At The Corner - Zoody

Chương 35: căn phòng



Ngày thứ hai đến Aranya, Niên Tuế đã đăng một video ghi lại khoảnh khắc buổi tối uống rượu cùng mấy chị em tại quán bar bờ biển.

“Tiểu Hồng Thư C15RN517” bình luận: Chà, hạnh phúc thế.

Sáng hôm sau, cô cập nhật trang phục đi xem show hôm đó, áo khoác gió đen dài đến mắt cá chân, bên trong phối áo quây và quần tây ống rộng, để lộ một phần eo thon thả, khiến cả set đồ all-black không quá trầm buồn.

Cô gái khoác vai cô cũng mặc váy cùng tông màu, mái tóc bạch kim cá tính và hút mắt, cả hai đều đeo kính râm.

Khu bình luận có người nói: Đây là chồng của ai? Đây lại là vợ của ai?

Bên dưới là một loạt bình luận “của tui của tui”, “Tiểu Hồng Thư C15RN517” muốn bình luận một câu “thực ra là của tôi”, nhưng lại nhịn xuống.

Có một bức ảnh Niên Tuế chụp một mình trước gương, cô phóng to ống kính, mái tóc đen dài được vén sang một bên, để lộ chiếc khuyên tai hình con cá nhỏ bằng kim loại trên d** tai phải.

Khu bình luận có người xin link mua, chủ tài khoản trả lời: Mẫu do chồng Niêm tự tay làm, đợi về nhà tui bảo ổng làm thêm mấy cái tặng mọi người ha ha ha ha ha.

“Tiểu Hồng Thư C15RN517” thả tim cho bình luận này, sau đó chuyển sang ứng dụng mua sắm đặt mua mười cuộn dây đồng mạ vàng và một hộp phụ kiện móc khuyên tai to đùng.

Tháng này việc thi công chi nhánh Góc Phố cũng bắt đầu khởi công, Minh Hòa ở trong công trường xi măng cả ngày, xong việc lập tức về nhà tắm rửa thay quần áo, đợi đến khi chạy tới sân bay vẫn muộn một chút.

“Mọi người đâu rồi?” Anh đón lấy vali trong tay Niên Tuế, tay kia nắm lấy tay cô, mười ngón đan chặt trong lòng bàn tay.

“Chử Mộng có xe riêng, tiện đường chở Miểu Miểu về rồi.”

“Mấy ngày nay đi chơi vui không?” Minh Hòa bóp nhẹ tay cô hỏi.

“Vui lắm.” Niên Tuế cười rạng rỡ, không kìm được kể với anh, “Em còn gặp mấy ngôi sao đấy.”

“Thật à?”

Suốt dọc đường về nhà hai người chia sẻ những chuyện vặt vãnh mấy ngày qua, Minh Hòa nói với Niên Tuế: “Nhanh thì chắc đầu năm sau quán mới có thể khai trương.”

“Ở đâu thế?” Trời dần tối, về đến nhà cũng phải mất mấy chục phút, may mà trước khi về Niên Tuế có mua một túi bánh mì, cô xé bao bì, miếng đầu tiên đút cho Minh Hòa trước.

“Ở bên Tào Hà Kính, gần đó cũng có khá nhiều công ty internet.” Tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, Minh Hòa cúi đầu cắn một miếng bánh sừng bò socola giòn tan mềm mại.

“Thế chẳng phải khá gần chỗ làm cũ của em sao?”

“Đúng rồi.”

Giờ này lười đợi đồ ăn giao tới, về đến nhà Minh Hòa định nấu hai tô mì nước dùng đỏ, vừa hay cũng thuận theo câu nói “lên xe ăn sủi cảo, xuống xe ăn mì”, tẩy trần đón gió cho người đi công tác về.

“Ngăn tủ lắp xong hết chưa?” Niên Tuế nhớ nhung phòng để quần áo cả tuần nay rồi, Minh Hòa nhất định đòi giữ bí mật, đến một tấm ảnh cũng không chịu gửi cho cô xem.

“Xong rồi.” Minh Hòa mò đến công tắc trên tường, ấn tay nắm cửa gọi cô, “Vào nghiệm thu đi, cô giáo Niêm Niêm.”

“Woa.” Niên Tuế vừa vào cửa nhìn thấy đã không nhịn được cảm thán, “Rộng thế này á?”

Hai mặt tường đều được đóng tủ mới, đủ để cô để quần áo bốn mùa, một mặt khác làm riêng móc treo tường để cô treo mũ và túi xách, góc tường chừa một chỗ đặt bàn trang điểm, Minh Hòa định để hai hôm nữa cô tự ra cửa hàng chọn.

“Mới làm xong, vẫn phải để hai hôm cho bay mùi.” Anh khoanh tay dựa vào khung cửa, “Dây đèn anh cũng thay mới rồi, ánh sáng lạnh, ánh sáng ấm, ánh sáng tự nhiên đều có hết.”

“Tuyệt thật, chỗ này có thể làm phòng làm việc của em luôn được rồi.” Niên Tuế gật đầu, hài lòng, hài lòng vượt ngoài mong đợi.

“Phòng của em thì?” Cô quay đầu hỏi Minh Hòa, “Em dọn giường trước đã.”

Minh Hòa nhìn cô, lông mi chớp chớp, lặp lại câu hỏi: “Phòng của em thì?”

“Đúng rồi.” Niên Tuế cười lên, “Anh bảo em chuyển vào ở thì cũng phải cho em một phòng chứ?”

Minh Hòa dời ánh mắt đi chỗ khác, sờ sờ gáy.

“Ý gì đây?” Niên Tuế giữ nguyên nụ cười trên môi.

“Anh quên.”

“Quên là sao?”

“Quên phải để lại phòng cho em.”

Niên Tuế tắt nụ cười, xòe tay hỏi anh: “Nhà anh chẳng phải ba phòng ngủ một phòng khách sao? Phòng ngủ phụ đâu?”

Minh Hòa chỉ chỉ dưới chân, ánh mắt trong veo vẻ mặt vô tội: “Sửa thành phòng để quần áo cho em rồi đấy.”

“Anh!” Niên Tuế tức nghẹn, “Anh cố ý đúng không.”

“Anh quên thật mà, hai ngày nay trong đầu anh toàn là phòng để quần áo của em thôi.” Minh Hòa nói nhanh hơn, giơ bàn tay lên cho cô xem, “Để lắp cái giá này tay anh bị dằm gỗ đâm vào đến giờ vẫn chưa lấy ra được đây này.”

“Em xem nào.” Niên Tuế nắm lấy ngón tay anh kéo lại gần, “Đâu?”

Minh Hòa chỉ vào một vết xước nhỏ ở chỗ hổ khẩu tay: “Đây này.”

“Lát nữa em lấy nhíp gắp ra cho.” Niên Tuế nói, “Hơi sưng rồi đấy, cẩn thận không viêm.”

“Ừm.”

Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy giận, cô liếc mắt trừng Minh Hòa hỏi: “Anh thật sự không cố ý đấy chứ?”

“Anh là loại người đó sao?”

Niên Tuế bĩu môi: “Khó mà nói lắm.”

“Anh ngủ sofa, em ngủ phòng anh.” Minh Hòa tắt đèn phòng để quần áo, nói, “Đi thôi, ăn tối trước đã.”

Căn phòng này vốn dùng để chứa đồ linh tinh, bên trong có khá nhiều đồ đạc thời đi học của anh, hai hôm nay bận rộn, Minh Hòa chưa kịp dọn dẹp tử tế, ngoài hành lang chất ba bốn thùng các tông, Niên Tuế đi ngang qua liếc mắt nhìn, cũng không biết có phải giác quan thứ sáu của phụ nữ linh nghiệm hay không, liếc một cái đã thấy con thỏ bông trong đó.

“Cái này ở đâu ra thế?” Cô cầm lên nắn nắn, khóe miệng nhếch lên nụ cười: “Đáng yêu thế này, chắc chắn là bạn gái cũ tặng chứ gì?”

“Không phải.” Minh Hòa phủ nhận ngay lập tức, “Nghiêm Dương tặng đấy.”

Anh xin từ chỗ Nghiêm Dương thì chẳng phải là Nghiêm Dương tặng anh sao, câu này không sai tí nào.

“Hừ.” Niên Tuế cười khẩy, “Anh nghĩ em tin à?”

“Nghiêm Dương tặng thật mà, không tin em đi hỏi tên đó xem.” Minh Hòa rốt cuộc vẫn chột dạ, đưa tay ra nói: “Bỏ đi thôi, bao nhiêu năm rồi, bẩn hết.”

“Bỏ làm gì, cái này đắt phết đấy.” Niên Tuế ôm vào lòng không đưa cho anh.

“Em thích thì cứ lấy đi.” Minh Hòa rụt tay về, lại nói một lần nữa, “Thật sự là Nghiêm Dương mang về mà.”

Tranh thủ lúc anh nấu mì, Niên Tuế sắp xếp vali hành lý của mình ra trước.

“Em tắm trước nhé.” Cô ôm váy ngủ gọi vọng ra ngoài.

Minh Hòa ở trong bếp cao giọng đáp: “Ừa.”

Nghĩ ngợi một chút, Niên Tuế lại nhét chiếc váy ngủ lụa trở lại, đổi thành một chiếc áo phông đen rộng thùng thình.

Sofa phòng khách dài tối đa m8, bỏ gối tựa ra cũng không tính là rộng rãi.

Hai người ngồi song song bên quầy bar, Niên Tuế vừa ăn mì vừa ngẩng đầu nhìn một lúc, đột nhiên buông một câu: “Thực ra cũng không cần đâu.”

“Không cần cái gì?”

“Không cần ngủ sofa.”

Không đợi Minh Hòa giãy giụa quá lâu giữa e thẹn kiểu “như thế không hay lắm đâu” và vui sướng “đây là em nói đấy nhé”, anh đã phát hiện ra ý nghĩa câu nói này của Niên Tuế hình như không giống với cách hiểu của mình.

Tám giờ sáng, anh bị chuông báo thức đánh thức, dậy rửa mặt chuẩn bị đi làm.

Cùng lúc đó Niên Tuế ngáp dài vươn vai, leo lên giường quấn chặt chăn bắt đầu đi ngủ.

Sáu giờ chiều, Minh Hòa tan làm về nhà, Niên Tuế chắc là vừa mới dậy, mở đôi mắt ngái ngủ lờ đờ hỏi anh: “Bữa tối ăn gì thế?”

“Em chắc là bữa tối chứ?” Minh Hòa bất lực đáp: “Là bữa sáng của em thì có.”

Đợi đến khi kim đồng hồ lại chỉ vào 0 giờ đêm, một ngày của anh kết thúc, chuẩn bị tắt đèn đi ngủ thì Niên Tuế một tay chống đầu nằm trên sofa phòng khách xem TV, thỉnh thoảng lại cười theo người trong chương trình vài tiếng, cuộc sống về đêm của cô mới chỉ bắt đầu.

Hai người cùng sống dưới một mái nhà nhưng lại sống ở hai múi giờ hoàn toàn trái ngược, ngày nào cũng như thay ca trực, dường như bắt buộc phải có một người thức, hễ ngủ cùng lúc là trái đất sẽ diệt vong vậy.

“Cuối tuần này em rảnh không?” Minh Hòa vừa tắm xong, cầm bình nước trên bàn ăn rót cho mình ly nước ấm.

Niên Tuế ngồi bên bàn trà cắt ghép video, trả lời anh: “Có rảnh, sao thế?”

“Ba anh mời em đến nhà ăn cơm.”

“Ồ, được chứ.”

Lồng ngực truyền đến cơn đau nhói, Niên Tuế đưa lòng bàn tay lên xoa xoa, đôi khi thức khuya quá nhiều sẽ bị vậy, không đến mức quá khó chịu nên cô thường cũng không để tâm.

Sau khi nghe thấy người trong phòng khách thở dài một tiếng, Niên Tuế vẫn chột dạ, cô ngân nga hát, lặng lẽ rụt tay về chuyển sang chống cằm.

“Còn cắt bao lâu nữa?” Minh Hòa đi tới hỏi.

“Sắp xong rồi.”

Màn hình TV đang chiếu chương trình truyền hình, anh cầm điều khiển ấn tắt.

Trong phòng bỗng chốc yên tĩnh, Niên Tuế ngẩng đầu hỏi anh: “Anh làm gì đấy?”

“Đừng làm việc riêng nữa, mau cắt cho xong rồi đi ngủ.”

“Cái này có ảnh hưởng gì đâu.” Niên Tuế đưa tay muốn lấy lại điều khiển, “Không xem cái gì đó em chán lắm.”

“Em cũng có xem đâu.”

“Tai em đang nghe mà.”

Minh Hòa vẫn không đưa điều khiển cho cô, anh ngồi xuống cạnh sofa, nói: “Anh ngồi cắt cùng em, nhanh lên.”

“Không được.” Niên Tuế buông tay không làm nữa, “Sáng tạo cần một môi trường thoải mái, anh cứ nhìn chằm chằm thế này em áp lực lắm.”

“Vậy thì ngày mai ban ngày hẵng cắt, bây giờ đi ngủ.” Minh Hòa nói rồi định kéo cô dậy.

“Thế càng không được, ngày mai em phải đăng cái video này rồi.”

Minh Hòa rũ mắt nhìn cô, khóe miệng mím chặt, trong mắt cũng không còn độ ấm, anh chưa bao giờ nhìn Niên Tuế bằng ánh mắt như vậy.

“Anh đi ngủ đi.” Niên Tuế đẩy đẩy anh, “Không còn sớm nữa.”

“Thế này đi.” Minh Hòa nghiêm mặt đưa ra điều kiện, “Ngày mai em đi bệnh viện kiểm tra với anh, nếu bác sĩ nói em không sao thì sau này tùy em thức khuya thế nào cũng được.”

“… Được được được.” Niên Tuế nhận thua, gập máy tính lại chống tay lên bàn trà đứng dậy, “Bây giờ em đi ngủ ngay được chưa?”

Ngủ trên chiếc giường này mấy hôm rồi, hai người chưa từng phân chia lãnh thổ, thấy Minh Hòa đặt điện thoại cạnh chiếc đèn bàn cô làm, Niên Tuế tự giác vòng sang bên kia.

Trên đầu giường treo một chiếc lưới bắt giấc mơ, lúc trước cô đã nhìn thấy rồi, mãi quên không hỏi anh.

“Cái này cũng là anh tự làm à?”

“Ừ.”

“Anh cũng lãng mạn gớm nhỉ.” Niên Tuế vươn tay, dùng ngón tay chạm nhẹ vào mấy chiếc lông vũ rủ xuống.

“Anh tắt đèn nhé?”

Cô “ừm” một tiếng, kéo chăn cao lên che kín vai.

Sáu tiếng trước vừa mới ngủ dậy, giờ này Niên Tuế làm sao mà ngủ được, cô đã lên kế hoạch xong xuôi rồi, đợi Minh Hòa ngủ say cô sẽ lẻn ra ngoài.

Tháng 10, mùa thu đang độ nồng nàn, sau khi đêm xuống nhiệt độ giảm mạnh.

Hai người nằm quay lưng vào nhau, ở giữa chừa ra một khoảng trống, chăn cũng được kéo phẳng phiu.

Cứ cảm thấy sau gáy lạnh âm ẩm, Niên Tuế đưa tay sờ, nói với Minh Hòa: “Hay anh dịch sang đây chút đi? Lạnh quá.”

Tiếng vải cọ xát được khuếch đại trong màn đêm yên tĩnh, trên eo có thêm một cánh tay, lưng dán vào một lồng ngực ấm áp.

“Em…” Niên Tuế hắng giọng, “Em không có ý đó mà.”

Minh Hòa định rụt tay về, lại bị cô giữ chặt lấy.

“Cứ thế này đi.” Cô nói.

Minh Hòa ừ một tiếng, nghe có vẻ đã hơi mệt rồi.

Niên Tuế cũng không biết mình đã đợi bao lâu, dù sao trong đầu cô cũng đã nghĩ xong ngày mai ăn gì uống gì rồi.

Đoán chừng người phía sau đã ngủ, cô luồn tay xuống dưới gối định tìm điện thoại.

“Làm gì đấy?”

Tay Niên Tuế run lên lên suýt thì bị điện thoại đập vào mặt, Minh Hòa rút lấy điện thoại của cô nói: “Đừng xem điện thoại nữa, càng xem càng không ngủ được đâu.”

“Em tìm chút gì đó nghe để dễ ngủ cũng không được à?”

“Em cần gì để dễ ngủ?” Minh Hòa đặt thẳng điện thoại của cô lên tủ đầu giường bên phía mình, “Anh giúp em dễ ngủ.”

Cái điều kiện này cũng chẳng trông mong anh tạo ra được âm thanh ASMR gì, Niên Tuế bực dọc nói: “Vậy anh hát một bài nghe xem nào.”

“Niên Tuế mau ngủ đi, Niên Tuế mau ngủ đi.”

Hoàn toàn không ra giai điệu gì, quả thực là tiếng ma quấn tai, Niên Tuế kêu “aaa” cắt ngang lời anh: “Im miệng! Không cho hát nữa!”

“Ngủ đi.” Minh Hòa đã buồn ngủ rũ ra rồi, anh siết chặt cánh tay hơn một chút, vùi mặt vào hõm vai cô: “Không ngủ được thì nhắm mắt một lát cũng được, anh sẽ cùng em từ từ điều chỉnh lại giờ giấc sinh hoạt, ít nhất đừng đảo lộn ngày đêm nữa. Không phải anh muốn can thiệp vào lối sống của em, chỉ muốn em khỏe mạnh, đừng bị bệnh.”

Lời này anh nói thật nhẹ nhàng, Niên Tuế nghe lọt tai, khẽ đáp một tiếng.

Đêm dài tĩnh mịch, lực đạo trên eo lỏng ra một chút, người phía sau từ từ chìm vào giấc mộng, đầu vô thức cọ cọ về phía trước.

Hơi thở phả vào gáy nóng hổi ẩm ướt, cảm giác tê dại như luồng điện chạy dọc từ eo sườn theo sống lưng lên tận sau tai rồi leo l*n đ*nh đầu.

Niên Tuế đột ngột mở mắt rồi lại lập tức nhắm chặt, cô xoay đầu, vùi khuôn mặt đỏ bừng trong nháy mắt vào gối, ngón tay túm chặt góc chăn.

Điên mất thôi, hơi thở cô run rẩy nghĩ, ai bảo cái điều kiện này không tạo ra được ASMR chứ, cái này rõ ràng khiến người ta lên.đỉnh.trong.não* trực tiếp và hiệu quả hơn mấy cái tiếng nhai nuốt hay tiếng thì thầm kia nhiều.

*Brain orgasm: Cảm giác c*c kh*** não bộ, hay còn gọi là phản ứng kinh lạc cảm giác tự động ( ASMR), đề cập đến một trải nghiệm cảm giác mới được định nghĩa gần đây mà một số người có được khi phản ứng với các k*ch th*ch cụ thể. Cảm giác thư giãn ấm áp, tê tê lan tỏa từng đợt trên đầu, cổ và cột sống thường được mô tả là dễ chịu, thậm chí là hưng phấn.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...