Sau đó là buổi tụ họp gia đình ở nhà Lê Ương và Nhiễm Phàm, Giang Mân Ngọc vẫn đến.
Đây là lần đầu tiên cậu ta đặt chân tới nơi này, nhưng đã nghe nói không ít về căn nhà ấy. Nghe những vị khách từng dự hôn lễ của hai người kể lại, rằng trong đám cưới, Lê Ương đã nói rất nhiều chuyện thú vị xoay quanh những lời đồn về việc hai người yêu đương hẹn hò trong từng căn phòng ở đây.
Giang Mân Ngọc chẳng có tâm trạng tham quan căn nhà tràn ngập dấu vết sinh hoạt của họ. Ánh mắt chỉ tìm kiếm Nhiễm Phàm.
Cuối cùng, cậu ta thấy người kia trong một phòng giải trí.
Có vẻ căn phòng vốn dĩ dùng để đánh bài, chơi bóng, giờ đây toàn bộ bàn ghế đều bị đẩy sát vào góc, ở chính giữa được đặt một chiếc máy may.
Nhiễm Phàm mặc một chiếc sơmi sáng màu kiểu ở nhà, đang cúi đầu ngồi trước máy may khâu vá thứ gì đó.
Giang Mân Ngọc đứng sững nhìn bóng lưng ấy một lúc lâu, ánh mắt hạ xuống nhìn vật trên bàn.
Cậu ta nói:
“Nhìn giống đồ cho con gái mặc.”
Đó là một chiếc váy nhỏ màu hồng phấn.
Nghe thấy tiếng, Nhiễm Phàm dừng tay, quay đầu lại nhìn cậu ta, mỉm cười đáp:
“Ừ, đúng là cho con gái.”
Giang Mân Ngọc sững người:
“Con gái ở đâu ra?”
“Bây giờ thì chưa có, nhưng sắp tới sẽ có thôi.”
Mi mắt Giang Mân Ngọc giật mạnh một cái. Trong khoảnh khắc ấy, cảm xúc trong lòng cậu ta phức tạp đến khó diễn tả.
“Anh lại mang thai nữa à?”
Cậu ta không kìm được mà nổi giận, trước mắt tối sầm, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: tên khốn Lê Ương chịu dùng biện pháp an toàn thì chết hay sao?
Sau đó Nhiễm Phàm nói tiếp:
“Chưa đâu, nhưng có dự định sinh thêm một đứa. Ngài cũng bảo cơ thể tôi còn yếu, sớm nhất cũng phải sang năm. Tôi nghĩ dù không phải bây giờ thì tranh thủ chuẩn bị trước lúc rảnh rỗi cũng chẳng có gì xấu.”
Giang Mân Ngọc im lặng vài giây rồi cau mày: “Một đứa còn chưa đủ sao? Sinh nhiều thế làm gì?”
“Cũng chẳng vì làm gì cả.” Nhiễm Phàm không tìm được lời thích hợp bèn thôi không giải thích, chỉ để lộ một nụ cười ôn hòa.
Hồi còn nhỏ, cha mẹ anh ly hôn, sau đó mẹ anh có gia đình mới, có con mới. Cha anh tuy không tái hôn nhưng cũng chưa bao giờ có thể ở bên anh lâu dài. Giờ đây, vì Nhiễm Phàm có con nên những người thân vốn tản mác khắp nơi lại dần dần qua lại, sum họp.
Mỗi lần nhìn thấy cha mẹ đến thăm, Nhiễm Phàm đều có cảm giác như đang mơ.
Dù sinh ra hay nhận nuôi một đứa trê đều là chuyện vất vả. Nhưng cũng ở độ tuổi trưởng thành này, anh lại một lần nữa cảm nhận được khát vọng về một mái nhà từng không có được khi còn là thiếu niên. Sự xuất hiện của đứa trẻ cùng niềm vui mà nó mang lại đều là những điều trước kia Nhiễm Phàm chưa từng nghĩ tới, nhưng lại nhận được quá nhiều từ đó.
Và trong quá trình yêu thương một đứa trẻ, cũng như trong hành trình trao đi tình yêu cùng Lê Ương, anh lại thu hoạch được một sự thỏa mãn mới, giống như đang yêu lại chính bản thân mình thuở ấu thơ.
“Tôi thật sự rất thích trẻ con… Cậu cứ coi như tôi sợ cô đơn đi.” Nhiễm Phàm cười nói.
Đúng vậy, cả cậu ta lẫn Nhiễm Phàm đều là những người sợ cô đơn, nên khi còn trẻ mới khao khát cần đến nhau đến thế.
Giang Mân Ngọc không nói thêm gì nữa, lặng lẽ phụ dọn cơm. Mãi đến khi sắp rời đi, cậu ta mới gọi Lê Ương ra nói chuyện riêng.
“Ít nhất trong hai năm tới đừng sinh thêm được không? Nhiễm Phàm là đàn ông chưa đâu phải sắt thép! Sinh mồ làm gì có chuyện hồi phục dễ dàng như vậy.”
Lê Ương cũng nghĩ như thế, chỉ cười nhẹ một cái.
Ánh mắt của người đàn ông lớn tuổi ấy vẫn sắc bén như xưa, chỉ liếc một cái đã nhìn thấu người khác. Dưới ánh mắt đó, Giang Mân Ngọc cảm thấy khó chịu, nói xong liền quay người rời đi.
Nhưng vừa mới bước đi đã bị gọi lại.
“Mân Ngọc.”
Lê Ương nói:
“Dương Dương rất thích cậu, rảnh rỗi thì ở lại chơi với thằng bé nhiều hơn.”
Dương Dương là tên gọi ở nhà của đứa trẻ, tên đầy đủ là Lê Thiên, biệt danh là Tiểu Thái Dương.
Giang Mân Ngọc cười, cười vì tức giận:
“Ông Lê, tôi với ông có quan hệ huyết thống thật, nhưng chuyện tôi là bạn trai cũ của Nhiễm Phàm thì cả đời cũng không thay đổi. Ông bảo tôi trông con cho hai người à? Ông điên rồi đúng không?”
Nói xong, cậu ta bỏ đi.
Nhiễm Phàm ôm đứa trẻ, chậm rãi bước đến bên cạnh Lê Ương. Hai người cùng nhìn theo bóng lưng Giang Mân Ngọc.
Vội vã, cô độc, như đang chạy trốn.
Đột nhiên, Nhiễm Phàm nhẹ giọng nói:
“Thưa ngài, em thật sự là một người rất may mắn.”
Giang Mân Ngọc khép lại quá khứ lâu hơn anh tưởng. Tự hỏi lòng mình, Giang Mân Ngọc là người có tính cách hơi cực đoan, nhưng sự cố chấp của Nhiễm Phàm trong tình cảm cũng chẳng kém cậu ta bao nhiêu.
Nếu không gặp được Lê Ương, có lẽ nỗi đau của Nhiễm Phàm còn kéo dài hơn cả Giang Mân Ngọc của hiện tại.
Nghĩ vậy, trong lúc cảm khái, anh khó tránh khỏi cảm thấy bản thân may mắn.
Lê Ương hơi cúi đầu nhìn anh, lắc đầu:
“Phàm Phàm, tôi lại thấy mình may mắn hơn em. May mắn nhất là có Dương Dương cùng em. Nếu không có đứa trẻ này do cơ duyên thì có lẽ chúng ta chẳng thể đi tới ngày hôm nay.”
Đứa trẻ được gọi tên ngoan ngoãn, ngây thơ tựa vào ngực Nhiễm Phàm, trắng trẻo đáng yêu, hơn cả mọi điều tốt đẹp trên đời. Hai người có nó chưa đầy nửa năm, nhưng đã không thể tưởng tượng nổi cuộc đời nếu thiếu nó sẽ rẽ sang hướng nào.
Ánh mắt Nhiễm Phàm dịu xuống. Khi được Lê Ương nhìn chăm chú như vậy, tim anh không ngừng rung động. Anh nghe ra ẩn ý trong lời hắn, nếu không có Dương Dương, cho dù có đêm hôm đó, cũng chưa chắc anh đã chấp nhận sự tiếp cận của Lê Ương.
Hơi thở dần nhẹ lại.
Nhiễm Phàm nghiêm túc gọi Lê Ương một tiếng: “Thật ra em cũng từng nghĩ, nếu không gặp ngài, đến một ngày nào đó Mân Ngọc quay lại tìm em, em sẽ làm gì.”
“Em có tha thứ cho cậu ấy không, có chấp nhận lại không? Em nghĩ, có lẽ là có. Dù em đã bị tổn thương, dù tình cảm chẳng còn như xưa, em vẫn sẽ chấp nhận.”
“Bởi vì em không chịu nổi khi thấy cậu ấy đau khổ.”
“Nhưng em biết, dù Mân Ngọc có yêu em lại lần nữa, có cùng em đi hết đời này, em cũng tuyệt đối không thể hạnh phúc hơn hiện tại.”
Nhiễm Phàm mỉm cười:
“Ở bên ngài, ở bên Dương Dương, mỗi ngày em mở mắt ra đều cảm thấy mình hạnh phúc đến mức sắp chết chìm.”
“Em chỉ biết điều đó thôi, thưa ngài, em”
Lê Ương cúi xuống hôn anh, chặn lại những lời còn chưa nói hết.
Một lúc sau, khi nụ hôn kết thúc, hắn nói:
“Tôi nhất định sẽ yêu em sâu đậm hơn yêu bất kỳ ai.”
Nhiễm Phàm bật cười:
“Sao ngài lại cướp lời của em.”
Ánh mắt Lê Ương sâu như biển:
“Ừ, cướp lời là không tốt, phạt tôi tối nay tắm cho con. Tính Dương Dương y như lừa con, để nó thay em trút giận.”
Nhiễm Phàm cười, đứa trẻ được Lê Ương bế đi.
Hai vợ chồng nắm tay nhau cùng đi ra phòng khách.
Đêm đó, Lê Ương tắm cho Dương Dương. Trong phòng tắm, tiếng động của hai cha con vang lên không ngớt.
Lúc này, Nhiễm Phàm ở trong phòng ngủ nghe bài giảng online. Năm trước anh đã thi đỗ cao học như mong muốn, tuy là hệ không chính quy toàn thời gian, nhưng theo kế hoạch thì sau khi lấy được bằng, khả năng cao Nhiễm Phàm sẽ mở một phòng khám thú y nhỏ của riêng mình.
Đợi đến khi Lê Ương bế con quay lại, đặt đứa trẻ đang lơ mơ buồn ngủ nằm giữa hai người, cả hai liền nằm đối diện, lặng lẽ nhìn nhau.
Chỉ như vậy thôi cũng đã thấy hạnh phúc, cười không ngừng.
Lê Ương dịu dàng như nước, một vị sếp độc nhất vô nhị lại nói nhỏ như muỗi kêu:
“Nghĩ gì mà cười vui thế?”
“Nghĩ đến mấy hôm trước ông Vương nói với em có người lén uống thuốc Đông y.”
Lê Ương cau mày:
“Ông ta nghỉ hưu sớm quá nên rảnh rỗi, suốt ngày đi nói chuyện thiên hạ.”
Trước thì nói hắn cường tráng, giờ lại nói hắn uống thuốc Đông y, chút mặt mũi của kẻ đang yêu cũng bị vạch trần sạch sẽ.
Nhưng còn lâu mới đến mức tức giận. Nói xong, chính Lê Ương cũng bật cười.
Nhiễm Phàm hỏi:
“Thưa ngài, ngài cười gì vậy?”
“Nhớ lại hồi trẻ, thấy mấy người đàn ông lớn tuổi cưới vợ nhỏ tuổi, tôi đã mắng họ không biết xấu hổ. Giờ thì thành boomerang đập trúng đầu mình.”
Nhiễm Phàm không nói gì, tiếp tục cười.
Lê Ương lại hỏi:
“Thế em cười cái gì.”
Nhiễm Phàm đáp:
“Em nhớ trong phim truyền hình có nhân vật nói đàn ông lớn tuổi rất tốt và biết thương người.”
“Hay thật, giờ thì không dỗ tôi nữa mà nói thẳng tôi già rồi.”
“Đang định dỗ ngài đây. Làm chồng rồi thì cũng không nên nóng tính quá.”
Hai người cười qua cười lại, nói nói đùa đùa. Chẳng biết bao lâu, tay cả hai đều đặt lên người đứa trẻ, rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Đứa trẻ với vẻ ngoài như thiên thần lại có tính cách nóng nảy không chịu nổi áp lực nặng nề từ hai ông bố. Nó xoay người một cái thật mạnh, “bịch” một tiếng đập vào gối, ư ử hai tiếng rồi tiếp tục ngủ.
Đêm lạnh như nước. Lúc này chỉ có ba người họ.
Ba năm sau thì sẽ thành bốn người.
Số người thay đổi, nụ cười vẫn vậy. Chỉ có một con mèo mập lùn và tròn vo là áp bụng vào cửa lặng lẽ canh giữ.
HẾT TRUYỆN
