Ba Của Bạn Trai Cũ Gọi Là Gì

Chương 20: Bác sĩ Nhiễm đã từ chức từ vài tháng trước



20:

Đêm đó, Giang Mân Ngọc trắng đêm không ngủ.

Một phần vì cơn đau thể xác, phần khác vì nỗi uất ức không sao kìm nén được, uất Lê Ương về lời nói và thái độ của hắn… uất vì Lê Ương đột nhiên nhắc đến Nhiễm Phàm.

Vì sao lại phải nhắc tới Nhiễm Phàm?

Dù là vô tình hay cố ý, đã rất lâu rồi Giang Mân Ngọc không còn nhớ đến người này. 

Quãng thời gian gần đây, cuộc sống của cậu ta giống như một chiếc xe đua lao vun vút trên con đường núi quanh co, từng phút từng giây đều căng thẳng và k*ch th*ch. So với điều đó, Nhiễm Phàm tựa như làn khói mỏng, lặng lẽ tan biến khỏi thế giới của cậu ta.

Cậu ta không muốn nhớ tới Nhiễm Phàm.

Bất cứ thứ gì liên quan đến Nhiễm Phàm, Giang Mân Ngọc đều vô thức né tránh. 

Vừa vì cậu ta lạnh lùng, lại vừa vì cậu ta chưa lạnh lùng đến mức đánh mất nhân tính.

Giang Mân Ngọc sẽ cảm thấy áy náy vì điều đó. Nhưng bản tính con người vốn hèn mọn, ân lớn hóa thù, nợ nhiều thành gánh nặng. Ân tình càng chất chồng, lại càng không muốn đối diện với người mang ơn.

Có lẽ cả thế giới đều đang đối nghịch với cậu ta, chuyện không như ý nối tiếp chuyện không như ý.

Chỉ một vụ tai nạn xe thôi vẫn chưa đủ. Giang Mân Ngọc không muốn nghĩ đến Nhiễm Phàm, vậy mà mọi thứ liên quan đến Nhiễm Phàm cứ cố tình chui thẳng vào tầm mắt cậu ta.

Sau khi xã giao lấy lệ với một đám đồng nghiệp và bạn bè đến thăm vào ngày hôm sau, Giang Mân Ngọc lơ đãng lướt điện thoại. Đột nhiên, cậu ta nhìn thấy một tin tức có liên quan mật thiết đến Nhiễm Phàm.

Vòng bạn bè hiện tại của cậu ta đã khác xưa, không còn đủ loại người tạp nham, mà phần lớn đều là kẻ giàu sang quyền quý. 

Giữa những mẩu tin khoe cuộc sống xa hoa của minh tinh và người giàu, có một động thái của một người đàn ông trung niên đặc biệt bắt mắt, là người cha vốn dĩ đang ở một thị trấn nhỏ quê nhà của Nhiễm Phàm, nay lại đăng bài định vị tại thành phố S, kèm theo một câu chữ khó hiểu:

【Con cháu tự có phúc của con cháu.】

Trước đó Giang Mân Ngọc đã chặn Nhiễm Phàm, mà cha Nhiễm vì quanh năm nằm liệt giường, thậm chí cậu ta quên mất trong danh bạ còn có người này.

Nhìn dòng tin kia, Giang Mân Ngọc lặng im không nói gì.

Ông ấy đến thành phố S là vì chuyện của Nhiễm Phàm sao?

Nếu tính thời gian cậu ta và Nhiễm Phàm chia tay thì thực ra ông ấy đến cũng không phải sớm.

Thái dương của Giang Mân Ngọc truyền đến từng cơn đau nhói khe khẽ, ký ức cũ không sao kìm được trỗi dậy.

Những năm trước, cha của Nhiễm Phàm đối xử với cậu ta rất tốt. Với một đứa trẻ xa lạ thường xuyên sang nhà xin ăn, ông thương cảm thật lòng. Khi trong tay dư dả, ông sẽ mua cho Nhiễm Phàm và cậu ta rất đồ ăn vặt và trái cây. Sau này cậu ta đi học, ông còn giúp tìm tài liệu học tập, nghe nói cậu ta rất muốn học diễn xuất thì chạy vạy hỏi han khắp nơi.

Ông là một người hàng xóm chú bác giản dị và bao dung. Cho đến đêm nọ, khi ông bắt gặp Giang Mân Ngọc và Nhiễm Phàm hôn nhau trong cầu thang, sắc mặt lập tức đổi khác:

“Điên rồi, điên thật rồi, hai đứa làm cái gì thế hả!”

Với một người cha có độ tuổi và trải nghiệm như ông, chuyện này rõ ràng là không thể chấp nhận. Ông chỉ thẳng vào mũi Nhiễm Phàm, kích động mắng lớn: “Đang yên đang lành, đậu đại học rồi mà không học hành cho đàng hoàng! Tao đã biết sớm muộn gì mày cũng bị nó dạy hư!”

“Mày chưa thấy mẹ nó là hạng người gì à? Nó muốn chơi mày chẳng qua là tiện tay thôi! Còn mày thì sao? Sau này mày phải sống thế nào đây?!”

Những lời đó tuy không nhắm thẳng vào Giang Mân Ngọc, nhưng từng câu từng chữ đều đâm sâu vào lòng cậu ta.

Khi máu trong người cậu ta dồn cả lên đầu, Nhiễm Phàm đứng chắn trước mặt cậu ta, ngăn lại mọi âm thanh và ánh nhìn từ cha mình.

“Ba, con nghiêm túc. Mân Ngọc cũng vậy.”

Từ sau đó, Giang Mân Ngọc không bao giờ bước chân vào nhà Nhiễm Phàm nữa.

Sau này, Giang Mân Ngọc chọn đến thành phố S học đại học. Nhiễm Phàm đã chọn đi cùng cậu ta giữa quê nhà và thành phố S. Giang Mân Ngọc biết hai cha con thỉnh thoảng vẫn liên lạc, nhưng rốt cuộc cũng không còn thân mật hay dựa dẫm như thuở thiếu niên.

Giang Mân Ngọc tắt điện thoại, đột nhiên chẳng muốn xem thêm gì nữa.

Cậu ta tự nhủ với mình: đừng nghĩ nữa.

Nằm viện một tuần rồi xuất viện theo kế hoạch.

Ngày xuất viện, Lê Ương vẫn đến thăm như thường lệ, nhìn theo cậu ta lên xe bảo mẫu.

Người đại diện liếc sắc mặt Giang Mân Ngọc, rồi lại liếc Lê Ương, mấy lần muốn nói lại thôi.

Giang Mân Ngọc thấy hết, chỉ coi như không nhìn thấy.

Chỉ trong vòng một tuần, chuyện Lê Ương có con đã đủ để lan truyền khắp nơi, huống chi hắn còn cố ý để mọi người biết. Từ lúc tin tức rục rịch, phía Giang Mân Ngọc chưa từng ngừng bị dò hỏi bóng gió, thậm chí có người trực tiếp hỏi cậu ta định tính sao.

Cách trả lời của Giang Mân Ngọc trước sau như một:

“Cút.”

“Liên quan gì đến mày.”

Cậu ta chưa từng nghĩ đến việc kế thừa gia nghiệp nhà họ Lê. Gia sản họ Lê giống như một con tàu khổng lồ, người ngoài nhìn thấy là cả khoang vàng bạc châu báu, còn người cầm lái mới biết đó là gánh nặng ngàn cân; chỉ cần bẻ lái sai một chút là cả tàu lẫn người đều chìm xuống đáy.

Nhà họ Lê chưa từng nuôi dưỡng cậu ta,tại sao cậu ta phải làm trâu làm ngựa cho gia nghiệp ấy?

Cậu ta oán Lê Ương, càng hận ông cụ kia.

Cậu ta chỉ cần tiền tài danh lợi của nhà họ Lê, mặc kệ sóng gió ngập trời thì đã sao?

Dù không đứng ra gánh vác, nhưng những gì nhà họ Lê cung cấp cho cậu ta cũng đã đủ để cậu ta chạm tới bầu trời. Năm đó điều kiện đưa cậu ta về nhà chính là một khoản ủy thác cá nhân hơn một tỷ.

Cậu ta không để tâm đến vị trí người thừa kế, nhưng có người lại rất để tâm.

Chẳng bao lâu sau, một số bạn nhậu quanh cậu ta cũng dần tan đi. Chân còn bó bột, Giang Mân Ngọc vốn lười tiếp họ, ít người lại càng tốt. Cậu ta dứt khoát dọn vào căn biệt thự vườn sang trọng đứng tên mình, đóng cửa ở nhà viết nhạc.

Mục đích ban đầu cậu ta vào giới giải trí, ngoài kiếm tiền thì chính là làm âm nhạc.

Cậu ta thật lòng thích viết và hát. Lăn lộn mấy tháng trời, giờ cầm bút lại vừa đúng lúc. Chỉ là kỳ lạ thay, trước kia càng bận càng nhiều cảm hứng, giờ rảnh rỗi lại chẳng có gì.

Khó khăn lắm mới chắp vá được một ca khúc tàm tạm đưa cho người khác nghe, ai nấy đều hồi đáp:

“Tôi thấy hay lắm.”

“Chắc chắn sẽ hot!”

“Anh Mân Ngọc, lúc nào anh cũng tài hoa hơn người.”

Toàn là những gương mặt trẻ trung tuấn tú, trong đó có cả Kyle – người không lâu trước còn cãi nhau với cậu ta. Bỏ qua thân phận người thừa kế nhà họ Lê, chỉ riêng nhan sắc và sức hút của cậu ta cũng đủ khiến đám người này vây quanh.

Nhưng Giang Mân Ngọc lại không hề hài lòng với những lời khen đó.

Cậu ta viết cái quái gì thế này? Thứ này mà cũng gọi là hay sao?

Cậu ta tiếp tục viết, viết xong lại gửi. Bên ngoài vẫn một mực ca ngợi. Lặp đi lặp lại mấy lần, đối diện với đầy bàn bản thảo bỏ đi, ngay cả chính Giang Mân Ngọc cũng mất dần khả năng phán đoán.

Rốt cuộc cậu ta viết có được hay không?

Những bài hát trước kia có thật sự tốt không?

Cậu ta thật sự có năng lực sáng tác hay không?

Giang Mân Ngọc thấy bực bội.

Khi bình tĩnh lại thì tự nhủ: cậu ta có năng lực, đương nhiên là có.

Bởi vì Nhiễm Phàm từng nói với cậu ta như vậy, khi cậu ta còn hai bàn tay trắng thì anh đac dùng đôi mắt sáng trong dịu dàng nhìn cậu ta:

“Mân Ngọc, em giỏi lắm. Sau này nhất định sẽ làm nên chuyện.”

Nhiễm Phàm chưa từng lừa cậu ta. Vậy nên nhất định cậu ta là người có tiềm năng.

Sao lại đột nhiên nhớ đến Nhiễm Phàm nữa rồi?

Chỉ có thể trách Nhiễm Phàm đã ở bên cậu ta quá lâu, cuộc đời hai người như được khâu chặt vào nhau, muốn bóc ra thì da thịt vẫn còn dính liền.

Giang Mân Ngọc quyết định không nghĩ đến anh nữa, và thật sự đem quyết định đó vào hành động.

Cậu ta ở nhà chơi game, xem phim, hẹn người tới trò chuyện làm bạn. 

Người giỏi giang quanh cậu ta không thiếu, ai cũng sẵn lòng bầu bạn. Cậu ta cứ thế sống qua một thời gian. Chỉ là ngoài dự liệu, cảm giác vui vẻ rút đi sớm hơn cậu ta tưởng. Chẳng bao lâu, Giang Mân Ngọc đã thấy chán.

Nếu cơ thể cậu ta bình thường thì có thể chạy nhảy ra ngoài, có thể nhảy dù cưỡi ngựa, giữa vòng vây fan hô một tiếng là trăm người hưởng ứng, có lẽ phải rất lâu lòng cậu ta mới lắng xuống.

Đáng tiếc, tai nạn xe đã làm gãy chân cậu ta, giam cậu ta trong một không gian cố định, cậu ta không đi đâu được, sự trống rỗng trong tâm hồn dần dần lộ ra. Cậu ta thấy buồn chán.

Rõ ràng bên cạnh không thiếu người, nhưng sự bầu bạn ấy đều ngắn ngủi. Sau khi nhiệt tình qua đi, thân thể mệt mỏi, nặng nề chẳng muốn động, Giang Mân Ngọc vẫn thấy mình nhẹ bẫng, không biết đang lơ lửng ở đâu.

Cậu ta vẫn muốn có người ở bên, nhưng không ai có thể ngày đêm vây quanh cậu ta. Một khi thật sự có người sẵn sàng bỏ thời gian để xoay quanh cậu ta, thì hoặc là cậu ta chê người ta không hợp hay bám người quá, hoặc là cảm thấy người ta mang đến cho cậu ta chưa đủ.

Một thời gian sau, Giang Mân Ngọc không còn ở chung với ai nữa.

Cậu ta một mình đếm ngày, ngày qua ngày trôi.

Đợi chân lành rồi sẽ ổn thôi. Rốt cuộc cậu ta cũng sẽ vượt qua quãng thời gian này.

Hai tháng sau, cậu ta đến bệnh viện tháo bột.

Phục hồi thêm nửa tháng là có thể bắt đầu làm việc trở lại. Ngày đó, ghi chú đầu tiên trên điện thoại của cậu ta bật lên, Bắt đầu mùa đông.

Ngày giỗ của mẹ cậu ta – người phụ nữ họ Giang – đã đến.

Mẹ Giang Mân Ngọc mất năm cậu ta vào đại học. Sau khi mất, tro cốt được gửi tại nhà tang lễ quê nhà, cậu ta vẫn chưa mua mộ phần cho bà.

Năm nay tình hình khác. Nghĩ một lúc, cậu ta không công bố lịch trình, một mình lặng lẽ về quê.

Trong phòng lưu tro của nhà tang lễ, cậu ta nhìn bức ảnh người phụ nữ ấy, nhớ lại ngày bà chết.

Cho đến tận hôm nay, cậu ta vẫn thà rằng bà chết vì tai nạn xe hay chết đuối dưới sông, còn hơn là chết theo cách nhục nhã như vậy.

Cả đời bà ta ích kỷ phóng túng, đến chết cũng chết ích kỷ, để người đời chỉ trỏ.

Ngày nhận được tin, Giang Mân Ngọc đang thu dọn hành lý chuẩn bị đến thành phố S. Nghe xong, cậu ta nói với Nhiễm Phàm:

“Vậy là em không cần lo bà ta tìm đến trường đại học của em đòi tiền nữa.”

Nhiễm Phàm nhào tới ôm lấy cậu ta, áp đầu cậu ta vào ngực mình. Giang Mân Ngọc nghe tiếng tim anh đập, bỗng nhiên sụp đổ, run rẩy. Nhiễm Phàm vỗ nhẹ lưng cậu ta, lặng lẽ rơi nước mắt.

Không làm tang lễ. Chỉ thuê người hướng dẫn quy trình, suốt cả quá trình chỉ có Nhiễm Phàm ở bên cậu ta.

Sau hỏa táng còn phải nhặt cốt, cũng là Nhiễm Phàm nhặt cùng cậu ta.

Đêm đó, hai người đứng ngoài nhà tang lễ hẻo lánh đến nửa đêm, trên đầu là bầu trời đầy sao. Giang Mân Ngọc nói với Nhiễm Phàm:

“Anh biết không, thật ra em hận bà ta đến chết. Ngày nào em cũng mong bà ta chết.”

“Từ nhỏ đến lớn, điều em ghét nhất là bị hỏi mẹ em là ai, bị nói là em giống bà ta.”

Nhiễm Phàm nắm tay cậu ta, nói:

“Hai người không giống nhau.”

Giang Mân Ngọc im lặng. Rồi vào một thời khắc đã khuya không biết là bao lâu, cậu ta quay người bật khóc.

Đương nhiên cậu ta không giống mẹ mình.

Mẹ cậu ta cả đời tự thổi phồng bản thân giỏi thao túng lòng người, được bao nhiêu người yêu mến. Nhưng thực tế, người bên cạnh bà đến rồi đi đều là gặp dịp thì chơi, những ai nhìn thấu con người thật của bà thì không yêu bà.

Còn cậu ta thì khác. Cậu ta có Nhiễm Phàm. Nhiễm Phàm, dù thế nào đi nữa thì cũng sẽ vĩnh viễn yêu cậu ta.

“Anh phải ở bên em cả đời.” Giang Mân Ngọc đòi hỏi một lời hứa.

“Cả đời này chúng ta không bao giờ rời xa nhau.”

Nhiễm Phàm nhìn cậu ta qua màn nước mắt, đáp:

“Được.”

Khi ấy, Giang Mân Ngọc thật lòng. Chỉ là trọng lượng của lời hứa đó, không biết từ khi nào đã trở nên nhẹ bẫng.

Còn lúc này đây, trọng lượng ấy lại chậm rãi hiện lên, đè nặng trong lòng cậu ta.

Giờ này Nhiễm Phàm đang làm gì?

Hình như bọn họ đã chia tay bảy tháng. Nhiễm Phàm sống có ổn không?

Giang Mân Ngọc nghĩ: cậu ta không hối hận, cậu ta chỉ tò mò.

Con người phải bước về phía cậu ta. Lựa chọn của cậu ta không sai, hắn chỉ muốn biết mà thôi, biết rồi thì sẽ không còn vướng bận nữa.

Sáng hôm sau, Giang Mân Ngọc trở lại thành phố S.

Vẫn là một mình, lén lút đến khu chung cư nơi cậu ta và Nhiễm Phàm từng sống.

Cậu ta không định quấy rầy Nhiễm Phàm, chỉ muốn đứng từ xa nhìn anh một cái. Không ngờ vừa đến cửa tòa nhà đã gặp một thanh niên, mời cậu ta cùng vào.

“Anh ở tòa nào, ở tầng mấy?”

“Tôi mới mua nhà gần đây, vừa trang hoàng xong, sau này chúng ta là hàng xóm rồi.”

“Dáng anh đẹp thật đấy, người mẫu à? À đúng rồi, tôi ở tầng 16 bên này.”

Giang Mân Ngọc đeo khẩu trang, vóc dáng vẫn nổi bật. Cậu ta không muốn nói chuyện nhiều với người lạ, nhưng nghe đến đây thì đột ngột dừng lại:

“Anh nói gì cơ?”

Thanh niên cũng ngẩn ra:

“Sao vậy?”

Hai người nói thêm vài câu, đầu Giang Mân Ngọc choáng váng từng cơn. Đến cả việc mình rời đi thế nào, cậu ta cũng không nhớ rõ.

Cậu ta chưa từng nghĩ tới, cũng chưa từng dám nghĩ tới khả năng Nhiễm Phàm sẽ bán căn nhà đó.

Căn nhà mà hai người cùng nhau chọn, cùng nhau trang hoàng, cùng nhau ở suốt một thời gian dài.

Nghĩ kỹ thì cũng hợp lý. Họ đã chia tay, Nhiễm Phàm bị tổn thương, không chịu nổi nỗi đau.

Nhưng tâm trạng Giang Mân Ngọc chập chờn khó yên, mãi không chấp nhận được, gần như xuất hiện cơn hoảng loạn, mồ hôi lạnh từng đợt toát ra.

Giữa đường cái, cậu ta lấy điện thoại ra, bỏ chặn Nhiễm Phàm khỏi danh sách đen. Chuông báo liên tục vang lên, nhận được vô số tin nhắn từng bị cậu ta chặn.

Nhìn những tin nhắn Nhiễm Phàm gửi đứt quãng, dừng lại từ mấy tháng trước, ngón tay Giang Mân Ngọc run nhẹ. Cậu ta lẩm bẩm không sao, không sao cả.

Cậu ta nên về nhà trước đã, chuyện gì cũng để sau.

Nhưng hành động thì lại khác, trưa hôm đó, cậu ta tìm đến bệnh viện thú cưng.

Nhân viên bệnh viện ngạc nhiên đáp:

“Anh tìm Nhiễm Phàm à? Bác sĩ Nhiễm đã từ chức từ vài tháng trước rồi.”

Ngay sau đó, người kia nhìn cậu ta đầy kinh ngạc:

“Anh… anh là Giang Mân Ngọc phải không?”

“Trời ơi, bác sĩ Nhiễm giấu kỹ thật đấy… Anh Giang, tôi có thể hỏi không? Anh và bác sĩ Nhiễm là quan hệ gì? Chẳng lẽ là họ hàng xa?”

Giang Mân Ngọc không thể trả lời. Bởi vì chính cậu ta cũng đang tự hỏi mình:

Giang Mân Ngọc, Nhiễm Phàm có quan hệ gì với mày?

Cậu ta nghĩ câu hỏi này rất khó, nhưng đáp án trong lòng lại đến nhanh đến lạ.

Nhiễm Phàm từng là mẹ cậu ta, là anh trai cậu ta, là bạn bè cậu ta, là người yêu của cậu ta.

Nhiễm Phàm, chính là toàn bộ gốc rễ tình cảm của cậu ta nơi cõi nhân gian này.

Rốt cuộc cậu ta đang làm cái gì vậy?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...