Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 21



Chương 21

"Liệu có làm mất thời gian của em không?" Nghe cô gái sẵn lòng giúp đỡ, anh shipper vừa muốn đồng ý lại vừa thấy hơi ngại.

Cô gái lắc đầu đáp: "Không sao đâu, không tốn thời gian mấy đâu."

Hai người nói chuyện chưa được bao lâu thì cô đã nhận được phần đồ nướng của mình, gồm có xiên thịt cừu, chân gà, bắp và món đậu hũ khô nướng mới ra mắt hôm nay.

"Đi thôi, ra phía sau xếp hàng đi." Cô vừa cầm đồ nướng vừa nói với anh shipper đang đợi bên cạnh.

Hai người đi xuống cuối hàng, cô gái không nói chuyện với anh ta nữa mà bắt đầu chụp ảnh món đồ nướng trên tay để gửi tin nhắn. Đầu dây bên kia hình như là bố của cô, thấy ảnh thì rất hưởng ứng, khen đồ nướng nhìn ngon quá, còn hỏi sao cô không mua nhiều thêm một chút.

Cô gái dĩ nhiên sẽ không nói vì đồ nướng quá đắt nên cô không nỡ mua nhiều, chỉ đáp rằng một bắp ngô là đã đủ no bụng rồi, mua nhiều quá cô ăn không hết.

Gửi tin nhắn xong, cô cầm lấy xiên thịt cừu đưa lên miệng cắn một miếng. Vị ngoài giòn trong mềm, hương thơm tỏa ra khắp khoang miệng khiến cô lập tức hiểu tại sao các bạn cùng trường đều khen đồ nướng quầy này ngon.

Ăn xong xiên thịt cừu, cô vẫn còn thèm thuồng dư vị, không kìm được lại nhắn tin cho bố:

[Bố ơi, thịt cừu nướng ngon lắm ạ, hóa ra thực sự có loại thịt cừu không bị hôi! Tay nghề ông chủ cũng tốt lắm, nướng ngoài giòn trong mềm. Hôm nào bố đến trường con, con nhất định phải dẫn bố đi nếm thử quầy đồ nướng này!]

Bố cô không làm con gái mất hứng, sau khi bảo khi nào có dịp sẽ đến nếm thử, ông lại hỏi tiền trong túi cô còn đủ tiêu không, bảo cô thích ăn gì cứ mua, đừng quá tiết kiệm.

Thổi làn gió đêm, ăn đồ nướng, thỉnh thoảng lại trò chuyện vài câu với bố, đến khi cô gái ngẩng đầu lên lần nữa thì đã thấy mình đã đứng ở đầu hàng rồi.

Cô đưa tay cầm lấy máy tính bảng thì phát hiện đề này không hề đơn giản, đôi lông mày hơi nhíu lại bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, vài phút sau mới bắt đầu động tay giải đề. Anh shipper đứng cạnh, phát hiện đề trên màn hình mình nhìn còn chẳng hiểu gì thì trong lòng thầm thấy may mắn vì có người giúp đỡ.

"Xong rồi, anh cứ chọn món trên này là được." Cô gái giải xong đề liền đưa máy tính bảng cho anh.

"Cảm ơn nhé." Anh shipper nói xong, thấy cô chuẩn bị đi liền vội vàng gọi: "Hay là để anh gửi em cái bao lì xì nhé, đơn này có tiền boa lớn lắm, nếu không có em giúp thì chưa chắc anh đã hoàn thành được."

"Không cần đâu, bố em cũng là shipper giao hàng, ngày nào cũng chạy ngoài đường dãi nắng dầm mưa, da cũng bị rám nắng đen giống như anh vậy. Em giúp anh cũng giống như đang giúp bố mình thôi." Điều cô gái không nói ra là cô hy vọng khi bố mình gặp khó khăn ở bên ngoài, cũng sẽ có người giúp đỡ ông như cách cô đang làm.

Thực ra ban đầu cô không định mua đồ nướng ăn, chỉ là lúc trò chuyện cô có nhắc với bố rằng trước cổng trường có quầy đồ nướng phải giải đề mới được mua. Bố nghe thấy các bạn cùng phòng cô đều đã đi ăn nên mới chuyển cho cô 100 tệ để cô đi nếm thử cho biết.

Anh shipper trong lòng có chút xúc động, không tự chủ được mà nhớ đến đứa con ở nhà: "Làm nghề giao hàng đúng là vất vả thật, nhưng có một cô con gái hiểu chuyện như em, bố em chắc chắn sẽ cảm thấy mệt mỏi đến mấy cũng xứng đáng."

Cô gái mỉm cười, không nói gì thêm, vẫy vẫy tay rồi cầm xiên chân gà cuối cùng vừa chạy vừa biến mất về phía cổng trường.

Không gửi được bao lì xì, anh shipper chỉ còn biết nhìn theo bóng lưng cô rời đi, sau đó bắt đầu gọi món cho khách hàng.

"Ông chủ, có biên lai không?"

Đơn hàng mua hộ yêu cầu shipper phải trả tiền trước, sau đó dựa vào biên lai để khách thanh toán lại, nên gọi món xong anh ta vội ngẩng đầu hỏi.

Xe do hệ thống cung cấp có đồ đạc cực kỳ đầy đủ, món đồ như biên lai này bình thường tuy không dùng tới nhưng thực sự là có sẵn. Thấy khách hàng có nhu cầu, Mộc Thiêm thuận tay bấm in biên lai bên cạnh rồi đưa cho anh ta.

"Ông chủ, anh đỉnh thật đấy!"

Cậu sinh viên đứng trước xe thấy Mộc Thiêm một tay in biên lai, tay còn lại vẫn có thể một mình nướng đồ, giọng điệu lộ rõ vẻ khâm phục.

Trên bếp than, thịt cừu, chân gà và đậu hũ khô đều đã chín tới tầm, Mộc Thiêm thu tay về rồi bắt đầu lấy hộp đóng gói. Biết anh shipper này đang đi giao hàng cho người khác, Mộc Thiêm sau khi đóng gói xong còn đặc biệt lấy thêm khăn giấy và găng tay dùng một lần trong ngăn kéo bỏ vào.

"Cảm ơn ông chủ." Anh shipper nhận lấy đồ nướng, nghĩ đến tiền boa của đơn này mà tâm trạng rất tốt.

Nhà khách hàng ở hơi xa Đại học Q, may mà thời tiết bây giờ vẫn còn khá nóng nên không lo đồ nướng bị nguội. Dù vậy, anh shipper vẫn cố gắng tăng tốc, tranh thủ giao đến sớm nhất có thể.

Tại một khu chung cư, một thanh niên đang livestream chơi game tại nhà vừa kết thúc một ván đấu. Trong lúc đang cùng fan trong phòng livestream điểm lại những pha xử lý "đi vào lòng đất" của đồng đội vừa rồi, điện thoại bỗng đổ chuông.

"Chắc là đồ ăn đến rồi, tôi đi lấy đồ ăn cái đã."

Anh ta đứng dậy rời khỏi bàn máy tính, nhanh chóng đi ra phòng khách mở cửa.

"Chào anh, đồ nướng của anh đây ạ." Lúc anh shipper đưa túi đồ nướng ra, trong lòng có chút lo lắng, không chắc liệu khách có thực sự đưa nhiều tiền boa như vậy không.

Thời buổi này, khách hàng thích hứa lèo không hề thiếu. Lần trước anh ta đã gặp một người nhờ vứt rác giúp, bảo sẽ lì xì 10 tệ, kết quả anh ta hì hục xách bảy tám túi rác từ tầng sáu xuống đổ xong, đối phương liền lật lọng không đưa xu nào.

May mắn là hôm nay anh ta gặp được một vị khách hào phóng. Thanh niên kia đứng cách lớp bao bì đã ngửi thấy mùi đồ nướng quyến rũ, theo phản xạ thốt lên một câu "Thơm quá" rồi nóng lòng nhận lấy túi đồ, đồng thời cầm điện thoại nói: "Để tôi chuyển tiền cho anh."

"Cảm ơn ông chủ!" Khi thấy đối phương chuyển cả tiền đồ nướng lẫn 200 tệ tiền boa cho mình, gương mặt anh shipper lập tức rạng rỡ nụ cười: "Chúc anh ngon miệng!"

Nói xong, anh ta còn giúp đóng cửa từ bên ngoài rồi quay người đi về phía thang máy với tâm trạng cực kỳ phấn chấn. Một người đàn ông gần 40 tuổi, chỉ vì 200 tệ tiền boa mà lúc ra khỏi thang máy, bước chân như muốn nhún nhảy, rõ ràng là đang rất hạnh phúc.

Ở tầng trên, lúc xách túi đồ nướng quay lại bàn máy tính, tâm trạng anh thanh niên cũng rất tốt: "Cho mọi người xem đồ nướng tôi mới mua này, có streamer ẩm thực từng đến thẩm định rồi, nghe nói quầy này ngon đỉnh lắm..."

[Đồ nướng thì có gì lạ đâu, dưới nhà tôi đầy quán, tôi ăn đến phát chán rồi, chủ kênh ăn nhanh đi rồi vào game.]

[Đúng đấy, streamer mới kỵ nhất là nội dung tạp nham, chủ kênh nên tập trung vào mảng game thì hơn.]

[Streamer muộn thế này chưa ăn gì, cứ để chủ kênh ăn chút đi, không thể để bụng đói chơi game được.]

Trong lúc các fan đang bình luận, streamer đã mở bao bì ra, để lộ những xiên đồ nướng vẫn còn bốc khói nghi ngút.

Móng giò nướng được để riêng trong một hộp, vừa mở nắp ra, mùi thơm nồng nàn sực nức khiến streamer thèm đến ch** n**c miếng, còn các fan thì bị vẻ ngoài hấp dẫn của nó làm cho cồn cào cả bụng.

[Cái móng giò nướng này nhìn ngon phết, làm tôi cũng thấy thèm.]

[Mấy xiên thịt bên cạnh nướng cũng được đấy, là thịt cừu hay thịt bò thế?]

[Cả cừu cả bò luôn, thế mà lại dùng cành liễu đỏ để xiên, chuyên nghiệp đấy.]

[Vãi! Streamer có độc à, đường đường là streamer game mà đêm hôm lại đi live ẩm thực? Làm tôi đói cồn cào rồi đây này.]

Các fan cách một màn hình còn thấy thèm, huống chi là người đang đối diện trực tiếp với món ăn. Sau khi mở hết các hộp ra, streamer thậm chí chẳng buồn đeo găng tay, cứ thế bốc lấy một cái móng giò lên gặm một miếng lớn.

Thiết bị livestream của nhà anh ta rất xịn, khi cắn xuống, fan có thể nhìn rõ động tác răng xé lớp móng giò nướng, cảm nhận được qua ống kính lớp vỏ giòn thơm và phần thịt mỡ đan xen béo ngậy bên trong.

Ngon quá! Sao đến tận bây giờ mình mới được ăn món mỹ vị nhân gian này chứ!

Gặm móng giò, anh ta cảm nhận được lớp da ngoài giòn rụm, bên trong lại mềm dẻo sần sật, phần mỡ đã bị lửa than nướng chảy sạch nên ăn béo mà không ngấy, mỗi miếng đều đượm mùi thơm của bột thì là và bột ớt.

So với móng giò hầm hay kho, móng giò nướng có độ dai và giòn hơn hẳn. Anh ta ăn ngon lành đến mức gặm sạch bong cả xương mới chuyển sang miếng khác. Chứng kiến anh ta ăn đến mức quên mình, đắm chìm hoàn toàn trong hương vị, các fan cũng không cầm được nước miếng.

[Streamer có độc thật sự, vợ tôi là người cực kỳ ghét thịt mỡ, vừa rồi vô tình lướt qua màn hình điện thoại của tôi, giờ lại đòi tôi xuống nhà mua móng giò cho bằng được...]

[Tôi vốn định giảm cân, kết quả né được mấy ông streamer ẩm thực nhưng lại gục ngã ở phòng live của ông thần game này, thật muốn hộc máu.]

[Tôi đã xuống đến quán đồ nướng dưới nhà rồi, nhưng cảm giác tay nghề ông chủ này không ổn, nướng nhìn chẳng ngon bằng của streamer.]

Streamer này tên là Dư Hướng Thiên, tuổi còn trẻ đã thừa kế mấy tòa nhà làm chủ nhà cho thuê, không thiếu tiền nên mới đi theo đuổi ước mơ làm streamer nổi tiếng. Anh ta làm streamer game đã hai ba tháng nhưng lượng người xem cao nhất cũng chỉ được khoảng 500 fan, mà đa phần là do anh ta hay tặng skin game để thu hút người vào.

Lúc này, gặm xong cả cái móng giò, anh ta mới sực nhớ ra mình đang livestream, đột nhiên giật bắn mình: "Mấy con heo... Vãi chưởng! Sao tự dưng đông người thế?"

Định chia sẻ với fan xem móng giò ngon thế nào, kết quả ngẩng lên anh ta thấy số người xem từ hơn 400 đã vọt lên hơn 900, sắp cán mốc 1.000 người.

[Tướng ăn của streamer nhìn thèm quá, mà sao streamer ẩm thực lại chạy sang khu vực game thế này?]

[Bạn tôi bảo phòng live này có đồ xịn để xem, kết quả vừa vào đã thấy bị streamer mắng là heo à?]

[Bạn thân tôi bảo phòng live này có bí kíp giảm cân, thế mà đêm hôm cho tôi xem cái này? Nó chết chắc với tôi! (À mà hỏi tí, đồ nướng này chủ kênh mua ở đâu thế? Để tôi xem chỗ tôi có chi nhánh không)]

[Thèm quá, muốn ăn đồ nướng quá (ch** n**c miếng)]

Dư Hướng Thiên đọc bình luận một hồi mới hiểu ra, khán giả mới vào phòng live đều bị thu hút bởi màn mukbang của mình. Cú lội ngược dòng này gọi là gì nhỉ? Ba tháng luyện game không ai hỏi, một lần gặm móng thiên hạ hay?

Anh ta cảm thấy hơi buồn cười, nhưng thấy các fan đều quan tâm đến đồ nướng nên cũng tiện miệng giới thiệu luôn: "Cái móng giò nướng này ngon cực kỳ, xử lý rất sạch, không hề có mùi hôi hay còn lông gì cả. Chắc là được kho qua rồi mới nướng nên rất thấm vị, canh lửa cũng chuẩn, da giòn thịt mềm..."

[Đủ rồi, đừng nói nữa! Tôi đi đặt đồ nướng ngay đây!]

[Muốn giết người bằng cơn thèm à? Tôi đúng là rảnh tay mới bấm vào cái phòng live này mà.]

Con người ai cũng có chút tâm tính xấu xa, Dư Hướng Thiên thấy fan đều la hét vì thèm, bèn ác ý cầm xiên thịt cừu đưa sát vào ống kính: "Thịt cừu nhìn cũng ngon lắm này, nạc mỡ đan xen, nhìn qua là biết dùng thịt xịn, hương thì là cực kỳ nồng, để tôi nếm thử xem nào, ừm... ngoài giòn trong mềm, vị đúng là tuyệt cú mèo!"

Lúc đầu anh ta còn hơi cố ý trêu chọc người xem, nhưng càng ăn, anh ta lại càng chìm đắm vào vị ngon của đồ nướng. Đặc biệt là khi ăn đến món đậu hũ khô nướng, cứ cắn một miếng anh ta lại "ưm" lên một tiếng đầy thỏa mãn, cúi đầu nhìn xiên đậu hũ mấy lần liền.

Không cần nói lời nào, chỉ riêng mấy động tác không tự chủ này của anh ta đã khiến người xem nhận ra món đậu hũ khô nướng kia chắc chắn cực kỳ ngon, đến mức từng cử chỉ của anh ta đều biểu lộ ý tứ: "Rốt cuộc là loại đậu hũ khô nướng gì mà lại ngon đến thế này?"

[Đang ở quán đồ nướng đây, nhưng quán không có loại đậu hũ này, chỉ có loại mỏng dính và cứng ngắc thôi, tôi khóc chết mất...]

[Lạ thật, tôi tìm trên ứng dụng giao hàng cũng không thấy loại đậu hũ này, tại sao vậy nhỉ?]

[Tôi biết nè, loại đậu hũ này rất khó nướng, nướng không khéo là bị nát ngay. Ở quê tôi có loại này, hồi nhỏ tôi thích ăn lắm, đôi khi nướng tại chỗ ăn luôn mà vẫn dễ bị vỡ.]

Dư Hướng Thiên nhìn thoáng qua bình luận, lập tức lên tiếng: "Đậu hũ khô nướng ngon cực kỳ, lớp vỏ cháy sém giòn rụm, bên trong mềm mịn lại có chút dai dai, mùi đậu nành rất đậm. Ăn vào mỗi miếng đều cảm nhận được hương thì là và vị ớt, đây là lần đầu tiên tôi được ăn món đậu hũ khô nướng thơm đến vậy."

Sau khi đánh chén xong bữa đồ nướng, anh ta vẫn còn thèm thuồng lau miệng, nhìn số lượng người trong phòng livestream mà thầm cảm thán trong lòng: Quả nhiên trên đời này vẫn là tâm hồn ăn uống nhiều nhất, lúc chơi game chỉ có vài trăm người xem, ăn bữa đồ nướng mà thu hút tới mấy nghìn người.

Dư Hướng Thiên càng nghĩ càng thấy bữa đồ nướng này mua thật đáng giá. Thấy có người hỏi tên quán, sau khi nói tên xong, anh ta còn không quên chia sẻ về quy định của Thi Mới Nướng.

Anh ta ăn no uống đủ, tâm trạng phơi phới tiếp tục chơi game, nhưng lại khiến đám fan xem anh ta ăn thèm đến không chịu nổi. Tuy nhiên, khi cư dân mạng tìm kiếm thông tin, họ thất vọng nhận ra Thi Mới Nướng không phải là thương hiệu chuỗi cửa hàng, khu vực nhà họ hoàn toàn không có.

Cũng có một vài "thần ăn" đang ở thành phố Q và cách trường Đại học Q không quá xa đã đặc biệt lái xe tới, nhưng khi họ đến nơi đã hơn mười giờ đêm, Mộc Thiêm đã sớm dọn hàng về nhà.

Sáng ngày hôm sau, Mộc Thiêm phát hiện thành viên trong nhóm đồ nướng lại tăng thêm mấy chục người, không khí trở nên náo nhiệt hơn hẳn. Thấy khách hàng đồng thanh kêu gọi cậu chuẩn bị thêm móng giò nướng, cậu liền lấy điện thoại chụp vài tấm ảnh nồi kho lớn rồi gửi vào nhóm.

[Thủy Mộc: Móng giò đều được kho mới mỗi ngày, cộng thêm việc phải chuẩn bị các nguyên liệu khác nên nếu làm quá nhiều thực sự làm không xuể (Hình ảnh) (Hình ảnh)]

[Móng giò kho nhìn ngon quá đi mất, ông chủ nhà ở đâu thế? Để tôi qua giúp một tay.]

[Cái bàn tính của ông gõ vang đến mức đập vào mặt tôi rồi kìa. Ông chủ đừng nghe hắn, hãy bí mật gửi địa chỉ cho tôi, tôi qua giúp anh.]

[Ông chủ có bán móng giò kho không? Tôi cảm thấy ăn kho cũng ngon lắm, quầy nhà mình ở đâu thế? Tôi muốn qua mua hai cái.]

Mộc Thiêm vốn định báo với họ rằng không thể tăng thêm số lượng móng giò nướng, không ngờ họ lại trực tiếp nhắm vào móng giò kho, khiến cậu vừa buồn cười vừa bất lực. Điều khiến cậu cạn lời hơn còn ở phía sau: có khách hàng còn giục cậu trưa nay đi bày hàng luôn đi, bảo rằng thời gian tươi đẹp không nên lãng phí.

[Thủy Mộc: Ngày nào cũng chỉ ăn đồ nướng thì không ổn đâu, buổi trưa mọi người vẫn nên ăn cơm tử tế đi.]

Gửi xong tin nhắn này, cậu bổ sung thêm một câu rằng mình phải tập trung sơ chế nguyên liệu rồi không xem điện thoại nữa.

Hơn mười giờ sáng, cậu cảm thấy phòng khách có vẻ hơi yên tĩnh quá mức, bèn lên tiếng: "Khang Khang, anh đang làm gì thế?"

"Em trai xem cá này!" Khang Khang nghe cậu gọi liền chạy lại, trên tay cầm một con cá vàng bện bằng vỏ bắp.

"Ai bện cho anh đấy?" Mộc Thiêm nhìn con cá thấy bện khá đẹp.

"Tự anh bện đấy, bà nội dạy anh bện cá vàng."

Mộc Thiêm nhận ra Khang Khang đang nhớ bà nội, bèn đưa tay vỗ vai anh rồi nói: "Khang Khang giỏi quá, cá vàng bện đẹp lắm. Vậy vỏ bắp sẽ không vứt đi nữa, để lại cho anh bện đồ chơi nhé."

Vỏ bắp là do hai anh em vừa mới bóc ra khi nguyên liệu được giao đến sáng nay, lúc này vẫn chưa khô hẳn. Thực ra nếu muốn dùng để bện đồ thì tốt nhất nên phơi thêm một chút. Nhưng vì Khang Khang chỉ bện chơi nên cũng không cần cầu kỳ quá nhiều.

Mộc Thiêm nói để lại là làm thật, cậu chọn ra những vỏ bắp ngô đẹp từ đống vỏ sáng nay rồi trải ra phơi.

Có lẽ vì con cá vàng bện ra được cậu khen ngợi nên sau khi ngủ trưa dậy, Khang Khang vẫn cứ cầm con cá vàng đó chơi đùa.

Lúc chuẩn bị đi bày quầy, Mộc Thiêm thậm chí còn đặc biệt mang theo một ít vỏ bắp đã hơi khô để Khang Khang có cái bện lúc rảnh rỗi.

Vốn dĩ hôm nay cậu vẫn định đến trường cấp ba trước rồi mới sang Đại học Q, nào ngờ vừa lái xe đến chỗ cũ ngoài cổng trường THPT Thực nghiệm số Hai, cậu đã bị bảo vệ đến thông báo rằng chỗ này không được bày quầy.

Mộc Thiêm thấy hơi kỳ lạ, nhưng cậu không thiếu chỗ bày quầy nên không tranh cãi với bảo vệ mà trực tiếp lái xe rời đi.

Đến khi cậu tới Đại học Q, đám sinh viên biết chuyện trường cấp ba không cho bày quầy nên cậu mới sang đây sớm, ai nấy đều vui mừng khôn xiết.

"Thế thì lần sau ông chủ đừng qua đó nữa, cứ bán ở trường tụi em thôi, tụi em thề là có bao nhiêu sẽ mua sạch bấy nhiêu."

"Cái gì? Họ dám đuổi anh đi á? Trường THPT Thực nghiệm số Hai quá đáng thật đấy!"

Mộc Thiêm nhìn đám sinh viên rõ ràng đang vui mừng khôn xiết mà vẫn phải cố kìm nén, cậu lên tiếng: "Muốn cười thì cứ cười đi, đừng cố nhịn làm gì."

"Có gì mà cười đâu ạ, em giận thay cho ông chủ còn không kịp đây này." Cậu sinh viên nói xong liền trực tiếp chuyển chủ đề, "Ông chủ ơi, sao hôm nay không có món mới ạ? Anh không cân nhắc thêm món cà tím nướng hay thịt ba chỉ nướng sao?"

Nghe nhắc đến món mới, Mộc Thiêm chợt nhớ ra điều gì, cậu chỉ tay vào phần màn hình trống dưới thực đơn và nói: "Tôi cũng chưa biết nên thêm món gì, mọi người muốn ăn gì cứ viết lên đó, tôi sẽ tham khảo."

Thực tế, không phải cậu không biết nên tăng thêm nguyên liệu gì, mà là hệ thống yêu cầu khách hàng tự viết món họ thích, để từ đó hệ thống sẽ mở tiết học nướng tiếp theo dựa trên nội dung khách hàng yêu cầu.

Những vị khách đứng đầu hàng nghe thấy có thể đề xuất món mới liền hăng hái viết xuống một đống thứ mình thích ăn: nào là đùi gà nướng, ba chỉ nướng, cà tím nướng, tỏi nướng, sườn cừu nướng...

Hôm nay Mộc Thiêm đến sớm, trời vẫn còn sáng. Khang Khang chơi loanh quanh một hồi rồi ngồi xuống cạnh xe, lấy vỏ bắp ra bắt đầu bện.

Lúc đầu, khách hàng chỉ mải mê nghĩ đến chuyện ăn đồ nướng, cho đến khi Khang Khang bện xong một con chuồn chuồn và bắt đầu bện cá vàng, cuối cùng cũng có người chú ý đến anh.

"Oa, Khang Khang ơi, đang bện chuồn chuồn đấy à?"

"Là chuồn chuồn nhỏ." Khang Khang thấy có người bắt chuyện liền lập tức giơ con chuồn chuồn lên.

Con chuồn chuồn bện bằng vỏ bắp không quá tinh xảo, nhưng đã có thể nhìn ra hình dáng.

"Giỏi quá, chuồn chuồn có bán không? Em mua của anh được không?" Cô gái hỏi chuyện rút tờ mười tệ đưa cho Khang Khang.

Cô không ngờ vỏ bắp lại có thể bện thành hình con vật, cảm thấy khá mới lạ. Nhưng lý do chính khiến cô bỏ tiền mua là vì cảm thấy những người đặc biệt như Khang Khang khá vất vả, nếu có thể kiếm tiền bằng chính tay nghề của mình thì cũng là một chuyện tốt.

Khang Khang nghiêng đầu nhìn cô một lúc, sau khi phản ứng lại liền đưa tay nhận tiền, rồi rút từ trong túi ra năm tệ đưa lại cho cô.

"Đây là tiền thối sao?" Cô gái thấy Khang Khang rõ ràng đang bắt chước dáng vẻ làm ăn của người lớn, suy nghĩ một chút rồi cũng đưa tay nhận lấy.

Đợi cô mua xong, trong khi những vị khách khác còn đang cân nhắc xem có nên mua một con không, Khang Khang đã đứng bật dậy khỏi ghế xếp, chạy đến trước quầy nướng giơ tiền lên nói: "Em trai ơi nhìn này!"

Mộc Thiêm biết trong người Khang Khang vốn có năm tệ bác cho, thấy lúc này anh giơ tờ mười tệ, cậu thắc mắc: "Khang Khang lấy đâu ra mười tệ thế?"

"Cho anh đó."

"Ai cho anh?"

Thấy Khang Khang nói không rõ ràng, cô gái lúc nãy giơ con chuồn chuồn lên nói: "Là em mua con chuồn chuồn này, em đưa mười tệ, anh ấy còn thối lại cho em năm tệ đấy."

Mộc Thiêm không ngờ Khang Khang đi theo mình bày hàng một thời gian mà đã học được cách buôn bán, cậu mỉm cười khen ngợi: "Khang Khang giỏi quá, đã biết tự kiếm tiền rồi."

"Giỏi! Anh giỏi!" Khang Khang được khen, vui mừng cười toe toét.

"Khang Khang còn biết bện gì nữa không? Bện cho em xem với, nếu đẹp em cũng mua một cái."

Đám sinh viên không hề nói suông. Đợi đến khi Khang Khang ngồi lại vào ghế, chậm rãi dùng vỏ bắp bện ra một con cá vàng, một cậu sinh viên đã thực sự rút tiền ra mua nó.

Không lâu sau, con mèo trắng kia lại từ cổng trường đi ra, quen đường quen lối ngồi xổm bên ngoài cửa xe, dáng vẻ như đang chờ được ăn.

Sau khi được Mộc Thiêm cho ăn, con mèo trắng ăn xong thịt liền đi tới cạnh Khang Khang, đưa chân ra khều khều lớp vỏ bắp trên tay anh.

"Không, không được động vào." Ngón tay Khang Khang hơi to, vốn dĩ không linh hoạt như người bình thường, thấy mèo con đến quậy phá, anh đưa tay ấn chân nó xuống.

Bị mèo con làm gián đoạn, anh dường như quên mất động tác định bện lúc đầu, cuối cùng bện ra một quả cầu.

Con mèo trắng thấy quả cầu ngay lập tức liền phấn khích, đưa chân lên muốn tát cầu chơi. Khang Khang thấy nó thích, bèn nhẹ nhàng ném quả cầu bện bằng vỏ bắp ra, thế là một người một mèo cứ thế chơi đùa với nhau.

Với bộ móng sắc nhọn của mèo, quả cầu nhỏ xíu kia chỉ cần hai cái cào là nát, nhưng khi chơi, động tác của nó lại rất nhẹ nhàng, chỉ dùng phần đệm thịt mềm mại để vỗ.

Có sinh viên cảm thấy quả cầu này rất hợp để trêu mèo, muốn mua một cái từ Khang Khang, nhưng "ông chủ" Khang Khang này thực sự không chuyên nghiệp chút nào, đang lúc ham chơi, đã sớm quăng chuyện kiếm tiền ra sau đầu.

Khi Mặt trời lặn, khu vực cổng trường đột nhiên trở nên náo nhiệt hơn hẳn. Ngoài con mèo trắng còn có thêm vài con mèo khác kéo đến, lại có không ít chú chó cố kéo chủ của mình sang đây, ai không biết lại tưởng đây là một khu chợ thú cưng.

Khách hàng tại quầy đồ nướng của Mộc Thiêm từ lâu đã không chỉ có sinh viên Đại học Q, mà còn có không ít dân văn phòng nghe danh ở đâu đó, tan làm liền tìm đến.

Ai từng ăn đồ nướng nhà cậu cũng đều khen không dứt lời, và chắc chắn sẽ không nhịn được mà giới thiệu với bạn bè xung quanh, hoặc trực tiếp mời bạn đến ăn.

Thế nhưng, vì nghe nói đối tác thích ăn đồ nướng mà đặc biệt mời đối phương đến một quầy đồ nướng vỉa hè thậm chí còn không có chỗ ngồi, thì quả thực là một hành động hơi táo bạo.

"Tiểu Lý, đây chính là "chỗ tốt" mà cậu nói sao? Một quầy đồ nướng vỉa hè?"

Vị sếp nhìn nhân viên mới tuyển được vài tháng bên cạnh, mặt tối sầm lại. Ông từng xem những video trên mạng về việc thế hệ trẻ "chỉnh đốn môi trường công sở", nhưng không ngờ hôm nay mình lại bị "chỉnh đốn" ngay trên đầu thế này.

"Đúng vậy, đừng nhìn nó chỉ là một quầy đồ nướng vỉa hè, nhưng đây tuyệt đối là quầy nướng ngon nhất thành phố Q chúng ta. Đây là kho báu em mới phát hiện mấy ngày trước đấy, người bình thường em chắc chắn không thèm kể cho nghe đâu."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...