Lâm Khải nhìn hai người đối diện đã bắt đầu so tài kỹ năng diễn xuất, sống chết không hiểu làm thế nào mà họ có thể nhanh chóng và khuôn mặt thay đổi biểu cảm tự nhiên như vậy.
Trong khoảnh khắc, Lâm Khải thậm chí có chút bi ai, sự chênh lệch thiên phú của con người quả thật tồn tại, có những người chỉ tùy tiện diễn một cái đã đạt đến độ cao mà hắn cả đời cũng không thể vươn tới.
Vân Chu không có nội tâm diễn phong phú như phó xã trưởng, anh vừa ra ngoài đã thấy Du Hoài và Tô Du đang xin lỗi lẫn nhau, vẫn còn chút chưa rõ tình hình.
Chờ anh đi đến gần, Tô Du lập tức nhanh hơn Du Hoài hành động. Hắn từ trong túi lấy ra máy đo tin tức tố, giọng nói hạ xuống rất đáng thương: "Thuyền nhỏ, tôi đã biết lỗi rồi, lần trước đúng là tôi quá bất cẩn nhưng lần này tôi vừa uống thuốc xong đến đây, cậu xem độ đậm đặc của tin tức tố là 0."
Tô Du nhấn mạnh âm lượng ở câu cuối cùng. Nói cách khác, nếu Du Hoài lại xuất hiện bất kỳ triệu chứng dị ứng kỳ quái nào thì cũng chẳng liên quan gì đến hắn, lần này đối phương đừng mơ lại hãm hại hắn!
Hơn nữa vẫn chưa xong. Tô Du tiếp tục giả bộ lo lắng nói: "Nhưng nói đi thì nói lại, tuy tôi có thể uống thuốc nhưng dù sao trong câu lạc bộ kịch nói còn có những Alpha và Omega khác, bạn học Du Hoài ở đây lâu có lẽ vẫn sẽ bị ảnh hưởng."
"Mạo hiểm phát bệnh cũng muốn tham gia diễn xuất, bạn học Du Hoài cậu thích diễn kịch đến vậy sao?"
Câu hỏi này hoàn toàn là âm mưu lộ liễu. Nếu Du Hoài trả lời rằng bệnh của mình thực ra không nghiêm trọng đến vậy, có thể tiếp tục tham gia diễn xuất thì biểu hiện phát bệnh của hắn trước mặt Vân Chu trước đó không nghi ngờ gì sẽ trở nên quá khoa trương, Vân Chu ít nhiều sẽ có chút nghi ngờ. Ngược lại, nếu Du Hoài không muốn phá vỡ giả thuyết đã có về việc hắn bị mẫn cảm thì so với một diễn viên có nguy hiểm, nhân vật đó hiển nhiên sẽ hợp với Tô Du hơn.
Về phần tại sao nhất định phải diễn nhân vật này, Tô Du thừa nhận động cơ của mình không trong sáng, nhưng hắn cũng không nghĩ lý do của Du Hoài sẽ tốt hơn mình ở đâu.
Tô Du nhìn về phía Vân Chu: "Thuyền nhỏ, cậu cảm thấy sao?"
Vân Chu quả thật cũng hơi lo lắng về chứng dị ứng của Du Hoài, anh nhìn về phía Du Hoài.
"Chỉ một chút tin tức tố thì tôi sẽ không có phản ứng quá lớn," Du Hoài ngẩng mắt nói "Mọi người đều có sự tự chủ, tình huống hoàn toàn không kiểm soát vẫn là số ít."
Điều này rõ ràng đang nói rằng lần trước là do Tô Du hoàn toàn không kiểm soát tin tức tố nên hắn mới nghiêm trọng như vậy.
Tô Du: "..." Hắn đâu có không kiểm soát? Lần trước hắn cũng bị vu oan hãm hại mà?!
"Hơn nữa" Du Hoài tiếp tục nói, "Tôi rất cần điểm tín chỉ này."
Dựa vào cái cớ này ư... Tô Du hỏi ngược lại: "Bạn học Du Hoài cậu ưu tú như vậy, đến bây giờ còn thiếu điểm tín chỉ sao?"
Du Hoài nhàn nhạt nói: "Thời lượng hoạt đ*ng t*nh nguyện của tôi không đủ."
Các trường đại học thường có quy định, mỗi sinh viên mỗi học kỳ đều phải hoàn thành một số giờ hoạt đ*ng t*nh nguyện nhất định, nếu không sẽ ảnh hưởng đến việc tốt nghiệp. Nếu thực sự không đủ cũng có thể dùng điểm tín chỉ từ việc tham gia các hoạt động khác để bù đắp. Tóm lại, đây là một lý do hoàn hảo không chê vào đâu được.
Tô Du: "..."
Vân Chu ở bên cạnh nghe họ kẻ một câu người một câu, đầu đã hơi choáng váng. Cố tình Khương Hạc rõ ràng còn ngại chưa đủ náo nhiệt, chủ động hỏi anh: "Vân Chu, vậy cậu cảm thấy hai người họ ai phù hợp hơn để diễn vai anh trai cậu?"
Còn về Lâm Khải, anh ấy đã bị hai kỳ phùng địch thủ kỹ thuật diễn xuất này đả kích đến tan nát đạo tâm, đang ngồi vẽ nấm ở góc.
Quả nhiên lời này vừa ra, Du Hoài và Tô Du gần như đồng thời nhìn về phía Vân Chu.
Vân Chu: "..." Mặc dù vậy, nếu không nhầm thì anh chỉ diễn một nhân vật phông nền đúng không? Khi nào một vai phụ mười tám tuyến cũng có thể quyết định vai chính do ai diễn? Điều này có hợp lý không?
Khương Hạc cảm thấy rất hợp lý: "Cậu cứ nói ý tưởng của mình là được, tôi sẽ tham khảo."
"Nếu chị bảo tôi chọn thì..." Vân Chu dừng lại một chút, sau đó nghiêm túc nói: "Tôi nghĩ vẫn là Lâm Khải học trưởng phù hợp hơn."
Tô Du: "..."
Du Hoài: "..."
Lâm Khải: "?!"
Lâm Khải bỗng nhiên rất cảm động, quả nhiên nhân gian vẫn còn có tình người. Hắn cũng không hiểu vì sao, đột nhiên cảm thấy sau lưng mình lạnh toát.
Vân Chu thực ra đã suy nghĩ rất nghiêm túc. Đầu tiên là Tô Du, anh tuyệt đối không cân nhắc. Còn Du Hoài... Vân Chu không phải là có ý kiến với Du Hoài, chỉ là tưởng tượng đến việc mình phải mặc nữ trang diễn xuất đối diễn với hắn, Vân Chu liền cảm thấy khó chịu không nói nên lời, anh sợ mình đến lúc đó sẽ căng thẳng đến mức nói sai lời thoại. So với đó, anh không thân với Lâm Khải, khi đối diễn chỉ cần coi đối phương là người gỗ là được, tương đối dễ chấp nhận hơn.
Khương Hạc cũng không ngờ Vân Chu lại chọn "hoặc" trong số "một hoặc hai", khóe mắt giật giật, có chút tiếc nuối.
"Được rồi vậy tôi sẽ suy nghĩ thêm, các cậu hôm nay cứ về trước đi."
Bị Khương Hạc tiễn ra khỏi câu lạc bộ kịch nói, Vân Chu nhìn Tô Du do dự một lát cuối cùng vẫn gọi hắn lại. Anh vốn dĩ muốn nói chuyện rõ ràng với Tô Du, vừa hay hôm nay gặp mặt Vân Chu cũng không muốn tiếp tục kéo dài dứt khoát giải quyết ngay hôm nay.
"Tô Du, lát nữa cậu có rảnh không? Tôi muốn nói chuyện với cậu."
Tô Du ngẩn ra sau đó lập tức cười nói: "Đương nhiên, chỉ cần cậu tìm tôi."
Nói rồi, hắn cố ý vô tình liếc nhìn Du Hoài một cái cố ý hỏi: "Chỉ hai chúng ta thôi sao?"
Vân Chu thầm nghĩ chuyện này vốn dĩ không cần liên lụy đến người khác nên gật đầu: "Đúng vậy."
Du Hoài ở bên cạnh không nói gì nhắm mắt lại, không có lời nào phù hợp với thân phận hiện tại của hắn để nói.
Vân Chu và Tô Du rời đi.
Du Hoài mở mắt ra. Không phải đã nói sớm rồi sao, còn muốn rộng lượng.
—Nhưng hắn không chọn mày, hai lần.
Du Hoài từ trong túi móc ra bật lửa, nắp kim loại đóng mở phát ra tiếng vang hơi bực bội. Hắn không hút thuốc, thần sắc vẫn như thường ngày, vẻ mặt thờ ơ không quan tâm điều gì. Động tác lại rất thần kinh, làm cho người ngoài dễ dàng nghĩ rằng hắn đang tự đốt đầu ngón tay mình.
Lâm Khải đi ra thấy cảnh này sợ đến mức bản năng cứng đờ. Người này hình như thực sự có vấn đề.
"Sau này xin đừng đến tìm tôi nữa."
Tìm một chỗ bất kỳ để nói chuyện, Vân Chu đi thẳng vào vấn đề: "Cậu làm tôi rất phiền muộn."
Ánh mắt Tô Du khẽ biến nhưng vẫn cười: "Vậy làm bạn thì sao? Thuyền nhỏ, chúng ta quen biết lâu như vậy, cậu thật sự nỡ sau này hoàn toàn không liên lạc với tôi sao?"
Vân Chu nhìn hắn lắc đầu: "Tôi cũng hy vọng chúng ta có thể chỉ làm bạn nhưng cậu không nghĩ như vậy." Nếu thực sự chỉ coi anh là bạn, Tô Du đã không làm ra những chuyện hiện tại.
Vân Chu hít sâu một hơi nghiêm túc nói: "Tô Du, tôi không muốn ghét cậu."
Ý nghĩa thực sự của câu này là nếu Tô Du tiếp tục, Vân Chu nhất định sẽ ghét hắn. Thái độ của anh đã thể hiện rất rõ ràng, Vân Chu chuẩn bị rời đi phía sau Tô Du bỗng nhiên mở miệng.
"Vậy còn Du Hoài thì sao?"
Tô Du cười với anh nhưng đáy mắt không có bất kỳ cảm xúc nào rất đáng sợ. "Cậu sẽ không sợ hắn trở thành Tô Du tiếp theo? Thậm chí còn cực đoan hơn tôi?"
Vân Chu nhíu mày: "Tôi sẽ không tiên đoán một người chưa làm chuyện gì. Bạn học Du khác cậu, hắn căn bản không phải người như vậy, huống hồ hắn đối với tôi cũng không có hứng thú."
Không có hứng thú? Không có hứng thú hắn còn cố ý đến câu lạc bộ kịch nói giành nhân vật này sao?! Tô Du căn bản không tin Du Hoài là vì điểm tín chỉ. Nói trắng ra là có thể thêm điểm tín chỉ thì không chỉ có câu lạc bộ kịch nói, Du Hoài có rất nhiều lựa chọn để có điểm tín chỉ cho thời lượng hoạt đ*ng t*nh nguyện.
Nhưng Vân Chu hiện tại rõ ràng bị vẻ bề ngoài của Du Hoài lừa đến không nhẹ, giá trị tin cậy của hắn ở chỗ Vân Chu vẫn là số âm. Tô Du dù có nói những điều này Vân Chu cũng sẽ không tin, chỉ sẽ cảm thấy hắn đang bôi nhọ đối phương. Du Hoài quá giỏi giả bộ.
Giả bộ? Tô Du nghĩ đến điều gì đó ánh mắt lạnh nhạt. Hắn không phải cũng đang giả làm beta sao? Vậy thì để hắn không giả bộ được nữa. Mọi người đều là những con quái vật lòng tham không đáy, dựa vào cái gì mà chỉ có Du Hoài đặc biệt trong mắt Vân Chu?
Vân Chu cảm thấy mình đã không còn gì để nói đang định rời đi, cổ tay lại đột nhiên bị người ta giữ lấy. Anh ngạc nhiên quay người, Tô Du nắm lấy cổ tay anh đặt lên môi mình.
"Khoảng thời gian này tôi có thể không đến tìm cậu" Tô Du nói khẽ "Nhưng cậu phải cho tôi một chút ngọt ngào."
Vân Chu càng cảm thấy khó hiểu, cái gì gọi là "khoảng thời gian này", anh đã nói rõ ràng là sau này đều không cần gặp lại. Lại còn cái gì ngọt ngào?
Vân Chu từ bỏ việc suy nghĩ về logic kỳ quái của Tô Du, anh dùng sức muốn rút tay mình về nhưng đã không kịp. Tô Du nghiêng đầu, cắn vào xương ngón áp út của anh. Một vòng vết đỏ rõ ràng trên xương ngón tay giống như một dấu hiệu gì đó.
Làm xong những điều này, Tô Du cuối cùng cũng buông tay, cảm nhận tin tức tố của mình lưu lại trên người beta cười rất dịu dàng: "Gặp lại sau, Thuyền nhỏ."
Tin tức tố không lưu lại lâu trên người beta nhưng cũng sẽ không tan nhanh đến vậy. Dù chỉ trong chốc lát, anh cũng đã bị hắn đánh dấu qua.
Vân Chu: "..." Anh quyết định về sẽ tìm nước sát trùng.
Phát hiện mình hoàn toàn nói không thông được với Tô Du, Vân Chu quyết định vẫn quay lại hình thức cũ — hoàn toàn chặn liên lạc, có thể trốn thì trốn. Tuy nhiên nếu đối phương nói mình trong khoảng thời gian này sẽ không đến tìm anh nữa, chắc sẽ giữ lời hứa chứ? Vậy bên anh ít nhất còn có thể nghỉ ngơi một thời gian...
Vân Chu cảm thấy rất mệt mỏi. Anh cúi đầu nhìn vết cắn của Tô Du trên ngón tay mình, lòng càng mệt mỏi hơn.
Vì cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi, Vân Chu đã quên mất chuyện mình đã đồng ý với Du Hoài trước đó — đi phòng y tế kiểm tra độ đậm đặc của tin tức tố, chờ mùi hương phai nhạt rồi mới quay về.
Thực ra mùi hương trên người anh quả thật tan rất nhanh. Vân Chu vừa đi về vừa hóng gió, chờ khi anh đến cửa phòng ngủ tin tức tố như ma quỷ chỉ còn sót lại một tia, quấn quanh người anh đang làm những nỗ lực giãy giụa cuối cùng.
Nhưng đối với một Enigma trời sinh có ý thức lãnh địa và h*m m**n phá hoại cực mạnh, một giọt nước cũng có thể gây ra sóng thần.
Vân Chu còn chưa kịp phản ứng đã bị nắm lấy cổ tay, bị ấn mạnh vào cánh cửa. Du Hoài v**t v* xương ngón áp út của anh.
Toàn bộ đều là mùi của người khác, bị cắn lại còn ở chỗ này, một sự khiêu khích rõ ràng như vậy.
Một bất hạnh lớn hơn.
Hắn sau này không cần rộng lượng nữa.
Du Hoài đến gần Vân Chu, bộ dạng này vừa nhìn đã biết là lại đang phát bệnh. Vân Chu cuối cùng cũng nhớ ra chuyện mình đã quên mất.
Chết tiệt, anh quên mất trước khi về phải đi phòng y tế để khử mùi tin tức tố! Chủ yếu là vì beta không ngửi thấy tin tức tố, Vân Chu không cảm thấy gì nhiều nên rất dễ quên.
Vân Chu cuống quýt muốn đẩy hắn ra, sợ mùi hương trên người mình quá nồng làm chứng dị ứng của Du Hoài càng nghiêm trọng. Vì một tay bị Du Hoài nắm chặt, Vân Chu chỉ có thể dùng một tay đẩy nhưng hiệu quả rất kém. Du Hoài dường như vì thế càng thêm bất mãn, rất nhanh nắm lấy tay còn lại của anh. Xương cổ tay anh mảnh khảnh, Du Hoài một tay đã có thể giữ chặt cả hai tay của Vân Chu.
Vân Chu thoáng thấy đầu ngón tay Du Hoài có vết bị lửa đốt. Anh sững sờ, vừa rồi rõ ràng còn không có... Bị thương từ khi nào vậy?
"Bạn học Du, tay cậu..."
Vân Chu chưa kịp nói xong, Du Hoài lập tức đến gần anh hơn, ngón tay lạnh lẽo vén lên vạt áo dưới của anh luồn vào như rắn.
—Khát khao da thịt, là biến chứng của bệnh.
Ngón tay Du Hoài lạnh nhưng dừng trên làn da lại có vẻ nóng, Vân Chu không nhịn được hơi rùng mình. Trong lòng anh đồng thời cũng có chút khó hiểu, sao cảm giác phản ứng của Du Hoài còn lớn hơn lần trước? Mùi tin tức tố trên người mình có nồng đến vậy sao? Hơn nữa nếu mùi hương nồng đến vậy, thì Du Hoài bây giờ không phải càng nên tránh xa anh một chút sao?
"Vừa rồi..."
Du Hoài cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói cắt ngang suy nghĩ của Vân Chu. Vân Chu hơi ngửa đầu nhìn hắn. Du Hoài vẫn như thường ngày, biểu cảm thờ ơ không nhiều cảm xúc nhưng khóe mắt hắn rất đỏ, mơ hồ lại có chút uất ức.
Hắn cúi người xuống, môi gần như muốn dán vào tai Vân Chu.
"Tại sao không chọn tôi?"
