Chương 03
Lục Gia Lạc hồi nhỏ ốm yếu, bệnh tật liên miên, lại không thích vận động. Mẹ thì nghĩ đủ mọi cách ép cô ra ngoài chạy bộ, còn bố thì suýt nữa đã ném cô ra quảng trường tập Thái Cực quyền. Với Lục Gia Lạc thì tất cả đều là cực hình, nhưng kể từ khi hai người họ cùng nhau đăng ký cho cô một lớp học bơi là mọi chuyện đã thay đổi.
Trong đám trẻ con, Lục Gia Lạc là đứa mở được mắt ở dưới nước muộn nhất, bởi cô không tin kính bơi có thể ngăn nước. Khoảnh khắc mở mắt ra, cô như rơi vào một lọ mực xanh, nhìn đâu cũng xanh lè xanh nét, ngay cả gạch lát hồ bơi vốn quyết định màu sắc cũng thế. Không gian kỳ diệu đó cách ly âm thanh, tiếng người nói trên mặt nước vọng xuống chỉ còn là những âm ù ù. Giây phút ấy, cô thấy mình như một kẻ đến từ hành tinh khác, không hiểu ngôn ngữ loài người.
Lục Gia Lạc thích nhất là bể bơi ngoài trời, đặc biệt là vào ban đêm khi có nhiều người mang theo những món đồ chơi gắn bóng đèn nhỏ thả xuống nước. Tựa như đang chìm trong vũ trụ, cô hoàn toàn nắm được quỹ đạo của mình, còn những điểm sáng kia chính là từng hành tinh bé nhỏ.
Mùa hè đầu tiên ở nhà chú Cả, cô biết đôi vợ chồng chủ biệt thự này chẳng mấy hứng thú với bơi lội, bể bơi trong tầng hầm đã bị bỏ không từ lâu.
Vấn đề là, chìa khóa tầng hầm lại do con trai tên Edwin của họ giữ. Thế là Lục Gia Lạc mang theo một hộp kẹo mà ngày nào cũng chỉ nỡ ăn một viên đến. Tự cho rằng thái độ của mình đã tốt đến mức ấy, cô mới mở miệng xin mượn chìa khóa.
Edwin liếc cô, chẳng nói chẳng rằng cứ thế quay người bỏ đi. Cô chớp chớp mắt, đuổi theo đến chân cầu thang, gọi với theo: “Ê, chị nói này, cho chị mượn một chút thôi mà…”
Khi ấy, giọng anh vẫn còn non nớt nhưng đã lạnh lùng: “Không cho.”
Không cho, thế là cuộc chiến giữa hai người bắt đầu
Bố mẹ Lục Gia Lạc không cởi mở như thím Amy. Họ dạy cô rằng, đã là chị thì dù chỉ hơn em trai một tuổi cũng phải biết nhường nhịn đôi phần. Nhưng…
Nếu nói đến khoản “trêu người”, Lục Gia Lạc chưa từng chịu thua ai.
Một ngày nảo ngày nào của một năm nào đó, đại khái là lúc cô mười ba tuổi. Không biết Edwin bỗng dưng nghĩ gì, hay là bị chuyện cô cố ý thả quá nhiều thức ăn khiến con cá vàng trong lọ thủy tinh của anh suýt chết no chọc tức, mà anh lại nói với cô: “Đây là nhà tôi, những gì cô ăn, cô dùng đều là của nhà tôi.”
Lục Gia Lạc sững sờ trừng mắt nhìn anh. Ngay khoảnh khắc nước mắt sắp rơi xuống, cô lập tức chạy về phòng mình. Cô ôm gối, cố nén nước mắt. Con gái vốn hay nghĩ ngợi, cô cho rằng anh đang mắng mình là kẻ ăn mày.
Bố mẹ rất yên tâm gửi cô ở đây, thỉnh thoảng cuối tuần họ cũng ghé qua. Buổi tối cả nhà quây quần ăn cơm, chuyện trò, có gà nướng, cơm hải sản, bia và coca mát lạnh, cùng những câu chuyện cười nhạt nhẽo của chú Cả. Nếu không có Lục Gia Lạc thì họ sẽ chẳng thân thiết đến thế, vì vậy cô chính là sợi dây gắn kết tình thân. Vậy nếu đã là sợi dây gắn kết thế sao có chuyện phải trả tiền?
Cô còn đang tức giận, thì nhóc mập Lục Chính Quân tới.
Cảm xúc của trẻ con tuy đến rồi đi rất nhanh, nhưng chuyện ghi thù thì nhất định không quên.
Lục Gia Lạc lấy một que kem vị táo xanh từ trong tủ lạnh ra, thay dép đi bên ngoài rồi bước đến trước mặt thằng nhóc mập lùn ở dưới chiếc ô lớn. Cô bẻ đôi cây kem, đưa cho nó phần ngắn hơn, nhưng lại bị nó hất thẳng tay. Thằng nhóc kêu ầm lên: “Em! Em muốn nửa dài cơ!”
Lục Gia Lạc còn dữ hơn, “Không cho. Có cái này thôi. Thích thì lấy, không thì thôi.”
Bầu trời ngả màu xanh biếc tựa màu mặt nước, thật kỳ lạ. Cô cắn kem, tựa mình trên chiếc xích đu trong vườn, một chân buông thõng chạm xuống thảm cỏ, đong đưa nhè nhẹ. Thằng nhóc mập kia thì y như nhà quê mới lên tỉnh, cứ hét loạn cả lên: “Oa, Ultraman đang bay trên trời kìa! Oa, ống nước nở hoa kìa!”
“Đó là vòi phun nước, ngốc ạ.”
Gió hè ấm áp thổi qua từng đợt, lá cây xào xạc, trong không khí thoang thoảng một mùi chua gắt lại xen lẫn chút tươi mát đăng đắng. Lần theo mùi hương ấy, trong vườn nhà hàng xóm có một cây chanh trĩu quả, những trái chanh vàng tươi treo lủng lẳng trên cành.
Lục Gia Lạc giẫm lên chiếc thùng gỗ ghép bằng ván, nhón chân, cầm sào phơi đồ vươn qua tường rào. Nhóc mập đang ở bên dưới giúp cô giữ chặt thùng. Thấy cây sào không với tới, thế là họ bèn tháo luôn một thanh phơi quần áo rồi buộc túi bóng vào. Đập liên hồi rụng mấy quả chanh, vậy mà chẳng có quả nào rơi trúng túi. Đúng là xui hết chỗ nói.
Đúng lúc ấy, có thứ gì đó từ sau lưng bay tới đập mạnh vào bức tường gần đó làm cả hai giật bắn người. Một chai coca lăn trên bãi cỏ, ngay sau đó, chủ nhà bên cạnh mặt mày hằm hằm xuất hiện. Lục Gia Lạc vứt cây sào, đẩy nhóc mập ra, hốt hoảng chui tọt vào nhà.
Lúc sau, hàng xóm tới gõ cửa. Ông ta nói với Amy là không nhìn rõ đứa nhóc nào nghịch ngợm, rồi tiện tay tặng cho họ một túi chanh. Amy khoanh tay đứng trước ghế sô pha, ba kẻ tình nghi ngồi thành một hàng, nhóc mập bị kẹp ở giữa. Đôi mắt Lục Gia Lạc rất to, nổi bật trên khuôn mặt nhỏ nhắn như hạt quả, cái miệng mím lại, trông vô cùng tủi thân: “Cháu không biết…”
Amy nhìn sang con trai mình. Edwin cực kỳ bình tĩnh, giơ tay chỉ thẳng vào cô: “Không phải con. Là Gia Lạc ấy.”
Hai đứa mỗi đứa một lời, Amy càng lúc càng ngờ vực, ánh mắt dần dừng lại ở nhân vật thứ ba có mặt tại hiện trường: nhóc mập.
Bảy tuổi, Lục Chính Quân còn chưa thật sự hiểu rõ tình hình. Nhưng vì đã ngoéo tay hứa với Lục Gia Lạc nên nhóc bắt đầu con đường vu oan đổ tội của mình, quả quyết nói: “Là Edwin ạ.”
Edwin nhắm mắt lại, không rõ là tuyệt vọng hay cạn lời. Hôm đó trước bữa tối, Amy dắt con trai sang nhà hàng xóm xin lỗi. Về đến nhà là Edwin lập tức nhốt mình trong phòng, không chịu ra.
Buổi tối có người gõ cửa, anh mở ra, dưới đất có một quả chanh. Edwin nhặt lên rồi xoay một vòng, thấy trên vỏ chanh có ai đó dùng bút dạ viết chữ “sorry”.
Sáng hôm sau, Lục Gia Lạc phát hiện trong lọ thủy tinh không còn con cá vàng chết nữa, mà đã được đổ đầy nước chanh. Trên đó có dán thêm mảnh giấy nhớ, nét chữ cô không quen lắm, viết rõ là Lục Gia Lạc, chứ không phải Gia Lạc.
Lục Gia Lạc hoàn toàn có thể tưởng tượng ra giọng điệu của anh. Cô khá vui, nhưng lại chau mày, không dám uống. Lọ này được rửa sạch chưa thế?
Cũng kỳ lạ như sắc trời luôn đổi thay ở nơi này, giữa họ tồn tại một quy ước bí mật: chanh, nghĩa là “xin lỗi”.
Lục Gia Lạc mười chín tuổi bước ra từ trong phòng ngủ, cô dậy hơi sớm, vừa ngáp vừa đi vào nhà vệ sinh. Nhà vệ sinh và phòng tắm chung một gian. Cô vặn vòi nước, có chiếc lá dính trong bồn rửa mặt, dòng nước đẩy nó tới miệng thoát rồi bị kẹt lại ở đó chịu dòng nước xối xuống.
Ngoảnh đầu lại, hai cánh cửa chớp bên cạnh bồn cầu đang mở toang, bóng cây buổi sớm lay động không ngừng.
Đánh răng rửa mặt, bôi chút dưỡng da xong, Lục Gia Lạc tiện tay buộc tóc đuôi ngựa rồi xuống lầu. Cô mở tủ lạnh lấy hai quả chanh, cắt thành mấy lát, bỏ vào bình thủy tinh rồi thêm vài viên đường phèn, cuối cùng rót đầy nước đun sôi để nguội.
Dì giúp việc đã chuẩn bị bữa sáng, có bánh mì nướng, trứng ốp la, thịt xông khói chiên và trà đen. Lục Gia Lạc bưng đĩa, vừa xoay người đã vội vàng nếm một ngụm trà, sau đó đặt khay xuống, ngồi vào bàn, hướng mặt ra phía khu vườn.
Đêm qua vừa mưa một trận lớn, sáng nay bầu trời trong vắt như vừa được gột rửa. Edwin đang cúi xuống nhặt rác bị gió thổi bay vào bãi cỏ. Anh cúi đầu, nheo mắt bước đi trên thảm cỏ ngập nắng. Những ngọn cỏ dại mọc quá dài, gầy guộc như những khúc xương gồ ghề khẽ lướt qua mắt cá chân, làn gió nhẹ thổi qua làm chiếc áo sơ mi của anh căng phồng lên.
Lục Gia Lạc nhét nốt miếng bánh mì vào miệng, bỏ đĩa vào máy rửa bát. Đúng lúc ấy, anh cũng từ ban công bước vào.
Lối cầu thang gần phòng họ không rộng, cô chậm một nhịp, Edwin đã đi phía trước.
“… Cô sáng tạo hơn chút đi được không.” Anh bất chợt mở miệng nói.
Rõ ràng là ám chỉ chuyện tối qua cô mở bài Lemon Tree. Lục Gia Lạc nói dối: “Chị chẳng hiểu em nói gì.”
Có lẽ vì chột dạ mà mất tập trung, cô vấp phải bậc thang cuối cùng, ‘bụp’ một tiếng, ngã sóng soài xuống đất.
Lục Gia Lạc nghe thấy tiếng cười của anh vang lên ở trên đỉnh đầu mình, nhưng lương tâm anh chưa hoàn toàn mất sạch, vẫn đưa tay nắm lấy cánh tay cô để kéo cô đứng dậy. Cái chạm của anh khiến cô rất khó chịu, muốn né tránh, bởi rõ ràng cảm nhận được lòng bàn tay anh nóng hơn da mình, kể cả đầu ngón tay và cả sức lực ấy nữa.
Edwin cứ cười mãi, để lộ cả hàm răng trắng đều: “Không sao chứ?”
Không ngờ cô vừa đứng dậy lại chẳng nhúc nhích nữa, hai mắt nhắm chặt, môi mím lại, như đang cố nín nhịn cái gì đó.
Anh hỏi: “Cô đang làm gì thế?”
“Không được cười…”
Lục Gia Lạc có một tật lạ, hễ bản thân làm ra chuyện mất mặt thì lại muốn cười.
Anh lại bật cười, nụ cười đẹp đến mức như thể chỉ có đứa con được Thượng đế ưu ái mới có được.
“Gì cũng thấy buồn cười, bị điên hả!” Lục Gia Lạc hét lên với anh xong thì lao nhanh vào phòng, đóng sập cửa lại.
Lục Gia Lạc ngồi ngẩn ra trên giường, nghe tiếng dép vải loẹt xoẹt ngoài ngoài cửa xa dần. Cô nhắm mắt, ngả người xuống như thể đang chơi lại trò hồi nhỏ vẫn hay chơi ở cạnh bể bơi. Nhưng chẳng có làn nước mát lạnh nào đỡ lấy cô, chỉ có ánh nắng gay gắt phủ trên giường, phơi bày mọi ngóc ngách, khiến cô không còn chỗ để trốn.
Hôm nay vừa hay là thứ Bảy, lúc ăn trưa, chú Cả hứng khởi bàn kế hoạch nghỉ cuối tuần. Nhóc mập thì trưng nguyên cái bộ mặt “không hứng thú” lên khuôn mặt tròn vo, nhưng vẫn không thoát được số phận phải đi câu cá cùng cả nhóm.
Giữa buổi trưa oi bức phả hơi nóng như muốn nuốt chửng con người, họ đi bộ đến bãi câu. Thím Amy dừng lại dưới mái hiên, tao nhã tiễn mọi người.
Nhóc mập ấy ở nhà thì kêu gào không muốn đi, nhưng ra đường lại chạy nhanh nhất. Lục Gia Lạc tụt lại cuối hàng, chiếc mũ câu cá trên đầu bị nắng hun đến nóng rẫy, lại còn phải kéo lê cái thùng đựng cần câu kêu lạch cạch suốt dọc đường.
Cô đang định đổi tay thì Edwin ở phía trước quay đầu nhìn, rồi anh dừng lại. Lục Gia Lạc cũng chẳng hiểu vì sao mình lại đứng lại theo. Anh đi đến, ngồi xổm xuống gập bốn bánh xe dưới đáy thùng câu cá của cô, đặt chồng lên thùng của mình rồi kéo cả hai cái đi tiếp.
Edwin và cô là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau. Anh không thích vị chua, đặc biệt là chua của chanh; một số loại hải sản còn khiến anh bị dị ứng; anh thích chạy bộ, thích rèn luyện và đủ loại thể thao mạo hiểm, nghe nói còn rất giỏi leo núi.
Còn có một điều nữa, anh không để bụng.
