Bạn Cùng Phòng Luôn Muốn Đánh Dấu Tôi

Chương 2: Cảm giác an toàn



 
Sau một thời gian sống cùng Du Hoài, Vân Chu cuối cùng cũng an tâm.

Vì hai lần gặp phải trải nghiệm quá mức thái quá trước đây, Vân Chu bắt đầu điên cuồng học bổ túc kiến thức về Alpha và Omega. Mặc dù không cảm nhận được tin tức tố nhưng có thêm kiến thức về mặt này thì không hại gì.

Ví dụ khi Alpha đến kỳ nhạy cảm, họ thường trở nên rất nóng nảy đây là điều không thể kiểm soát. Đường Sóc trước kia tuy giả vờ, nhưng luôn có vài thời kỳ tính tình trở nên rất tệ. Chỉ có thân là Beta, Vân Chu lúc đó không hiểu gì cả, còn tưởng đối phương chỉ đơn thuần tâm trạng không tốt. Giờ nghĩ lại, thật ra mọi thứ đều có dấu hiệu.

Ngoài ra còn có những thứ như Alpha có d*c v*ng kiểm soát mạnh và Omega có tâm tư nhạy cảm, v.v. Mặc dù tất cả đều là những ấn tượng dập khuôn, nhưng Vân Chu hồi tưởng lại quá trình mình ở chung với Đường Sóc và Tô Du trước đây, quả thật cũng có thể thấy đối chiếu ra được một hai điều.

Còn Du Hoài, cảm giác lớn nhất mà hắn mang lại cho người khác chính là sự nhạt nhẽo. Hắn dường như không đặc biệt quan tâm đến thứ gì, cảm xúc luôn ổn định đến mức không có bất kỳ dao động nào. Điều duy nhất hắn tương đối chú trọng là sự sạch sẽ của môi trường. Ngoài ra, như hắn đã nói trong ngày đầu tiên, hắn không có bất kỳ hứng thú nào với Vân Chu.

Mặc dù ở cùng một phòng ký túc xá, nhưng thái độ của Du Hoài đối với Vân Chu coi anh như không khí, như thể trong ký túc xá không hề có thêm một người nào cả. Kiểu làm lơ này đối với người khác có thể không dễ chịu lắm, nhưng Vân Chu lại thở phào nhẹ nhõm. Nếu có thể, anh đương nhiên muốn có mối quan hệ tốt với bạn cùng phòng. Nhưng với hai trường hợp "anh em tốt muốn ABC mình" trước đây, Vân Chu cảm thấy thái độ hiện tại của Du Hoài đối với anh quả thực là trạng thái hoàn hảo nhất.

Vì không cùng chuyên ngành, Du Hoài cũng có việc riêng để bận, Vân Chu và Du Hoài hàng ngày gần như không chạm mặt nhau. Vân Chu tiếp tục cuộc sống mỗi ngày hai điểm một đường từ thư viện đến ký túc xá, đúng giờ làm thêm sau đó mỗi tuần cố định đi họp nhóm.

Cuối tuần, Vân Chu đang làm bài tập trong ký túc xá. Quạt máy tính kêu vù vù khi anh làm mô hình. Vân Chu bận đến mức choáng váng và hơi đói nhưng nhìn đồng hồ thì phát hiện đã qua giờ ăn, nhà ăn chắc đã hết đồ rồi. May mà mì gói vẫn còn, Vân Chu tùy tay lấy một gói chuẩn bị ra ngoài lấy nước nóng.

Sau khi lấy nước nóng xong, Vân Chu bỗng nhớ ra một chuyện. Bạn cùng phòng mới của anh có tính sạch sẽ, e rằng sẽ không chịu nổi mùi mì gói khắp ký túc xá. Anh nghĩ dù sao mình ăn nhanh chi bằng ở phòng cung cấp nước nóng ăn xong rồi về, tiện thể rửa chén luôn.

Du Hoài về ký túc xá lấy tài liệu, khi đi ngang qua phòng cung cấp nước nóng thì vừa lúc thấy Vân Chu đang ăn gì đó. Bây giờ là mùa hè, hành lang không có điều hòa, phòng cung cấp nước nóng nóng hơn bình thường. Hơi nóng hầm hập khiến toàn thân Vân Chu hơi ửng hồng. Anh ôm bát, má bên cạnh hơi phồng lên trông như một con chuột hamster đang nhai thức ăn.

Tay Du Hoài rũ ở ống quần vô thức cọ xát lòng bàn tay.

Mơ hồ cảm nhận có ánh mắt dừng lại trên người mình, Vân Chu trong phòng cung cấp nước nóng hơi nghi hoặc ngẩng đầu nhưng trong tầm nhìn không có một ai cả. Ảo giác sao?

Ngày làm việc cho giáo sư của nghiên cứu sinh trôi qua rất chậm. Kỳ nghỉ cũng là kỳ nghỉ của Schrodinger (ý nói không chắc chắn). Giáo sư vừa thông báo rằng vẫn phải có mặt bất cứ khi nào được gọi nhưng Vân Chu đã thức trắng hơn mười ngày liên tục nên thực sự không chịu nổi nữa, chuẩn bị lén lút cho mình nghỉ một ngày để hồi phục.

Tuy nói là nghỉ nhưng thực chất chỉ là ngủ bù.

Vân Chu ngủ một giấc đến chiều, tùy tiện ăn chút bánh mì trộn lẫn không biết là bữa trưa hay bữa tối sau đó quyết định xuống lầu đi dạo. Khuôn viên Đại học A có một khu vực rộng lớn là cây xanh, núi giả và hồ nước. Vân Chu rất thích đi dạo trên đường.

Vân Chu hoàn toàn thả lỏng bộ não bị luận văn hành hạ của mình, đột nhiên bị người khác va vào một chút mới hoàn hồn. Đối diện là một nữ sinh đang ôm một đống tài liệu lớn, thấy thế liên tục xin lỗi anh. Vân Chu lập tức vẫy tay: "Không sao không sao, là tự tôi không nhìn đường."

Thấy đống tài liệu trên tay đối phương gần như muốn rơi hết có vài cuốn còn rớt xuống đất, Vân Chu tiện tay giúp cô nhặt lên, nói: "Cậu muốn chuyển đi đâu? Tôi giúp cậu nhé."

"À, nhưng liệu có phiền phức quá không?"

"Không sao đâu, dù sao bây giờ tôi cũng rất rảnh."

Vân Chu cười với cô gái, đôi đồng tử màu nhạt như hạt lưu ly khiến nữ sinh không tự chủ được mà ngẩn người.

"Cảm ơn..."

Nữ sinh là thành viên hội sinh viên, nói những tài liệu này đều phải chuyển đến tòa nhà hành chính. Vân Chu vừa nghe liền biết: "Phòng tài liệu tầng 3 đúng không?"

"Đúng rồi đúng rồi, ôi, cậu biết sao?"

"Tôi trước đây cũng từng ở hội sinh viên một thời gian," Vân Chu thuận miệng nói, "Nhưng sau này việc quá nhiều nên đã rút lui."

Anh trước đây ở hội sinh viên cũng không phải là nhân vật cốt cán gì. Ban đầu hoàn toàn là do Đường Sóc, người lúc đó vẫn là anh em tốt kéo vào cùng. Vốn dĩ cũng không có lý do gì đặc biệt để không ở lại. Hơn nữa, sau này lại xảy ra chuyện như vậy để tránh chạm mặt Đường Sóc, Vân Chu đương nhiên quyết định rời đi.

Mặc dù hoàn toàn không có tác dụng gì, Đường Sóc sau đó vẫn thường xuyên đến tìm anh. Nhưng Vân Chu rất vất vả mới thi được vào đây, sao có thể vì trốn người mà thôi học nên chỉ đành tùy cơ ứng biến. May mắn thay, gia đình Đường Sóc rõ ràng cũng không muốn Đường Sóc cứ mãi dây dưa với một Beta như anh. Khi Đường Lệ biết Đường Sóc sau này vẫn thường xuyên đến tìm anh, liền lập tức dùng biện pháp mạnh trực tiếp đưa Đường Sóc ra nước ngoài. Vân Chu lúc này mới nhẹ nhõm hơn một chút.

Chỉ là không ngờ bây giờ người anh muốn trốn lại tăng thêm một người...

"Biết rồi, tôi lát nữa sẽ qua."

Cách đó không xa truyền đến một giọng nói quen thuộc, Vân Chu ngẩng đầu nhìn qua, một thanh niên mặc áo khoác dài đang dựa tường gọi điện thoại, thân hình Vân Chu tức khắc cứng đờ.

Không phải chứ? Nói đến là đến thật sao?

Nữ sinh bên cạnh vẫn chưa phản ứng kịp, Vân Chu đã rất nhanh chóng đặt tài liệu trong tay vào thang máy một bên nói với cô gái: "Xin lỗi, tôi có chút việc đi trước!"

"Ừm, được..."

Đoạn đường dài nhất đã đi xong, tiếp theo chỉ cần ngồi thang máy lên tầng 3 là được. Nữ sinh còn định cảm ơn Vân Chu một chút nữa nhưng vừa quay đầu lại, đối phương đã biến mất. Đang thắc mắc, phía sau lại là một tràng tiếng bước chân. Nữ sinh quay đầu lại, là người cô quen biết.

"Tô Du học trưởng? Sao anh lại..."

Lời cô chưa nói xong, người đối diện đã hỏi dồn dập: "Người vừa rồi ở bên cạnh cậu đâu? Hắn đi hướng nào?!"

Khác với vẻ bình thản thong dong thường ngày, đáy mắt Tô Du vằn những tia máu đỏ, hơi thở quanh thân tối tăm dị thường. Nữ sinh có chút bị dáng vẻ hiện tại của hắn dọa sợ ngón tay chỉ một vị trí: "Hình như là hướng này..."

Rất nhanh người trước mắt cũng biến mất. Nữ sinh không hiểu nguyên do, rốt cuộc tình huống là thế nào?

Vân Chu không muốn chạm mặt Tô Du. Nếu có thể, Vân Chu đương nhiên muốn cùng Tô Du trở lại mối quan hệ bạn học bình thường nhưng mọi chuyện hiển nhiên không phát triển theo hướng anh mong muốn.

Sau ngày hôm đó, gia đình Tô Du đã giúp Tô Du xin nghỉ một thời gian. Họ cũng đến tìm Vân Chu. Dù sao đây không phải lần đầu tiên gặp phải chuyện như vậy, Vân Chu cũng có thể đoán được ý đồ của đối phương, đơn giản là muốn thương lượng riêng tốt nhất là không nên làm lớn chuyện.

Vân Chu thật sự không quá bận tâm đến những điều này, chuyện đã qua thì cho qua. Nói cho cùng, anh chỉ là một Beta, tin tức tố của Alpha hay Omega đều không ảnh hưởng đến anh dù chỉ nửa điểm. Ngay cả khi thật sự làm lớn chuyện, phía nhà trường có lẽ cũng sẽ khuyên anh một điều nhịn chín điều lành. Hơn nữa để hòa giải, nhà trường cũng sẽ thông báo cho người nhà anh đây là điều Vân Chu không muốn thấy nhất. Anh không thể gây phiền phức cho gia đình.

Nhưng ngay cả khi anh đã nói rõ ràng với người nhà Tô Du, bản thân Tô Du lại không từ bỏ.

Tô Du bám riết không tha đi theo sau anh. Vân Chu cảm giác mình bây giờ giống như nhân vật chính trốn quỷ trong game kinh dị, khắp nơi tìm kiếm những căn phòng an toàn để ẩn nấp nhưng lại hoảng loạn chạy vào ngõ cụt.

Phần lớn các phòng ở tầng một của tòa nhà hành chính đều bị khóa. Vân Chu nhìn thấy một căn phòng hé cửa ở góc rẽ, anh lập tức lách mình vào và đóng cửa lại.

Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, Vân Chu bỗng đối diện với một ánh mắt nhàn nhạt. Đây là một phòng họp nhỏ. Du Hoài đang đứng cạnh tủ đựng đồ, nghe thấy tiếng động ở cửa thì quay người lại, không kinh ngạc cũng không nói lời nào, cứ thế không chút cảm xúc dao động nhìn anh đột nhiên xông vào.

Du Hoài luôn cho người ta cảm giác như vậy, cái gì cũng không quan trọng, bình thản nhưng khó lòng vượt qua được cảm giác xa cách. Nhưng thái độ như vậy của hắn ngược lại mang lại cho Vân Chu một chút cảm giác an toàn.

Vân Chu vừa định nói chuyện, một tiếng bước chân dừng lại ngoài cửa.

"Tiểu Chu" Giọng Tô Du dịu dàng, nhưng nghe kỹ lại mang theo một chút lạnh lẽo khó hiểu "Cậu ở trong đó sao?"

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...