Thím Hai nghe thấy tiếng động thì vội vàng chạy tới, nhưng đôi mắt như ra đa của thím lại quét trúng chiếc kệ đặt sau bàn ăn. Trên đó có chiếc bình thiếc cắm đầy hoa tú cầu, thân bình phủ một lớp bụi.
Edwin đã ngẩng đầu khỏi tháp táo, anh uống một ngụm hồng trà, định tự giác nhận trách nhiệm: “Là cháu…” Chưa nói xong, nhưng anh đã liếc thấy biểu cảm của Lục Gia Lạc. Anh lại chẳng hiểu ý cô, thế là rẽ hướng câu nói luôn: “Là cháu làm à?”
“Hả?” Dì giúp việc nghe mà đầy dấu chấm hỏi.
Lục Gia Lạc bất lực đưa tay ôm trán.
Có thím Hai đứng cạnh nên cô không tiện trách mắng nhóc mập, và cũng không nỡ đổ tội cho Edwin.
Cô nhìn về phía dì giúp việc rồi nói, “Lát ăn xong cháu dọn, dì đi làm việc đi.”
“Không sao, ăn xong cứ để đấy.” Dì vừa nói vừa quay vào bếp, miệng còn lẩm bẩm: “Đứa nào cũng là người lớn cả rồi, đừng có suốt ngày cãi nhau nữa.”
Cũng chẳng ai quy định trà chiều phải kết thúc trước mấy giờ, mà bọn họ thường ăn xong lúc hai rưỡi, và bao giờ cũng là nhóc mập nhét miếng tráng miệng cuối cùng vào miệng rồi chạy đi đầu tiên.
Edwin bưng đĩa của mình đứng dậy khỏi bàn, trông như sắp rời đi. Lục Gia Lạc gọi anh: “Đi đâu đấy!”
Anh đứng khựng lại, vẫn bưng đĩa, rồi nói: “Anh đi đổ rác.”
Túi rác nhét đầy cỏ dại vẫn nằm yên ở góc tường.
Lục Gia Lạc đứng dậy bước khỏi ghế, khẽ dặn: “Giúp em dọn trước đã.” Nói xong, cô quay đầu vào bếp tìm giẻ lau bàn.
Edwin gom mấy chiếc đĩa trên bàn và xếp chồng lên nhau. Cô cầm chiếc giẻ vừa giặt trong nước đi ra rồi ném lên mặt bàn.
“Ê, đừng dùng giẻ ướt…” Edwin lên tiếng nhưng đã quá muộn.
Một vệt nước kéo theo vụn vỏ bánh và hạt tiêu dính trên mặt bàn gỗ, có chỗ còn mắc kẹt trong những khe vân gỗ. Nhóc mập đang nằm sấp trên sô pha quan sát tình hình bên này, thấy thế thì cười nhạo cô ngay: “Như này cũng không làm nổi, sau này ế chồng cho coi.”
Lục Gia Lạc ném ngay cái giẻ xuống bàn: “Lục Chính Quân, em muốn ăn đòn hả!”
Edwin thấy như nước từ cái giẻ bắn lên đầy mặt mình, thế là vội nhổ phì phì sang bên. Lục Chính Quân bấu vào gương mặt béo tròn của mình, lè lưỡi trêu cô: “Lêu lêu lêu…”
Cô buông tay mặc kệ luôn, hằm hằm vòng qua bàn ăn. Nhóc mập thấy tình hình không ổn liền nhảy khỏi sô pha, chộp tạp chí trên bàn trà ném về phía cô. Lục Gia Lạc hét lên rồi né sang bên, nhóc mập nhân cơ hội chuồn mất. Cô xoay người lao theo nhưng không bắt được, hai người rượt đuổi nhau, rầm rầm bịch bịch chạy lên lầu. Edwin nhìn theo hướng bọn họ biến mất, lắc đầu bất lực rồi bắt đầu dọn bàn. Đến khi anh xách túi rác lên, xoay mấy vòng rồi buộc nút lại thì Lục Gia Lạc vừa lau khô tay, vừa bước tới nói: “Em đi cùng anh…”
Đang nói bỗng khựng lại, Lục Gia Lạc liếc sang nhóc mập đang ôm iPad chơi game trên sô pha. Thế là cô bèn cao giọng: “Chị đi giám sát em để khỏi em lười việc.”
Mở cửa ra là một khoảng nắng chói chang. Trước cửa ra vào, Lục Gia Lạc cầm bình xịt chống nắng xịt liên tục lên mặt, rồi lại định dùng thuốc chống muỗi xịt lên tay và chân. Cô cúi xuống, nhưng vì chai nghiêng quá nên không xịt ra được, mà cô lại tạm chưa chỉnh được cho đúng góc.
Có người lấy cái chai đi, Lục Gia Lạc đứng thẳng dậy. Edwin ngồi xổm xuống, hướng vòi xịt chống muỗi vào chân cô rồi xịt mấy lần, làn sương mang theo mùi bạc hà lan ra.
“Quay người lại.” Anh nói.
Lục Gia Lạc ngoan ngoãn xoay người, gót giày mảnh khẽ gõ xuống sàn, cảm giác mát lạnh lan dọc bắp chân và gót chân cô.
Giữa cái nóng hầm hập oi ả, cửa tiệm tạp hóa treo rèm cửa và rèm cửa sổ màu xanh đậm. Doãn Húc gác hai chân lên thùng hàng, vừa nhìn chằm chằm chiếc tivi treo phía trên vừa hút nước ngọt. Bỗng có tiếng hét vang lên ở phía sau, anh ta giật bắn người ngồi thẳng dậy, nước ngọt đổ ướt cả ra trước ngực: “Đệch mợ…”
Anh ta quay đầu xem là đứa dở hơi nào, rồi nói: “Ôi chao, đúng là lâu ngày không gặp hai vị đây mà.”
Edwin cứ thế ngồi lên thùng bia trước quầy thu ngân, ống quần rộng co lên một đoạn để lộ đầu gối gầy gò xương xẩu. Thế nhưng ánh mắt của Doãn Húc lại ưu ái dừng trên Lục Gia Lạc trong chiếc váy liền màu trắng, mái tóc dài uốn lọn buông tới eo. Dù người vừa làm anh ta giật mình chính là cô, cơ mà anh ta cũng chọn tha thứ bởi dẫu sao đóa hồng nuôi bằng thuốc khử trùng vẫn có cái ngọt xen lẫn vị cay của riêng nó mà, ấy chính là thứ quyến rũ kiêu ngạo như gai nhọn đấy.
“Lâu ngày không gặp thì cũng nên thể hiện chút đi chứ, bọn em khỏi trả tiền.” Lục Gia Lạc vừa nói vừa mở tủ lạnh lựa nước uống.
Doãn Húc đáp lời, “Cướp giữa ban ngày à?”
Rời mắt khỏi cô, Doãn Húc quay sang tán gẫu với Edwin: “Em biết nhà hàng xóm nhà em bán nhà rồi không? Hôm trước anh thấy họ dẫn cả nhà đến xem nhà, trong đó có một cô bé trông xinh lắm, nhìn là biết ngoan hiền. Từ cổ chí kim, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén…”
Lục Gia Lạc ôm mấy chai nước, đá cửa tủ lạnh đóng lại, quay người cắt ngang lời anh ta: “Anh nghĩ gì thế hả!”
“Đang nghĩ xem chuyện em trai chúng ta còn độc thân thì giải quyết sao, anh Cả đây lo lắm đấy.”
Cô hất cằm, “Không cần anh lo, em ấy có bạn gái rồi.”
Doãn Húc nghe cô nói vậy thì mắt sáng lên ánh nhìn hóng chuyện, sau đó quay sang nói với Edwin: “Cô em Nhật à!”
Còn chưa tới lượt Edwin lên tiếng.
“Này, nhìn sang đây đi…” Lục Gia Lạc vừa nói vừa đặt mấy chai nước lên quầy thu ngân.
Doãn Húc vẫn ngơ ngác chưa hiểu, “Hả?”
Edwin vươn tay sang mở máy tính tiền, nhét vào một tờ một trăm tệ vào rồi tiện tay tự lấy tiền thừa.
Thấy Doãn Húc thật sự không hiểu ý mình, cô lười so đo, cứ thế nhét mấy chai nước vào túi nilon rồi lẩm bẩm: “Gặp thằng ngốc thật rồi.”
Edwin nghe vậy thì bật cười, đứng dậy nhận lấy một túi nước. Lục Gia Lạc đẩy vai anh đi ra ngoài, “Nóng chết đi được, về nhà xem phim.”
Edwin không quay đầu lại, chỉ nói một câu: “Đi đây.”
Hai người vừa bước ra khỏi tiệm thì Doãn Húc mới hoàn hồn, vươn cổ hét theo: “Mắng ai đấy hả!”
Đóng cửa phòng vẽ, kéo rèm lại, kết nối máy chiếu. Họ ngồi dựa lưng dưới cửa sổ, cùng uống một lon nước có ga. Lục Gia Lạc muốn xem trọn vẹn từ đầu tới cuối bộ phim “Love Letter”, bởi cô đã chẳng còn nhớ mấy phần trước nữa rồi.
Lục Gia Lạc không bận tâm chuyện Edwin châm thuốc, rồi “tách”, cô nghe thấy tiếng bật lửa khẽ vang lên. Anh đẩy chiếc gối sau lưng, nằm thấp xuống một chút.
Mỗi lần thấy anh hút thuốc là cô lại có cảm giác như một cậu học sinh ba tốt bị làm hư. Thực ra chẳng ai có thể ảnh hưởng đến khả năng tự kiềm chế của một đứa trẻ tự do mà lạnh nhạt là anh cả, nhưng may mà anh vẫn thích cười.
Rèm cửa sổ mỏng quá, từng mảng nắng màu cam phơn phớt hắt vào, cả bóng cây bên ngoài cũng in xuyên qua. Chưa tới hoàng hôn mà mở đầu phim đã là cảnh tuyết phủ trắng xóa, khung hình chiếu bỗng trở nên quá đỗi nhợt nhạt.
Màn hình điện thoại của Edwin sáng lên, anh nhận được tin nhắn WeChat từ Doãn Húc.
“Gửi anh tấm ảnh em dâu để anh xem tướng cho.”
“Lúc nãy anh gặp rồi đấy.”
Doãn Húc trả lời lại bằng một hàng dấu chấm hỏi. Vài giây sau, như bừng tỉnh đại ngộ, thế là anh ta lại gửi cả trang dấu chấm than.
Edwin soạn tin nhắn, tốt bụng nhắc nhở.
“Đừng nói ra ngoài, cô ấy sẽ giết anh đó.”
Nữ sát thủ đáng sợ ấy lại có giọng nói tựa nước có ga. Cô hỏi anh, “Đạo diễn này có nổi bên Nhật không?”
Anh ngước mắt, phủi tàn thuốc: “Cũng nổi.”
Đang định buông điện thoại xuống thì Edwin lại nhận được một đoạn tin nhắn thoại. Anh bấm mở, hóa ra là tiếng gào của Doãn Húc…
“Tiên sư thằng Edwin kia! Ông còn tưởng hai đứa mày là chị em tình sâu nghĩa trọng thật chứ! Ông đây mơ làm anh rể mày bao nhiêu năm rồi, uổng công ông đối xử tốt với mày như thế, lãng phí tình cảm của ông! Tối mai cút ra sân đánh bóng với ông, đệch mợ mày phải thua ông!”
Edwin nghe đoạn thoại mà bật cười, trên mu bàn tay đang cầm điện thoại nổi cả đường tĩnh mạch xanh.
Nhìn góc nghiêng của anh, Lục Gia Lạc nói: “Hỏi anh một chuyện nhé…”
Edwin quay sang. Ánh mắt hai người chạm nhau.
“Anh còn nhớ không, có một năm nghỉ hè, em cũng ở đây và cũng là bộ phim này, anh bước vào nói ‘Tôi nhịn cô lâu lắm rồi… Lục Gia Lạc’.” Khi tự nói ra tên mình, cô có cảm giác khá kỳ lạ.
Một buổi tối của năm mười bảy tuổi, Edwin đứng rất gần cô, còn cô thì sợ đến mức bỏ chạy.
Lục Gia Lạc khẽ nói, “Lúc đó anh muốn hôn em, đúng không?”
Anh đã có ý nghĩ đó từ rất lâu rồi mà đến giờ cô mới hỏi để xác nhận, nói ngốc cũng chẳng oan. Nhưng giọng cô giống như viên kẹo hoa hồng vớt lên từ ly rượu vang, cô cố ý để anh nghe thấy, và lần này chỉ nói riêng cho một mình anh.
“Đúng.”
Edwin quay đầu dập tắt điếu thuốc, rồi vừa quay đầu lại đã đưa tay nâng gương mặt cô, cúi xuống hôn cô.
Vị đắng của thuốc lá chiếm ưu thế, cái đắng nóng bỏng và dày đặc. Anh áp sát người, phủ bóng mình lên cô, khiến cô chỉ có thể nhìn vào mắt anh, để mọi thứ khác đều trở nên mờ ảo. Đôi mắt ấy trong trẻo đến độ làm trái tim cô mềm đi, và cũng có thể khiến nhịp cô dồn dập không sao kìm được. Nhưng tiếc là ánh mắt nọ chỉ là thoáng qua, bởi anh vùi đầu vào hõm cổ cô như thể đang thần phục làn da đó vậy. Bàn tay với những khớp xương rõ ràng lần xuống eo cô, rồi trượt thấp hơn, vò nhăn vạt váy. Anh muốn cô khai mở những bí mật ẩn sâu của thế giới chưa biết, một thế giới tĩnh lặng khiến cô nghe rõ hơi thở gấp gáp của chính mình.
Nhưng chiếc cầu thang nhỏ bằng gỗ chỉ cần bị giẫm lên là sẽ phát ra tiếng động đã nhắc nhở họ rằng, họ đã chọn sai thời điểm.
Lục Gia Lạc căng thẳng đẩy vai anh ra, nói rất khẽ mà gấp gáp: “Có người!”
Cách đó chừng hai gian phòng, tiếng gõ cửa vang lên, và tiếp đó là: “Edwin?”
Lục Gia Lạc mở cửa phòng vẽ, thò đầu ra: “Amy?”
Amy quay lại thấy cô thì nở nụ cười dịu dàng, “Sao vừa về đã trốn trong đó rồi, sắp ăn cơm rồi đấy, xuống phụ thím một tay đi.”
Lục Gia Lạc đáp lời bước ra khỏi phòng vẽ, tay khẽ khép cánh cửa lại. Cô theo sau Amy xuống lầu, lén vuốt lại vạt váy cho phẳng. Khi càng đến gần ánh đèn ấm áp, Amy bỗng dừng bước: “Cháu thấy Edwin chưa?”
Lục Gia Lạc chớp mắt, chỉ tay xuống dưới lầu rồi đoán: “… Tầng hầm?”
Cơn gió hoàng hôn thổi tung rèm cửa lên cao, dì giúp việc buộc chúng lại bằng dây vải và còn thắt thêm một chiếc nơ, nhưng rồi lại đóng cửa sổ.
Bàn ăn tối nay không phải chiếc bàn vân gỗ thường dùng, mà là mặt bàn nhẵn bóng trông cao cấp hơn. Edwin bước xuống cầu thang, tiến lại gần bàn. Lục Gia Lạc thấy anh thì khựng lại, vội rút hai tờ khăn giấy nhét vào tay anh. Song cô còn chưa kịp giải thích thì Amy đã đi từ trong bếp ra.
Amy đặt một giỏ bát đĩa xuống, trước khi quay vào bếp lại nhìn con trai mình: “Edwin, miệng con sao thế?
Lục Gia Lạc nín thở cúi đầu, giả vờ bận rộn chia bát đĩa. Môi Edwin rất mỏng, chỗ môi trên tiếp giáp với da đỏ lên lạ kỳ. Đó là son môi của Lục Gia Lạc.
Anh cụp mắt, dựng chiếc đĩa sứ bóng loáng lên để soi mình.
Edwin bình tĩnh nói, “Bị dị ứng thôi ạ.”
Amy biết anh bị dị ứng với một số loại hải sản nên chỉ thấy lạ: “Con ăn gì rồi?”
Anh nhún vai, tỏ ý không biết. Khi Amy lướt qua rời đi, ánh mắt anh lại dừng trên gương mặt Lục Gia Lạc.
“Nhìn em làm gì…” Lục Gia Lạc quay mặt đi, cô ngẫm nghĩ chốc lát rồi quyết định trêu anh: “Muốn mượn nước tẩy trang của em à?”
Edwin bình thản cầm thìa canh gõ nhẹ lên trán cô.
