17:
Ăn xong bữa này, Nhiễm Phàm cũng chẳng dọn dẹp gì nhiều mà đi ngủ trưa luôn.
Lúc ấy nắng đang gắt, chói đến mức làm người ta hơi nhức mắt. Nhiễm Phàm kéo kín tấm rèm nhung dày, nằm trên chiếc gối mềm, hít hà mùi hương dễ chịu của ánh nắng còn vương lại.
Vừa nhắm mắt chưa bao lâu thì Lê Ương đã tới.
Giống hệt buổi sáng hôm đó sau đêm đầu tiên, hai người đều ngầm hiểu mà không nói ra. Một người chen lên giường, người kia dịch sang bên, cùng nhau chìm vào giấc ngủ.
Không biết đã ngủ bao lâu, khi tỉnh lại, Nhiễm Phàm vẫn giữ nguyên tư thế trước lúc ngủ, lưng tựa vào trước ngực Lê Ương, cả người nằm gọn trong vòng tay hắn.
Anh ngẩn người một lúc, rồi xoay người quay đầu lại. Lê Ương đang nhìn anh, cũng đã tỉnh.
“Ngài Lê, em* muốn giữ lại đứa bé này.” Nhiễm Phàm mở miệng.
*Đổi xưng hô nhe mọi người
Đây là lần đầu tiên kể từ khi xác nhận mang thai, hai người chính thức nói về chuyện này.
Lê Ương hỏi:
“Em đã nghĩ kỹ chưa?”
“Rồi.” Không có lý do gì đặc biệt, chỉ là anh muốn sinh nó ra.
“Được.” Lê Ương đáp, rồi nói tiếp: “Sau khi về nước, chúng ta sẽ cùng chuyển đến biệt thự ven biển sống. Hai người lập gia đình, cùng nhau nuôi dưỡng đứa trẻ này.”
Nhiễm Phàm khựng lại rất ngắn, như thể cũng chẳng hề dừng, khẽ nói: “Được.” Rất nhẹ.
Trong căn phòng nhỏ nơi đất khách quê người, tiếng điều hòa vang lên đều đều như gió.
Lê Ương hơi cau mày, không phải tức giận, mà là một biểu cảm rất khó diễn tả, lông mày nhíu về phía trước nhưng đuôi mắt lại trầm xuống.
Hắn nói: “Nhiễm Phàm, em đúng là một người rất giỏi.”
Lê Ương chưa từng nghi ngờ rằng rồi sẽ có một ngày Nhiễm Phàm bị lay động.
Bởi vì hắn sinh ra đã là một kẻ theo đuổi tuyệt hảo. Những việc hắn muốn làm rồi cũng đều làm được. Nước chảy đá mòn, từng chút từng chút tính toán, hắn tin mình nhất định có thể chạm tới trái tim Nhiễm Phàm.
Chỉ là không ngờ lại nhanh đến vậy.
Nhanh như thế là vì hắn giỏi sao?
Không phải. Là vì Nhiễm Phàm. Dù trái tim từng vỡ nát, anh vẫn có thể gom đủ dũng khí để trao ra chân tình, để yêu thêm một lần nữa.
Anh không sợ sao? Lê Ương từng có một kết cục tử tế hơn Nhiễm Phàm rất nhiều, vậy mà vẫn vì nỗi sợ thất vọng mà chần chừ hơn mười năm.
Lê Ương đưa tay, kéo Nhiễm Phàm lại gần thêm chút nữa, mơ hồ nghe anh hỏi:
“Thưa ngài, tôi thật sự giỏi sao?”
“Giỏi.”
“Vậy em có thể nhận được một chút phần thưởng không?”
“Em muốn gì?”
“Em muốn…”
Nhiễm Phàm nói, “Một tình yêu lấy không hết, dùng không cạn, khiến em nghẹt thở đến rơi nước mắt.”
Giọng anh hơi run nhưng lại rất kiên định. Âm thanh khe khẽ vang lên.
Chiếc gối dưới đầu khẽ lõm xuống.
Trong ánh sáng mờ tối, Nhiễm Phàm cảm nhận được Lê Ương nắm lấy gáy anh, nâng mặt anh lên, hôn xuống từng đợt một cách nặng nề.
Chặng dừng chân trong chuyến đi này kéo dài hai ngày.
Trước đó Nhiễm Phàm vừa kéo hành lý vừa dắt mèo một mình, mà trị an nước ngoài lại không bằng trong nước, chơi bời thường xuyên lo trước hụt sau. Có Lê Ương ở đây thì mọi lo lắng đều tan biến.
Hai người cùng nhau đi xem đài phun nước cầu nguyện, chụp ảnh lưu niệm, rồi cùng trở về nước.
Trên máy bay, hai người bình thản nắm tay nhau.
Về nước là anh chuyển nhà.
Nói là dọn chứ đồ đạc của Nhiễm Phàm vốn đã ở đây, chỉ cần sắp xếp lại thôi. Ngày thường Lê Ương ở nội thành nhiều hơn, lần này nhân dịp chuyển sang sống hẳn ở biệt thự ven biển. Một hành động mang tính bước ngoặt lớn đối với cả hai, lại được hoàn thành trong dáng vẻ vô cùng bình thản.
Thích nghi cuộc sống mới cũng không khó. Nhiễm Phàm không tìm công việc mới mà quay lại với sách vở.
Khi còn trẻ, anh từng có ý định học lên cao học rồi nghiêm túc theo đuổi ngành thú y. Giờ mang thai không tiện ra ngoài, vừa hay coi như một cơ hội.
Ngày qua ngày, thời gian thoáng chốc trôi đi.
Khoảng tháng thứ ba của thai kỳ, trong một bữa ăn, Lê Ương nhắc đến một chuyện: buổi tối muốn mời hai người tới nhà, giới thiệu để Nhiễm Phàm làm quen. Không phải buổi gặp gỡ quan trọng gì, chỉ ăn một bữa cơm rồi về.
Hắn nói rất tự nhiên, trong lúc nói còn không ngừng v**t v* ngón tay Nhiễm Phàm. Trên đó là cặp nhẫn mà không lâu trước Lê Ương đã tiện tay lấy ra, giống như đi chợ xách về hai củ khoai tây rồi tiện thể đeo lên tay anh.
Nhiễm Phàm đoán có lẽ là bạn bè của Lê Ương, hơi căng thẳng nhưng vẫn chấp nhận được. Không ngờ đến tối, lúc ngồi vào bàn ăn, anh chỉ đoán đúng một nửa.
Lê Ương dẫn vào hai người đàn ông: một người khoảng bốn, năm mươi tuổi, đúng kiểu lãnh đạo cấp cao doanh nghiệp; người còn lại là một ông lão ngồi xe lăn, trong tay cầm gậy chống.
Lê Ương lần lượt giới thiệu: “Phàm Phàm, đây là bạn của tôi, họ Vương.”
“Còn đây là ba tôi.”
