“Bạn học Du?”
Khi Vân Chu tắm rửa xong bước ra, anh thấy Du Hoài đang cúi đầu nhìn màn hình điện thoại di động. Không biết có phải do ánh sáng hay không, nhưng vẻ mặt hắn có chút lạnh lẽo khó hiểu.
Tuy nhiên, khi Du Hoài nghe thấy tiếng anh và quay đầu nhìn, cảm giác lạnh lẽo đó lập tức biến mất. Du Hoàivẫn là vẻ mà Vân Chu quen thuộc nhất, thần sắc bình thản, đáy mắt ánh lên cảm xúc dịu dàng khi nhìn anh.
“Tắm xong rồi à?”
“Ừm,” Vân Chu gật đầu, nhưng vẫn còn bận tâm chuyện vừa rồi nên hỏi: “Có chuyện gì xảy ra sao?”
“Không có gì, chỉ là tin nhắn rác.”
Thật vậy ư? Vân Chu có chút nghi hoặc, anh luôn cảm giác mình vừa rồi không phải bị ảo giác.
Nhưng chưa kịp để Vân Chu tiếp tục truy hỏi, tay Du Hoài đã đặt lên eo anh, cực kỳ thuần thục kéo anh vào lòng, sau đó cúi đầu nhìn anh nói: “Cậu vừa nói đánh răng xong là có thể hôn mà.”
Đầu Vân Chu lập tức không nghĩ được chuyện gì khác.
Anh lắp bắp: “Là nói… nhưng mà…”
Những lời tiếp theo đều bị nuốt chửng.
Khi cúi mắt hôn anh, thần sắc Du Hoài vẫn như thường ngày, trông rất bình thản và điềm tĩnh, nhưng động tác của hắn trên thực tế lại hoàn toàn không phải vậy.
Bàn tay đặt trên eo anh trông có vẻ tùy ý, nhưng các khớp ngón tay lại thể hiện d*c v*ng kiểm soát cực mạnh, vén vạt áo lên không một chút ngăn cách, rơi vào làn da mềm mại ở vòng eo. Một tay khác vỗ vào gáy anh, Vân Chu muốn cử động một bước cũng không làm được.
Hơi thở của đối phương vẫn luôn sâu tận cổ họng, Vân Chu không học được cách hô hấp, chỉ có thể thăm dò đẩy hắn khi mình khó có thể chịu đựng. Nhưng điều này ngược lại giống như một lời mời gọi, vì thế tay anh lại bị chế trụ, nụ hôn từ cổ tay lan tràn đến từng đốt ngón tay.
Khi kết thúc, khóe mắt Vân Chu vương nước mắt sinh lý, hàng mi ẩm ướt, hơi thở hổn hển.
Ánh mắt Du Hoài lại càng thêm sâu thẳm.
Vân Chu tưởng đã kết thúc, muốn đẩy Du Hoài ra để tự mình đứng lên. Anh vừa rồi hầu như không đứng vững được, chỉ có thể nửa dựa vào Du Hoài.
Kết quả giây tiếp theo, cơ thể anh liền bị ôm bổng lên giường, tiếp tục bị đè xuống mà hôn.
Khi bị hôn đến mơ mơ màng màng, Vân Chu không nghĩ nhiều, đứt quãng hỏi một vấn đề mà mình rất bận tâm: “Bạn học Du… cậu không phải nên… thiên về *plato sao?”
(*plato: tình yêu trong sáng, thuần khiết)
Trước khi chính thức hẹn hò, Vân Chu luôn cảm thấy Du Hoài là kiểu người thanh tâm quả dục, tóm lại không dính dáng gì đến những d*c v*ng khiến người ta sôi sục, ngay cả khi thỉnh thoảng có hôn môi, cũng là kiểu hôn vừa chạm vào đã tách ra, rất dịu dàng.
Dù sao cũng không phải như bây giờ, giống như dã thú đói khát ăn mồi, thô bạo, mang theo sự xâm chiếm cực kỳ dữ dội.
Plato? Thần kinh Du Hoài giật giật, đáy mắt hắn sâu thẳm.
Vốn dĩ cũng chỉ có thể hôn, không thể làm gì khác, lại còn muốn hắn phải Plato?
“Tôi không thích Plato,” Du Hoài khàn giọng nói.
Tiếp theo, như để chứng minh lời nói của mình, Vân Chu không còn cơ hội hỏi thêm bất cứ câu hỏi nào nữa.
Vân Chu phát hiện ra chuyện mình đang yêu đương nhanh chóng lan truyền khắp vòng bạn bè quen biết, dường như chỉ trong một đêm đã có người cố tình lập nhóm chat để thông báo cho thiên hạ biết.
Anh không hiểu sao tin tức lại truyền đi nhanh đến vậy. Anh không nói với ai, mà Du Hoài cũng không giống người sẽ cố tình đi nói chuyện này với người khác – hắn trông cũng không quan tâm chuyện tình yêu có công khai hay không.
Vân Chu nghĩ nghĩ, cảm thấy đại khái là chuyện anh và Du Hoài ở quán cà phê với Đường Sóc hôm đó đã bị truyền ra. Thời buổi này, cái gì cũng không truyền nhanh bằng tin đồn.
Có điều, Vân Chu không quá để tâm chuyện này. Một chuyện khác lại khiến anh khá phiền muộn.
Bạn trai anh… hình như hơi quá thích hôn môi.
Vân Chu đi đến tòa nhà hành chính giúp giáo sư hướng dẫn mang đồ. Du Hoài vừa lúc rảnh, liền đi cùng anh, chờ anh mang đồ xong xuống lầu một.
Anh vừa đi xuống, Du Hoài liền nhìn về phía anh, sau đó không coi ai ra gì mà nắm lấy tay Vân Chu đi xuyên qua đám đông trong đại sảnh.
Sau đó, Vân Chu đã bị dẫn vào khu rừng nhỏ lúc nào không hay.
Đại học A có tỷ lệ cây xanh bao phủ rất cao, phía sau thư viện có một sườn đồi nhỏ, được mọi người ngầm hiểu là thánh địa hẹn hò của các cặp đôi.
Vân Chu mới vào học kỳ còn chưa rõ mấy chuyện này, chỉ xem khu vực sau đồi là nơi hít thở không khí trong lành, xả stress và đi dạo. Cho đến một ngày anh bắt gặp một cặp đôi đang hôn nhau, lúc đó mới hiểu vì sao bạn học anh lại nói tốt nhất đừng đi phía sau thư viện vào buổi tối.
Nhưng hiện tại vẫn chưa phải buổi tối.
Sợ vỏ cây thô ráp cọ vào lưng Vân Chu, Du Hoài cởi áo khoác của mình lót phía sau anh, rồi thì thầm bảo Vân Chu vòng tay ôm lấy cổ mình, nói rằng nếu không một lát nữa sẽ mỏi.
Cây cối trên đồi cao lớn, lá lại rậm rạp, ánh sáng bên ngoài chỉ có thể lọt vào một chút qua kẽ lá, nhưng dù sao cũng là ban ngày, Vân Chu vẫn cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Vân Chu vùi đầu vào vai Du Hoài không chịu ngẩng lên, giọng rất khẽ, rất buồn bã: “Bạn học Du… chúng ta về thôi.”
Du Hoài thích hôn anh, chuyện này thật ra cũng tạm ổn, Vân Chu không hề chán ghét việc hôn Du Hoài. Nhưng Du Hoài rất nhanh không còn thỏa mãn với trong phòng ngủ, đặc biệt là sau hôm anh hỏi Du Hoài có phải theo chủ nghĩa Platon không, thư viện, khu rừng nhỏ… Du Hoài liền như thể đang làm nhiệm vụ check-in vậy, chẳng bỏ qua bất cứ nơi nào.
Du Hoài không có lập tức trả lời, chỉ ch*m r** v**t v* làn da nơi eo Vân Chu, cảm nhận đôi cánh bướm run rẩy dưới đầu ngón tay mình.
Đây là con bướm của hắn.
“Chỉ là hôn thôi,” hắn cúi đầu lại gần, ngữ khí có chút trầm xuống, “Như vậy cũng không được sao?”
