At The Corner - Zoody

Chương 20: chè



Lúc chiều nhiệt độ tăng vọt, mùa hè ở Thượng Hải là lò nướng, nhưng ở đây lại giống như lồng hấp, vừa ẩm ướt vừa nóng bức, khiến đầu óc con người trở nên căng thẳng, lên xe được bao bọc bởi khí lạnh mới cảm thấy đỡ hơn chút.

Thấy Niên Tuế liên tục dùng quạt cầm tay nhỏ thổi vào trán, Minh Hòa đưa tay chặn lại, nói: “Đừng quạt thẳng vào nữa, lát nữa sẽ bị đau đầu đấy.”

Cô “ò” một tiếng rồi bỏ tay xuống, quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh mắt im ắng không dấu vết, nhưng Niên Tuế biết anh vẫn đang nhìn mình, trái tim rối loạn như vô số cánh bướm vỗ cánh, cô dứt khoát nhắm mắt lại rồi ngồi thấp xuống hơn.

Đường núi gập ghềnh, chiếc xe thương mại đi chậm lại trong lúc xóc nảy, Niên Tuế nghe thấy tiếng động linh tinh bên cạnh, cố nhịn không mở mắt.

“Dựa vào tôi mà ngủ đi, nếu không cứ xóc nảy thế này thì cô lại bị say xe nữa.”

Giọng anh rất nhẹ, bàn tay đưa từ vai phải sang vòng qua cô kéo cô vào lòng.

Niên Tuế lặng lẽ nắm chặt gấu áo, trán cô cọ vào hình như là cổ của anh.

Đêm qua cô và Vu Miểu đều ba bốn giờ mới ngủ, chưa đến bảy giờ đã dậy, tư thế này thoải mái hơn nhiều so với tựa vào ghế, không lâu sau Niên Tuế thực sự cảm thấy buồn ngủ.

Chặng đường về thành phố mất hơn một tiếng đồng hồ, khi xuống xe cô được gọi dậy, nheo nheo mắt, gãi gãi má phải hỏi: “Đừng nói muỗi cắn lên mặt tôi đấy chứ?”

“Để tôi xem.”

Niên Tuế nghiêng mặt, Minh Hòa cúi xuống nhìn vết đỏ đó, nói: “Không phải vết muỗi cắn, hình như là vết hằn trên áo tôi, không sao đâu, lát nữa sẽ hết thôi.”

Vu Miểu và Lưu Hạo đều đi vệ sinh rồi, chỉ còn lại hai người họ đứng trước cửa quán xếp hàng chờ ăn lẩu.

Niên Tuế dùng mu bàn tay áp vào mặt mình, đột nhiên sắc mặt cô thay đổi, giơ tay tát một cái vào mặt Minh Hòa.

Cái tát này không mạnh, không làm anh đau, nhưng khiến anh ngây ra.

“Sao thế?”

“Ai cho phép anh hôn tôi vậy?” Niên Tuế ôm mặt chất vấn anh: “Anh tự ý quá rồi đấy.”

Vẻ mặt Minh Hòa vô tội, giải thích cho bản thân: “Em ấy bảo hôn một cái, cô nói ‘được’ mà.”

“Thật à? Con bé nó nói là hôn một cái à?”

“Đúng rồi, không tin chờ hai đứa tới rồi cô hỏi đi.”

“Ồ… vậy có lẽ tôi nghe nhầm rồi.” Niên Tuế liếc nhìn Minh Hòa, nói: “Xin lỗi nhé, oan cho anh rồi.”

Cái tát đáng phải chịu Minh Hòa chấp nhận, nhưng cái này anh quá oan ức, anh căng mặt nhìn Niên Tuế, cảm thấy tủi thân.

“Được được được, tôi sai rồi.” Niên Tuế nắm lấy tay anh tự đánh vào mặt mình: “Cho anh đánh trả, được chưa?”

Minh Hòa rút tay về, quay mặt đi như không thèm để ý đến cô nữa.

“Ui.” Niên Tuế vòng ra trước mặt anh: “Giận thật à?”

“Người khác chạm vào mặt cô một cái thì cô muốn tìm cách giải vây cho người ta, bạn trai cô hôn cô một cái thì cô tát bạn trai à?” Thời tiết quá nóng, ánh nắng quá chói chang, Minh Hòa thốt ra câu này thì hối hận ngay, sợ giây tiếp theo Niên Tuế sẽ mỉa mai anh quá nhập vai, coi mình là bạn trai cô thật.

“Ôi.” Niên Tuế lại bật cười: “Anh yếu đuối quá đi mất đại ca ơi, tôi đã xin lỗi anh rồi mà.”

Minh Hòa rũ mắt nhìn cô, muốn hỏi cô cũng nhập vai quá rồi à.

Lẩu hải sản địa phương dùng gia vị đặc trưng làm nước dùng, chua cay lại có vị ngọt thanh của rượu nếp, quán này cũng là do fan đề xuất trong phần bình luận, làm ăn phát đạt mà hương vị cũng ngon, nhưng không hợp khẩu vị của Niên Tuế lắm. Cô ăn vài miếng rồi đặt đũa xuống, lấy máy ảnh của Lưu Hạo để chọn ảnh trước.

“À phải rồi anh rể.” Vu Miểu nhìn Minh Hòa: “Anh gửi video trong điện thoại cho em với nha.”

“Ok.” Minh Hòa cầm điện thoại trên bàn lên mở khóa màn hình, hỏi cô bé: “Anh gửi cho em bằng cách nào?”

“Anh cũng dùng Apple đúng không, vậy anh drop cho em đi.”

“Drop á?” Minh Hòa đưa thẳng điện thoại qua: “Hay là em tự làm đi, trong album ảnh của anh không có gì khác, cơ bản đều là ảnh chụp hôm nay thôi.”

“Được ạ.” Vu Miểu đưa tay nhận lấy, tiện thể nhìn Niên Tuế đối diện bàn, hỏi: “Chị ơi chị ăn thêm chút nữa đi, no rồi à?”

“Trời nóng không có khẩu vị.” Niên Tuế chuyên tâm chọn ảnh: “Mọi người ăn nhiều vào.”

“Anh ra ngoài một lát.”

Niên Tuế ngẩng đầu hỏi người đột nhiên đứng dậy: “Đi đâu thế?”

Minh Hòa khẽ nhếch khóe miệng, chỉ nói: “Quay lại liền, mọi người cứ ăn đi.”

“Ồ.” Niên Tuế cúi đầu tiếp tục kéo album ảnh, cũng không hỏi nhiều.

Hai năm nay hợp tác với rất nhiều nhiếp ảnh gia, Lưu Hạo được coi là người hợp ý nhất với cô, về cơ bản không có ảnh bỏ, thậm chí có thể dùng ảnh gốc luôn.

Chỉ có một tấm khiến Niên Tuế cảm thấy mình đã tin mấy câu linh tinh của cậu ấy.

“Tấm này có chỗ nào kiềm chế mà quyến luyến đâu?” Cô lật màn hình cho Lưu Hạo xem: “Chị ngu ra thế này này.”

“Linh tinh.” Lưu Hạo phản bác cô: “Em thấy rất có hồn mà, ánh mắt này nếu chị cố ý tạo dáng thì không thể ra được đâu.”

“Em xem với em xem với.” Vu Miểu rướn cổ lại gần. 

Niên Tuế nghi ngờ nói: “Không phải chỉ là ánh mắt ngây ra thôi sao?” 

“Là ánh mắt mềm mại ạ.” Lưu Hạo nói: “Chị so sánh với chiều hôm qua là cảm nhận được ngay.” 

“Đúng vậy.” Vu Miểu gật đầu đồng tình: “Vẫn là phải có anh rể ở đây, ánh mắt chị lập tức trở nên nồng nàn tình cảm rồi.” 

“Vậy thì ngại quá đi à.” Niên Tuế mặt lạnh đáp: “Người chiều qua chị nghĩ đến cũng là anh ấy.” 

Lưu Hạo và Vu Miểu đều tưởng cô nói câu này là để thể hiện tình cảm, một người thì “chậc chậc chậc”, một người thì “ôi trời đất ơi”.

Video đã được chuyển xong, Minh Hòa vẫn chưa về, Vu Miểu đưa điện thoại của anh cho Niên Tuế. 

Điện thoại vẫn chưa tắt màn hình, hình nền trên trang chính có tông màu ấm áp, chú mèo nhỏ đầu tròn tròn nằm ngoan ngoãn trên mu bàn tay của người nào đó, dường như cách màn hình cũng có thể cảm nhận được sự mềm mại của em nó. Niên Tuế liếc nhìn một cái, ánh mắt không hề rời đi nữa. 

“Tay đó là tay chị à?” Vu Miểu hỏi cô, cô bé vừa rồi cũng nhìn thấy bức ảnh này trong album, nhìn là biết tay con gái, nhưng nhìn trang phục lại giống như chụp vào mùa đông, nên không dám xác nhận có phải Niên Tuế không. 

“Ừm.” Niên Tuế nói: “Chụp lâu lắm rồi.” 

“Miểu Miểu.” 

“Dạ?” 

“Giúp chị canh chừng bên ngoài, anh ấy về thì báo chị một tiếng.” 

Cô nói với vẻ mặt nghiêm túc, khiến Vu Miểu cũng trở nên căng thẳng, hỏi: “Chị định làm gì vậy?” 

“Không làm gì cả.” Niên Tuế cúi đầu, sau khi tìm thấy biểu tượng WeChat trên màn hình thì không chút do dự nhấn vào: “Chị điều tra anh ấy.” 

“Không hay lắm đâu.” Tuy nói vậy, Vu Miểu lại lập tức rướn cổ ra ngoài: “Nhanh lên nhanh lên, em canh cho chị.”

Niên Tuế không hứng thú với quyền riêng tư của Minh Hòa, cô cũng không thể thực sự điều tra gì anh. 

Sau khi nhấp vào cột trò chuyện, cô nhìn thấy ảnh đại diện của mình ngay lập tức, thậm chí còn không xem kỹ Minh Hòa đã đặt tên cô là gì, chỉ muốn làm rõ một chuyện. 

Ba năm trước anh bị cô chặn, vì đã biết nên chắc chắn anh đã gửi thứ gì đó cho cô, Niên Tuế muốn biết điều này. 

Anh có lo lắng không? Có hối hận không? Có xin lỗi không? Có nổi điên lên giống cô không? 

Để tiết kiệm thời gian, Niên Tuế trực tiếp tìm kiếm nội dung trò chuyện theo ngày, muốn định vị chính xác vào cuối năm 2018, những con số màu xám trên lịch đại diện cho ngày đó họ không nói bất cứ điều gì, màu đen đại diện cho có. 

Cô lướt lên mãi, nhưng trong hơn hai năm qua lại không có lấy một ngày nào là màu xám.

“Khụ khụ.” Vu Miểu nắm tay ho khan hai tiếng. 

Chiếc ghế bên cạnh bị kéo ra, Minh Hòa đặt túi đồ ăn đã đóng gói lên bàn, nói chuyện còn th* d*c: “Người xếp hàng khá đông.” 

“Cái gì đó ạ?” Thấy Niên Tuế vẫn còn ngẩn ngơ ở đó, Vu Miểu cố gắng chuyển hướng sự chú ý của Minh Hòa, nâng cao giọng hỏi anh: “Là sâm bổ lượng ạ?” 

“Đúng rồi.” Minh Hòa đưa hai phần còn lại cho cô bé và Lưu Hạo, “Nghe nói là quán chính gốc nhất.” 

“Cảm ơn anh rể, anh rể tốt quá.” Vu Miểu nhấc chân đá nhẹ Niên Tuế dưới gầm bàn một cái. Ai đó cuối cùng cũng ngẩng đầu lên khỏi màn hình điện thoại, nhìn tô sâm bổ lượng trên bàn, rồi liếc nhìn Minh Hòa, rút một tờ giấy lau mồ hôi trên trán anh, hỏi: “Xa không?” 

“Không xa, hôm qua chúng ta xuống xe ở ngã tư phía trước mà.” 

“Điện thoại của anh.” Niên Tuế đưa ra nhưng không buông tay, cô hỏi Minh Hòa: “Điện thoại của anh ở đây, sao anh trả tiền được?” 

Minh Hòa cười, trả lời: “Đương nhiên là dùng nhân dân tệ rồi.” 

“Trời ơi.” Lưu Hạo nhìn anh không thể tin được: “Thời này mà vẫn có người mang theo tiền mặt bên mình sao.” 

“Trên người lúc nào cũng phải có dự phòng một chút chứ, nhỡ đâu mất điện thoại thì sao?” 

“Không đời nào.” Lưu Hạo nói: “Em có thể làm mất chính mình chứ không bao giờ làm mất điện thoại.” 

“Vậy thì anh ấy không giống em.” Niên Tuế hừ một tiếng: “Anh ấy có thể làm mất cả người lẫn điện thoại đấy.” 

Hai người khác trên bàn không hiểu hàm nghĩa của câu nói này là gì, nghe qua rồi bỏ qua, Minh Hòa cũng chỉ coi như không nghe thấy, không đáp lời. 

Anh mở nắp hộp nhựa, cắm muỗng rồi đặt bên cạnh tay Niên Tuế: “Ăn thử xem có ngon không.” 

Trong tô có đầy đủ sáu bảy loại topping, mùi dừa thơm ngát đậm đà, Niên Tuế múc một thìa nước đường đưa vào miệng, nước cốt dừa có kết cấu đá bào thanh ngọt, cô gật đầu ngước mắt nói: “Ngon ghê á, không quá ngọt.” 

Khi bắt gặp đôi mắt đang cười của anh, cô thoáng giật mình, l**m môi rồi cúi đầu xuống lần nữa. 

Lúc nhỏ, cô thấy những bạn nam cùng tuổi ngu ngốc và trẻ con, nhưng sau khi qua một giai đoạn nào đó nhìn những người khác giới xung quanh, cô lại thấy đa số họ đều giả tạo và xảo quyệt.

Công việc trước đây đã giúp Niên Tuế chứng kiến nhiều mối tình tưởng chừng đẹp đẽ, mỗi khi những người đàn ông đó quỳ một chân xuống và nói “anh yêu em” với vẻ chán chứa tình cảm, cô đứng bên cạnh đều lén phản bác trong lòng: Không, anh ta không yêu cô nhiều đến thế đâu. 

Là tôi đã lướt hàng trăm bài Weibo của cô để biết cô thích màu gì nhất. 

Là tôi đã cắm từng bông từng bông hoa hồng phủ kín bức tường này khiến cô ôm miệng mừng đến phát khóc. 

Bài hát cô yêu thích mà cô nghe ở đây, cũng không phải do người đàn ông của cô hỏi ra, mà là do tôi thấy ảnh đại diện WeChat của cô là bìa album của cô ca sĩ đó. 

Người đàn ông luôn miệng nói yêu cô chỉ là đã bỏ tiền ra thôi, thậm chí còn cò kè bớt một thêm hai với tôi để giảm bớt một con số lẻ.

Ban đầu Niên Tuế không hề kỳ vọng người đàn ông này sẽ khác biệt đến mức nào, cô nghĩ anh chẳng qua chỉ là cao hơn một chút, đẹp trai hơn một chút, gia cảnh giàu có hơn một chút. 

Vì vậy, để lại cách liên lạc của mình cũng chẳng mất mát gì, cứ xem anh là thật lòng hay giả dối thôi, dù sao cuộc sống cũng quá nhàm chán.

Chính xác là từ khi nào cô bỗng trở nên mê muội như vậy? 

Có lẽ là từ vô số khoảnh khắc như thế này, cô đang ăn thì ngẩng đầu lên, phát hiện nụ cười thấp thoáng trong ánh mắt anh nhìn mình, dường như thấy cô ăn vui thì anh cũng vui. 

Trước đây Niên Tuế chỉ thấy ánh mắt tương tự trên khuôn mặt ba mẹ mình, giống như vẻ thương yêu. 

Cô biết khó lòng mà gặp được một người khác sẽ nhìn cô như thế này nữa.

“Sao anh không mua cho mình một phần?” Niên Tuế hỏi. 

“Trên người chỉ có một tờ năm mươi, vừa đủ ba tô.” 

Cô đẩy hộp đồ ăn đã đóng gói về phía giữa hai người, Minh Hòa mở miệng nói: “Hả.” 

Niên Tuế vừa định cầm tô nhựa lên, anh lại cười quay thẳng người lại: “Em ăn đi, đều là của em.”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...