vụn vặt.
“Mạn Mạn, hoa linh lan lại nở rồi.”
Hoa tôi từng trồng.
“Sữa chua đào anh mua lại hết hạn rồi.”
Loại tôi thích nhất.
“Thuốc giảm đau căn bản không giảm đau được.”
Loại thuốc tôi mua cho anh ấy.
Khi anh ấy nói những lời này, giọng điệu rất bình thản, vẻ mặt cũng bình thường, bình thường đến mức khiến tôi có cảm giác như thể Khương Du chưa từng xuất hiện và anh ấy chưa từng yêu Khương Du.
Thực tế là anh ấy chưa bao giờ nhắc đến Khương Du trước mặt tôi, và cũng không nhắc đến tôi trước mặt Khương Du.
Khương Du vẫn không biết tôi tồn tại.
Việc giấu giếm sự tồn tại của tôi sẽ là điểm nhấn lớn nhất sau này khi anh ấy phải chịu khổ vì theo đuổi tình yêu, nhưng thực ra, ngoài sự ngẩn ngơ thoáng qua khi nhìn thấy cô ấy lần đầu, Thịnh Trạch sau đó chưa bao giờ có biểu hiện ấy nữa.
Hoa nguyệt quý và hoa hồng, anh ấy luôn phân biệt rõ ràng.
Còn những hành vi ngớ ngẩn như bắt người thay thế phải bắt chước trang phục hay tính cách của người ban đầu, đối với Thịnh Trạch, điều đó không hề tồn tại.
Ánh Trăng Sáng Không Điển Hình
Chương 1
Bạn có thể dùng phím mũi tên
hoặc WASD để
lùi/sang chương
