Ánh Trăng Sáng Không Điển Hình

Chương 7: Ngoại truyện Thịnh Trạch



Tôi biết mình chỉ là nhân vật nam chính trong một câu chuyện hư cấu vào cái đêm tôi định tự tử.

Có lẽ mọi người đều nghĩ bạn bè đã kịp thời cứu tôi, nhưng không phải vậy.

Khi lưỡi dao cắt vào cổ tay và toàn thân tôi chìm vào làn nước ấm, một âm thanh chói tai đột ngột vang lên trong đầu. Câu nói cơ học đầu tiên tôi nghe được là:

“Để duy trì sự toàn vẹn của thế giới, hào quang nam chính sẽ được kích hoạt.”

Đến lúc đó, tôi mới biết chỉ khi tôi kết hôn với nữ chính của câu chuyện, Mạn Mạn mới có thể tỉnh lại.

Thật nực cười.

Làm sao tôi có thể kết hôn với người khác chứ?

Thế nhưng, trong những ngày dài chờ đợi, nhìn gương mặt nhợt nhạt của Mạn Mạn, tôi đã thỏa hiệp.

Mạn Mạn của tôi, em cứu sống bao nhiêu người, nhưng lại không thể cứu chính mình.

Vậy nên, vào ngày mưa hôm đó, trên con phố xảy ra tai nạn của Mạn Mạn, tôi gặp Khương Du.

Lâu sau, tôi mới biết cô ấy cũng có mục đích riêng khi tiếp cận tôi.

Để tiến đến hôn nhân đúng như câu chuyện, tôi luôn nhắc nhở bản thân phải tỏ ra yêu cô ấy nhưng không thể quá yêu, phải coi cô ấy là người thay thế nhưng không hoàn toàn như vậy.

Sự thật là rất khó thực hiện. Tôi thậm chí không muốn thấy bất kỳ điểm nào trên người Khương Du giống Mạn Mạn, bởi Mạn Mạn của tôi là duy nhất. Làm sao tôi có thể nhầm lẫn được?

Chỉ cần tôi rung động với Khương Du thì sẽ là sự xúc phạm đối với Giang Mạn.

Vì vậy, để thể hiện tình yêu của mình, tôi đã mang tất cả tài nguyên đến cho cô ấy, đáp ứng mọi yêu cầu cô ấy cần khi đóng phim, rút ngắn thời gian để cô ấy trở thành ảnh hậu.

Rốt cuộc, nữ chính phải trở thành ảnh hậu thì mới có thể kết hôn với nam chính là tôi.

Đó gần như là canh bạc cuối cùng của tôi. Tôi thậm chí đã nghĩ, nếu Mạn Mạn vẫn không tỉnh lại, thì tôi sẽ cùng em ngủ yên mãi mãi.

Không có Giang Mạn, thế giới này chẳng còn ý nghĩa gì.

Nếu phải miêu tả tầm quan trọng của em đối với tôi, thì có lẽ em là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời u tối của tôi.

Em là người đối lập hoàn toàn với tôi, thiện lương, ấm áp, ngây thơ, chính trực. Tôi gần như bất lực mà đắm chìm trong em.

Năm gặp em, tôi mới biết được thân phận của mình, lúc đó là thời điểm tôi lạc lối, chán ghét và suy đồi nhất.

Ngay từ khi có ký ức, tôi đã chưa bao giờ thấy bố mình. Mẹ tôi là một người phụ nữ xinh đẹp, nhưng bà không yêu tôi, thậm chí còn căm ghét tôi.

Tôi không hiểu tại sao.

Cho đến một ngày, bà về nhà trong cơn say, đập phá mọi thứ, tát tôi một cái rồi bật khóc.

Từ tiếng nức nở của bà, tôi lờ mờ hiểu ra câu chuyện về một cô gái có người yêu, đến thành phố lớn làm việc, bị ông chủ lớn c**ng b*c, cuối cùng sinh con ở quê do vấn đề sức khỏe nhưng lại bị người yêu bỏ rơi.

Vì thế, sự ra đời của tôi không được ai chào đón.

Nhưng Mạn Mạn lại luôn để ý đến tôi, tin vào từng lời tôi nói.

Em thật là... dễ tin.

Tôi biết em và tôi không thuộc cùng một thế giới. Gia đình em ấm áp, được giáo dục tốt, con đường cuộc đời rộng mở.

Nhưng thế thì sao chứ?

Tôi biết em không phải ánh trăng của mình, nhưng tôi vẫn muốn em trở thành ánh trăng của riêng tôi.

Thế mà, ánh trăng của tôi lại rơi xuống ngay trước mắt tôi.

Đã quá lâu, quá lâu rồi không nghe thấy Mạn Mạn gọi tên tôi, đến mức dường như đó đã là chuyện của kiếp trước.

Không ai nói cho tôi biết phải làm thế nào để buông bỏ.

*

Ông trời dường như chưa bao giờ ưu ái tôi.

Vào lúc tôi gần chạm đến hạnh phúc thì lại luôn lấy nó đi.

Ban đầu, tôi chỉ thỉnh thoảng mất ý thức khi đang xem tài liệu, nghĩ rằng chỉ do quá mệt mỏi, nhưng không phải.

Đó là hình phạt khi đi ngược lại cốt truyện.

Mỗi đêm sau khi Mạn Mạn tỉnh lại, tôi đều tự hỏi làm sao để được ở bên em.

Nhưng không tìm ra được cách nào.

Tôi rất muốn ở bên em, nhưng tôi cũng biết sự chờ đợi vô tận đau đớn đến nhường nào.

Tôi không nỡ rời bỏ.

Vì vậy, tôi cố ý để em gặp Khương Du, cố ý để em nghe được cuộc điện thoại của tôi, em thông minh như vậy, chắc chắn sẽ nhận ra điều bất thường.

Tôi như một tử tù đang chờ ngày hành quyết.

Ngày em rời đi, tôi đứng bên hàng cây ngoài sân bay, nhìn máy bay vạch ngang bầu trời, dần dần trở thành một chấm đen mờ rồi biến mất, chỉ cảm thấy cả thế giới quay cuồng.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhớ lại lần em vừa tỉnh lại gọi tên tôi, suýt nữa khiến tôi bật khóc.

Đó là cảm giác gì nhỉ?

Có lẽ giống như tôi một mình đi giữa đêm đông lạnh lẽo trong thời gian dài, thân thể bị băng giá đâm nát tê tái, rồi bỗng một tia nắng chiếu vào người.

Cảm giác trở lại, đau đớn khắp nơi.

Tôi nằm trong bóng tối vô tận, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, không thấy gì cả, cũng không cảm nhận được dòng thời gian, nhưng ý thức vẫn rất rõ ràng.

Không biết đã bao lâu, tôi lại nghe thấy âm thanh cơ học quen thuộc.

“Nhân vật Thịnh Trạch đã vi phạm cốt truyện, bây giờ có hai lựa chọn.”

“Thứ nhất, hoàn thành cốt truyện, kiếp sau có thể tự do chọn vai.”

“Thứ hai, tiếp tục vi phạm cốt truyện, kiếp sau vẫn sẽ là vai này.”

Mơ hồ, tôi dường như nghe thấy tiếng khóc của Mạn Mạn, tim đau nhói như bị bóp nghẹt.

Giống như lúc em bị xe tông trước mặt tôi, tôi cố gắng gọi tên em trong tuyệt vọng, không thể lau sạch máu trên người em.

Cơn mưa hôm đó thật lớn, từng giọt rơi xuống như đâm vào người, đau đớn đến nỗi tôi muốn chết.

Âm thanh cơ học vẫn vang lên không ngừng, lòng bàn tay tôi bỗng thấy ấm áp và ướt át.

Tôi muốn an ủi em biết bao.

Tôi nghĩ, kiếp trước mình nhất định cũng đã vi phạm cốt truyện.

Tôi ích kỷ và độc ác, cố chấp và tham lam. Em tốt đẹp như vậy, tôi không từ chối được.

— HẾT — 

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...