Du Thố thực sự muốn cầm cái chảo trong tay gõ thẳng vào đầu Đường Hiểu Tinh cho rồi.
Người này tối qua vừa khóc vừa gào, làm lông trên người nàng bị nước mắt dính bết cả lại, giờ còn dám mặt dày đòi xem nàng biến thành thỏ, nằm mơ đi nhé. Thấy ánh mắt Du Thố bắt đầu "không thiện cảm", Đường Hiểu Tinh sực nhớ lại vài chi tiết không mấy vui vẻ đêm qua, khẽ rụt cổ: "Khụ, không được thì thôi vậy."
Nhớ lúc thỏ nhỏ nhảy lên người, cô còn hất nàng đi khiến nàng ngã nhào một cái rõ đau. Nói xong, chẳng đợi Du Thố kịp phản ứng, Đường Hiểu Tinh đã nhanh chân chuồn lẹ.
Ăn sáng xong, Du Thố thông báo hôm nay không có lịch làm việc, có thể phát lòng từ bi ở bên Đường Hiểu Tinh cả ngày. Đường Hiểu Tinh sướng rơn, bế bổng Du Thố lên quay mấy vòng. "Đồ Husky ngốc" này lúc nào cũng hăng hái quá mức, Du Thố dù chưa quen cũng đành phải tập cho quen. Đợi cô đặt mình xuống, nàng mới hỏi: "Lần này em được nghỉ mấy ngày?"
Đường Hiểu Tinh cười hì hì đáp: "Một tuần lễ! Sau đó huấn luyện thêm vài ngày là đến dịp lễ Quốc tế Lao động, lại được nghỉ tiếp. Dạo này chị bận không? Dịp lễ 1/5 tới chúng mình đi chơi mấy ngày nhé?"
Du Thố nghe vậy liền xiêu lòng: "Em muốn đi đâu chơi nào?"
Hỏi vậy nghĩa là đã đồng ý, Đường Hiểu Tinh lập tức lấy điện thoại ra, khoe với Du Thố bản kế hoạch du lịch mà cô đã kỳ công chuẩn bị từ trước. Hóa ra từ đợt Du Thố thăm ban ở thành phố R trở về, Đường Hiểu Tinh đêm đêm lẻ bóng khó ngủ nên đã tìm việc này làm để dời đi sự chú ý.
Du Thố rất kinh ngạc, không ngờ Đường Hiểu Tinh lại có tâm tư tỉ mỉ như vậy. Nhưng ngẫm lại, cô thỉnh thoảng cũng hay bày trò tạo bất ngờ cho nàng, chỉ tiếc là chẳng mấy khi thành công, điển hình như vụ kinh hỉ biến thành kinh hãi đêm qua. Tuy nhiên, khi nghĩ về lý do đằng sau những hành động đó, Du Thố lại thấy mềm lòng, chẳng thể giận nổi cái tên ngốc này.
Đường Hiểu Tinh hiếm khi được nghỉ, lại nguyện ý dành hết tâm trí cho mình, Du Thố dĩ nhiên là vui vẻ đón nhận. Nàng ghé sát vào điện thoại cùng xem, thỉnh thoảng lại đưa ra vài lời góp ý. Đường Hiểu Tinh cảm thấy vai mình hơi nặng, khẽ liếc mắt nhìn sang. Du Thố đã nghiêng người tựa hẳn vào vai cô, tay kéo lấy cánh tay cô đầy thân thiết.
Cơ thể nàng mềm mại, nhẹ bẫng. Thấy Đường Hiểu Tinh cứ đờ người ra không nhúc nhích để màn hình sắp tắt, nàng tự mình vươn tay quẹt nhẹ vào điện thoại. Động tác này khiến b* ng*c nàng áp sát vào cánh tay Đường Hiểu Tinh, dù cách một lớp vải áo vẫn có thể cảm nhận rõ ràng sự mềm mại đầy xúc cảm. Du Thố sáng nay ngủ dậy chưa thay đồ, cũng không mặc nội y, bên dưới lớp áo thun hoàn toàn để trống.
Đường Hiểu Tinh lập tức nghĩ sai lệch, đại não bắt đầu hoạt động một cách mất kiểm soát, những hình ảnh nồng cháy trong cuộc gọi video trước đó cứ thế hiện về như một cuốn phim tua chậm. Chẳng mấy chốc, mặt cô đã đỏ bừng tới tận mang tai.
Đã quá lâu cô không về nhà, cuộc sống ở kkhu huấn luyện mỗi ngày đều bị lấp đầy bởi những bài tập huấn luyện khắc nghiệt, chỉ đến tối về ký túc xá mới có chút thời gian gọi điện cho vợ, nhiều khi còn chưa kịp nói mấy câu đã ngủ thiếp đi. Hơn một tháng ròng rã như thế, giờ đây khi thi đấu xong xuôi được về nhà, dây thần kinh căng như dây đàn của cô cuối cùng cũng được thả lỏng hoàn toàn. Cảm giác ấm áp này khiến cô tham luyến, vì thế dù trong đầu đang tràn ngập những hình ảnh không dành cho trẻ em, cô vẫn ngồi ngay ngắn, tay chân không dám táy máy.
Cô không muốn để lại ấn tượng kỳ quái trong mắt Du Thố, cô cũng chẳng phải hạng người chỉ vì muốn thân mật với vợ mà vội vã chạy về nhà. Ban ngày ban mặt, lại còn là buổi sáng, Đường Hiểu Tinh ơi, dù mày có là b**n th** thì cũng phải thông cảm cho tâm trạng hoảng sợ của vợ đêm qua mà kìm nén lại đi! Cô thầm tự nhủ trong lòng, cố quét sạch mớ phế liệu màu sắc ra khỏi đầu để tiếp tục nhìn vào bản kế hoạch.
Cô đưa ra ba địa điểm để Du Thố lựa chọn. Vì kỳ nghỉ ngắn ngày nên cả ba khu du lịch này đều ở trong nước: một là thắng địa du lịch vùng biển nổi tiếng, hai là cố đô lịch sử lâu đời, và cuối cùng là khu nghỉ dưỡng phong cảnh hữu tình ở vùng Tây Nam.
Du Thố tựa vai cô chọn lựa kỹ càng. Nhìn một lúc, nàng không nói ngay ý thích của mình mà hỏi ngược lại: "Em có nơi nào muốn đi không?"
"Em sao cũng được mà." Đường Hiểu Tinh không cần suy nghĩ đáp ngay, "Chỉ cần ở bên chị, đi đâu cũng được hết."
Vì câu nói này, ánh mắt Du Thố bỗng lấp lánh ánh nước, rõ ràng là đang rất cảm động. Nàng đưa tay chỉ vào một tấm hình phong cảnh trên màn hình: "Vậy chúng mình đi nơi này đi."
Đường Hiểu Tinh liếc nhìn rồi mỉm cười: "Được luôn!"
Lựa chọn của Du Thố hoàn toàn nằm trong dự tính của cô; thỏ con quả nhiên vẫn thích gần gũi với thiên nhiên nhất. Đường Hiểu Tinh vỗ ngực dõng dạc: "Tiếp theo chị không cần lo gì nữa, em sẽ thu xếp ổn thỏa hết!"
Du Thố thực sự phó mặc, giao toàn quyền chuyện chuyến đi 1/5 cho Đường Hiểu Tinh. Cô ngồi dưới sàn, tì lên bàn trà để làm kế hoạch, còn nàng thì cầm quyển sách ngồi trên ghế sofa ngay sát cạnh. Có vẻ ngồi như thế chưa thoải mái, nàng liền duỗi dài đôi chân, đặt gót chân lên bả vai cô. Đường Hiểu Tinh cảm thấy vai mình trĩu xuống, quay đầu lại thì thấy một đôi bàn chân nhỏ nhắn. Du Thố đi đôi tất cotton trắng tinh, bàn chân gầy guộc, sạch sẽ trông cực kỳ đáng yêu.
Đường Hiểu Tinh ngứa tay, đưa ngón tay gãi nhẹ vào lòng bàn chân nàng. Du Thố vừa cười vừa khẽ đạp cho cô một cái.
Sau đó, Đường Hiểu t*nh d*ch chỗ ngồi lại gần Du Thố một chút, để nàng có thể gác chân lên đùi mình. Du Thố cũng chẳng khách sáo, xem đùi Đường Hiểu Tinh như chiếc ghế nhỏ để kê chân. Đường Hiểu Tinh vừa ôm lấy chân vợ vừa vui vẻ tiếp tục làm kế hoạch du lịch.
Nhưng Đường Hiểu Tinh không hề biết rằng, cứ mỗi khi Du Thố lật một trang sách, nàng lại lén liếc nhìn cô một cái. Cuốn sách ấy lật bao nhiêu trang thì nàng cũng nhìn cô bấy nhiêu lần. Chỉ là Đường Hiểu Tinh đang mải mê chìm đắm trong các bài viết review du lịch nên không hề hay biết.
Cả hai ngồi như vậy suốt mấy tiếng đồng hồ. Trước đây lúc ôn thi đại học, Đường Hiểu Tinh có lẽ cũng chưa bao giờ nghiêm túc đến thế. Cho đến khi điện thoại thông báo pin yếu, cô đứng dậy tìm sạc mới giật mình nhận ra đã gần mười một giờ rưỡi trưa.
"Thời gian trôi nhanh thật đấy!" Cô gãi đầu cho điện thoại sạc pin, rồi quay sang hỏi Du Thố: "Vợ ơi, chị đói chưa? Trưa nay mình ăn gì nhỉ?"
Du Thố vẫn trả lời như mọi khi: "Chị muốn ăn củ cải."
Câu trả lời quen thuộc ấy giờ đây lọt vào tai Đường Hiểu Tinh lại mang một tầng ý nghĩa sâu xa hơn. Cô bất giác nhớ đến thỏ con mềm mại tối qua, bộ lông trắng muốt như cục bột nếp nằm trên giường. Không biết lúc thỏ con ăn củ cải trông sẽ thế nào nhỉ? Đường Hiểu Tinh vô thức nhìn chằm chằm vào Du Thố.
Du Thố bị nhìn đến mức khó hiểu, lòng dâng lên chút cảm giác kỳ quái, cứ thấy ánh mắt Đường Hiểu Tinh có vẻ không có ý tốt. Nhưng dường như đó chỉ là ảo giác, vì Đường Hiểu Tinh đã nhanh chóng quay mặt đi, dọn dẹp bàn trà rồi bảo nàng: "Vậy tụi mình xuống lầu mua ít thức ăn về nấu cơm nhé!"
Du Thố khẽ đáp "Ừm" rồi khép sách lại, đi vào phòng ngủ thay đồ để chuẩn bị xuống phố cùng cô. Đường Hiểu Tinh cũng lót tót đi theo vào phòng để thay quần áo. Ngay khi cô đứng trước tủ đồ, Du Thố đã đưa sẵn cho cô một bộ trang phục phù hợp để ra ngoài.
Sáng nay lúc tắm rửa và tìm đồ mặc ở nhà, cô đã nhận ra tủ quần áo có sự thay đổi lớn. Cô tò mò ngó vào bên trong: "Sao chị sắp xếp gọn gàng quá vậy, vợ em giỏi thật đấy!"
Trong gần hai tháng Đường Hiểu Tinh đi tập huấn, Du Thố đã tranh thủ nhờ Tô Vân Liễu chuyển bớt đồ đạc của mình sang. Tuy nhiên không gian tủ có hạn, mà Đường Hiểu Tinh khi ở một mình lại sắp xếp khá qua loa – kiểu chỉ cần đóng cửa tủ lại là bên ngoài trông vẫn ổn, nhưng bên trong thì hỗn loạn không thể truy cứu. Những bộ đồ bị nhét bừa bãi vào ngăn kéo chiếm rất nhiều diện tích, khiến đồ mới không còn chỗ để.
Du Thố đã sắp xếp lại toàn bộ. Đồ mùa đông được hút chân không và cất cùng chăn bông trên ngăn cao nhất. Quần áo mặc theo mùa được gấp phẳng phiu, đặt ở vị trí dễ lấy. Nhờ vậy, đồ của Du Thố không những để hết vào được mà vẫn còn dư chút chỗ trống.
Nàng vừa tìm đồ cho mình vừa trả lời: "Lúc rảnh rỗi chị dọn dẹp chút thôi, sẵn tiện dọn chỗ để đồ của chị vào luôn."
"Chị còn món gì muốn mang sang nữa không?" Đường Hiểu Tinh hỏi. "Công việc vẽ tranh của chị chắc cần dùng máy tính nhỉ?"
Nói đến đây, cô bắt đầu suy tính xem nên đặt máy tính ở đâu. Một bộ máy tính đồng nghĩa với việc cần thêm bàn và giá sách. Lý tưởng nhất là không gian phải đủ yên tĩnh để Du Thố làm việc thoải mái, diện tích cũng không được quá hẹp. Sau khi cân nhắc mọi ngóc ngách trong nhà, Đường Hiểu Tinh tiếc nuối nhận ra căn hộ nhỏ này thực sự không còn chỗ để kê bàn làm việc nữa. Nơi duy nhất có thể tận dụng là phòng tập gym của cô, nhưng diện tích ở đó quá bé, làm việc lâu dài chắc chắn sẽ rất khó chịu.
"Phải thu xếp cho chị một phòng làm việc mới được." Đường Hiểu Tinh càng nghĩ càng thấy cần thiết. "Căn này đúng là hơi nhỏ, hay mình đổi căn lớn hơn đi?"
Du Thố trêu cô: "Em lại cứ hứng lên là nói, chị không cần đâu."
Đường Hiểu Tinh không đồng ý: "Cần chứ, nếu không trong nhà đến cái máy tính cũng..." Thả không được.
Câu nói bỗng khựng lại. Bởi vì Du Thố đang quay lưng về phía cô, bắt đầu cởi chiếc áo thun mặc ngủ ra. Tấm lưng trắng ngần dần hiện ra trước mắt, Đường Hiểu Tinh nín thở, đờ người ra. Du Thố khẽ quay đầu liếc nhìn cô: "Em cảm thấy có chị ở chung làm em thấy chật chội à?"
Mất hai giây để hoàn hồn, Đường Hiểu Tinh vội nhắm nghiền mắt, xua tay rối rít: "Làm gì có, em không có ý đó đâu!"
"Thế em có ý gì?" Du Thố đã mặc xong áo, quay lại thấy cô nhắm mắt thì hiểu ngay vấn đề, trong lòng thấy buồn cười. Đã kết hôn bao lâu rồi mà thay cái áo trước mặt Đường Hiểu Tinh vẫn còn thẹn thùng như vậy. Nàng cố ý trêu tiếp: "Em không thay đồ à?"
Đường Hiểu Tinh đang lúng túng chưa biết giải thích sao, nghe vậy liền gật đầu lia lịa: "Có, em có thay!"
Du Thố cười trêu: "Thế em cứ đứng ngây ra đó làm gì?"
Đường Hiểu Tinh mở mắt ra thì thấy Du Thố đã thay xong bộ đồ chỉnh tề để ra ngoài, còn mình vẫn đang mặc bộ đồ mặc nhà lúc sáng. Vừa rồi lúc Du Thố quay lưng đi cô đã bỏ lỡ cơ hội, mải bận xấu hổ, giờ nàng đã mặc xong và đứng đó, xem chừng không có ý định ra ngoài trước mà muốn đợi cô thay ngay tại đây.
Tai Đường Hiểu Tinh đỏ bừng, cô ngượng nghịu nhìn đông ngó tây, không dám nhìn thẳng vào vợ. Dù đã có những lúc thân mật, nhưng khi đó bầu không khí mập mờ khác hẳn với lúc tỉnh táo thế này. Càng tỉnh táo, Đường Hiểu Tinh càng khó gạt bỏ lòng tự trọng và sự xấu hổ.
Nhưng cô càng thẹn, Du Thố lại càng thấy thú vị, nàng còn bồi thêm một câu: "Sao chưa thay đi? Không nỡ cho chị ngắm cơ bụng của em à?"
Sau một tháng huấn luyện và thi đấu cường độ cao, cơ bụng của Đường Hiểu Tinh chắc chắn đã sắc nét hơn rất nhiều. Đường Hiểu Tinh đỏ mặt tía tai, cúi đầu lí nhí: "Không... không có mà."
Dứt lời, cô bắt đầu vén gấu áo lên. Du Thố nói thì bạo miệng vậy thôi, nhưng thực sự thấy cô bắt đầu thay đồ, vành tai nàng cũng hơi nóng lên. Đường Hiểu Tinh luôn khen nàng xinh đẹp, dáng chuẩn, nhưng trong mắt nàng, vóc dáng của Đường Hiểu Tinh mới thực sự là cực phẩm. Làn da săn chắc, những đường nét cơ bắp gọn gàng, chiếc áo ngực thể thao ôm trọn đôi bánh bao nhỏ tinh xảo – tuy không nảy nở như những cô gái khác nhưng hình dáng lại rất đẹp.
Đường Hiểu Tinh cởi áo, Du Thố cũng ngượng ngùng quay mặt đi nhưng ánh mắt vẫn không kìm được mà liếc nhìn qua. Khi không hóp bụng, cơ bụng của cô không quá rõ nét, nhưng theo từng động tác thay đồ, những khối cơ ẩn hiện đầy sức sống. Quả nhiên đúng như nàng đoán, cơ bụng của Đường Hiểu Tinh còn đẹp hơn trước. Dù đã chạm qua nhiều lần, đôi tay Du Thố giấu sau lưng vẫn ngứa ngáy muốn được chạm vào lần nữa.
Tự thấy thẹn với ý nghĩ của mình, Du Thố không đợi cô thay xong đã vội vàng bước ra khỏi phòng trước. Đường Hiểu Tinh thay đồ xong, thấy vợ đã ra ngoài thì lòng nhẹ nhõm đôi chút, nhưng lại thoáng chút mất mát. Cô cúi xuống nhìn bụng mình, nãy cô đã cố tình hóp bụng để lộ cơ bụng rõ hơn mà. Không biết là Du Thố không thấy hay là không có hứng thú nữa.
Cô thở dài, không để nàng đợi lâu, cô chỉ cho phép mình tự luyến thêm hai giây rồi thay chiếc quần đùi rộng rãi bằng chiếc quần jean đen tôn dáng. Bước ra phòng khách, Du Thố đã cầm sẵn túi xách, tựa vào bàn ăn xem tin nhắn điện thoại. Thấy cô ra, nàng cất điện thoại vào túi rồi đi ra cửa thay giày. Những động tác tự nhiên như thể họ đã chung sống từ rất lâu rồi.
Đường Hiểu Tinh mở tủ giày ra, thấy giày của Du Thố không nhiều, chỉ có hai ba đôi: "Chị không mang thêm giày sang à?"
Du Thố lắc đầu: "Chị thấy hơi phiền."
"Không mang cũng không sao." Đường Hiểu Tinh ngồi xổm xuống, cầm lấy đôi giày của nàng. "Mình mua mới là được."
Một người không mặn mà chuyện ăn mặc như cô còn có đến mười mấy đôi giày, cô tin rằng không cô gái nào từ chối được giày dép hay quần áo đẹp. Cô để Du Thố ngồi xuống ghế thay giày, tận tay mang giày và thắt một chiếc nơ bướm thật xinh cho nàng. Khi xong việc ngẩng đầu lên, cô bắt gặp ánh mắt chuyên chú và dịu dàng của vợ.
Đường Hiểu Tinh nhe răng cười: "Xong rồi."
Du Thố đứng dậy dậm dậm chân, khích lệ: "Không tồi, cho em chín mươi điểm."
Đường Hiểu Tinh ngơ ngác: "Ơ, sao lại chỉ có chín mươi điểm thôi?" Không phải nên là một trăm sao?
Du Thố mỉm cười liếc cô một cái: "Sợ em kiêu ngạo, giữ lại mười điểm để em còn không gian tiến bộ."
Nói xong, nàng đẩy cửa bước ra ngoài. Đường Hiểu Tinh đứng ngẩn ra đó cười ngốc nghếch một hồi mới gãi đầu đi theo. Nàng đứng ngoài cửa chờ cô khóa cửa xong rồi mới cùng bước vào thang máy, nhấn nút đi xuống.
Thang máy đến, Đường Hiểu Tinh tự nhiên đưa tay ra, nắm lấy tay Du Thố như đã từng thực hiện rất nhiều lần trước đó. Du Thố cũng không từ chối, điều này dường như đã trở thành một sự ăn ý giữa hai người. Chỉ cần ra khỏi cửa, Đường Hiểu Tinh nhất định sẽ nắm tay Du Thố, cứ như thể sợ rằng nếu buông lỏng ra, người bên cạnh sẽ lạc mất vậy.
Vừa vào thang máy, họ đụng phải người dì lần trước hay dẫn cháu gái đi tản bộ. Dì kinh ngạc nhìn Đường Hiểu Tinh hỏi: "Ái chà, Hiểu Tinh, mắt cháu làm sao thế kia?"
"Dạ?" Đường Hiểu Tinh còn chưa hiểu tại sao dì lại hỏi vậy.
Du Thố ở bên cạnh thay cô trả lời: "Em ấy hôm qua thi đấu xong là chạy xuyên đêm về nhà luôn, thức trắng cả đêm nên không được nghỉ ngơi tử tế đấy ạ."
"Hóa ra là thế!" Dì cảm thán, "Đừng cậy mình còn trẻ mà không coi trọng sức khỏe, đến tuổi của dì là biết mặt nhau ngay. Tối nay nhớ đi ngủ sớm, đừng thức khuya nữa nhé!"
Đường Hiểu Tinh ngoan ngoãn vâng lời.
Đến tầng một, bước xuống thang máy và chào tạm biệt người dì, Đường Hiểu Tinh vừa dắt Du Thố đi ra ngoài vừa tranh thủ hỏi một câu: "Mắt em bị làm sao thế?"
"Sáng nay lúc tắm em không soi gương à?" Du Thố hỏi ngược lại.
Đường Hiểu Tinh nhíu mày: "Tắm xong thì gương cũng mờ tịt rồi còn đâu?"
Phòng tắm đầy hơi nóng, tường gạch men đều phủ một lớp hơi nước, tấm gương dĩ nhiên cũng không ngoại lệ.
"Cũng đúng." Du Thố gật đầu. Nàng cứ tưởng Đường Hiểu Tinh đã biết rõ tình trạng của mình và chuẩn bị tâm lý rồi mới ra cửa, không ngờ "đồ Husky ngốc" này lại chẳng có chút tự giác nào về diện mạo hiện tại. Biết rõ sự thật, nhìn lại những ánh mắt kinh ngạc của người qua đường thỉnh thoảng liếc về phía Đường Hiểu Tinh, Du Thố không nhịn được mà buồn cười.
Đường Hiểu Tinh vò đầu bứt tai: "Chị đừng có chỉ cười thế chứ, nói cho em rốt cuộc là em bị làm sao đi."
Thế là Du Thố lấy điện thoại ra, bật chế độ selfie để Đường Hiểu Tinh tự chiêm ngưỡng mình trong gương. Nhìn rõ hai mí mắt sưng đỏ mọng trên mặt, Đường Hiểu Tinh rơi vào im lặng hồi lâu.
Một lúc sau, cô hỏi: "Bây giờ mình quay về nhà thì có kịp không nhỉ?"
Du Thố nén cười trả lời: "Kịp chứ."
Nhưng khi nàng vừa hạ điện thoại xuống và chuẩn bị quay về, Đường Hiểu Tinh lại nắm tay nàng tiếp tục đi về phía cổng tiểu khu. Du Thố ngạc nhiên: "Không về nữa à?"
"Em nói thế thôi, chứ bây giờ mà về thì trưa nay mình ăn gì?" Giờ này đúng vào lúc cao điểm cơm trưa, gọi giao hàng cũng phải chờ bốn mươi, năm mươi phút, chẳng thà tự mua đồ về nấu cho sạch sẽ.
"Thế nhưng mà..." Du Thố vẫn chưa hiểu.
"Yên tâm đi, có gì đâu mà." Đường Hiểu Tinh vô tư xua tay, "Mắt gấu trúc của em còn lên cả hot search rồi, chút sưng này đã thấm tháp gì."
Nghĩ cũng lạ, mỗi lần đi cùng Du Thố, cô không gặp vấn đề này thì cũng gặp trục trặc kia, lần nào cũng như làm vật làm nền, làm trò hề bên cạnh nàng. Thảo nào dân mạng cứ bảo cô không xứng với Du Thố. Đường Hiểu Tinh thầm hạ quyết tâm phải tăng cường quản lý hình ảnh hơn. Dịp lễ 1/5 tới đi du lịch, cô sẽ mượn chiếc máy ảnh quý giá của ba để dùng; cô muốn chụp thật nhiều ảnh chung xinh đẹp với vợ để đám dân mạng phải ghen tị. Mà họ có ghen tị phát khóc cũng vô ích thôi, vì vợ yêu vẫn là của cô.
Vừa nghĩ đến đó, Đường Hiểu Tinh lại cười mừng rỡ. Du Thố kỳ quặc liếc cô một cái, không hiểu sao cô quản lý cảm xúc giỏi thế, giây trước còn đang rầu rĩ vì mí mắt sưng, giây sau đã lại toe toét cười rồi. Nhưng nàng không hỏi, và Đường Hiểu Tinh dĩ nhiên cũng chẳng giải thích.
Họ đến siêu thị mua thức ăn, Đường Hiểu Tinh chọn vài củ cà rốt tươi ngon. Bữa trưa thời gian eo hẹp nên chỉ có thể làm đơn giản, nhưng bữa tối cô định nấu cà rốt hầm bò nạm để bồi bổ protein cho vợ. Nghĩ vậy, cô lại ghé khu thực phẩm tươi sống lấy một hộp bò nạm chất lượng rất tốt.
Đến lúc sắp tính tiền, bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói có vẻ không chắc chắn: "Du Thố? Đường Hiểu Tinh?"
Đường Hiểu Tinh quay đầu lại, thấy cách đó không xa là một người đàn ông cao gầy, đeo kính. Anh ta xách một chiếc giỏ siêu thị đựng vài cuộn khăn giấy và một ít đồ dùng hàng ngày. Đường Hiểu Tinh nhất thời không nhận ra là ai, chỉ thấy trông hơi quen mắt, nhưng Du Thố đã gọi tên đối phương trước: "Hàn Kiến Tân."
Nghe thấy cái tên này, Đường Hiểu Tinh liền nhớ ra ngay. Cô thốt lên: "Lớp trưởng đấy sao?"
"Tôi không làm lớp trưởng lâu rồi, sao vẫn gọi thế?" Người đàn ông thở phào nhẹ nhõm, lúc nãy anh ta còn sợ mình nhận nhầm người.
Đường Hiểu Tinh híp mắt cười vui vẻ: "Dù có qua bao lâu thì lúc đi học cậu vẫn là lớp trưởng của tụi tôi mà, sao mà đổi miệng được."
Hàn Kiến Tân cũng cười theo: "Tôi có thấy tin trên hot search rồi, ai mà biết hai người lại ở bên nhau cơ chứ. Dạo này các bạn có rảnh không, có muốn gọi mấy bạn cũ cùng đi ăn một bữa không? Tụi mình cũng lâu lắm rồi chưa tụ tập."
Đường Hiểu Tinh vô thức nhìn sang Du Thố để trưng cầu ý kiến. Thấy Du Thố gật đầu, cô mới hồi âm cho Hàn Kiến Tân: "Được chứ ạ, khi nào thế?"
"Cứ chốt vào cuối tuần đi, để tôi đi gọi mọi người." Hàn Kiến Tân tạm định thời gian rồi lấy điện thoại ra, "Kết bạn WeChat nhé, khi nào chốt địa điểm tôi sẽ thông báo."
Đường Hiểu Tinh dùng WeChat của mình quét mã Hàn Kiến Tân, còn Du Thố thì không lấy điện thoại ra.
WeChat vang lên tiếng "đinh đông" báo hiệu có thông báo mới. Đường Hiểu Tinh đã gửi lời mời kết bạn, Hàn Kiến Tân cúi đầu xác nhận yêu cầu, sau đó cười nói: "Đến lúc đó hai người nhớ đi cùng nhau nhé!"
Sau vài câu trò chuyện ngắn ngủi, Đường Hiểu Tinh và Du Thố chào tạm biệt Hàn Kiến Tân để mỗi người đi một ngả. Trên đường về nhà, Đường Hiểu Tinh thắc mắc hỏi: "Sao chị lại nhớ lớp trưởng lớp em rõ hơn cả em thế?"
Cô nhớ trước đó ở nhà bà ngoại, Du Thố từng kể rằng hồi cấp ba nàng học lớp 3, ngay sát vách lớp cô. Vừa rồi bất thình lình chạm mặt, cô còn chẳng nhận ra người đàn ông đeo kính kia là ai, vậy mà Du Thố lại có thể gọi ngay ra tên anh ta.
Du Thố đôi mắt cười cong cong, hỏi ngược lại: "Em đoán xem là tại sao?"
Đường Hiểu Tinh chua chát lầm bầm nhỏ giọng: "Chẳng lẽ hồi đi học, chị và lớp trưởng lớp em quen biết nhau à?"
Trước đây dù Du Thố phủ nhận việc quen biết Lâm Tiễn, nhưng nhìn thái độ thân thiết của Lâm Tiễn, khi chào hỏi nàng, có thể thấy hai người họ chắc chắn đã từng gặp mặt. Lẽ nào hồi đi học, chỉ có mỗi mình cô là không biết Du Thố?
"Em đúng là giỏi 'vừa ăn cướp vừa la làng' thật đấy." Du Thố không vui nhăn mũi, "Nếu trường mình có bảng xếp hạng số lượng bạn bè, em mà nhận hạng nhì thì ai dám đứng hạng nhất?"
Đường Hiểu Tinh có chút chột dạ: "Đến mức đó sao?"
Bạn bè cô kết giao tuy nhiều nhưng cô vốn mắc bệnh mù mặt, đa phần là người khác đơn phương biết cô, còn những người thực sự để lại ấn tượng trong đầu cô thì ít lại càng ít. Du Thố không muốn tranh luận vấn đề này, chỉ nhẹ nhàng liếc cô một cái.
Nàng làm sao quên được vào học kỳ cuối năm lớp 12, ngay trên hành lang lớp học, nàng đã tình cờ nghe thấy hai nam sinh bàn tán về Đường Hiểu Tinh.
"Này, cậu nói xem Đường Hiểu Tinh liệu có thích con trai không?" Hàn Kiến Tân hỏi cậu bạn thân.
"Không biết." Cậu bạn lắc đầu, "Muốn biết thì tự đi mà hỏi."
Hàn Kiến Tân cắn môi, mặt đỏ bừng, tay ôm quả bóng rổ khẽ đập vào bức tường gạch men ở hành lang: "Tớ mà dám hỏi thì còn hỏi cậu làm gì? Nghe nói tuần trước cậu ấy vừa từ chối Lý Tiểu Tình bên trường Trung học số 2. Tính ra số nữ sinh bị cậu ấy từ chối chắc cũng hơn chục người rồi, nên tớ mới tự hỏi, liệu có phải cậu ấy thích con trai không?"
Cậu bạn kia suy nghĩ hồi lâu rồi gật đầu tán thành: "Cũng không phải là không có khả năng. Nhưng nhìn cậu ấy cứ như con trai ấy, tóc thì cắt ngắn, bóng rổ đánh còn hay hơn tụi mình, chiều cao thì sắp mét tám rồi còn gì?" Ngay sau đó, cậu ta như sực nhận ra điều gì: "Không lẽ... người anh em, cậu thích Đường Hiểu Tinh à?"
Hàn Kiến Tân im lặng, mãi lúc sau mới buồn bã thốt ra một câu: "Không được à?!"
Khi đó Du Thố đang đứng ở góc cầu thang, mãi đến khi chuông vào học vang lên mới chậm rãi đi lên, hai nam sinh kia đã biến mất từ lâu. Tuy nhiên, nhìn qua trạng thái gặp gỡ vừa rồi, có thể thấy năm đó Hàn Kiến Tân chắc chắn là chưa hề tỏ tình.
Đường Hiểu Tinh xoa xoa mũi, thầm nhủ lần sau chẳng dám hỏi Du Thố mấy vấn đề kiểu này nữa. Không những chẳng có được đáp án, mà suốt quãng đường về còn bị Du Thố lườm cho cháy mặt thêm mấy lần.
