9:
Phòng tắm trong phòng ngủ chính nhà Nhiễm Phàm được thiết kế với hai bồn rửa mặt song song, đủ chỗ cho hai người đứng cạnh nhau đánh răng rửa mặt. Nhưng với Lê Ương mà nói thì không gian ấy vẫn hơi chật.
Một buổi sáng mới bắt đầu từ đây.
Khi Lê Ương gần rửa mặt xong, Nhiễm Phàm bước vào.
Cả hai đều ngầm hiểu, không ai nhắc đến chuyện tối qua. Nhiễm Phàm cúi đầu nhìn sàn nhà, giọng nhỏ và hơi gấp: “Hơi muộn rồi, tôi phải đi làm đây.”
Lê Ương nói:
“Tôi tưởng cậu đang nghỉ.”
“Đang nghỉ, nhưng trong tiệm có việc cần tôi qua.”
“Tôi đưa cậu đi.”
Hai người đổi chỗ cho nhau, Nhiễm Phàm bước vào rửa mặt đánh răng.
Tiếng nước vừa vang lên, giọng anh lại khe khẽ vọng ra, gấp gáp như đang giải thích: “Không phải tôi kiếm cớ đâu.”
Lê Ương cười, không đáp.
Hắn thấy sống lưng Nhiễm Phàm thẳng tắp, sau đó quay người bước đi.
Đi được mấy bước thì lại dừng rồi quay đầu nhìn. Nhiễm Phàm mặc áo sơ mi trắng, đã mặc quần dài rồi, đôi chân thon dài, lưng hơi cong về phía trước.
Làn da anh được che kín không để lộ một góc nào, nhưng đường nét cơ thể vẫn hiện rõ, mềm mại, liền mạch như một chuỗi nốt nhạc nhẹ.
Đêm qua, trong cơn say khóc lóc kể lể, Nhiễm Phàm liên tục nhắc đến Giang Mân Ngọc, và luôn xoay quanh từ tuổi trẻ.
Như thể Giang Mân Ngọc vẫn đang ở tuổi trẻ, còn Nhiễm Phàm thì đã bị thời gian bỏ lại phía sau, mài mòn phai nhạt.
Nhưng trong mắt Lê Ương, anh cũng rất trẻ.
Trẻ đến như vậy.
Một cơ thể mềm dẻo, đầy sinh lực.
Ngày nghỉ, bệnh viện thú cưng không có nhân viên khác. Nhiễm Phàm đến vừa vặn mở cửa trực ban.
Trước kỳ nghỉ, những con vật nằm viện đã lần lượt khỏi bệnh và được đón về nhà. Lúc này không có ca khám nào, Nhiễm Phàm vào thẳng khu chuồng khám, thả ra một con mèo mướp lớn lông bóng mượt.
Con mèo to cỡ một con chó nhỏ, lười biếng duỗi người trên sàn, rồi lăn lộn dưới chân Nhiễm Phàm làm nũng.
Anh vừa v**t v* nó, vừa dọn cát mèo, thêm thức ăn mới.
“Mèo hoang à?” Lê Ương nhìn thấy vết cắt trên tai con mèo.
“Vâng, được cứu hộ mấy năm trước. Sau khi triệt sản thì ở lại đây luôn. Vì tôi muốn giữ nó nên ngày thường tôi chăm nhiều hơn.”
“Không tìm người nhận nuôi sao?”
“Có tìm, nhưng đến lúc sắp đi thì lại không nỡ, nên không đưa nữa.”
Lê Ương nhìn ra anh rất thích con mèo này: “Vậy sao không mang về nhà nuôi luôn?”
Nhiễm Phàm vừa thay nước cho con mèo mập, nghe vậy tay chợt khựng lại: “Mân Ngọc bị dị ứng lông mèo.”
Không chỉ thế. Giang Mân Ngọc từ nhỏ đã thích những thứ gọn gàng, đẹp đẽ. Tập tính của mèo khó tránh khỏi việc cào hỏng đồ đạc, dù là điểm nào thì với Giang Mân Ngọc cũng đều không thể chấp nhận.
“Bây giờ cậu có thể mang nó về nuôi rồi.”
Nuôi mèo là trách nhiệm lâu dài, một khi đã nhận thì không thể bỏ giữa chừng. Với tính cách của Nhiễm Phàm lại càng không thể. Một khi mang về nhà thì sẽ không thể đưa đi nữa.
Về mặt ý nghĩa, lời này mâu thuẫn với suy nghĩ rằng Giang Mân Ngọc có thể sẽ quay đầu, rằng Nhiễm Phàm nên cho cậu ta thêm thời gian.
Lê Ương không biết Nhiễm Phàm có nhận ra hay không. Hắn cúi xuống, ngồi xổm cạnh anh.
Nhiễm Phàm tưởng hắn muốn vuốt mèo nên rút tay lại, nhường ra cả cái bụng mềm mại của nó. Nhưng không ngờ Lê Ương nâng tay lên, không chạm vào lông mèo, mà luồn qua tóc anh, rất nhẹ nhàng gạt lại lọn tóc đang rũ xuống.
Tóc không có dây thần kinh, chỉ là những tế bào đã chết.
Vậy mà Nhiễm Phàm lại như bị than hồng l**m qua, da đầu run lên.
Lúc này Lê Ương mới đưa tay vuốt mèo. Nhiễm Phàm nhìn thấy những ngón tay hắn lướt trên người con mèo, bàn tay rộng và dày. Anh liếc mắt nhìn sang, thoáng thấy vóc dáng Lê Ương — cũng cao lớn hơn anh.
Khi hai người ở gần nhau, Nhiễm Phàm có cảm giác vô hình bị áp chế vô hình.
Giang Mân Ngọc cũng có vóc dáng tương tự, nhưng rất hiếm khi mang lại cho anh cảm giác xâm lấn như vậy.
Nhiễm Phàm lại nhớ đến lúc ra khỏi nhà ban nãy, nhìn thấy tài xế của Lê Ương đứng dưới tầng. Vì không biết khi nào Lê Ương cần dùng xe nên người đó đã chờ suốt cả đêm. Khi đối mặt với Lê Ương thì đầu luôn cúi thấp.
Rồi lại nghĩ đến đêm qua, lòng rối bời như một mớ hỗn độn.
“Cảm ơn ngài đã đưa tôi về tối qua.”
Nói xong, Nhiễm Phàm ngừng lại.
Lê Ương nhìn anh, chờ câu sau. Quả nhiên có: “Đã làm ngài mất không ít thời gian, chắc ngài rất bận.”
Lê Ương không trả lời, đứng dậy: “Điện thoại.”
Nhiễm Phàm làm theo, lấy điện thoại ra. Chỉ vài giây sau, Lê Ương quét mã, gửi yêu cầu kết bạn.
Nhiễm Phàm nhìn hắn, gật đầu ra hiệu đã thấy. Lê Ương vẫn đứng yên, cho đến khi tận mắt thấy anh chấp nhận lời mời thì người đàn ông mới nói:
“Đây là số riêng của tôi. Có việc thì liên lạc.”
