Lục Gia Lạc kiêu ngạo nói, “Thím Amy không nói với em à?”
Nhưng cùng lúc đó, Edwin lại lên tiếng: “Ừ.”
Ừ cái gì mà ừ! Lục Gia Lạc quay đầu trừng mắt nhìn anh.
Cho dù từ ấy gần như là câu cửa miệng của anh, lại đầy vẻ thờ ơ, nhưng một khi anh đáp lại thì cũng chẳng khác nào phá đám cả.
Edwin thoáng khựng lại rồi lộ vẻ hết sức khó hiểu.
Trong lúc hai người đang trao đổi bằng ánh mắt thì Tần Úc Manh đã đi tới ngồi xuống bên cạnh cô, nhưng lại hơi nghiêng người về phía trước, vượt qua Lục Gia Lạc để chàng trai ngồi phía bên kia chỉ cần quay đầu là có thể nhìn thấy mình.
Cô ấy nói: “Em học tài chính ở Đại học Hoa, nhập học là lên năm hai rồi, chị Gia Lạc thì sao?”
Thượng Hải có hai trường đại học nổi tiếng nhất, một ở phía đông là đại học Hoa, và một ở phía tây nam là đại học Nam. Hai ngôi trường ấy là thánh đường mơ ước của biết bao sinh viên, nói nôm na thì là rất khó thi vào.
Lục Gia Lạc thầm nghĩ ‘Sao tôi phải nói cho cô biết’, nhưng ngoài miệng vẫn đáp: “Cao đẳng trực thuộc đại học Nam, chuyên ngành quản lý tang lễ.”
Tần Úc Manh “oa” lên: “Chị đỉnh thế, bảo em học cái này chắc không nổi đâu, em nhát gan lắm.” Rồi lại tán thưởng, “Nhưng nếu có thể giúp người đã khuất ra đi trong trang trọng thì cũng rất có ý nghĩa nhỉ.”
Lục Gia Lạc đưa mắt nhìn khu vườn ngập tràn ánh nắng đang ngả sang sắc hoàng hôn, nheo hàng mi lại: “… Ừ.” Cô vốn đâu nghĩ tới chuyện cao thượng như vậy, chỉ là có xíu hứng thú với ngành này thôi.
Tần Úc Manh lại hơi rướn người về phía trước, hỏi: “Anh Edwin cũng học ở Đại học Nam à?”
Người bị gọi tên còn chưa kịp mở miệng thì Lục Gia Lạc đã trả lời thay: “Em ấy học đại học ở Nhật, ngành nghiên cứu đại dương.”
Tần Úc Manh tỏ vẻ ngưỡng mộ, “Hai người đặc biệt thật đấy. Hồi đó em nghe lời bố mẹ đăng ký ngành quản lý kinh tế, chán chết đi được.”
Lục Gia Lạc vốn muốn thể hiện rằng mình hiểu rõ anh, không ngờ Tần Úc Manh lại cụp mắt xuống, khẽ gật đầu lẩm bẩm: “Nghiên cứu đại dương à…”
Khi Tần Úc Manh ngẩng đầu lên lần nữa thì biểu cảm trên gương mặt có thể hiểu là vừa ngượng ngùng, vừa mong đợi. Cô ấy nói: “Trước khi chuyển nhà là em đã muốn nuôi cá nhiệt đới với san hô trong nhà rồi, nhưng em lại không có kinh nghiệm, sợ nuôi không được…”
“Edwin, anh có thể dạy em không?”
Lục Gia Lạc sững người, cũng quay sang nhìn chàng trai bên cạnh. Trong đầu cô chợt lóe lên một ý nghĩ hệt như cào trúng vé số, cào thấy hai chữ ‘đại sự’ là biết ngay phía sau là ‘không ổn’ rồi.
Tối qua anh còn muốn có một cô em gái, hôm nay đã toại nguyện luôn.
Có thể Tần Úc Manh thật sự muốn nuôi cá, và cũng có thể thật sự lo mình không có kinh nghiệm.
Vừa nãy Edwin còn cúi xuống nhặt đại một hòn đá, định cầm lên nghịch, giờ nghe cô nói vậy thì khựng lại: “À…”
Lục Gia Lạc bắt đầu thấy khó chịu, lại còn cảm giác khí thế của mình chẳng đủ. Cô không ngờ buổi chiều còn thêm màn này nữa, ban đầu cô chỉ nghĩ trồng cây kiểu gì cũng dính đầy mùi đất bùn nên bôi lên mặt một lớp kem chống nắng thật dày, đến kẻ mắt cũng chẳng buồn kẻ thôi.
Cô lạnh nhạt cởi đôi ủng cao su ra, xách lên: “Chị đi tắm đây, hai người cứ nói chuyện tiếp đi.”
Edwin nhìn theo bóng cô bước vào cửa kính sát đất, rồi anh quay đầu ném hòn đá đi, đứng phắt dậy, chân trần vào nhà, để lại đôi giày vải đã sờn trên bậc đá.
“Ơ?” Tần Úc Manh ngơ ngác nhìn hai người lần lượt rời khỏi chỗ này.
Tiếng bước chân bình bịch lên lầu đánh thức hành lang hơi tối, bóng dáng yểu điệu lướt vội qua trước ô cửa kính hoa. Cô quay mặt đi, chỉ kịp bắt được cái bóng của anh: “Anh đi theo em làm gì!”
Anh đáp rất hiển nhiên, “Anh cũng phải tắm mà.”
Lục Gia Lạc dừng bước, quay người lại. Độ cao của bậc thang khiến cô có thể kiêu ngạo liếc nhìn thẳng xuống anh: “Vậy thì anh cứ đứng ngoài cửa chờ đi.”
Edwin nghiêm túc làm đúng theo yêu cầu “đứng ngoài cửa”. Khi cô đứng trước gương, lần lượt cởi từng món đồ và búi đuôi ngựa l*n đ*nh đầu thì nghe thấy hiệu ứng âm thanh trò chơi từ bên ngoài. Lục Gia Lạc ghé tai vào cửa, xác định vị trí của anh ở bên phải, ngay ngoài cửa. Anh ngồi đó chơi game. Rất nhiều lúc, chỉ một hành động chẳng biết là tinh ranh hay vô tình của anh thôi lại khiến tâm trạng cô bỗng tốt lên hẳn.
Nước từ vòi sen xối xuống đầu, cuốn trôi lớp mồ hôi đặc quánh, tinh thần cô cũng dần sảng khoái lên. Nửa mặt gương phủ hơi nước, che khuất khuôn mặt, chỉ còn phần ngực quấn khăn tắm là lộ ra.
Lục Gia Lạc đang đổ nước dưỡng da vào lòng bàn tay thì bỗng nghe thấy giọng Amy. Hình như Amy đang ở chỗ cầu thang, không bước lên, lại còn cách một cánh cửa nên lời thím nói hơi mơ hồ. Đại khái là thím nhắc đến chuyện Tần Úc Manh muốn nuôi bể cá, định nhờ Edwin giúp đỡ.
Giọng anh trả lời ở gần hơn, “Lúc nào rảnh rồi nói.”
Không rõ là qua loa cho xong chuyện, hay thật sự đợi khi anh rảnh mới tính tiếp.
Lục Gia Lạc ôm máy sấy tóc, mở cửa bước ra rồi về phòng mình sấy tóc, nhường quyền sử dụng phòng tắm cho anh.
Tiếng chuông gió nhà hàng xóm mới vang tới theo chiều gió. Ánh sáng trong phòng chuyển sang màu vàng cam, nghe tiếng nước chảy dần im bặt cách một bức tường, cô như thể thấy anh bước lên tấm thảm bông mềm đặt ngoài phòng tắm.
Tính đúng thời gian, Lục Gia Lạc mở cửa phòng ngủ. Cô nhìn Edwin đầu còn ướt trùm khăn, mặc áo sơ mi ghép vải bò, quần đen dài đến gối, chân trần, đang chuẩn bị đi vào phòng mình. Anh cũng thấy cô, thế là nhìn thẳng lại.
Lục Gia Lạc nhìn Edwin từ trên xuống dưới một lượt, rồi ngoắc ngón tay về phía anh.
Trong phòng Lục Gia Lạc, Edwin nhét khăn vào tai cọ nhẹ rồi bật máy sấy tóc bắt đầu sấy. Trước mặt là chiếc bàn học bừa bộn, thế là anh tiện tay sắp xếp lại sách vở cho ngay ngắn.
Tắt máy sấy đi, Edwin nghe thấy Lục Gia Lạc đang ngồi tựa vào mép giường, đặt laptop trên đùi, lẩm bẩm: “Anh có bận lúc nào đâu, em thấy anh rảnh lắm mà, tối nay cũng rảnh đấy thây?”
Edwin dửng dưng đáp, “Không rảnh.”
Cô ngẩng đầu, “Anh định làm gì?”
“Tối nay đi đánh bóng với Doãn Húc.” Nói vậy, anh tự nhiên nằm luôn lên giường cô.
Lục Gia Lạc không phản ứng, màn hình máy tính cũng đứng yên. Anh lật người, nằm sấp ở cuối giường, vươn tay đưa lòng bàn tay lắc lắc trước mắt cô: “Đang nghĩ gì thế?”
Cô đáp, “Cảm ơn bố mẹ Doãn Húc đã sinh ra một cậu con trai tuyệt vời đến vậy.”
Anh ngước mắt, “Còn anh thì sao?”
Cô hừ nhẹ, chẳng buồn để ý.
“Lục Gia Lạc, em thiên vị thật đấy.”
Nghe câu đó, cô quay đầu lại. Edwin đã ngửa người nằm trên giường rồi thở dài: “Đúng là người tốt không được báo đáp mà…”
Chưa tới ba giây là anh lại định ngồi dậy: “Thôi, để anh đi dạy em ấy nuôi cá nhiệt đới.”
Chiếc MacBook trượt xuống thảm. Lục Gia Lạc bò lên giường, ấn vai anh, ép anh nằm xuống: “Anh nằm yên cho em!”
Lục Gia Lạc ngồi ngang qua eo Edwin, còn cố ý tránh chỗ nhạy cảm của anh. Nhưng tư thế này rõ ràng đã vượt quá mức ám chỉ, nên hai người chỉ có thể cố gắng không nghĩ theo hướng đó. Đôi bên nhìn nhau một lúc, anh nói: “Tối đi đánh bóng với anh không?”
Cô lập tức từ chối, “Không đi. Bọn anh đánh bóng, em đứng bên cạnh cho muỗi đốt à.”
“Haizz, đi cùng đi mà.”
Cô bật cười, “Sao cứ nhất định phải kéo em đi thế?”
Edwin đáp, “Để khoe.”
Lục Gia Lạc thoáng khựng lại, khóe môi bất giác cong lên, thế là vùi cả người vào người anh. Rồi cô lăn từ người anh lăn sang bên cạnh, nằm lên cánh tay và vai anh, cuối cùng mới nhớ ra: “Cổ anh…” Cô ngẩng đầu như muốn hôn, khẽ ngửi gương mặt anh và hỏi: “Còn mùi trên mặt anh là mùi gì thế?”
“Mùi gì?”
“Em hỏi anh mà.”
Edwin nhíu mày, nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi chợt hiểu ra: “À, là nước cạo râu.”
Hóa ra còn trẻ vậy mà đã phải cạo râu rồi. Lục Gia Lạc sờ lên nhân trung và cằm anh, bày ra ánh mắt mong chờ và cất tiếng hỏi: “Em có thể dùng làm nước hoa không?”
“Không được đâu.”
“Tại sao?”
Anh đưa ra một câu logic đơn giản, “Em dùng hết rồi thì anh dùng cái gì?”
Cô giải đáp còn đơn giản hơn, “Đồ của anh cũng là đồ của em, anh nhớ kỹ đấy.”
Edwin thật thà gật đầu, nhưng Lục Gia Lạc không buông tha anh, “Anh lặp lại đi.”
Anh lặp lại từng chữ không sai, “Đồ của em cũng là đồ của anh.”
Lẽ ra phải nổi giận, thế mà cô lại cười càng rạng rỡ hơn. Cô thọc vào dưới cánh tay và eo anh, vừa tấn công vừa đề phòng anh phản kích.
Ngoài cửa sổ đang là lúc hoàng hôn, ánh chiều tà như một lớp lông tơ phủ trên da, biến mái tóc trở thành những sợ chỉ vàng óng. Edwin nhìn vào mắt Lục Gia Lạc, bàn tay v**t v* gương mặt trắng hồng như trái đào của cô.
Cô ngồi dậy khỏi giường, nói: “Em đói rồi, đi, xuống hỏi dì giúp việc khi nào ăn cơm.”
Ra khỏi phòng Lục Gia Lạc, Edwin đóng cửa giúp cô. Anh vẫn chưa từ bỏ, “Tối đi đánh bóng với anh nhé.”
Lục Gia Lạc cố tình chống đối, “Không đi!”
Hai người đến ngoài bếp thì thấy trên bàn ăn vẫn nguyên chưa ai động đến tối nay có bánh bao chiên. Edwin rửa tay rồi cầm một cái lên cắn một miếng lớn, phần còn lại nhét vào miệng cô. Anh m*t nước dùng dính trên đầu ngón tay, vẻ mặt như muốn nói ‘Ngon chứ?’.
Lục Gia Lạc giật mình sững người, máy móc nhai, ánh mắt như đang nói ‘Bị dì giúp việc thấy thì làm sao!’.
Chủ đề trên bàn ăn tối nay dĩ nhiên xoay quanh hàng xóm mới. Thông qua Amy, cả nhà biết Tần Úc Manh đích xác là một thánh học. Lời khen vốn chỉ là cách nói lịch sự của Amy, bình thường cũng chả thấy thím chê bai ai bao giờ. Nhưng với thân phận một người mẹ, lại kể cô gái nào đó tốt thế nào trước mặt cậu con trai “độc thân” thì nghe như có ý khác vậy.
Chú Cả cười mờ ám, “Không có cửa đâu. Trước đây Edwin bảo với anh rồi, nó thích kiểu hơi ngốc xíu.”
Lục Gia Lạc đang cúi đầu uống cạnh bỗng khựng lại. Edwin vẫn đang ăn bánh bao chiên, suýt bị sặc. Rồi anh bật cười nhưng không quên cứu vãn, liên tục nói: “Không ngốc, không ngốc! Không ngốc!”
Chẳng ai hiểu ý anh là gì, kể cả nhóc mập. Dưới gầm bàn, Lục Gia Lạc đá mạnh vào chân anh.
Edwin không hề phòng bị, cứ thế khẽ kêu, người chúi về phía trước khiến cả cái bàn rung lên.
Ngoài Lục Gia Lạc thì tất cả đều giật mình, vội hỏi anh: “Sao thế!”
“… Chuột rút ạ.” Anh đáp.
