Du Thố dường như không hề nhận ra sự bất thường của Đường Hiểu Tinh, nàng cũng chẳng hề lên tiếng thúc giục mà vẫn kiên nhẫn đứng đợi cô đeo xong sợi dây chuyền cho mình.
Đường Hiểu Tinh thầm tự sỉ vả bản thân trong lòng. Mới ngày đầu tiên cô còn dõng dạc bảo Du Thố rằng mình cần chuẩn bị tâm lý, thế mà vừa quay đầu lại, đại não đã bị nhồi nhét đầy những thứ phế liệu không dành cho trẻ em, thật đúng là không có chút định lực nào cả. Du Thố tin tưởng cô như thế, vậy mà cô lại cứ miên man suy nghĩ mấy chuyện đâu đâu, thật quá không nên.
Tự mắng cho mình tỉnh ra, Đường Hiểu Tinh lấy lại bình tĩnh và cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ một cách thuận lợi. Liếc nhìn đồng hồ, hóa ra đã tám giờ năm phút rồi. Nếu không ra cửa ngay thì sẽ không kịp mất. Đường Hiểu Tinh không muốn vì sự chậm trễ của mình mà khiến Du Thố đi làm muộn, để lại một ấn tượng thiếu tin cậy trong mắt nàng.
"Chúng mình xuất phát thôi chị." Đường Hiểu Tinh vỗ nhẹ hai tay rồi đứng dậy.
Du Thố buông tay để mái tóc đen mượt rủ xuống vai, khẽ đáp: "Ừm."
Lúc ra đến cửa, Đường Hiểu Tinh giả vờ tự nhiên nắm lấy tay Du Thố. Thế nhưng vành tai đỏ hồng đã bán đứng sự thấp thỏm trong lòng cô. Cũng may, Du Thố dường như đã quen với những cử chỉ thân mật nhỏ nhặt này, nàng thuận theo để mặc cho cô nắm tay dẫn đi.
Đang giờ cao điểm, thang máy chật ních người, chỉ còn chừa lại một khoảng trống nhỏ xíu. Đường Hiểu Tinh dắt Du Thố vào trong, vì quá đông đúc, sợ nàng bị người ta xô đẩy nên cô đưa tay vòng qua, che chở nàng vào lòng mình. Du Thố không hề kháng cự, ngược lại còn chủ động xích lại gần cô hơn. Nàng thấp hơn Đường Hiểu Tinh một chút, ở khoảng cách gần thế này, hơi thở nhàn nhạt của nàng phả vào cổ cô, trông nàng cứ như đang rúc vào lòng cô, vừa mềm mại vừa ngoan ngoãn.
Đường Hiểu Tinh cúi xuống, nhìn thấy hàng mi khẽ rủ của nàng, chẳng rõ lúc này nàng đang nghĩ gì. Chiếc thang máy giờ cao điểm gần như tầng nào cũng dừng, người đi làm chen chúc ra vào. Khi đến tầng một, Du Thố bị ai đó va vào lưng, thế là không tránh khỏi nhào thẳng vào lòng Đường Hiểu Tinh.
Cú va chạm ấy chẳng làm Đường Hiểu Tinh thấy đau, cô theo bản năng vòng tay ôm chặt lấy nàng. Cơ thể Du Thố thực sự rất mềm mại, vai gầy eo thon. Mảnh mai quá, Đường Hiểu Tinh thầm nghĩ, sau này nhất định phải bồi bổ cho vợ nhiều thịt một chút, ăn béo lên mới khỏe mạnh được. Cảm nhận được sự tiếp xúc mềm mại qua mấy lớp vải áo, Du Thố đỏ mặt cúi gầm đầu xuống. Đợi đến khi thang máy vắng bớt người, nàng mới lập tức lùi lại một bước.
Trong thang máy vẫn còn hai người hàng xóm đang cúi đầu chơi điện thoại, họ chẳng hề nhận ra bầu không khí mập mờ giữa hai người. Cảm giác trống trải khi vòng tay không còn ôm lấy nàng khiến Đường Hiểu Tinh thoáng hụt hẫng. Nhưng cô cũng biết, ở nơi công cộng mà thân mật quá mức sẽ không hay, hơn nữa họ cũng chưa thân thiết đến mức có thể tự nhiên ôm ấp nhau lâu như vậy. Cô ngước nhìn con số tầng đang nhảy trên bảng điều khiển, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Vài giây sau, thang máy dừng ở tầng hầm hai. Cô lại đưa tay về phía Du Thố như một thói quen. Du Thố lén liếc nhìn cô một cái rồi lặng lẽ nắm chặt lấy bàn tay ấy. Chỉ một hành động nhỏ nhoi này thôi cũng đủ khiến Đường Hiểu Tinh thấy lòng mình ngọt ngào như vừa ngậm một viên kẹo bạc hà, vị thanh mát lan tỏa tận tâm can.
Đến bên xe, Đường Hiểu Tinh nhanh chân bước lên mở cửa ghế phụ cho Du Thố, sau đó còn cúi người giúp nàng thắt dây an toàn. Du Thố trước sau vẫn luôn là vẻ ngoan ngoãn, điềm tĩnh ấy, dường như Đường Hiểu Tinh nói gì nàng cũng nghe, dung túng cho mọi sự tiếp cận và sự ân cần có phần "được đằng chân lân đằng đầu" của cô. Ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt tỏa ra từ người nàng, lòng Đường Hiểu Tinh cứ ngứa ngáy xốn xang. Nhưng sợ làm nàng phật ý, cô phải nén lại khao khát muốn hôn lên đôi gò má ấy, lặng lẽ đóng cửa xe rồi vòng qua ghế lái, sắm vai một tài xế tận tụy và đáng tin.
Khi gần đến địa chỉ Du Thố đưa, nàng lên tiếng: "Cho chị xuống ở giao lộ phía trước nhé, xe đi vào đó khó quay đầu lắm, chị đi bộ vài bước là tới rồi."
Đường Hiểu Tinh nghe lời tấp xe vào lề đường. Khi Du Thố định mở dây an toàn, cô mới giả vờ tự nhiên nói: "Lúc nào xong việc chị cứ gọi cho em nhé, nếu hoàn thành buổi tập sớm em sẽ qua đón chị." Nói đoạn, cô còn "biết rồi còn hỏi": "Mà chị đã lưu số điện thoại của em chưa nhỉ?"
"Chưa nữa." Du Thố cũng sực nhớ ra, có chút ngượng ngùng.
Mưu kế đã thành công, Đường Hiểu Tinh híp mắt cười: "Không sao, để em đọc cho chị lưu, xong chị nháy máy qua cho em nhé."
Du Thố làm theo, nháy máy sang số của cô. Tiếng chuông điện thoại trong hộc chứa đồ vang lên, Đường Hiểu Tinh lập tức lấy ra, lưu dãy số đỏ rực vừa hiện lên với cái tên: Vợ Thố Thố. Thiết lập xong, cô còn hỏi thêm: "WeChat của chị có liên kết với số điện thoại này không?"
Du Thố gật đầu xác nhận. "Vậy được rồi, lát nữa em sẽ kết bạn, chị nhớ đồng ý nhé." Đường Hiểu Tinh giơ điện thoại lên vẫy vẫy: "Chị vào làm đi kẻo muộn đấy."
Đưa mắt nhìn theo bóng lưng Du Thố đến khi nàng khuất sau góc cua, Đường Hiểu Tinh mới vội vàng mở WeChat, nhập số điện thoại vừa rồi vào thanh tìm kiếm. Hình đại diện là một chú thỏ trắng hoạt hình, trông đơn thuần đáng yêu y hệt chủ nhân của nó vậy. Cô mỉm cười, nhấn nút kết bạn.
Vừa quẹo qua góc đường, điện thoại của Du Thố đã vang lên tiếng thông báo. Nhìn thấy lời mời kết bạn từ Đường Hiểu Tinh, nàng quay đầu lại nhìn, nhưng chiếc xe đã hòa vào dòng người và biến mất sau cột đèn giao thông. Một vệt cười hiện lên trên môi nàng. Ánh mắt nàng sáng long lanh, bước đi còn tung tăng nhún nhảy đầy vui vẻ. Thế nhưng nàng không nhấn đồng ý ngay, mà đợi đến khi bước qua cánh cổng sắt lớn của một khu chung cư cao cấp mới nhấn nút chấp nhận.
Khu này nằm biệt lập giữa phố thị ồn ào, an ninh cực kỳ nghiêm ngặt. Du Thố đi xuyên qua khuôn viên vắng vẻ để vào sảnh tòa nhà, quét thẻ thang máy để lên tầng. Thang máy dừng lại ở một căn hộ riêng biệt, mở ra là một ban công nhỏ độc lập. Du Thố bước ra khỏi thang máy, điềm nhiên nhấn mã số mở khóa cửa chống trộm.
Cánh cửa mở ra, bố cục quen thuộc đập vào mắt, Du Thố đã trở lại căn hộ mà nàng từng sống một mình suốt nhiều năm qua.
Nàng bảo Đường Hiểu Tinh đưa mình đến đây vì nàng thường xuyên làm việc tại địa chỉ này. Đường Hiểu Tinh cứ ngỡ Du Thố cũng giống cô, phải tất bật chấm công cho kịp giờ làm lúc chín giờ sáng, nhưng thực tế thời gian của Du Thố vô cùng tự do, nàng có thể hoàn toàn chủ động quyết định khi nào thì bắt đầu công việc.
Trước khi kết hôn với Đường Hiểu Tinh, nàng vừa hoàn tất một loạt tranh ký tên cho bộ sách mới nên tạm thời chưa có dự định sáng tác tiếp theo, bởi thế khoảng thời gian này tương đối thong thả. Một tuần nàng chỉ cần làm việc hai ba ngày, thời gian còn lại sẽ đi dạo quanh đây đó để tích lũy linh cảm cho những tác phẩm tương lai.
Căn hộ rất rộng, diện tích gần hai trăm mét vuông nhưng lại chất đống đủ thứ đồ đạc. Trên bàn trà là những xấp bọc sách gửi từ nhà xuất bản xếp chồng lên nhau, chỉ có một phần nhỏ trong số đó được Du Thố mở ra xem. Căn hộ có tổng cộng bốn phòng, nhưng Du Thố chỉ giữ lại hai phòng làm phòng ngủ, hai phòng còn lại lần lượt được cải tạo thành thư phòng và phòng vẽ tranh.
Nàng chuyển điện thoại sang chế độ im lặng nhưng không quên cài đặt thông báo đặc biệt cho Đường Hiểu Tinh, sau đó băng qua phòng khách đi thẳng vào thư phòng. Nàng dự định nhân lúc dư âm từ cuộc trùng phùng với Đường Hiểu Tinh đang k*ch th*ch trí não, sẽ bắt tay vào sáng tác một loạt tác phẩm mới.
Về phần Đường Hiểu Tinh, trên đường đến căn cứ cô đã phải nhấn ga vài lần, may mắn thay mới kịp chạy vào phòng tập đúng lúc huấn luyện viên Phùng đang kiểm kê quân số. Huấn luyện viên Phùng liếc cô một cái, lạnh lùng hừ mũi: "Đến muộn, hôm nay phạt tập thêm một giờ."
Đường Hiểu Tinh biết mình sai nên không dám cãi nửa lời. Huống hồ cô đã hứa với huấn luyện viên hôm nay sẽ tập bù cho cả phần còn thiếu của ngày hôm qua, nên trước khi đến đây cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý. Nghe xong sự sắp xếp của huấn luyện viên Phùng, Đường Hiểu Tinh chỉ đáp một tiếng rồi trở về hàng ngũ dưới những ánh mắt tò mò, hóng hớt từ đám đồng đội.
Tăng cường tập luyện thì không vấn đề gì, chỉ có điều cô e rằng mình không thể kết thúc trước giờ Du Thố tan làm. Đường Hiểu Tinh thở dài đầy bất lực.
Huấn luyện viên Phùng nói phạt là phạt thật, không chỉ tăng cường độ các bài tập tim phổi mà còn bắt Đường Hiểu Tinh đấu thực chiến thêm hai trận. Khi kết thúc buổi tập thì đã hơn bảy giờ tối, Đường Hiểu Tinh mệt đến mức bước đi cũng thấy run rẩy. Các đồng đội khác đã về hết, chỉ còn lại Đào Thanh Viễn ở lại làm đối thủ cho cô.
Tuy mệt rã rời nhưng Đường Hiểu Tinh vẫn không để Đào Thanh Viễn chiếm được chút lợi thế nào. Trong hiệp thực chiến cuối cùng, cô ra đòn nhanh, chuẩn, hiểm đến mức Đào Thanh Viễn không kịp phòng thủ, bị trúng một cú đấm ngay vành mắt, choáng váng mất vài giây mới định thần lại được. Đến khi Thanh Viễn tỉnh táo lại thì người đã nằm đo sàn, huấn luyện viên Phùng cũng đã đếm xong những giây cuối cùng.
Thất bại thảm hại, Đào Thanh Viễn nằm bò ra sàn đấu mà than vãn, lên án Đường Hiểu Tinh: "Oa, Tinh tỷ! Hôm qua em vừa mới giúp chị bày mưu tính kế, thế mà hôm nay chị nỡ đánh em ra nông nỗi này sao? Thật là quá đáng mà!"
Đường Hiểu Tinh rút khăn lau mồ hôi, nghe vậy cũng thấy mình hơi bất công với đàn em, liền cười đáp: "Ngại quá nha, em cũng biết huấn luyện viên Phùng đang nhìn chằm chằm mà, sao chị dám nương tay. Hay là em chịu khó luyện thêm cho khỏe đi?"
Đào Thanh Viễn càng gào to hơn, quay sang méch với huấn luyện viên Phùng: "Huấn luyện viên, thầy nghe Tinh tỷ nói xem có giống lời của con người không?!"
Gương mặt huấn luyện viên Phùng vẫn nghiêm nghị, ông cau mày liếc nhìn Đường Hiểu Tinh. Đào Thanh Viễn cứ ngỡ mình đã tố cáo thành công, trong lòng đắc ý thầm lè lưỡi làm mặt quỷ trêu chọc Đường Hiểu Tinh.
Nào ngờ, huấn luyện viên lại phán một câu: "Hiểu Tinh nói đúng đấy, em đúng là cần phải luyện tập nhiều hơn. Đứng dậy, đấm bao cát thêm mười phút nữa cho tôi."
Đào Thanh Viễn: "... Hai người đúng là cùng một hội mà!"
Đường Hiểu Tinh cười nắc nẻ. Nhưng cô cũng chẳng vui vẻ được quá hai giây, huấn luyện viên Phùng đã thình lình bồi thêm một câu: "Cười cái gì? Đánh thắng Thanh Viễn là thấy đắc ý lắm hả? Đá ngang thêm năm trăm cái nữa cho tôi, không đá xong thì đừng hòng đi đâu cả."
Đường Hiểu Tinh: "..."
