Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên

Chương 51: Thân thế



Tới tận đêm khuya Khúc Du mới tiễn Vận ma ma rời khỏi phòng.

Trước đây nàng chỉ nghe nói song thân của Châu Đàn bất ngờ qua đời ở Lâm An, giờ nghe Vận ma ma kể lại tường tận, trong lòng quả thật trăm mối cảm xúc ngổn ngang.

Thời Đại Dận, tuy các gia tộc môn phiệt đã suy thoái, nhưng các thế gia đại tộc với công huân tích lũy nhiều đời vẫn còn đó. Bạch gia chính là thế gia đứng đầu thành Kim Lăng.

Bạch Tiều, mẫu thân của Châu Đàn là con gái lớn của chính phòng Bạch gia. Từ nhỏ bà đã được chiều chuộng yêu thương hết mực mà lớn lên, nghe nói bà tinh thông văn võ, thông minh hoạt bát. Đến tuổi bàn chuyện hôn sự, người cầu thân càng nườm nượp kéo đến không ngớt.

Tổ tiên họ Bạch được phối hưởng tại Thái Miếu. Có người làm quan trong triều, có người làm ăn buôn bán lớn, nhiều năm qua cũng giúp đỡ không ít bàng chi ngoại tộc, quả là một thế gia trâm anh giàu có đích thực. Phụ thân của Bạch Tiều nhậm chức Tri châu tại Kim Lăng, cũng rất được lòng dân.

Bạch Tiều lớn lên trong một gia tộc như vậy, cái nhìn tự nhiên cao hơn một bậc.

Vận ma ma theo hầu Bạch Tiều từ năm mười lăm tuổi, thường nghe bà nói muốn gả cho một bậc anh hùng đương thời.

Khi Tuyên Đế vừa mới kế vị, người huynh trưởng tranh đoạt trữ vị cùng hắn đã mưu phản, đem quân đến Kim Lăng vây cấm thành suốt bảy ngày.

Trong bảy ngày đó, thành Kim Lăng máu chảy thành sông. Không ít thế gia đại tộc bị diệt cả nhà mà biến mất từ đó. Vận ma ma vẫn còn nhớ, quân phản loạn khi ấy đã đánh đến tận cửa phủ Bạch gia.

Nhưng toàn bộ Bạch gia đã được một thiếu niên tướng quân cứu giúp.

Thời cuộc quá hỗn loạn, Vận ma ma không biết vị tướng quân đó họ tên là gì, chỉ biết người đó là ân nhân của cả Bạch gia. Bạch Tiều đã thầm trao lòng thầm mến cho người này. Vừa khi thời cuộc yên ổn, bà liền theo chân người đó rời khỏi Kim Lăng.

Ba năm sau bà mới quay về. Lúc đó Vận ma ma đã lâu không gặp Bạch Tiều, vui mừng bước tới dìu đỡ bà, nhưng lại thấy đối phương dung mạo tiều tụy, sắc mặt tái nhợt. 

Bà chỉ ngẩng đầu lên, chậm rãi nói một câu: “A Vận, chàng ấy không cần ta nữa rồi.”

Phụ thân của Bạch Tiều nổi giận đùng đùng trong từ đường, thậm chí còn muốn xông đi tìm người đó để đòi lại công đạo. Bạch Tiều quỳ trong từ đường không nói một lời nào. Sáng sớm ngày hôm sau bà liền thu dọn hành trang rời khỏi nhà.

Gia huấn Bạch gia vô cùng nghiêm khắc nên đã xóa tên và gạch bà ra khỏi tộc phả. Từ đó về sau bà không bao giờ trở lại nữa.

Vận ma ma nghe nói là thứ cô nương của phòng bảy đã giúp Bạch Tiều trốn thoát. Bà dường như muốn tìm ai đó, đường xá xa xôi mà đi tới Lâm An.

Lại qua vài năm, gia chủ đột nhiên đưa Vận ma ma và vài nha hoàn quen thuộc đến Lâm An.

Vận ma ma cuối cùng lại được gặp chủ nhân của mình. Bạch Tiều dường như sống khá tốt ở Lâm An. Tuy so với trước kia có thêm chút nỗi buồn man mác, nhưng phu quân họ Châu mà bà lấy lại đối xử cực kỳ tốt với bà. Sáng sớm hai người thường đối kiếm trong sân, thậm chí đã sinh được hai cậu bé.

Khúc Du nghe đến đây, chống cằm bỗng ngộ ra: “A, thảo nào phu quân biết chút võ công.”

“Kiếm pháp của đại công tử là do cô nương đích thân dạy dỗ, còn nhị công tử là do chủ quân dạy.” Dận ma ma thở dài, nói: “Cô nương hồi trẻ đã yêu thích cưỡi ngựa bắn cung. Năm xưa theo chân vị tướng quân kia ra biên ải… hẳn đã học thêm không ít. Đại công tử thông minh, hồi nhỏ võ nghệ cũng không lém cạnh nhị công tử. Chỉ tiếc là… năm mười bốn, mười lăm tuổi, đại công tử lâm trọng bệnh, từ đó về sau không thể luyện võ được nữa.”

Khúc Du rủ mắt, than thở: “Nghe ma ma nói, bà mẫu và công công cũng coi như tương kính như tân, vậy sau này…”

“Sau này… thật ra lão nô cũng không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì.” Vận ma ma thở dài liên tục đáp: “Lão nô chỉ nhớ đêm hôm trước đó cô nương dường như đã tranh cãi một trận với chủ quân. Lúc lão nô đưa đại công tử và nhị công tử ra phòng bếp, mơ hồ nghe thấy vài tiếng động. Sau đó, sau đó cả hai cưỡi ngựa ra khỏi phủ, cả một đêm không về. Sáng hôm sau, phủ nha đã gọi chúng nô đến lãnh thi thể, nói là… hai người họ gặp phải thổ phỉ ở ngoại ô thành, vì bảo vệ bách tính mà chẳng may bỏ mạng.”

Khúc Du cau mày thật sâu.

Vận ma ma biết quá ít, kể cũng sơ sài, trong đó có rất nhiều điểm không rõ ràng. Ví dụ như vị tướng quân năm xưa đó rốt cuộc là ai, ví dụ như Lâm An nơi trăm năm yên ổn sao lại vô cớ xuất hiện thổ phỉ. Song thân của Châu Đàn bỏ mạng không rõ lý do, chàng và Châu Dương hồi đó có điều tra không?

Tuy nhiên, Vận ma ma nhắc đi nhắc lại cũng chỉ nói được chừng đó, nàng cũng không thể hỏi thêm được gì. Trời đã tối, nàng lim dim mắt đi nghỉ. 

Một đêm không mộng mị, mãi cho đến sáng hôm sau lúc ra cửa nàng mới thấy Đức thúc vội vã tìm đến, nói có một tiên sinh họ Ngải tới đang ở cửa sau.

Khúc Du vội vàng đóng cửa phủ, mời người vào Tân Tễ Đường. Ngải Địch Thanh mang theo một thị tòng cùng đến. Nàng vốn định phân phó cho thị tòng này lui xuống, nhưng thị tòng vừa ngẩng mặt, nàng đã kinh ngạc nhận ra đó lại chính là Bạch Sa Đinh!

Bạch Sa Đinh và Ngải Địch Thanh quen nhau ư? Sao họ lại cùng nhau đến tận đây?

Khúc Du đầy bụng nghi hoặc chưa kịp hỏi, Ngải Địch Thanh đã liếc mắt ra ngoài, vớ lấy ấm trà trên bàn uống cạn, thở đều hơi rồi nói: “Đệ muội đừng lo lắng, cứ nghe ta nói đã. Hôm nay Nhậm công tử đã được thả ra khỏi Trâm Kim Quán, có người đưa tin cho ta nói Tiêu Bạch bị dùng hình trong đó rồi.”

“Sao cơ?” Khúc Du đột ngột đứng bật dậy. Nàng đi lại hai bước trước mặt Ngải Địch Thanh, cố gắng bình tĩnh: “Thân thể chàng ấy không tốt, e là không chịu nổi hình phạt nặng. Mấy hôm trước không sao, sao hôm nay lại đột nhiên…”

“Việc này nằm trong kế hoạch của Tiêu Bạch, đệ muội không cần lo lắng.” Ngải Địch Thanh nói: “Hôm nay ta đến là để cùng đệ muội thương nghị đối sách.”

“Ông chủ Ngải xin chờ một lát.”

Khúc Du liếc nhìn Bạch Sa Đinh một cái, thấy ánh mắt của Ngải Địch Thanh mới yên tâm. Nàng vội vã rời khỏi Tân Tễ Đường đi về phía Tùng Phong Các.

Hai người chờ trong sảnh đường một lúc. Tân Tễ Đường hiếm khi đóng cửa sổ, nhưng lúc này vì thận trọng, Vận ma ma đã dẫn thị nữ đến lần lượt kéo mười hai cánh cửa sổ chạm hoa trước sau của Tân Tễ Đường xuống. Cửa trước cửa sau cũng đã đóng kín, lúc này ánh nắng chưa gay gắt, sắc trời mờ mờ gần giống như lúc chạng vạng.

Khi Khúc Du quay lại, trong tay nàng ôm chiếc hộp gỗ đàn hương mà Châu Đàn đã dặn nàng lấy ra.

Chiếc hộp này được đặt ở tầng cuối cùng của kệ bày đồ cổ, nó không khóa nhưng nặng trĩu. Nàng đặt chiếc hộp lên chiếc án nhỏ trước mặt ba người: “Ông chủ Ngải, đây là thứ phu quân muốn ta giao cho ngài.”

“Thật ra, thứ này không phải để giao cho ta.” Tay Ngải Địch Thanh xoa xoa trên mặt hộp, ngẩng đầu nhìn nàng, nói: “Là để giao cho đệ muội.”

“Ngươi mau nói cho nàng đi, đừng có đánh đố nữa.” Bạch Sa Đinh nói một câu sau lưng Ngải Địch Thanh, vòng qua đưa tay đặt lên chiếc hộp. Ngải Địch Thanh túm lấy cổ tay hắn, hắn mới không trực tiếp mở ra: “Được được được, ngươi từ từ mà nói.”

Trên mặt Ngải Địch Thanh hoàn toàn không còn sự vui đùa và hài hước thường ngày, ngược lại mang vẻ nghiêm trọng hiếm thấy: “Đệ muội, muội có biết không, kể từ khi tiên đế dẹp yên họa loạn Kim Lăng, trong triều bốn biển yên ổn. Ngoại trừ việc từng khởi chiến với Tây Thiều thì không còn biến động nào khác. Hoàng thượng tại vị hiện nay, không siêng năng như tiên đế, nhưng những năm đầu cũng có một nhân vật anh hùng gánh vác cục diện biên cảnh phía tây cho bệ hạ, khiến Tây Thiều phải cống nạp liên tục nhiều năm, mãi đến năm năm trước mới chấm dứt.”

“Tất nhiên là ta biết.” Khúc Du ổn định tinh thần, hồi tưởng lại nội dung sử sách: “Quan hệ giữa triều ta và Tây Thiều không ổn định, thường xuyên có những thăm dò qua lại. Những năm đầu có Tiêu Việt tướng quân, ngày nay có Sở Lâm thượng tướng quân, đây đều là những danh tướng lừng lẫy thiên hạ.”

Dận sử có một chuyên mục về chiến tranh. Bốn năm danh tướng được ghi danh hàng đầu đều tập trung xuất hiện trong ba triều Tuyên, Đức và Minh Đế sau này. Tây Thiều và Đại Dận có rất nhiều tranh chấp, nghiêm trọng nhất là khi Thái tử đương triều đoạt quyền, suýt chút nữa đã đánh đến tận cửa Biện Đô. 

Tuy nhiên, Minh Đế có thủ đoạn nghiêm khắc với biên cương. Từ năm Trọng Cảnh trở đi, Tây Thiều dần biến mất, cuối cùng tự lo thân mình không xong, bị các bộ tộc khác tiêu diệt.

Chỉ là không biết, tại sao Ngải Địch Thanh lúc này lại nhắc đến những chuyện không liên quan này?

“Vậy đệ muội có biết, mỹ nhân rồi sẽ tàn phai, anh hùng cũng đến lúc đầu bạc, hậu vận về sau… là thế nào không?”

“Hậu vận?”

Khúc Du khẽ ngẩn người. Người đời sau khi đọc sơ sử sách, việc quan tâm đến hậu vận kết cục của một người luôn không nhiều bằng sự quan tâm đến công lao của họ. Ngoại trừ vài người chết thảm nổi tiếng, những người còn lại ít ai để tâm.

Ví như có nhiều người chỉ biết Vệ Tử Phu từng một thời phong quang tột bậc, mà không biết bà vì án vu cổ* mà chịu kết cục bi thảm. Chỉ biết Bạch Khởi và Đặng Ngải là danh tướng, mà không biết cả hai đều chết nơi triều đình, xa rời chiến trường, thật khiến người ta than thở không thôi.

*Vu cổ có nghĩa là dùng tà thuật – bùa chú hại người.

Nàng cẩn thận hồi tưởng lại, cân nhắc rồi đáp: “Vậy ắt hẳn là… không ai đoái hoài. Nghe nói Tiêu Việt tướng quân chết trong trận Bành Thành vì viện binh không tới, cả đời không có thê tử, con cái. Còn Sở lão tướng quân…”

Khúc Du không nói tiếp. Sở Lâm cả đời trung quân ái quốc, đánh bại Tây Thiều nhiều lần, cuối cùng lại chết vì cung biến khi Lệ Vương cướp ngôi, xác còn không tìm thấy.

Nói đến đây, Khúc Du đột nhiên rùng mình. Bởi vì nàng thấy Ngải Địch Thanh dùng tay chấm nước trà, viết một chữ “Tiêu” lên mặt bàn.

Chuyện Vận ma ma kể và lời bộc bạch của Ngải Địch Thanh khiến nàng nảy sinh một phỏng đoán mà ngay cả bản thân nàng cũng không dám tin. Khúc Du nuốt khan một cái, đưa tay mở chiếc hộp gỗ đàn hương ở bên cạnh ra.

Dưới ánh sáng lờ mờ trong phòng, nàng thấy một tấm huyền thiết nặng trịch, có văn hoa chạm khắc bằng vàng.

“Đệ muội, ta hỏi lại lần nữa, mỹ nhân rồi sẽ tàn phai, anh hùng cũng đến lúc đầu bạc, hậu vận về sau là gì, muội có biết không?”

Con ruột của Vệ Tử Phu đã chết theo bà. Vậy Bạch Khởi và Đặng Ngải có hậu duệ không?

Cuộc đời một người dài đằng đẵng biết bao, ngàn năm rạng rỡ dài đằng đẵng biết bao. Nàng nghiên cứu lịch sử cả đời cũng là vô ích, sự thật theo mây gió đổi thay mà cuốn đi, chỉ còn lại bút mực của kẻ chiến thắng, chữ nghĩa tùy người điểm trang.

Nàng đưa tay lật tấm huyền thiết đó lại, trước hết thấy phía sau khắc một chữ “Tiêu”.

“Nay tướng quân bình định vùng Tây Thiều cách đây ba mươi dặm, được kế thừa tước vị Trấn Quốc Công. Hưởng thực ấp tại Nhược Châu với năm trăm hộ, bổng lộc tương đương, truyền nối con cháu lâu dài… Khanh được miễn chín lần tội chết, con cháu được miễn ba lần tội chết. Nếu có phạm hình luật thông thường, các quan phủ cũng không được truy cứu khiển phạt.”

Nàng đã đọc thứ này vô số lần, chưa từng nghĩ mình lại có thể tận mắt chứng kiến.

“Đan thư thiết khoán…”*

*Một loại thẻ miễn tội hoặc thẻ công huân được các hoàng đế phong kiến Trung Quốc ban cho công thần có công lớn với triều đình. Thẻ thường được làm bằng sắt hoặc đồng, trên đó khắc chữ bằng màu son đỏ, thể hiện uy quyền của vua. Nội dung thường là: cho phép người đó và con cháu đời sau miễn tội chết, bảo đảm an toàn tính mạng, hoặc không bị khép tội khi phạm sai lầm (trừ phản quốc). Đây có thể coi là bằng chứng bảo hộ đặc biệt, thậm chí gọi là kim bài miễn tử.

Khúc Du ôm tấm huyền thiết đó, cảm thấy tay mình run rẩy dữ dội. Nàng nhìn xuống dưới, phát hiện bên dưới còn có một miếng ngọc bội màu xanh ngọc biếc, trên đó khắc một chữ “Bạch”.

Cuối cùng là một lọn tóc được buộc chặt bằng dây đỏ. Chắc hẳn đã có niên đại rồi, nhưng nó được bảo quản vô cùng tốt, từng sợi không hề rối loạn.

“Vị tướng quân năm xưa… lại là Tiêu Việt.” Khúc Du nhắm mắt lại. Khi nhìn thấy tấm đan thư thiết khoán này, nàng gần như đã hiểu rõ câu chuyện chưa trọn vẹn của Vận ma ma. Đồng thời, nàng cũng đã sáng tỏ về quân át chủ bài của Châu Đàn.

Châu Đàn lại là con trai của Tiêu Việt!

Sử sách tuyệt đối không thể nào ghi chép những bí mật dưới chân cung đình, cũng tuyệt đối không thể nào khai thác sâu về thân thế của Châu Đàn. Giả như nàng còn sống ở đương thời, chỉ cần đưa ra phỏng đoán hoang đường này, e rằng sẽ bị sự kinh ngạc từ bốn phương của giới sử học dập chết mất thôi.

Rồi nàng đột ngột mở mắt: “Ông chủ Ngải có biết… Tiêu tướng quân chết như thế nào không?”

Hắn đã gợi mở bấy lâu nay, chắc chắn có ý ngoài lời.

Ngải Địch Thanh đáp lời ngắn gọn: “Tiêu tướng quân lớn lên cùng bệ hạ đương triều, bình loạn Kim Lăng, công trấn Tây Thiều. Nhưng sau khi bệ hạ đăng cơ… hai người cách trở rất xa. Tiêu tướng quân được biên cương yêu mến, sau chiến trường lại thỉnh thoảng trái quân lệnh…”

Hắn không cần nói tiếp, Khúc Du cũng có thể đoán được câu chuyện thỏ khôn chết, chó săn cũng bị nấu này.*

Nhưng Ngải Địch Thanh đổi giọng, nói: “Lúc đó, Phó tướng đang ở Lại bộ đã dâng lên một mật tấu.”

*Thỏ khôn chết, chó săn bị nấu nôm na được hiểu là khi mục tiêu kẻ thù đã chết, người đã có công giúp đỡ sẽ bị loại bỏ, hoặc tiêu diệt. Điều này phản ánh chuyện bị phản bội từ chính người mình đã giúp đỡ thường là bề trên hoặc thượng cấp sau khi hoàn thành nhiệm vụ.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...