Bạn Cùng Phòng Luôn Muốn Đánh Dấu Tôi

Chương 27: Không muốn nhẫn nại nữa



 
 
Tuy rằng biết là để diễn kịch trước mặt Đường Sóc, nhưng nghe Du Hoài lại gọi mình là vợ, mặt Vân Chu vẫn đỏ bừng.

Bạn học Du diễn kịch quá nhập tâm... Nhưng quả thật, Du Hoài vẫn luôn nghiêm túc như vậy. Hồi trước diễn kịch của đàn chị Khương Hạc cũng thế.

Chính mình cũng không thể lỡ nhịp lúc này. Vân Chu khoác tay Du Hoài, trong mắt người ngoài hai người họ đích thị là một đôi tình nhân đang say đắm trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt.

Thấy Vân Chu hoàn toàn phớt lờ mình, tâm trí chỉ đặt hết vào cái người được gọi là bạn trai Beta kia, vẻ mặt Đường Sóc không khỏi méo mó. Hắn ta định bước tới túm lấy Vân Chu, nhưng đúng lúc đó Du Hoài lạnh lùng lên tiếng: "Rõ ràng đã có vị hôn thê, lại còn tơ tưởng đến vợ người khác, gia giáo Đường gia thật sự khiến người ta bất ngờ."

Du Hoài cố tình không hạ thấp giọng, lời nói đủ để mọi người trong quán cà phê đều nghe thấy.

Yêu thích drama là bản tính con người. Vốn dĩ ba người họ với vẻ ngoài nổi bật đứng đó đã thu hút không ít sự chú ý của đám đông. Giờ Du Hoài vừa nói xong, khao khát hóng chuyện của mọi người càng không thể kìm nén.

Alpha có ngũ quan nhạy bén hơn người thường, Đường Sóc nghe rõ những lời xì xầm trong đám đông.

"Nhìn mặt mũi sáng sủa thế mà lại bắt cá hai tay, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong!"

"Sai rồi sai rồi, người ta có bạn trai rồi mà, đây là ăn trong chén lại còn nhìn trong nồi, mà cũng chẳng phải nồi của hắn ta."

"Ê, mày có thấy hắn ta quen quen không?"

Đám đông nhất loạt quay lưng lại phản đối hắn, sắc mặt Đường Sóc càng lúc càng khó coi.

Du Hoài mặc kệ hắn, nắm tay Vân Chu rồi quay người rời đi.

Đường Sóc muốn đuổi theo, nhưng phía sau có người túm chặt hắn lại, đó là đồng nghiệp của Vân Chu ở quán cà phê.

"Thuyền nhỏ có bạn trai rồi, mày đừng có mặt dày bám riết nữa!"

Chỉ trong chốc lát bị chặn lại, Đường Sóc quay người, bóng dáng Vân Chu đã biến mất.

Hắn ta mặt mày âm trầm.

Việc nắm tay bình thường không biết từ lúc nào đã biến thành mười ngón tay đan vào nhau, Du Hoài dẫn Vân Chu đi qua khuôn viên trường.

Về đến phòng ngủ còn một đoạn đường khá dài, họ đã bỏ xa Đường Sóc, thực ra đã không cần thiết phải tiếp tục nắm tay nữa. Nhưng Du Hoài dường như đã quên, vẫn nắm chặt tay Vân Chu.

Hệt như một đôi tình nhân thực sự.

“Bạn học Du” lòng bàn tay đã không còn phân biệt được rõ nhiệt độ cơ thể của ai đang lan sang ai nữa. Vân Chu thử rụt tay mình lại, một bên nhỏ giọng mở lời, "Được rồi, hắn ta chắc không đuổi theo nữa đâu."

Du Hoài vẫn không buông tay, gió thổi qua hàng cây xanh bên đường xào xạc, có lẽ hắn không nghe thấy anh nói.

Vân Chu đành ghé sát vào tai hắn lặp lại: "Bạn học Du, không cần tiếp tục nắm tay nữa đâu."

Du Hoài cuối cùng cũng quay đầu lại nhưng lại lắc đầu với Vân Chu: "Vẫn chưa được."

Vân Chu phản ứng đầu tiên là lẽ nào Đường Sóc vẫn theo sau? Nhưng quay đầu nhìn lại không thấy ai, Vân Chu đang nghi hoặc, liền nghe Du Hoài tiếp tục nói: "Diễn kịch phải diễn cho trọn vẹn, dù hắn ta không ở đây, trong trường còn có bạn bè của hắn ta không thể để lộ trước mặt những người đó."

Vân Chu bừng tỉnh gật đầu. Bạn bè của Đường Sóc ở trong trường quả thật rất nhiều. Nếu muốn diễn kịch, để đề phòng vạn nhất, quả thật phải lừa cả những người đó mới được. Du Hoài suy xét thật sự chu đáo, chẳng qua Vân Chu còn có một chút lo lắng khác.

"Nếu cứ như vậy Du Hoài, cậu ở trong mắt bạn học khác cũng sẽ biến thành... bạn trai của tôi."

Rõ ràng Du Hoài chỉ là vì giúp anh thoát khỏi Đường Sóc bằng cách giả vờ hẹn hò với anh, nhưng Vân Chu khi nói đến hai chữ "bạn trai" vẫn có chút ngượng ngùng không thể tả.

"Tôi cảm thấy như vậy đối với cậu quá không công bằng."

Vân Chu cũng không muốn kéo Du Hoài liên lụy vào những chuyện phiền phức này. Trước là Tô Du, bây giờ là Đường Sóc. Du Hoài vốn dĩ không có bất kỳ ân oán nào với hai người họ, nhưng hiện tại vì anh, hai người đó sau này nói không chừng cũng sẽ tìm hắn gây phiền phức.

Mà những phiền toái này ban đầu không hề liên quan gì đến Du Hoài.

Hơn nữa, "Vạn nhất bạn học Du sau này có người yêu, chuyện chúng ta hẹn hò này truyền ra ngoài, tuy là giả nhưng đối với cậu và người yêu tương lai của cậu cũng không tốt."

"Người yêu tương lai của tôi?" Du Hoài ngữ khí như có chút khó hiểu.

"Đúng vậy," Vân Chu gật đầu, "Tôi cảm thấy người yêu tương lai của cậu có khả năng sẽ để ý."

Du Hoài đột nhiên hỏi: "Cậu sẽ để ý sao?"

Sao lại hỏi đến mình, Vân Chu lập tức không phản ứng kịp. Du Hoài nhìn anh, tiếp tục nói: "Nếu cậu là người yêu của tôi, cậu sẽ để ý sao?"

Hắn ngữ khí và thần sắc đều bình tĩnh, phảng phất chỉ là đang đưa ra một giả thiết đơn giản.

"Tôi á..." Vân Chu chưa từng yêu đương, anh do dự một chút nói, "Chắc là sẽ hơi để ý một chút."

Du Hoài gật đầu, sau đó nói: "Tôi trước đây không có nói qua chuyện yêu đương"

Vân Chu hoang mang chớp chớp mắt, cảm giác Du Hoài trả lời có chút nhảy vọt.

Ánh mắt Du Hoài chuyển sang bàn tay mười ngón đan vào nhau của họ tiếp tục nói: "Không cùng người khác nắm tay."

Ngay sau đó, Du Hoài ngẩng mắt nhìn về phía Vân Chu: "Cũng không có cùng những người khác giả vờ là người yêu, trừ cậu."

Tim Vân Chu đập hơi nhanh hơn.

Du Hoài nói như vậy, luôn có cảm giác như đang đưa ra lời cam kết nào đó với anh vậy...

"Đi thôi," Du Hoài siết chặt tay anh hơn, không gian cuối cùng Vân Chu có thể thoát cũng biến mất, “Chúng ta về thôi.”

Đại khái là bởi vì ban ngày quá mỏi mệt, Vân Chu nằm trên giường rất nhanh liền ngủ say.

Hơn mười phút sau, nệm giường bên cạnh anh hơi lún xuống, có người ngồi lại, động tác mềm nhẹ mà nhấc cánh tay anh đang rũ sang một bên lên.

Du Hoài xem Vân Chu trên cổ tay bị Đường Sóc nắm chặt để lại. Trong căn phòng chỉ có ánh trăng chiếu sáng, ánh mắt hắn lạnh đến đáng sợ.

Hắn cầm lấy di động, vài tin nhắn đến từ quản gia là nhắc hắn đi gặp Trần Húc để tái khám. Du Hoài không bận tâm, chỉ gọi điện thoại.

"Giúp tôi làm một việc."

Sau khi nói chuyện điện thoại xong, Du Hoài một lần nữa trở lại mép giường Vân Chu, nắm lấy tay anh. Hắn có kinh nghiệm trong việc kiểm soát lực đạo, sẽ không đánh thức chàng thanh niên đang ngủ say.

Nhưng ban ngày vợ bị chó điên dòm ngó vào ban ngày không dễ dàng bình ổn. Thuộc về Alpha tin tức tố đã biến mất không dấu vết, hắn lại vẫn muốn dùng mùi hương của mình từng chút một bao trùm lên.

Lòng bàn tay Du Hoài lặp đi lặp lại v**t v* khóe môi Vân Chu, để kìm hãm d*c v*ng xâm chiếm tin tức tố của chính mình.

Hiệu quả lại rất kém, không thể dùng một cơn nghiện để đối kháng một cơn nghiện khác. Lòng bàn tay hắn dùng sức ấn lên môi chàng thanh niên khiến một mảng môi trắng bệch, lông mi Vân Chu khẽ run, như muốn tỉnh.

Du Hoài lại không rụt tay, ngược lại cúi đầu lại gần hơn.

Nếu không tỉnh, hắn sẽ tiếp tục.

Nếu tỉnh, hắn cũng sẽ tiếp tục.

Không muốn nhẫn nại nữa.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...