24:
Đó là một ngày đầu đông đầy nắng.
Không khí tuy lạnh, nhưng ánh mặt trời lại ấm áp, rực rỡ. Từ mái vòm cao chiếu xuống, ánh sáng lan tỏa khắp căn nhà, sáng trưng một khoảng.
Cả sảnh rộng mấy trăm mét được vây tròn bởi vô số hoa tươi màu phấn trắng mềm mại, tỏa ra một cảm giác lãng mạn và thiêng liêng không gì sánh được.
Số hoa này đều được vận chuyển bằng đường hàng không từ các trung tâm hoa tươi trên khắp thế giới, đã được đặt trước từ rất lâu. Để tạo nên khung cảnh hoành tráng hôm nay, chi phí tiêu tốn không dưới bảy, tám chục triệu.
Một người đàn ông trung niên ăn mặc nhã nhặn vừa xem xét bố trí vừa nhấp rượu, tai lắng nghe hai vị phu nhân bên cạnh đang rôm rả buôn chuyện.
Không trách các bà ấy ở yến tiệc nhà họ Lê lại bàn chuyện chủ nhà hăng say đến vậy. Gần một năm nay, nhà họ Lê quá nhiều biến động.
Đầu tiên là Lê Ương tìm lại được đứa con trai ruột thất lạc nhiều năm. Sau đó là cây vạn tuế nở hoa, Lê Ương có đối tượng mới, còn có cả đứa trẻ mới sinh.
Tìm hiểu kỹ hơn mới biết, đối tượng ấy lại là đàn ông, hơn nữa còn tự mình mang thai.
Chuyện này đúng là quá chấn động.
Nhưng ai ngờ đó mới chỉ là bắt đầu.
Từ mấy tháng trước, đứa con trai ruột từng thất lạc kia không biết có phải bất mãn vì Lê Ương thiên vị bạn đời mới và đứa con mới hay không, sự nghiệp thì không lo, cứ thỉnh thoảng lại chạy tới nhà họ Lê gây chuyện.
Lê Ương cũng không phải người dễ chịu. Hắn nói không cho con trai lớn vào nhà là tuyệt đối không cho, còn thuê mấy vệ sĩ canh giữ. Hễ thấy người là bắt.
Bắt được cũng không đánh không mắng, chỉ lái xe chở đi mấy trăm cây số, ném vào vùng hoang dã, rồi để con trai lớn tự đi bộ mấy chục cây số tìm xe về.
Đến ngày vợ nam của Lê Ương sinh con thì đứa con trai lớn ấy cũng tới.
Theo lời người trong cuộc, nghe nói khi vợ nam sinh cho Lê Ương một cậu con trai, Lê Ương còn chưa kịp phản ứng thì con trai lớn đã ngồi xổm bên cạnh khóc trước. Hai người còn cãi nhau ngay tại chỗ, chẳng ai nể mặt ai, cũng chẳng buồn giả vờ hòa nhã.
“Càng làm vậy càng khiến Lê Ương chán ghét thôi, không biết thằng con lớn ấy nghĩ gì nữa.”
“Người ta có tiền, có tài, có ngoại hình, cô để ý cậu ta nghĩ gì làm gì? Chẳng phải Lê Ương hồi trẻ cũng hoang đường như vậy sao. Dù sao chúng ta xem náo nhiệt là được.”
“Ôi, hôm nay Giang Mân Ngọc có tới không nhỉ? Liệu có gặp được không? Mọi người đều nói cậu ta là đàn ông mà đẹp như hoa.”
Chắc là sẽ tới, nhưng nếu nghĩ có thể nhìn thấy thì coi thường Lê Ương quá rồi. Hôm nay là hôn lễ của ông ta, xong xuôi còn là tiệc đầy tháng con út. Trường hợp quan trọng thế này thì không thể để xảy ra bất kỳ sai sót nào.
Người đàn ông trung niên đang nghĩ ngợi thì nghe hai vị phu nhân gọi mình.
“Ông Vương, sao ông nghe mà không nói gì thế? Đừng làm bộ nữa, kể cho bọn tôi nghe xem, vợ nam của Lê Ương trông thế nào?”
Người họ Vương lập tức cười, nghiêng người lại gần, làm ra vẻ miễn cưỡng tham gia câu chuyện.
“Ảnh cưới chẳng treo ở tiền sảnh kia à? Không thì nhìn bàn kia kìa, thấy ông anh đó không? Đó là cô dâu, à không, là bố của Nhiễm Phàm. Còn người phụ nữ mặc sườn xám bên cạnh là mẹ cậu ấy…”
Bên ngoài tán chuyện rôm rả, bên trong vệ sĩ đã bắt đầu bận rộn.
Đúng như Lê Ương đã dặn từ trước, hễ thấy Giang Mân Ngọc đến thì lập tức đưa vào phòng chờ. Gần đến giờ làm lễ, Giang Mân Ngọc xuất hiện. Nhưng dường như mục đích của cậu ta chỉ là gặp Lê Ương, không xung đột với vệ sĩ nên giúp bọn họ bớt được không ít việc.
Hai cha con gặp nhau trong phòng khách.
Nhạc nhẹ được chọn cho hôn lễ vang lên, du dương như mộng.
Hai người bọn họ có không ít cơ hội gặp mặt, ban đầu Giang Mân Ngọc nhìn Lê Ương như kẻ thù không đội trời chung, dần dần, cơn phẫn nộ không còn bộc lộ quá rõ ràng.
Nhưng Lê Ương biết, hôm nay Giang Mân Ngọc nhất định sẽ bùng nổ. Bởi ngày này rất đặc biệt, là chút ánh sáng hy vọng giả tạo cuối cùng mà cậu ta còn có thể níu giữ.
“Tôi không thiếu nợ gì cậu cả. Dù sao cũng là hôn lễ của cha mình, đến một chút sắc mặt tốt cũng không mang theo à?”
Lê Ương cười, mở lời.
Giang Mân Ngọc nhìn hắn, cũng cười, nụ cười đầy mỉa mai lạnh lẽo:
“Cha? Ông xứng làm cha à? Có người cha nào lại thừa lúc bạn trai cũ của con trai bị tổn thương mà nhân cơ hội chen vào không?”
“Ông đúng là ngụy quân tử, ngoài mặt đạo mạo, bên trong dơ bẩn.”
Lê Ương dựa vào sofa, trọng tâm nghiêng sang một bên, một tay chống cằm. Tư thế lười nhác ấy đặt trên người hắn lại giống như cả thế gian đều nằm gọn trong lòng bàn tay.
Giang Mân Ngọc căm ghét nhất chính là dáng vẻ đó.
“Sao ông không nói gì? Ông câm rồi à?”
“Cướp bạn trai của con trai, đêm đến ông ngủ yên được sao? À, đương nhiên là ngủ được rồi, ông vốn là lão súc sinh ích kỷ!”
Lê Ương vẫn im lặng. Càng như vậy, Giang Mân Ngọc càng bực bội.
Cậu ta ghét thái độ này của Lê Ương, như thể cậu ta đứng dưới chân núi, còn Lê Ương ở trên đỉnh cao, ánh mắt nhìn xuống vĩnh viễn pha lẫn sự thương hại và khinh miệt.
Cuối cùng, Lê Ương cũng mở miệng.
Hắn rút một tờ giấy ăn trên bàn, đưa trước mặt Giang Mân Ngọc:
“Mân Ngọc, thấy tờ giấy này không? Cậu cũng yếu ớt như nó vậy.”
“Tôi có thể nghĩ ra rất nhiều cách để bóp nát cậu. Ví dụ như thế này, bây giờ cậu giống mẹ cậu y như đúc, không gánh vác trách nhiệm, cực kỳ ích kỷ, nhưng lại đứng ở vị trí đạo đức để chỉ trích người khác ích kỷ.”
“Nhưng tôi không muốn làm vậy.”
Lê Ương hỏi: “Cậu có nghĩ thế giới này xoay quanh cậu không?”
“Tôi thì không. Cậu có từng nghĩ chưa, sự thù hận và mong muốn tấn công mãnh liệt như vậy không khiến cậu trông mạnh mẽ hơn, mà chỉ làm cậu càng yếu đuối.”
“Cậu không thể đánh bại tôi, cũng không thể lấy lại những gì đã mất, càng không thể sửa chữa sai lầm của mình. Cậu chỉ đang khiến bản thân trở nên đáng thương.”
Giang Mân Ngọc như bị lăng trì. Những bí mật sâu nhất trong linh hồn mà chính cậu ta cũng không dám nhìn thẳng bị lôi ra, bị giẫm nát dưới chân. Cậu ta gần như thẹn quá hóa giận: “Ông không nhìn lại tuổi mình sao, ông còn sống được mấy năm nữa? Sớm muộn gì ông cũng chết thôi!”
“Rồi sao?” Lê Ương hỏi. “Đợi tôi chết rồi, Nhiễm Phàm sẽ quay lại yêu cậu à?”
“Cậu còn chưa nhận ra sao? Quãng đời còn lại của em ấy chỉ yêu mình tôi thôi. Dù tôi có chết cũng không thay đổi.”
“Nhiễm Phàm là người như vậy. Tình yêu của em ấy chính là như thế. Cậu hẳn là người hiểu rõ điều này nhất.”
Không gian lặng như tờ.
Giang Mân Ngọc cắn chặt răng, đôi mắt đỏ ngầu.
Đột nhiên có tiếng mở cửa.
Nhiễm Phàm mặc bộ vest trắng vừa vặn, ôm một đứa trẻ bước vào.
Vì Lê Ương cố ý ngăn cản nên đã lâu rồi Giang Mân Ngọc không gặp anh. Lúc này Nhiễm Phàm trông khí sắc cực tốt, việc đàn ông sinh con dường như không hề khiến anh hao tổn, trái lại còn khiến anh toát lên ánh sáng, gương mặt rạng rỡ, tràn đầy hạnh phúc.
“Hai người đang nói chuyện à?”
Không khí rõ ràng không ổn, nhưng khí chất quanh Nhiễm Phàm lúc nào cũng dịu dàng. Anh ôm đứa bé trong lòng, như vô tình lại như cố ý, mỉm cười nói:
“Bé cưng, con xem đây là ai này, là ba đó, còn ai nữa nhỉ? À đúng rồi, là anh trai.”
Anh trai.
Hai chữ như máu.
Giang Mân Ngọc không chịu nổi nữa, vội vã rời khỏi phòng khách.
Lê Ương không nhìn theo bóng lưng cậu ta mà đứng dậy đón lấy đứa trẻ, đặt một nụ hôn lên trán Nhiễm Phàm.
“Khó khăn lắm con mới ngủ, đừng làm con tỉnh.” Thấy Nhiễm Phàm còn nhìn ra ngoài cửa, hắn nói: “Lo lắng à?”
“Ừ.”
“Chắc nó sẽ không quay lại nữa. Nếu em không yên tâm thì tôi cho người theo sau.”
Nhiễm Phàm gật đầu, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Lê Ương không rời.
Lê Ương ôm con cười với anh:
“Sao thế?”
Nhiễm Phàm nói từ tận đáy lòng:
“Thứ ngài, ngài thật sự là người có sức mê hoặc nhất trên đời này.”
“Mê hoặc em rồi à?”
“Ừ, rất mê hoặc.”
Hai người hôn nhau.
Không lâu trước đó, Lê Ương vừa đón sinh nhật bốn mươi tuổi cùng Nhiễm Phàm. Lúc này, hắn cảm thấy tim mình đập rộn ràng, hệt như thời niên thiếu ngông cuồng nhất.
Hắn biết đó là cảm giác gì, hắn đã chìm trong bể tình rồi.
“Mân Ngọc rồi sẽ khá hơn thôi, chỉ là cần thời gian.”
Nhiễm Phàm không đáp lời, chỉ chăm chú nhìn người trước mặt, chân thành nói:
“Thưa ngài, ngài là chồng của em. Ngài là quan trọng nhất.”
Đuôi mắt Lê Ương cong lên, khẽ cười:
“Phàm Phàm, căng thẳng không?”
“Nếu ngài nắm tay em thì em sẽ đỡ hơn.”
“Được, vậy chúng ta nắm tay nhau.”
Hai người lại hôn nhau, rồi mang theo sinh mệnh mới, cùng nhau bước về phía ánh sáng.
XONG CHÍNH TRUYỆN
