Trước khi trở về, Niên Tuế và Vu Miểu đã xơi hai bát miến xào ở chợ đêm. Gia vị của quán ăn vặt cho quá nhiều làm Niên Tuế thấy mặn, nên khi về phòng, cô liền cầm chai nước dừa trên bàn lên tu ừng ực.
Vu Miểu nằm sấp trên giường giơ hai chân lên, trước mặt là máy tính bảng đang chiếu vlog mới nhất về chuyến đi quay chụp ở đảo mà Niên Tuế vừa cập nhật.
“Có những cảnh thật sự là nhìn cái biết ngay là do Lưu Hạo hay anh rể quay luôn,” cô bé nói với Niên Tuế.
Niên Tuế đặt chai nước xuống, vẫn muốn bảo vệ Minh Hòa một chút: “Thôi mà, đừng đòi hỏi anh ấy cao quá, chị thấy quay cũng được mà.”
“Không, ý em là.” Vu Miểu lật người lại, xoay máy tính bảng cho Niên Tuế xem: “Chị xem Lưu Hạo quay chị này, ánh sáng, bố cục, chị đẹp điên lên đi được, còn anh rể quay chị thì…”
“Xấu điên lên à?”
Vu Miểu cười hì hì, nói: “Dễ thương lắm.”
Cô bị nóng đến mức đờ đẫn, cô bực bội vì chuỗi vòng cổ bị rối tung lên, vừa chu môi vừa cau mày nghiêm túc gỡ rối, cô cố gắng hiểu lời hướng dẫn của nhiếp ảnh gia nhưng lại lén lút bĩu môi nghi ngờ khi quay lưng đi, cô thích âm thanh lắc lư của đồ trang sức trên trâm cài tóc nên cứ lắc đầu qua lại.
Lúc chỉnh sửa, Niên Tuế cảm thấy những cảnh này rất chân thật và sống động nên đã giữ lại, cô không để ý xem là ai quay, đến giờ mới chợt nhận ra, những cảnh quay chất lượng hình ảnh không rõ nét và không ổn định này thì còn ai vào đây nữa.
“Số liệu của video này tốt ghê,” Vu Miểu nói với cô: “Lượt thích đã vượt qua con số một nghìn rồi chị.”
“Để chị xem.” Niên Tuế ngồi vào ghế, lấy điện thoại ra và mở phần bình luận để xem.
[Tui đầu tiên!]
[Niêm Niêm buổi tối tốt lành]
[Đến rồi đến rồi]
[555 tôi cũng muốn đi ngắm biển]
[Chồng Niêm cũng ở đó sao!!!]
“Chuyện gì vậy? Sao mấy cổ biết được? Có ai gặp chúng ta rồi đăng bài à?”
“Không phải đâu.” Trong mấy phút này, Vu Miểu cũng nhận được rất nhiều thông báo @, thấy Niên Tuế có vẻ hoảng hốt, cô nàng cảm thấy khó hiểu: “Video do chị tự cắt dựng mà ạ?”
“Đúng rồi mà.” Niên Tuế không nghĩ ra, video là do cô cắt từng khung hình, bên trong hoàn toàn không có cảnh Minh Hòa xuất hiện, đừng nói là chính diện, ngay cả một góc nghiêng hay bóng lưng cũng không có.
Rất nhanh, một bình luận đã được đẩy lên vị trí đầu tiên trong luồng hot, tài khoản “Muốn ăn thịt kho tàu” nói: BGM lớn quá, có ai nói cho tôi biết ở giây 2:11 có phải là chồng Niêm đang nói chuyện không?
Mã Mã Qua Bất Qua: Chắc là vậy rồi.
Tứ Lục: Người bên cạnh là Miểu đúng không, @Tam Tam Thủy mau vào nói cho chúng tôi biết đã nói gì thế!!! Hình như tôi nghe thấy gì đó không tầm thường!!!
Kỳ Tích A Hòa trả lời Tứ Lục: +11111
Chị Lê Vạn Tuế: Tôi đến rồi các chị em, mở tai nghe hết cỡ suýt nữa thì màng nhĩ nổ tung, đoạn phía trước hình như bị cắt nên không đầy đủ lắm, nội dung phía sau đại khái là: “Vậy ID của chị ấy là gì ạ?” “Một người phụ nữ vừa nỗ lực làm việc vừa ăn uống nghiêm túc, sau đó là #*%#&”.
Tứ Lục trả lời Chị Lê Vạn Tuế: Tôi cũng nghe loáng thoáng thấy đoạn này, nhưng là sao vậy? Sao lại hỏi ID của Niêm là gì thế?
Chị Lê Vạn Tuế trả lời Tứ Lục: Tôi cũng muốn biết đây, a a a Miểu Miểu mau vào đây đi @Tam Tam Thủy
“Đúng vậy, là sao nữa?” Niên Tuế ngẩng đầu nhìn Vu Miểu hỏi: “ID của chị gì vậy? Chị có ID gì hả?”
“Chị không biết hả?” Vu Miểu nói: “Em cứ tưởng chị cố tình để đoạn đó.”
“Không hề, chị còn không biết hai người nói chuyện ở đó nữa.” Trong sân tiếng ồn lớn, máy tính lại có tiếng quạt tản nhiệt, lúc nãy khi cắt video Niên Tuế thực sự không nghe thấy có tiếng người nói dưới nhạc nền, cô mà biết chắc chắn sẽ cắt tiếng đoạn đó đi rồi.
“Là anh rể nói…”
“Thôi để chị tự nghe.” Niên Tuế mở laptop, tìm lại tư liệu quay hôm nay từ thùng rác: “Em đừng trả lời họ vội nhé.”
“À.”
Cô đeo tai nghe, tìm đến đoạn video gốc dài ba phút rưỡi và nhấn phát.
Trong khung hình, cô dựa lưng ngồi bên mạn thuyền đánh cá, tiếng côn trùng hòa lẫn với tiếng gió, gần đến trưa, ánh nắng chói lòa.
Niên Tuế kéo thanh tiến độ lùi lại, đến khoảng một phút thì tiếng người cuối cùng cũng vang lên trong tai nghe.
“Có lúc em cảm thấy tên chị ấy đặt thật sự rất hay, rất hợp với chỉ.”
“Ừm.”
Tấm ván gỗ ở bờ không bằng phẳng, Niên Tuế suýt vấp ngã khi đang mặc váy suông, cô thấy ống kính cũng lắc lư theo.
“Ý em là tên thật của chị ấy đó ạ.” Trong video đó Vu Miểu nói: “Dịu dàng lắm luôn, nhưng lại rất kiên cường và mạnh mẽ, có một cảm giác bản năng làm mẹ bao dung mọi thứ. Thật ra chị ấy cũng không phải là kiểu đẹp lộng lẫy ngay từ cái nhìn đầu tiên, không phải kiểu mặt sắc sảo xinh đẹp, nhưng lại khiến người ta cảm thấy dễ chịu, khiến người ta không kìm được mà ngắm nhìn. Lúc lần đầu tiên em xem video của chị ấy, em đã follow rồi, rất mê gương mặt của chỉ đó ạ. Anh rể, chắc chắn anh cũng yêu từ cái nhìn đầu tiên phải không?”
Người bên cạnh dường như khẽ cười một tiếng, nói: “Thật ra, trước khi xem video của cô ấy, anh hoàn toàn không biết cô ấy trông như thế nào.”
“Dạ?” Vu Miểu kinh ngạc: “Anh không biết chị ấy trông như thế nào ạ?”
Minh Hòa giải thích: “Có một khoảng thời gian, khi nhớ lại, anh thấy cô ấy rất mơ hồ, có lẽ là trước đây anh chưa từng quan sát kỹ mắt, mũi, miệng cô ấy trông ra sao, chỉ biết là có một người như thế.”
Vu Miểu vẫn chưa hiểu rõ: “Vậy anh không biết chị ấy trông như thế nào, thì làm sao nhận ra chị ấy được?”
“Tất nhiên là nhận ra khi gặp cô ấy rồi, nhưng khi nhắm mắt lại thì trong đầu không thể phác họa được hình ảnh cụ thể. Có lẽ là anh không giỏi nhớ mặt người, cũng giống như game online vậy, mỗi người chơi đều có một ID trên đầu, ví dụ như anh gặp em, anh biết em là ‘trợ lý của Niên Tuế’, ví dụ như anh trai đằng kia, chỗ anh thì anh ấy tên là ‘ông chủ tiệm quà vặt ở cổng thôn’.”
“Vậy ID của chị ấy là gì ạ?”
“Ừm… ban đầu là ‘một người phụ nữ vừa làm việc chăm chỉ vừa ăn uống nghiêm túc’.”
Kỳ lạ làm sao, rõ ràng ống kính đang hướng về mình, nhưng ngay lúc này Niên Tuế dường như đã nhìn thấy đôi mắt tĩnh lặng và sáng trong như mặt hồ của Minh Hòa.
— “Sau đó là ‘cô ấy’.”
Niên Tuế tắt điện thoại, gãi gãi cổ, rồi thấy khát nước.
Nhiệt độ trên đảo Thắng vào buổi sớm thật dễ chịu, gió thổi lay động rèm cửa màu nhạt, không khí bên bờ biển ẩm ướt và trong lành, có những con chim đậu trong sân, tiếng ríu rít nhưng không quá ồn ào.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Niên Tuế ngẩng đầu lên, cô đang ngồi khoanh chân bên bàn ăn, tay cầm một quả trứng luộc đã cắn dở, chỉ vào hộp đồ ăn trên bàn nói với Minh Hòa: “Có sủi cảo chiên và cháo đậu xanh, anh ăn cái nào?”
“Cháo đi.” Minh Hòa kéo chiếc ghế bên cạnh cô ra rồi ngồi xuống, ánh nắng hơi chói, anh cúi đầu: “Hình như tối qua tôi nghe thấy có người đi ra ngoài.”
Niên Tuế đặt cháo và thìa trước mặt Minh Hòa: “Chắc là Lưu Hạo, bạn ấy có việc khác nên đi trước rồi.”
“Ồ.” Minh Hòa nghiêng đầu nhìn cô một cái, hỏi: “Sao cô dậy sớm thế?”
Niên Tuế – người tối qua không hề ngủ được, nhét nốt nửa quả trứng còn lại vào miệng, vỗ tay nói: “Tôi lạ giường, ngủ không ngon.”
Ánh sáng dần dần trở nên sáng hơn, mặt biển xa xa lấp lánh, hai người họ ngồi cạnh nhau, không ai nói thêm lời nào, khoảnh khắc này thoải mái đến mức người ta muốn thở dài.
Tiếng bước chân vang lên trên cầu thang, Niên Tuế và Minh Hòa đồng thời nhìn sang, mức độ ngẩng đầu của cả hai đều giống nhau.
“Sáng vui ạ.” Vu Miểu nhảy xuống bậc thang cuối cùng, gọi cả hai: “Chị, anh rể.”
“Chị để dành sủi cảo chiên cho em.” Niên Tuế nói: “Còn một quả trứng nữa.”
“Dạ.”
Lượng tương tác của video tối qua rất tốt, nhân lúc ăn sáng Vu Miểu lại mở ra xem thêm lần nữa.
Qua một đêm, khu vực bình luận càng có nhiều người tò mò về “chồng Niêm”, trước đây Niên Tuế chỉ thừa nhận một lần khi livestream, nên nhiều người không biết cô đang hẹn hò.
“Em chưa trả lời họ hả?” Vu Miểu hỏi Niên Tuế, “Hộp tin nhắn riêng của em sắp nổ tung rồi đây.”
Tối qua sau khi Minh Hòa về phòng, anh chọn một bộ phim để xem, nơi này quá yên tĩnh và dễ chịu, anh lơ mơ ngủ thiếp đi, giờ phút này anh đang im lặng húp cháo, vẫn chưa biết mình đã dấy nên một làn sóng lớn đến mức nào ở chỗ “Toái Toái và Niêm Niêm”.
Niên Tuế dùng lòng bàn tay lăn quả trứng trên bàn một vòng, bóc lớp vỏ trứng đã nứt ra nói: “Tùy em, em muốn trả lời thì cứ trả lời, dù sao người ta cũng hỏi em mà.”
Vu Miểu đang chờ câu nói này của cô, lập tức đặt đũa xuống, hai tay cầm điện thoại gõ lách cách trên bàn phím để chia sẻ.
“Em đừng thêm mắm dặm muối quá đấy.” Màn hình điện thoại sáng lên, Niên Tuế đặt quả trứng đã bóc vỏ vào bát của Vu Miểu, lau tay và lướt mở màn hình điện thoại. “Alo.”
“Dậy rồi à? Hay là vẫn chưa ngủ?”
“Dĩ nhiên là dậy rồi ạ, lịch sinh hoạt của con hai ngày nay rất điều độ đó.”
“Nghe nói gần đây con mới hẹn hò à.”
Niên Tuế liếc nhìn sang bên cạnh, hỏi: “Sao mẹ biết?”
“Hẹn hò thật hả? Mẹ hỏi Nham Nham nó bảo nó cũng không biết.”
“Mẹ lại xem video của con rồi phải không?” Niên Tuế nghiêng người, hạ giọng: “Con đã chặn mẹ rồi mà?”
“Con còn dám nói nữa, haiz, video của con người khác được xem, mẹ ruột không được xem à? Còn dám nói chặn mẹ.”
“Thì tại mẹ dùng tên thật làm tên mạng làm gì ạ, Nghệ Hồng.” Niên Tuế hỏi: “Mẹ gọi điện cho con chỉ để hỏi chuyện này thôi à?”
“Hai ngày nay chơi vui không?”
“Con không chơi, con làm việc mà.”
“Thế sao cậu bạn kia cũng ở đó thế?”
Niên Tuế mở miệng nói ngay: “Anh ấy cứ đòi đi theo, con chịu.”
“Thế con định khi nào về nhà? Con không về nhà hai tháng rồi đấy.”
Giọng Niên Tuế nhỏ lại, ngón tay gảy gảy hộp đựng thức ăn trước mặt: “Để sau rồi tính mẹ ạ, dạo này con bận.”
“1/5 mẹ hỏi con cũng nói thế, sắp đến Đoan Ngọ rồi, bà ngoại con gói hết bánh ú rồi, hỏi con nào về ăn.”
Niên Tuế mím môi, “ai nha” một tiếng rồi nói: “Con biết rồi, tháng này con nhất định sẽ tranh thủ về.”
“Lần nào con cũng nói thế, thôi con làm đi, mẹ cúp đây.”
Tính ra đã gần nửa năm không về nhà. Sau khi cúp điện thoại, Niên Tuế mở ứng dụng mua vé tàu xe, ban đầu chỉ định tiện tay lướt qua xem.
Chuyến bay thẳng quá muộn, Niên Tuế c*n m** d*** tính toán trong lòng, nếu quá cảnh ở Ninh Thành rồi đi tàu cao tốc, khoảng chừng buổi chiều là có thể đến nơi.
“Miểu Miểu.”
“Dạ?”
“Cho em hai lựa chọn, một, ở lại đây.” Niên Tuế giơ hai ngón tay lên, cười nháy mắt với Vu Miểu: “Hai, đi Từ Châu với chị, chị mời em ăn đồ nướng.”
Vu Miểu đối tay vào nhau, hỏi cô: “Em có thể chọn ở lại không?”
“Được chứ.”
Niên Tuế lại nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, Minh Hòa lập tức nói: “Anh đi với em.”
“Đương nhiên anh phải đi với em.” Niên Tuế nhìn giờ, nói: “Để em mua vé, anh đi dọn hành lý trước đi, khoảng nửa tiếng nữa là phải khởi hành ra sân bay rồi.”
Minh Hòa gật đầu đồng ý.
“Ui?” Vu Miểu dang hai tay: “Thế chẳng phải em có thể độc chiếm cả căn biệt thự sao?”
“Ừ, em chơi vui nhé.” Niên Tuế cầm điện thoại đứng dậy khỏi ghế, rồi lại ngồi xuống dặn dò: “Một mình nhớ cẩn thận nhé, tối khóa kỹ cửa nẻo, trễ quá đừng ra ngoài một mình, hai giờ chiều mai trả phòng.”
Vu Miểu giơ tay làm dấu “OK”, trong mắt không hề có chút lưu luyến nào với cô, mà ngập tràn sự mong chờ cho kỳ nghỉ tự do của mình.
Sân bay đảo Thắng Niên Tuế đã đến mấy lần rồi, vừa vào cô đã đi thẳng đến cổng lên máy bay làm thủ tục ký gửi hành lý, Minh Hòa đi theo bên cạnh cô suốt chặng đường như một cái móc treo.
“Uống nước không?” Qua cửa an ninh cô hỏi Minh Hòa.
“Uống.”
“Chị Niên, hai ly trà chanh lắc đá của chị xong rồi ạ.”
Ly nước lạnh buốt được đặt vào tay, Minh Hòa đột nhiên ngẩng đầu lên, giống như được khai sáng đột ngột.
“Cô muốn đưa tôi về nhà cô à?” Anh hỏi Niên Tuế.
“Ừ.” Niên Tuế gật đầu.
Minh Hòa lại hỏi: “Gặp ba mẹ cô?”
“Ùa.”
