Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên

Chương 53: Gặp trên điện



Lần đầu Tống Sưởng gặp Châu Đàn cũng là tại chốn điện Huyền Đức này.

Khi ấy, thiếu niên vẫn chưa đến tuổi nhược quán, khoác trên mình chiếc bộ y phục lan sam sắc thẫm như bao sĩ tử khác, mày rủ mắt cụp, trông vô cùng cung kính. Ánh mắt hắn thoáng trông thấy thiếu niên non trẻ ngọc ngà tinh anh mà xa cách này giữa rừng học tử đông đúc lại như một con hạc thanh cao tự phụ.

Hắn ra một đề thi, hỏi về sự nặng nhẹ giữa hai lẽ lớn: ‘Vì trời lập tâm’ và ‘Vì dân lập mệnh’.

Châu Đàn cùng Tô Triều Từ luận bàn chính sự trước điện, từ các bậc đại hiền đời xưa đến những kỳ tài đương thời đểu bài luận trôi chảy, hùng hồn kéo dài đến ba canh giờ, khiến bốn vị phu tử trong điện vỗ bàn tán thưởng không ngớt.

Tô Triều Từ xuất thân thế gia quan hoạn, ban đầu có phần khinh thường người từ chốn nhỏ bé mà đến, nhưng sau khi đối luận chưa đầy một canh giờ đã dần nảy sinh lòng ngưỡng mộ. Luận xong, hắn cam tâm tình nguyện nhường lại thứ bậc, chỉ hận không thể lập tức rời cung, kết giao với đối phương làm tri kỷ.

Tống Sưởng điểm chàng là Trạng Nguyên Lang. Châu Đàn cũng chỉ hờ hững khấu tạ hoàng ân, chẳng hề có cái vẻ hoặc mừng rỡ như điên, hoặc kiêu ngạo tự phụ xấu xí như những sĩ tử khoa cử trước đây. Hắn nhìn vào đôi đồng tử màu hổ phách kia, luôn cảm thấy có chút quen thuộc.

Song, cảm giác này cũng như thái độ của đối phương, chẳng thể nào nắm bắt, hễ chuyên tâm nhìn kỹ thì lại tan biến mất.

Cố Chi Ngôn vốn là lão sư của hắn, sau khi nhậm chức Tể phụ thì không câu nệ số lượng học trò, nhưng vừa thấy Châu Đàn đã quý mến vô cùng, năm đó ông chỉ thu nhận duy nhất một học trò này.

Mặc dù vậy, hắn cũng không để tâm. Sĩ tử khoa cử mỗi năm quá nhiều, sau khi phái tới địa phương nhậm chức lại càng dễ bị quên lãng, chờ đến khi đối phương quay về kinh thành thì đã là mấy năm sau đó.

Một đêm đông nọ, Tống Sưởng gặp lại một cố nhân tự xưng có án oan muốn tố cáo.

Rồi hắn nghe được một câu chuyện hoang đường.

Sau khi nghe xong việc này, hắn đã không chút do dự mà trước tiên hạ lệnh giết Công Thâu Đoán. Hắn không phải huyết mạch hoàng thất ư? Làm sao có thể… Những lời lẽ như thế, nếu bị truyền ra ngoài thì sẽ ra sao, phải làm thế nào?

Lẽ ra hắn nên xem như chuyện này chưa từng xảy ra, nhưng càng cố ý quên lãng, lại càng có thể nhớ lại rõ ràng. Năm xưa phụ hoàng tại sao lại bỏ qua đứa con ruột là hắn đây mà không lập, trái lại còn bí mật triệu hồi Cảnh Vương thúc về kinh? Hắn dưới sự sắp đặt của mẫu phi và ngoại tổ phụ mà đã đầu độc g**t ch*t thân phụ mình, Tuyên Đế lúc lâm chung thậm chí không chịu gặp hắn, ông gọi lão sư vào nội cung đã nói những gì?

Đầu đau như muốn nứt ra.

Ban đêm, hắn đi ngang qua Chân Như Cung đã bị bỏ phế từ lâu, bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ lạ. Nếu trên nền đất cũ đó mà xây dựng một tòa phật điện, hắn có thể quang minh chính đại đi tìm hiểu cái kết quả mà hắn sợ hãi phải biết bấy lâu.

Chỉ là việc xây dựng một cung điện, Cố Chi Ngôn lại phản đối cố chấp như vậy là vì lẽ gì?

Hắn qua miện lưu* nhìn ánh mắt kiên định xen lẫn khẩn cầu của đối phương, trong lòng lạnh lẽo. Hắn cảm thấy, Cố Chi Ngôn chắc chắn biết chuyện này.

*Chuỗi ngọc trước mũ miện của vua.

Kể từ khi Cố Chi đã biết thì còn bao nhiêu người biết nữa?

Phàm là kẻ có khả năng biết được thì một người cũng không thể giữ lại.

Tống Sưởng cũng chẳng rõ rốt cuộc hắn có thật lòng cho rằng những kẻ đó có thể biết chuyện hay không, hay hắn đã sớm bất mãn với Cố Chi Ngôn, người ngày đêm ràng buộc kiềm chế hắn. Hắn chưa từng tự ý tùy tiện làm càn mà giết hại nhiều người đến thế, giết đến cuối cùng lại cảm thấy vô cùng thống khoái.

Hắn cuối cùng cũng buộc được Cố Chi Ngôn cởi bỏ mũ quan, quỳ lạy cầu xin không chút thể diện. Ông tự xin từ quan, dâng thư cáo bệnh về hưu.

Hắn cũng nghe nói trong chiếu ngục có kẻ phục tùng chịu thua, vì hắn mà viết nên Nhiên Chúc Lâu phú. Ấy là đệ tử yêu quý của Cố Chi Ngôn, thế mà người này lại vì tân lầu của hắn mà viết phú, quả là một việc khiến lão sư phải đau lòng biết bao. Nhưng Cố Chi Ngôn lại chẳng mảy may bận lòng, chỉ dùng tình nghĩa bao năm cầu xin hắn lần cuối rằng Châu Đàn đã cúi đầu nhận tội rồi, xin hãy giữ lại mạng sống cho người này.

Tống Sưởng bực bội mà chấp thuận.

Cố Chi Ngôn thê lương hồi hương, chưa ra khỏi kinh thành đã gieo mình xuống sông tự vẫn, còn người đệ tử ông đã dốc hết tâm huyết bảo vệ, lại chẳng thèm đến nhìn mặt ông một lần.

Một mặt, hắn đắc ý cảm thấy mình đã thắng, mặt khác lại cảm nhận một nỗi mông lung chán ngán thấu xương. Tình cảm phức tạp ấy uất kết trong lòng, khiến hắn đối với Châu Đàn cũng nảy sinh những cảm xúc rối rắm.

Hắn biết rằng Châu Đàn một khi đã cúi đầu trong chiếu ngục thì chính là đã làm trái lẽ thường, ngoài việc toàn tâm dựa dẫm vào sự tin cậy của đế vương thì chẳng còn đường lui. Hắn cũng biết Châu Đàn tại Hình bộ không hề an phận, liên tiếp xử lý nhiều vụ án liên quan tới các quan viên chủ chốt từng đàn hặc Cố Chi Ngôn.

Song, hắn lười quản, nhắm một mắt mở một mắt ngầm cho phép người này báo thù. Tâm thuật đế vương hắn đã nắm trong tay quá thuần thục, dù sao đây cũng chẳng phải là việc gì to tát.

Cho đến khi Bành Việt chết một cách kỳ lạ trên núi Kinh Hoa, Tống Sưởng mới giật mình kinh hãi nhận ra, dưới sự vận hành của Châu Đàn, thế cục triều chính này đã không còn cân bằng như trước.

Hắn tuy đã sớm lập Thái tử, nhưng hai phe Tể – Chấp vốn thế vẫn luôn như nước với lửa, quần thần ai ai cũng đều phải lo sợ mà hành sự. Nếu sự cung thuận của Châu Đàn đều là giả dối, thực chất chưa từng dập tắt ý niệm báo thù cho lão sư mà lại âm thầm ngả về phía Thái tử…

Tống Sưởng vốn còn do dự về việc này, mãi đến khi Phó Khánh Niên vào cung đàm đạo một hồi, hàm hồ úp mở nhắc đến chuyện lên ngôi năm xưa việc hắn đầu độc giết thân phụ, trong triều chỉ có một mình Phó Khánh Niên biết. Việc vội vàng trừ khử Cố Chi Ngôn cũng là vì hắn vô cùng lo lắng ông biết được chuyện này rồi mọi chuyện sẽ bung bét.

Châu Đàn nếu ngả về phe Thái tử, thanh lý triều đường giúp Thái tử thì ai có thể đảm bảo Thái tử sẽ không làm ra chuyện giết chính thân phụ như hắn đã làm khi xưa?

Xem ra, cuối cùng hắn vẫn phải làm trái tâm nguyện cuối cùng năm xưa của lão sư rồi. Gặp Châu Đàn một lần trước khi chàng chết, có lẽ là lời tạ lỗi cuối cùng của hắn đối với lão sư.

Dù sao, cố nhân gần đây thường xuyên nhập mộng. Người chốc lát nhớ lại thời thơ ấu lão sư cầm tay hắn viết chữ ‘nhân’ đầu tiên, chốc lát lại nhớ đến cảnh cùng Tiêu Việt và những người khác trốn khỏi Đông Cung dạo chơi chốn phố thị. Chuyện cũ tựa giấc mộng, cuối cùng đều tan biến sau bức tường cung lạnh lẽo, âm u.

Châu Đàn bị hai Trâm Kim Vệ đưa đến điện Huyền Đức, rồi quăng dưới thềm. Vị Trạng Nguyên Lang bạch y mang vẻ đẹp thoáng qua nhưng đầy ấn tượng năm nào sau khi trải qua sự tra tấn, dày vò của chiếu ngục, lại qua hình ngục của Trâm Kim Vệ giờ đây đã bị tàn phá không chịu nổi. Dù trước khi đến đã thay y phục mới, nhưng sau lưng vẫn còn vệt máu thẫm đỏ từ bên trong y phục thấm ướt ra ngoài.

Người này dường như hoàn toàn chẳng cảm thấy đau đớn, sau khi nghe tiếng cửa điện đóng lại thì đứng thẳng người quỳ ngay ngắn, hành một đại lễ với hắn một cách bình ổn, ngay cả lời nói cũng chẳng thấy run rẩy: “Vi thần… khấu kiến bệ hạ.”

Tống Sưởng không lên tiếng, vì vậy Châu Đàn quỳ rạp trên mặt đất, hồi lâu không đứng dậy.

“Nghe nói, ngươi trong Trâm Kim Quán không chịu mở lời, nhất quyết muốn gặp trẫm một lần.” Tống Sưởng vịn vào kim sức lạnh lẽo bên tay, hỏi: “Ngươi nếu có chứng cứ chứng minh mình không giết người, e rằng đã sớm đem ra rồi phải không? Đã như thế, ngươi còn nhất định muốn gặp trẫm làm gì?”

Châu Đàn đứng dậy nhìn hắn, đồng tử màu hổ phách khẽ chớp động: “Thần đến cầu xin bệ hạ làm chủ.”

“Làm chủ?” Một vị lão thái giám bên cạnh dâng cho Tống Sưởng một chén trà, trà nóng tám phần. Hắn thổi một lớp bọt nổi trên mặt trà, hỏi: “Làm chủ chuyện gì?”

Châu Đàn không hề sợ hãi nhìn thẳng vào hắn: “Xin bệ hạ cho lui hầu cận hai bên.”

Tống Sưởng bất ngờ cười khẽ một tiếng, vẫy tay bảo mọi người lui ra: “Tiêu Bạch, vụ án này của ngươi, trẫm đã lệnh Trâm Kim Vệ điều tra kỹ lưỡng. Chiều hôm đó, ngươi cùng phu nhân dạo chơi đại lộ sông Biện, sau đó nàng ta ngồi xe ngựa về phủ. Ban đêm, ngươi không ở trong phủ, không ở Hình bộ, không dẫn theo bất cứ thị vệ nào, ngươi đã đi đâu, có ai làm chứng cho ngươi không?”

“Bệ hạ không bận tâm liệu có người làm chứng cho thần hay không.” Châu Đàn cung thuận đáp lời: “Bệ hạ cho rằng thần đã đầu nhập vào phe cánh Thái tử, sau khi giết người thì cấu kết với nhân chứng, ý đồ vu oan, nhằm mục đích giệt trừ tâm phúc của Tể phụ. Thần đương nhiên không thể đưa ra chứng cứ thần không giết người. Thế nhưng, bệ hạ sở dĩ để Trâm Kim Vệ bắt giữ thần và dùng hình mà không trực tiếp giết thần, chẳng phải cũng là vì không đưa ra được chứng cứ thần thật sự đã giết người hay sao?”

Lời này nói ra vô cùng vô lễ, Tống Sưởng lạnh lùng liếc nhìn chàng một cái: “Ngươi rốt cuộc muốn nói điều gì?”

Châu Đàn đột ngột ngẩng đầu, như thể đã hạ quyết tâm điều gì đó, hướng về hắn khấu đầu thật sâu: “Thần liều chết đến đây thực chất là vì đã lùi một bước rồi lại lùi thêm bước nữa những nay chẳng thể nhẫn nhịn thêm. Có một chuyện cũ từ lâu—”

Chàng còn chưa nói dứt lời đã nghe thấy ba tiếng gõ khẽ truyền đến từ cửa điện. Điện Huyền Đức đóng cửa mật đàm, ngoài đại thái giám thân cận của hoàng đế ra thì tự nhiên chẳng ai dám quấy nhiễu. Kẻ đã làm như thế, tất nhiên là đã xảy ra việc khẩn thiết không thể không bẩm báo ngay.

Châu Đàn lập tức im bặt. Tống Sưởng có phần mất kiên nhẫn, gọi người vào rồi không vui nói: “Có việc gấp gì mà đáng để truyền tin vào lúc này?”

Vị hoạn quan kia lén lút liếc trộm Châu Đàn đang quỳ một bên, đồng thời cửa điện lúc này mở toang. Tống Sưởng nghe thấy tiếng trống trận dồn dập truyền đến từ phương xa, xen lẫn trong tiếng gió.

Sắc mặt Châu Đàn đột nhiên tái nhợt.

Vị hoạn quan lắp bắp nói, mồ hôi lạnh rịn ra từ trán: “Bệ hạ, phu nhân của Châu… Châu đại nhân, tại phố Ngự đã hai lần gõ trống Đăng Văn, nói rằng Châu đại nhân đêm đó luôn ở cùng với nàng ta, tội danh còn chưa rõ ràng mà Tam Ti lại xử theo hướng có tội, như vậy, như vậy là bất công.”

Tống Sưởng ngẩn người nói: “Sao?”

Hoạn quan tiếp tục: “Nàng ta, nàng ta còn nói… Nếu không thể minh oan cho phu quân thì sẽ đâm đầu vào tảng đá kê trống ngay đó mà tự sát. Hữu Lâm Vệ không dám chậm trễ, đã đưa người vào cung rồi. Việc này liên quan đến án của Châu đại nhân, nô tài không dám trì hoãn vào bẩm báo. Bệ hạ, xin hỏi người này, nên xử lý như thế nào?”

Tống Sưởng không nói gì, lâu sau mới thở dài một tiếng, giọng điệu không rõ ràng: “Tiêu Bạch, ngươi quả thực đã lấy được một phu nhân tốt đấy.”

Khuôn mặt vốn dĩ bình tĩnh không hề dao động của Châu Đàn cuối cùng cũng biến sắc. Chàng định nói gì đó nhưng không thốt nên lời, trước tiên là ho sặc sụa mấy tiếng, ho đến mức mặt mày nhuốm một mảng màu hồng, xem ra là đã quá đỗi sốt ruột: “Hồ đồ… Nàng ấy không biết gì cả!”

Vị hoạn quan cẩn thận đáp lại: “Việc gõ trống kinh động vô cùng rộng rãi, trước phố Ngự toàn là dân chúng hiếu kỳ đến xem. E rằng hôm nay lời đồn liên quan đến Châu Đại nhân và vụ án này sẽ bay khắp phố phường chợ búa… Lâm Vệ khi dẫn Thị Lang phu nhân vào cung còn gặp cả Quý phi nương nương…”

Châu Đàn quay người quỳ lạy dập đầu: “Bệ hạ, nội tử hành sự như vậy quả thật là ngông cuồng, thần xin lĩnh phạt thay cho nàng. Xin bệ hạ cho người dỗ dành nàng ra khỏi cửa cung, giam nàng lại trong phủ đi ạ!”

Tống Sưởng đánh giá thần sắc của chàng, cảm thấy thú vị vô cùng. Hắn trầm ngâm một lát rồi nói: “Thôi, đã đến rồi, sao cũng phải để phu thê các ngươi gặp mặt một lần chứ. Ngươi đã có việc cần lui hết hầu cận mới có thể nói, vậy thì cứ để phu nhân ngươi qua chỗ Quý phi ngồi chờ một lát đi.”

Châu Đàn giọng bi ai gọi: “Bệ hạ!”

“Ngươi sợ gì?” Tống Sưởng từ long ỷ đứng dậy, bước xuống: “Người mà trẫm muốn gặp, Quý phi nào dám làm gì chứ? Hôn sự này cũng là do Quý phi làm chủ ban cho đấy thôi. Khi ấy ngươi bệnh nặng, chưa từng dẫn phu nhân vào cung tạ ân, nay bảo nàng ta đến gặp mặt một lần, cũng không tính là thất lễ.”

Hắn bước đến trước mặt Châu Đàn nhìn từ trên xuống, trên long bào màu vàng nhạt thêu thùa nhiều hình thù phức tạp.

“Ái khanh, vừa rồi ngươi muốn nói gì?”

Phó Minh Nhiễm cầm cán quạt, ngồi thẳng người, cảm thấy lòng đầy phiền não không có chỗ trút ra, đành lạnh mắt nhìn xuống.

Nàng từng gặp Khúc Du trong yến tiệc năm xưa, chỉ nhớ nhan sắc không tồi, tài khí cũng cao. Dù vốn không có mưu mẹo, hiền lành dễ bị bắt nạt, song lại là người có xương cốt kiêu ngạo, rất có phong thái của nữ tử phái thanh liêm.

Một nữ tử như vậy, chẳng phải nên vô cùng chán ghét một nịnh thần như Châu Đàn sao?

Khi nàng ta ban hôn năm ấy đã nghĩ như vậy, khi đó nàng ta đinh ninh Khúc Du gả qua sẽ náo động Châu phủ trên dưới không yên khiến Châu Đàn dù trong cơn bệnh cũng không được an ổn. Nếu may mắn khỏi bệnh, cũng sẽ nếm trải cảm giác hậu trạch bung bét nổi lửa.

Nhưng nàng ta hoàn toàn không ngờ mọi việc lại bình yên lặng sóng như thế. Ngay cả lần trước đến Trâm Kim Quán gặp Châu Đàn, nàng ta vẫn nghĩ hai người có lẽ bất hòa, còn vui vẻ đi xem trò cười.

Không ngờ sự việc gõ trống hôm nay lại vượt xa sự dự liệu của nàng ta.

Phó Minh Nhiễm bỗng nhận ra, lần trước Châu Đàn ngậm cười nói cảm tạ nàng ta ban hôn có lẽ không phải đang nói đùa với nàng ta. Nếu sự việc đánh trống ở phố Ngự quả thật như Khúc Du vừa đứng trước mặt mọi người đã nói, thì e rằng hai người này đã cầm sắt hòa hợp, phu thê hòa thuận, thậm chí coi nhau là tri kỷ.

Chẳng phải là thế sao?

Nếu không phải như vậy, nữ tử này hôm nay sao lại chịu đựng mối đe dọa thanh danh hoàn toàn bị hủy hoại để đến cáo kiện ngự trạng thay cho Châu Đàn chứ?

Thật là tốt đẹp làm sao cái chuyện mai mối mà nàng ta đã làm.

Các cung nữ đặt song cửa hoa xuống, trong phòng nhất thời chỉ nghe thấy tiếng lò hương đốt cháy khe khẽ.

Khúc Du quỳ trên mặt đất, nghe đối phương mở lời hỏi: “Thị Lang phu nhân, ta nghe nói ngươi trước kia cùng Châu đại nhân chung sống không được vui vẻ, có chuyện này chăng?”

Quý phi ban cho nàng chiếc quạt thêu hình hoa lê, muốn nghe câu trả lời gì gần như chẳng cần nói cũng rõ. Khúc Du tuy không biết nàng ta đang nghĩ gì, vẫn thuận theo mà úp mở đáp: “Để nương nương chê cười rồi ạ.”

Nhưng Phó Minh Nhiễm hồi lâu không nói gì.

Nàng ta không nói, Khúc Du tự nhiên cũng không dám nói nhiều. Mãi lâu sau, nàng mới nghe thấy Phó Minh Nhiễm đập bụp một tiếng vào chiếc bàn gỗ bên tay. Chiếc quạt kia bị quăng xuống, đột ngột rơi xuống chân nàng: “Trước mặt bổn cung mà ngươi cũng dám nói dối?”

Nàng ta đột nhiên gây khó dễ một cách vô cớ. Khúc Du thật ra không hiểu tại sao Lâm Vệ lại dẫn nàng đến chỗ Quý phi trước, cũng chưa suy nghĩ rõ ý đồ của việc Quý phi đích thân ban hôn sự này là gì. Nhưng có thể khẳng định, Quý phi chắc chắn không muốn thấy nàng và Châu Đàn một lòng. Việc nàng hôm nay bất chấp thanh danh gõ trống, e rằng đã vượt ngoài ý muốn của đối phương rất nhiều.

Khúc Du ngây người một lát, cúi đầu hành lễ: “Thần phụ không dám.”

Bất kể đối phương nghĩ gì, lúc này vẫn nên ít lời là tốt nhất.

Phó Minh Nhiễm từ trên tháp đứng dậy, vạt váy dài in hoa lướt qua mu bàn tay nàng ta. Nàng ta đi vài bước, rồi lại quay người, cười khẩy một tiếng: “Ngươi quả thực dám làm, chuyện phơi mặt lộ diện gõ trống Đăng Văn như vậy thật đúng là dám làm. Trước khi ban hôn, ta thật không ngờ ngươi lại có bản lĩnh đến thế.”

Khúc Du quỳ trên đất, đỉnh quan nặng trĩu đè vào cổ đến đau.

Thái độ của Phó Minh Nhiễm vẫn khiến nàng có phần bất ngờ. Nàng vốn nghĩ đối phương dù không vui cũng sẽ không công khai rõ rệt như vậy.

Đức Đế đã giữ nàng lại trong cung, nghĩ hẳn là nhất định phải gặp. Xem ra Quý phi lúc này dù giận phát điên, rốt cuộc cũng không dám làm việc gì khác, chỉ dám để mặc nàng quỳ trong sảnh đường.

Khúc Du quỳ trên gạch vàng hoa sen lạnh lẽo, trong lòng cười khổ nghĩ, kể từ khi nàng đến Bắc Dận này, điều nàng khó chấp nhận nhất, ghét bỏ nhất chính là lễ bái quỳ lạy của họ. Quỳ lạy phụ mẫu còn có thể, nhưng trước kia nàng không thường vào cung, gặp quyền thần, hoàng tử đều là trong trường hợp riêng tư, chẳng qua chỉ là tư thái cúi đầu thật sâu lễ phép mà thôi.

Văn minh phát triển ngàn năm, nàng lớn lên trong thời đại chưa từng có quan niệm tôn ti mãnh liệt như vậy trong lòng. Thấy người khác khom lưng khuỵ gối đã khó chịu, huống hồ là chính mình.

Chỉ vì Châu Đàn, nàng có thể quỳ ở nơi này, không còn thể diện, chẳng kể tôn nghiêm, chờ đợi sự ban ơn của bậc bề trên.

Nàng quỳ trên đất khoảng hai nén hương, ngoài cửa mới có một tiểu thái giám vội vàng chạy vào. Phó Minh Nhiễm đích thân đến đỡ nàng đứng dậy. Móng tay dài lướt qua bên mặt nàng. Nàng ta dùng giọng nói chỉ hai người nghe thấy thì thầm một câu, khinh miệt và lạnh lùng.

“Ngươi được lắm, được lắm. Chờ Châu Đàn chết rồi, ngươi bị liên lụy mà bị đưa vào Giáo Phường Ti, ta sẽ ban thêm cho ngươi một môn hôn sự nữa. Đến lúc đó, chớ quên đến tạ ân điển đấy nhé.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...