"Du Hoài đột nhiên không khỏe sao?"
Vân Chu sững sờ. Anh nhớ rõ sáng nay mình thấy Du Hoài, trạng thái của đối phương dường như vẫn rất bình thường không giống như sẽ đột nhiên bị ốm.
Như để tăng thêm sức thuyết phục, Tề Diên bên kia tiếp tục gửi tin nhắn đến: "Thật ra Du Hoài có chút... À, bệnh di truyền gia đình, đôi khi sẽ đột nhiên phát bệnh mà không có dấu hiệu. Khi phát bệnh, cảm xúc của hắn rất không ổn định, cũng rất khó kiểm soát bản thân... Tóm lại là khá phiền phức."
"Tôi bây giờ không ở trường, tính cách của Du Hoài cậu cũng hiểu đó, khá bướng bỉnh, lại không thích uống thuốc, cho nên phải làm phiền cậu chăm sóc hắn một chút."
Không biết có phải vì quá sốt ruột hay không, Tề Diên dùng giọng nói chuyển thành văn bản, thứ tự tin nhắn rất lộn xộn. Vân Chu nhìn giao diện tin nhắn lộn xộn mấy dòng, cuối cùng anh vẫn không hiểu Du Hoài rốt cuộc mắc loại bệnh di truyền gia đình nào.
Tuy nhiên nghĩ đến việc mình trước đây quả thật có mấy lần vừa đúng lúc gặp Du Hoài đang uống thuốc, vì vậy Vân Chu không quá nghi ngờ lời Tề Diên nói.
Vấn đề duy nhất hiện tại là, thời điểm Du Hoài bị ốm quả thật không khéo lắm.
Hôm nay sao lại có nhiều người bị ốm như vậy? À không đúng, Tô Du như bây giờ cũng không tính là bị ốm mà là bị thương.
Vân Chu nhìn tin nhắn của Tề Diên, rồi lại nhìn Tô Du đang nhìn chằm chằm vào mình bên cạnh nhất thời có chút khó xử.
Nhưng suy nghĩ một lát, Vân Chu vẫn quyết định đi tìm Du Hoài trước. Dù sao vết thương của Tô Du đã được băng bó xong, ở phòng y tế chờ một lát biết đâu bác sĩ trực ban cũng sẽ đến, bác sĩ đáng tin cậy hơn anh nhiều, những việc tiếp theo cơ bản đều không cần lo lắng. Nhưng bên Du Hoài thì chưa biết tình hình thế nào, Tề Diên lại sốt ruột như vậy, nghĩ rằng tình hình của Du Hoài chắc hẳn có chút nghiêm trọng.
Vân Chu trên mặt không thể giấu được chuyện gì, Tô Du gần như ngay lập tức nhìn ra anh chuẩn bị rời đi. Ngón tay hắn nắm chặt ga trải giường bệnh đột nhiên siết chặt.
"Cậu đã nói sẽ ở lại với tôi."
Vân Chu còn chưa mở miệng, Tô Du đã đột nhiên thốt ra một câu như vậy khiến Vân Chu cũng có chút xấu hổ, vì quả thật là anh đã đồng ý với Tô Du trước đó. Nhưng tình hình bên Du Hoài có lẽ thật sự không tốt, Vân Chu cân nhắc rồi vẫn cảm thấy bên Du Hoài quan trọng hơn.
"Xin lỗi," Vân Chu nghĩ nghĩ nói: "Bạn cùng phòng của tôi hình như đột nhiên rất khó chịu, tôi phải qua đó xem sao. Nếu bên đó không có vấn đề gì, tôi sẽ quay lại tìm cậu."
Nghe nói là vì bạn cùng phòng, cảm xúc u ám mà Tô Du vẫn luôn cố gắng kìm nén trong lòng tức khắc có chút không kìm được nữa. Hắn bây giờ đã không còn là bạn cùng phòng của Vân Chu. Bạn cùng phòng mới? Bạn cùng phòng giống như hắn và Đường Sóc trước đây sao?
Tô Du chưa từng thấy Du Hoài, nhưng hắn gần như theo bản năng nhận định chuyện đối phương đột nhiên không khỏe này nhất định có điều kỳ lạ. Trên đời nào có chuyện trùng hợp như vậy? Tô Du rất muốn nói thẳng ra như vậy nhưng hắn đã vất vả lắm mới dùng cách này để Vân Chu thả lỏng cảnh giác với mình, tuyệt đối không thể để lộ sơ hở vào thời điểm mấu chốt này.
...Vân Chu sẽ bỏ chạy như trước đây.
Tô Du cố gắng duy trì mặt nạ trên mặt không bị phá vỡ: "Vậy tôi đi cùng cậu."
Vân Chu rất không tán thành lắc đầu: "Chân cậu vừa mới bị va chạm, hơn nữa bác sĩ trực ban biết đâu lát nữa sẽ quay lại, cậu vẫn không nên đi lại lung tung." Nếu lại bị thương thì càng phiền phức.
"Thương gân động cốt trăm ngày," Vân Chu lấy đồ của mình chuẩn bị rời đi: "Bên đó không có chuyện gì lớn thì tôi sẽ quay lại, không sao đâu."
Tô Du hoàn toàn không tìm được lý do nào. Hắn mặt nặng trĩu, rốt cuộc là thằng khốn nào giả bệnh vậy?
Vân Chu trở lại ký túc xá thì bên trong hoàn toàn không bật đèn, rèm cửa cũng bị kéo chặt, trong phòng một mảnh tối đen. Vì lo lắng Du Hoài cũng có thể đang ngủ, Vân Chu không trực tiếp bật đèn để tránh đánh thức đối phương.
Anh dò dẫm bước tới trong phòng. Trong ký túc xá chỉ có hai người ở, giường ngủ của Du Hoài thì rất dễ tìm. Tay Vân Chu cẩn thận s* s**ng trên đệm, rất trống và rất lạnh không có hơi ấm cơ thể của người nào dừng lại.
Du đồng học không có ở ký túc xá sao?
Nghi hoặc này vừa lóe lên, Vân Chu bỗng nhiên theo bản năng nhận ra nguy hiểm đến từ phía sau. Nhưng anh phản ứng nhanh đến mấy cũng không thể chống lại một thợ săn bẩm sinh. Gần như chưa đến nửa giây, hơi thở nóng bỏng của người khác đã kề sát bên.
Trong phòng hoàn toàn không có bất kỳ ánh sáng nào, Vân Chu không nhìn thấy gì cả nhưng anh có thể cảm nhận được có người đang rất gần anh. Đối phương không chạm vào cơ thể anh, nhưng sự hiện diện mãnh liệt đã hoàn toàn vây Vân Chu vào một góc chật hẹp của bức tường.
Vân Chu thử mở miệng: "Bạn học Du?"
Đối diện không nói gì, nhưng ký túc xá này cũng sẽ không có người nào khác ngoài anh và Du Hoài vì vậy mặc dù có chút bất ngờ, nhưng Vân Chu cũng không sợ hãi. Anh đánh bạo đưa tay ra, trong bóng tối sờ được làn da nóng đến đáng sợ của đối phương. Dường như là vị trí cổ, đầu ngón tay mềm mại của Vân Chu vô tình cọ qua một chỗ nào đó nhô lên.
Giây tiếp theo nơi đó nhanh chóng chuyển động một chút.
Vân Chu còn chưa kịp phát hiện mình đang sờ vào cái gì trong bóng tối, đã bị người kia nắm chặt cổ tay với lực rất mạnh. Lòng bàn tay đối phương cũng nóng hổi như lửa đốt trên làn da Vân Chu.
Thực ra cổ tay có chút đau, nhưng Vân Chu hiện tại cũng không bận tâm đến những điều đó. Anh hỏi: "Bạn học Du, cậu có phải hơi sốt không? Chúng ta bật đèn trước, sau đó tôi đưa cậu đi đo nhiệt độ được không?"
Giọng Vân Chu vẫn còn như đang dỗ dành một đứa trẻ bị ốm không chịu uống thuốc, hoàn toàn không ý thức được mình đang ở trong một hoàn cảnh nguy hiểm đến nhường nào.
Du Hoài trong bóng tối cũng có thể nhìn thấy mọi vật. Hắn nhìn Vân Chu với vẻ tin tưởng hoàn toàn không chút phòng bị nào đối với mình, gần như không thể kiềm chế ý nghĩ tồi tệ trong lòng. Không có ý thức an toàn như vậy, cho dù bị người khác ăn sạch cũng đáng đời.
Du Hoài v**t v* làn da cổ tay Vân Chu, cho đến khi nơi đó bị hắn cọ đến đỏ ửng một mảng mới cảm thấy thỏa mãn. Giống như những dấu vết trên cổ tay Vân Chu bị người khác để lại vào ngày đầu tiên anh vào ký túc xá này vậy.
Nhưng lần này là của hắn.
