Bạn Cùng Phòng Luôn Muốn Đánh Dấu Tôi

Chương 15: Muốn khóa cửa



 
 
Hoàn toàn không biết thế giới quan của Tề Diên ở đầu dây bên kia đang bị đả kích lớn, Vân Chu nghiêng đầu nhìn về phía Du Hoài, hỏi: "Du đồng học, cậu có muốn ăn gì không? Có thể nhờ Tề Diên đồng học mang giúp."

Du Hoài không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm anh cho đến khi Vân Chu có chút không tự nhiên hắn mới mở miệng.

"Khát."

Đây là ý chỉ muốn uống nước không muốn ăn cơm sao? Vân Chu không rõ lắm, thôi kệ. Tề Diên và Du Hoài quen biết đã lâu, nhờ hắn mang giúp, hẳn là hắn sẽ biết Du Hoài thích ăn gì.

"Vậy tôi đi giúp cậu rót nước," Vân Chu vừa nói, vừa thử nâng tay Du Hoài đang đặt trên eo mình ra, "Bạn học Du, để tôi dậy trước được không? Tôi đi một lát thôi, sẽ quay lại rất nhanh." Tối qua anh không đi lấy nước, bình nước nóng trong ký túc xá chắc cũng không còn, chỉ có thể đến phòng cấp nước nóng để lấy.

Du Hoài khẽ ừ một tiếng, hẳn là đã đồng ý. Nhưng bàn tay đặt trên eo anh không chút sứt mẻ. Vân Chu thậm chí lờ mờ cảm giác ngón tay Du Hoài siết chặt hơn. Vải áo mùa hè vốn mỏng, những đốt ngón tay mang nhiệt độ khẽ lún vào làn da mềm mại ở vòng eo, tạo thành một trạng thái giam cầm vi diệu.

Thực ra có chút ngứa nhưng Vân Chu nín nhịn không tránh, anh cảm thấy Du Hoài lúc này như có chút thiếu cảm giác an toàn. Tuy nhiên, anh đã tra bách khoa, trên đó đều nói hội chứng thiếu cảm giác tiếp xúc da phần lớn là do thiếu cảm giác an toàn, Du Hoài như vậy cũng không tính quá kỳ lạ.

Nhưng phải an ủi như thế nào đây? Vân Chu hôm nay thực ra không có việc gì cần thiết phải làm, nhưng không thể cứ mãi cùng Du Hoài lãng phí cả thời gian trên giường ngủ trong phòng được. Trên công cụ tìm kiếm cũng phần lớn là những câu trả lời rất chung chung, hơn nữa đều nói cần phân tích cụ thể từng tình huống, nói tóm lại cũng chẳng có giá trị tham khảo gì.

Hơn nữa rất nhanh, đầu óng của Vân Chu cũng có chút khó duy trì suy nghĩ bình thường. Cảm giác trên eo mãnh liệt đến mức không thể bỏ qua. Làn da Vân Chu nhạy cảm, không đơn thuần chỉ là vấn đề ngứa. Mặc dù có cách quần áo, nhưng lòng bàn tay Du Hoài thỉnh thoảng v**t v* dọc theo đường eo, cảm giác vô cùng kỳ lạ.

Vân Chu hít sâu một hơi, đột nhiên như đã hạ quyết tâm, anh nắm lấy bàn tay Du Hoài đang vòng qua eo mình.

"Bạn học Du... cậu đừng sờ eo tôi, tôi thật sự rất sợ ngứa."

Vân Chu thầm nghĩ, dù sao trên eo và trên cổ đều là da, chắc đều có thể làm giảm hội chứng thôi. Anh nâng tay Du Hoài chủ động đặt lên cổ mình.

"Cậu chạm vào đây cũng được."

Đầu ngón tay Du Hoài gần như có thể cảm nhận được nhịp đập truyền đến từ mạch máu ở cổ Vân Chu. Con mồi hoàn toàn không ý thức được nguy hiểm lại càng tiến thêm một bước đến gần hắn. Âm thanh trong trẻo sạch sẽ như suối, rơi vào tai hắn lại mang theo tiếng vọng dính nhớp.

"Cậu bây giờ có đỡ hơn chút nào không?"

--- Thật sự quá mời gọi.

Tay Du Hoài rút khỏi lòng bàn tay anh. Vân Chu sững sờ vài giây, đối phương đã đứng dậy. Đây là đỡ hơn rồi sao?

"...Tôi đi tắm."

"À? Ồ, được."

Vân Chu thầm nghĩ đúng vậy, họ vừa rồi vẫn luôn dính lấy nhau, thời tiết này lại nóng bức như vậy cho dù ở trong nhà cũng dễ đổ mồ hôi. Du Hoài thích sạch sẽ, chắc chắn không thể chịu đựng mình ở trong trạng thái đó lâu. Đừng nói Du Hoài, Vân Chu thực ra cũng muốn tắm nhưng vẫn nên đợi Du Hoài ra trước đã.

Trong lúc chờ đợi, Tề Diên gửi tin nhắn cho anh, nói đã mang theo đồ ăn và thuốc, gói chung trong túi, hiện tại đã đặt ở cửa. Vân Chu có chút kỳ lạ, Tề Diên đã đến rồi sao? Vậy tại sao không gõ cửa vào?

Thấy câu hỏi của Vân Chu, Tề Diên, người đã quay về ký túc xá của mình, khóe mắt co giật thầm nghĩ còn không phải vì bạn cùng phòng của cậu không cho vào sao.

Biết được Du Hoài mấy ngày không gặp lại mắc một đống bệnh không biết từ đâu ra, Tề Diên đương nhiên phản ứng đầu tiên là đi hỏi Du Hoài. Hắn đã gửi một đống tin nhắn hỏi han cho Du Hoài, kết quả nửa ngày sau Du Hoài mới trả lời hắn, nội dung rất qua loa tóm gọn lại chỉ có ba chữ "Cậu đừng hỏi".

Tề Diên thầm nghĩ được thôi, tiếp tục hỏi: "Vậy cậu còn muốn tôi đến thăm cậu không?"

"Giúp tôi mang chút đồ, đặt ở cửa, đừng gõ cửa."

Tề Diên: "..." Hắn làm shipper cơm hộp à?

Nhưng nghĩ đến việc muốn những người lớn trong nhà không cằn nhằn mình nữa, vẫn phải dựa vào Du Hoài, kẻ chết không chịu nghe lời khuyên này chống đỡ ở phía trước. Tề Diên thầm nghĩ thôi được rồi, đành chịu nhận mệnh hỏi Du Hoài muốn mang cái gì.

Xem xong danh sách mua sắm Du Hoài gửi đến, biểu cảm của Tề Diên càng trở nên vi diệu. Du Hoài từ bao giờ lại thích ăn ngọt như vậy? Thôi, vẫn là đừng hỏi, Tề Diên thầm nghĩ hắn cứ coi như mình là nhân viên giao cơm hộp là được.

Vân Chu mở cửa, chiếc túi treo trên tay nắm cửa. Để không cho người khác phát hiện đó là thuốc ức chế, lọ thuốc của Du Hoài không có bất kỳ nhãn mác nào chỉ là một lọ thuốc màu trắng bình thường.

Vân Chu đặt chiếc túi lên bàn học của Du Hoài, liếc thấy những thứ khác trong túi. Toàn là đồ ăn, Vân Chu nhận ra trong đó có một món là bánh mì sữa đặc khoai lang tím - sản phẩm đặc trưng của một tiệm bánh mì gần trường học làm ăn cực kỳ phát đạt. Rõ ràng là vừa mới ra lò, còn mang theo hương thơm ngọt ngào của bánh mì.

Cửa hàng đó làm ăn đặc biệt tốt, bánh mì này thật khó mua, Vân Chu chỉ ăn qua một lần nhưng hương vị quả thật rất ngon, anh vẫn luôn nhớ đến bây giờ. Để đỡ thèm, cũng để tiết kiệm thời gian, Vân Chu chuyên môn mua một thùng bánh mì khoai lang tím để làm bữa chính. Đương nhiên, loại bánh mì bán sỉ theo thùng rẻ tiền này hương vị khẳng định không thể so với tiệm bánh mì. Vân Chu mỗi lần đều dựa vào tưởng tượng để tự lừa mình rằng mình đang ăn bánh mì sữa đặc khoai lang tím.

Thì ra bạn học Du cũng thích ăn cái này à. Vân Chu hoàn toàn không nghĩ theo hướng cái bánh mì đó có thể là dành cho mình, cũng không đi lục lọi đồ bên trong, chỉ đơn giản đặt chiếc túi lên vị trí của Du Hoài.

Chờ đợi một lúc lâu, Vân Chu cảm giác Du Hoài dường như đã đợi trong phòng tắm hơi lâu. Từ tối qua đến giờ, Du Hoài lại bị hội chứng dị ứng tin tức tố, lại bị hội chứng khao khát da thịt. Sáng nay khó khăn lắm mới đỡ hơn một chút lại bị tin tức tố của Tô Du k*ch th*ch. Tóm lại tình trạng cơ thể hắn thật không tốt, Vân Chu không khỏi có chút lo lắng.

Không phải là ngất xỉu trong đó chứ?

Vân Chu đi đến cửa phòng tắm, anh gõ cửa.

"Bạn học Du?"

Bên trong không có tiếng trả lời, Vân Chu càng thêm lo lắng, do dự một chút cuối cùng vẫn đẩy cửa ra.

Anh nói: "Bạn học Du, cậu không sao chứ?"

Cửa vừa mở ra là hơi nước xông thẳng vào mặt, hơi nước trắng xóa hoàn toàn che khuất tầm nhìn. Vân Chu có thể nghe thấy tiếng nước nhưng gần như không thể nhìn rõ bên trong phòng tắm trông như thế nào.

Trên mặt đất cũng toàn là nước, gạch men sứ rất trơn. Vân Chu cẩn thận từng bước đi về phía trước, giống như một con mồi bước vào chiếc bẫy phủ đầy mạng nhện trắng.

Hơi nước phất qua làn da anh. Tiếng nước bên tai không biết từ lúc nào đã dừng lại. Không gian kín mít tràn ngập sương mù, đột nhiên trở nên tĩnh lặng lại giống như một loại cảnh cáo.

Một cánh tay duỗi ra. Vân Chu mơ hồ có cảm ứng, nhưng đã không kịp. Anh xoay người, lùi một bước, lưng liền dán vào bức tường gạch men sứ ướt sũng.

Vân Chu theo bản năng ngẩng đầu lên. Ánh mắt Du Hoài tối sầm, hắn để trần nửa thân trên, hơi nóng trên người gần như muốn vồ vào anh.

Hồi lâu, hắn mở miệng, giọng nói rất khàn: "Vì sao lại vào?"

"Bởi vì... tôi thấy cậu vào đã lâu, hơn nữa tôi vừa rồi ở bên ngoài gọi cậu, cậu vẫn không nói gì," Vân Chu giải thích, "Tôi lo lắng cậu xảy ra chuyện."

Trong mắt Du Hoài trong thời gian ngắn lóe lên chút gì đó, ngữ khí hơi có chút kỳ lạ: "Cậu vừa rồi gọi tôi?"

Dừng một chút, hắn tiếp tục hỏi: "Gọi như thế nào?"

Đây là cái vấn đề gì? Vân Chu rất kỳ lạ: "Bạn học Du?"

"...Gọi lại một lần nữa."

Vân Chu càng không hiểu đầu đuôi, nhưng vẫn rất phối hợp lặp lại một lần: "Bạn học Du."

Giọng điệu thật của người đó mềm mại hơn ảo giác, gần trong gang tấc, dễ dàng có thể nắm bắt được.

Du Hoài bỗng chốc nhắm mắt lại.

Giây tiếp theo, hắn xoay người quay lưng về phía Vân Chu.

"Tôi tắm xong rồi," Giọng Du Hoài còn khàn hơn vừa rồi "Cậu tắm đi."

Mặc dù vẫn có chút kỳ lạ không nói nên lời, nhưng chỉ cần Du Hoài không sao là tốt rồi. Vân Chu không nghĩ nhiều gật đầu.

Anh đi vào tủ lấy quần áo để tắm, trở về thì thấy Du Hoài đang dựa vào cạnh cửa phòng tắm không biết suy nghĩ gì, nửa thân trên vẫn không mặc quần áo. Du Hoài dáng người rất đẹp, khi đi chơi bóng rổ, Tề Diên thường bực bội lẩm bẩm tại sao mọi người đều nhìn hắn, rõ ràng mình đánh cũng rất đẹp trai.

Vân Chu từng bước đi đến trước mặt Du Hoài. Giọng anh có chút do dự: "Bạn học Du, cậu vẫn nên mặc quần áo vào đi. Cho dù là mùa hè nhưng cậu như vậy cũng rất dễ bị cảm lạnh." Vân Chu thầm nghĩ, Du Hoài trên người vốn dĩ đã có rất nhiều bệnh tật, nếu lại cảm lạnh sốt thì không phải càng phiền phức sao? Những lời này anh quả thật chưa nói ra, nhưng ý tứ trong mắt anh nhìn Du Hoài là như vậy.

Du Hoài: "..."

Cuối cùng Du Hoài vẫn mặc xong quần áo dưới ánh mắt vui mừng của Vân Chu.

Lúc này đến lượt Vân Chu tắm, anh đặt chậu quần áo sạch lên bồn rửa tay vừa định cởi áo trên ra, bên ngoài Du Hoài gõ cửa.

Vân Chu tiện tay kéo cửa ra hỏi: "Còn có chuyện gì sao?"

Anh vừa mới cởi áo được một nửa, vạt áo còn quán tính cuộn lên trên để lộ một đoạn eo mảnh mai trắng nõn. Trắng như ngọc một tay có thể nắm gọn.

"...Nhớ khóa cửa."

Tiếp đó Du Hoài liền đóng cửa lại, bóng dáng như thường nhưng bước chân lại hơi loạn.

Phía sau cánh cửa, Vân Chu có chút không rõ nguyên do.

Tại sao phải khóa cửa?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...