Gọi anh trai? Bây giờ đã bắt đầu rồi sao??
Vân Chu căn bản không có sự chuẩn bị nào, quần áo của anh còn chưa mặc xong nữa là!
"Chuyện này lát nữa nói sau... Có thể giúp tôi kéo khóa kéo phía sau quần áo một chút được không?"
Du Hoài nửa đỡ anh nhưng lại không có ý định hành động. Cứ như là nhất định phải nghe Vân Chu gọi mình một tiếng anh trai, hắn mới bằng lòng giúp đỡ.
Vân Chu: "..." Cố chấp đến vậy sao? Anh trong khoảnh khắc còn nghi ngờ Du Hoài muốn diễn vở kịch này thực ra chỉ là để nghe người khác gọi hắn là anh trai.
Thôi, Vân Chu thầm nghĩ nữ trang còn mặc được, anh trai đương nhiên cũng chẳng có gì không thể gọi. Mặc dù nghĩ là như vậy, nhưng bước đầu tiên đối với Vân Chu vẫn có chút khó khăn. Anh mất nửa ngày để chuẩn bị tâm lý, cuối cùng cũng mở miệng nói: "Anh trai, có thể giúp tôi kéo khóa kéo phía sau một chút được không?"
Vì cảm giác xấu hổ không thể vứt bỏ, giọng Vân Chu rất khẽ nhưng Du Hoài vẫn bắt được. Hắn trên mặt không biểu lộ ra hơi cúi đầu: "Cậu nói gì?"
"Anh trai" Vân Chu nhắm mắt "Có thể giúp tôi một tay được không?"
Lần này âm lượng bình thường, Du Hoài cuối cùng cũng không làm khó anh nữa đưa tay đến sau lưng tìm khóa kéo quần áo.
Động tác của Du Hoài rất chậm, mặc dù tay hắn không hề chạm vào lưng anh nhưng Vân Chu lại có ảo giác có một luồng hơi nóng nhẹ nhàng lan theo sống lưng mình.
"...Vẫn chưa xong sao?"
Du Hoài thần sắc tự nhiên: "Khóa kéo hơi kẹt một chút."
Đợi một lát vẫn không xong, Vân Chu không nhịn được ngẩng đầu nhìn ra phía sau. Đúng lúc này khóa kéo đã được kéo lên cao nhất, Du Hoài nói: "Xong rồi."
Thời gian kẹt ở một điểm mà sẽ không làm Vân Chu quá mức nghi ngờ.
Vân Chu mở kịch bản: "Vậy chúng ta bây giờ bắt đầu nhé?"
Du Hoài tiến đến bên cạnh anh, kịch bản chỉ có một cuốn cả hai đều muốn nhìn thì chỉ có thể dựa vào nhau. Nói thật không tiện lắm, Vân Chu nhìn một lát liền không nhịn được đề nghị: "Hay là đi photo một bản đi? Dưới lầu có máy photo mà."
Du Hoài ánh mắt quét toàn thân anh: "Mặc như vậy đi à?"
Vân Chu đương nhiên không thể mặc bộ đồ này ra ngoài, anh ngay cả rèm ban công cũng đã kéo lại nhưng đây không phải còn có Du Hoài sao?
Khóe mắt Du Hoài lại bắt đầu ửng hồng sắc mặt trở nên không tốt lắm: "Tôi bây giờ không muốn ra ngoài." Lời ngầm là hắn còn đang phát bệnh, không thể ra ngoài.
Vân Chu ban đầu còn tưởng rằng Du Hoài đã đỡ hơn một chút, thấy vậy chỉ đành từ bỏ, anh thầm nghĩ mấy căn bệnh liên quan đến tin tức tố quả nhiên đều rất phiền phức. Cả hai đều không thể ra ngoài vậy chỉ có thể tiếp tục vai kề vai xem kịch bản.
Mặc dù là hai người diễn, nhưng trong cảnh này vai anh trai Alpha của Du Hoài cũng không có mấy câu thoại, chủ yếu vẫn là Vân Chu đang nói. Toàn là những lời thổ lộ nỗi lòng, Vân Chu trước đây cũng đã xem qua rất nhiều lần, tổng thể thực ra còn rất thuần ái, dù sao cũng là tình yêu đơn phương rất thuần túy, không có cẩu huyết như những tuyến tình cảm khác trong kịch bản.
Thích, yêu thầm... Vân Chu lẩm nhẩm, bỗng nhiên thầm nghĩ Du Hoài hẳn là cũng từng nghe rất nhiều lời tỏ tình tương tự, giống như Lê Ứng trước đây. Nhưng Lê Ứng cũng nói Du Hoài ghét nhất người khác có những tâm tư như vậy đối với hắn.
Vân Chu không biết sao đột nhiên thầm nghĩ, chỉ có trong kịch bản anh nói những lời này với Du Hoài mới không bị đối phương đuổi đi. Ồ không đúng, trong kịch bản cũng sẽ bị đuổi đi vì nhân vật của anh là yêu đơn phương.
"Cậu phân tâm rồi." Giọng Du Hoài vang lên bên tai anh, họ vốn dĩ đã dựa rất gần bây giờ càng không còn kẽ hở.
"Vân Chu" Du Hoài khẽ gọi tên anh, "Cần phải tập trung."
Vân Chu mơ hồ tim đập nhanh một nhịp. Anh không mấy tự nhiên quay đầu đi: "Bạn học Du, cậu như vậy tôi rất dễ bị mất tập trung."
Du Hoài không nói tiếp chỉ sửa lại: "Cậu lại gọi sai rồi, phải gọi tôi là anh trai."
Vân Chu: "...Nhưng cậu cũng không gọi tên nhân vật của tôi."
"Đó là để nhắc nhở cậu" Du Hoài đương nhiên nói "Tiếp tục đi."
Hắn nói như vậy, Vân Chu một chút biện pháp cũng không có chỉ có thể tiếp tục xem kịch bản. Khi lật đến trang sau, tay Vân Chu cứng đờ. Đến rồi, câu thoại cầu đánh dấu đó. Nhưng đã diễn tập được nửa ngày rồi thực sự không cần phải do dự ở đây. Dù sao cũng chỉ là một câu thoại đọc xong là được.
Chỉ là Vân Chu đang định mở miệng, Du Hoài bỗng nhiên ấn vai làm cơ thể anh quay mặt về phía mình.
"Khi nói những lời này, hẳn là phải nhìn tôi." Du Hoài yêu cầu rất có lý lẽ: "Chúng ta đang diễn kịch nói, không phải kịch truyền thanh."
Nhưng Vân Chu cảm thấy điều này quá khó xử anh. Vốn dĩ anh đã ngại ngùng khi mặc nữ trang bên cạnh Du Hoài, tuy rằng bây giờ đã đỡ hơn một chút nhưng nói thật cũng chẳng tốt hơn bao nhiêu. Bây giờ còn phải nhìn Du Hoài nói những lời thoại kiểu này.
Du Hoài thậm chí còn không định buông tha anh như vậy. Hắn rũ mắt nhìn nội dung trên kịch bản nói: "Theo kịch bản, cậu còn phải bổ nhào vào người tôi, giật rớt cúc áo cổ của tôi, và còn..."
Vân Chu duỗi tay che miệng Du Hoài: "...Đừng nói nữa." Càng nói anh càng không muốn diễn. Đây là lý do anh hơi kháng cự diễn cảnh này, có quá nhiều động tác khiến anh cảm thấy xấu hổ.
Du Hoài lặng lẽ nhìn anh, Vân Chu bị nhìn đến có chút chột dạ, dù sao cũng là anh là người đề nghị diễn tập trước, kết quả bây giờ người không hợp tác nhất lại là anh. Anh rụt tay về, không còn che miệng Du Hoài nữa, nhưng giây tiếp theo, Du Hoài nắm lấy cổ tay anh, không cho Vân Chu rời đi.
"Vậy thì, là tôi không được."
Cái này lại đang nói gì? Vân Chu có chút ngốc. Du Hoài v**t v* cổ tay anh tiếp tục nói: "Lúc cậu nói muốn chọn Lâm Khải học trưởng, một chút cũng không do dự. Cậu không ngại diễn những tình tiết đó với hắn, nhưng tôi thì không được."
"Tại sao?"
Du Hoài buông lỏng cổ tay anh, không có vẻ gì cưỡng chế tựa hồ thật sự là dò hỏi nhưng Vân Chu nhìn bộ dạng hắn bây giờ, lại bản năng có chút muốn lùi về phía sau. Anh cũng theo bản năng làm như vậy.
Nhưng họ đang ngồi trên giường trong phòng ngủ, Vân Chu dù có lùi về sau bao nhiêu cũng chỉ khiến Du Hoài càng dễ dàng hơn trong việc dồn anh vào góc tường.
Du Hoài quỳ một gối nệm giường hơi lún xuống, ánh mắt hắn khóa chặt vào người Vân Chu.
"Có thể cho tôi một lý do không?"
Giọng Du Hoài rất bình thản nhưng Vân Chu trực giác đây là một câu hỏi chí mạng, như thể nếu anh trả lời sai điều gì đó, mình sẽ bị nhốt vào một nơi nào đó vĩnh viễn không thể thoát ra được.
"Bởi vì..." Vân Chu nhắm mắt từ bỏ giãy giụa nói: "Mặc như vậy... đặc biệt là mặc như vậy trước mặt cậu, tôi cảm thấy rất căng thẳng."
Động tác Du Hoài hơi khựng lại.
"Cậu trước mặt Lâm Khải học trưởng thì không căng thẳng."
"Bởi vì tôi với anh ấy đâu có thân" Vân Chu không nghĩ nhiều nói thẳng "Vốn dĩ đâu cần phải quan tâm người lạ không quen biết nhìn mình thế nào chứ?" Dù sao diễn xong vở kịch này cơ bản cũng sẽ không gặp lại.
Chỉ là lời vừa thốt ra, cả hai người trong phòng đều sững sờ. Vân Chu thầm nghĩ không đúng, lời mình nói nghe quả thực giống như đang nói mình đặc biệt quan tâm Du Hoài nhìn mình mặc nữ trang thế nào vậy.
"Tóm lại... là như vậy" Vân Chu hoang mang luống cuống đứng dậy đi lấy kịch bản đặt bên cạnh, cố gắng lái sang chuyện khác "Chúng ta tiếp tục diễn tập đi, diễn tập!"
"Tôi cảm thấy rất đẹp."
Du Hoài nhìn Vân Chu đang cứng đờ người, thần sắc không đổi mà tiếp tục nói: "Thật xinh đẹp, bộ quần áo này và cậu —"
Vân Chu lần này dùng cả hai tay mới che miệng Du Hoài lại, không cho hắn nói tiếp.
"...Nên nhập vai đi, anh trai." Nhân vật trong kịch bản cũng sẽ không nói những lời này với anh.
Vân Chu hơi cắn răng, khóe mắt có chút hồng nhạt nhưng giọng anh ngay cả khi tức giận cũng nghe rất vô hại, ngược lại càng khiến người ta muốn bắt nạt anh.
Du Hoài nắm lấy tay anh kéo xuống một chút.
"Sai vị trí rồi" Du Hoài từng bước một dạy anh nhắc nhở "Lúc này cậu phải giật rớt cúc áo cổ của tôi."
Ngón tay Vân Chu run lên một chút nhưng vẫn làm theo. Dù sao cũng là diễn kịch, Du Hoài đã nghiêm túc như vậy, anh cũng không thể thua kém hắn. Nhưng đáng lo vẫn là lo lắng, ngón tay Vân Chu không giữ chặt được cúc áo ngược lại mấy lần cọ vào yết hầu.
—Quả thực là trả thù.
Cuối cùng, Du Hoài không thể nhịn được nữa mà nắm lấy ngón tay Vân Chu, giọng hơi khàn: "Nói lời thoại đi."
"Anh trai," Vân Chu gần như hoàn toàn dựa vào người hắn, giọng nói vì căng thẳng rõ ràng có chút yếu ớt, "Em... muốn anh đánh dấu em."
Cánh tay Du Hoài rũ ở một bên căng cứng, đó là biểu hiện của sự kìm nén đến tột cùng.
"...Lặp lại lần nữa."
Vân Chu vô cùng căng thẳng, hoàn toàn không chú ý đến giọng Du Hoài so với trước đó đã khàn đến mức không ra tiếng.
"Anh trai..."
Vân Chu không thể nói hết câu, lần này là Du Hoài bịt miệng anh lại.
"Thôi, đến đây là đủ rồi."
Vân Chu cảm giác thần kinh Du Hoài dường như đang căng thẳng cực độ, giống như đang cố gắng kiềm chế điều gì đó. Có một áp lực rất bất thường. Vân Chu lập tức hơi hoảng hốt, hoàn toàn ném chuyện diễn tập ra sau đầu: "Bạn học Du, cậu không sao chứ?"
"...Không sao."
Là hắn tự làm tự chịu. Lần sau tiếp tục.
Mấy ngày tiếp theo, Du Hoài lại tìm Vân Chu diễn tập vài lần, Vân Chu ban đầu còn xấu hổ, căng thẳng sau đó dần dần cũng bắt đầu quen. Đương nhiên nếu có thể nói, anh vẫn không muốn mặc nữ trang.
Luyện tập thêm một thời gian, Vân Chu cũng cảm thấy đã gần đủ rồi để đi nói chuyện với đàn chị Khương Hạc, nhưng Du Hoài dường như vẫn cảm thấy chuẩn bị chưa đủ đầy đủ, tiếp tục giữ anh lại luyện tập.
"Thật ra... tôi thực sự cảm thấy đã gần đủ rồi."
Cuối cùng, Vân Chu không nhịn được tế nhị bày tỏ suy nghĩ của mình với Du Hoài. Trời biết anh ban đầu đồng ý Khương Hạc chỉ là để góp đủ nhân số, bây giờ chỉ một cảnh đó mà anh đã luyện tập không biết bao nhiêu lần với Du Hoài. Vân Chu thậm chí còn nghi ngờ các thành viên chủ chốt của câu lạc bộ kịch nói cũng không luyện tập nhiều bằng họ, không biết còn tưởng rằng hai người họ mới là thành viên chủ chốt của câu lạc bộ kịch nói.
"Cậu lo đàn chị không đồng ý sao? Tôi thì cảm thấy không cần lo lắng vấn đề này."
Trên thực tế Khương Hạc trước đó cũng nói, Du Hoài có ưu thế hơn nữa họ còn luyện tập nhiều lần như vậy, thái độ nghiêm túc như vậy, Vân Chu cảm thấy Khương Hạc càng không có lý do để từ chối.
Du Hoài tùy tiện xoay một cây bút, không biết đang suy nghĩ gì. Một lát sau hắn mới nói: "Quả thật gần đủ rồi, chúng ta ngày mai đi."
Vân Chu nghe vậy mắt sáng lên: "Được!"
Đêm đó, Vân Chu sớm đã chìm vào giấc ngủ, Du Hoài không ngủ, hắn đứng dậy trong tay v**t v* cây bút mà Vân Chu đã thấy vào buổi sáng, đây là một cây bút ghi âm.
Một lát sau, hắn lấy tai nghe đeo lên.
"Anh trai..."
Giọng nói của thiếu niên vang lên bên tai, Du Hoài lặng lẽ lắng nghe.
Vân Chu hỏi hắn có phải lo lắng không được chọn không, Du Hoài thực ra chưa bao giờ lo lắng vấn đề này. Kỹ thuật diễn thế nào cũng không sao cả, nếu muốn làm được một chuyện, cách giải quyết luôn rất nhiều.
Hắn nghĩ, vốn dĩ sẽ không để cậu gọi người khác là anh trai.
