Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 3



Chương 3

Lúc này Mặt trời mọc khá sớm, năm sáu giờ sáng bên ngoài trời đã sáng rõ.

Trong nhà không có điều hòa, để cho mát mẻ, lúc ngủ buổi tối Mộc Thiêm tự nhiên không đóng cửa sổ, lúc này ánh nắng xuyên qua khung sắt bảo vệ và cửa lưới chống muỗi rọi vào phòng, cậu nhanh chóng tỉnh dậy.

Ngay khoảnh khắc vừa tỉnh, trong đầu Mộc Thiêm hiện ra những hình ảnh mình học làm đồ nướng tối qua, có chút không chắc chắn liệu mình đang nằm mơ hay thực sự gặp được hệ thống.

"917, có đó không?"

[Tôi đây, ký chủ có muốn trích xuất xe bán đồ ăn ngay bây giờ không?]

Xác định hệ thống vẫn còn đó, Mộc Thiêm lập tức tỉnh táo hẳn.

Tối qua hệ thống đã nói với cậu, gói quà lớn Đồ nướng mà cậu rút trúng bao gồm khóa học đồ nướng, xe bán đồ ăn, cũng như nguyên liệu thực phẩm, khi cậu hoàn thành tiết học đầu tiên, có thể trích xuất xe để tiến hành bán thử nghiệm.

"Xe bán đồ ăn sẽ xuất hiện từ hư không à?"

Mộc Thiêm biết hiện tại mình đang là đối tượng được mọi người trong khu tập thể chú ý, nếu đột ngột mọc ra một chiếc xe, chắc chắn sẽ khiến người khác nghi ngờ.

[Xin ký chủ yên tâm, xe bán đồ ăn sẽ được đưa đến trước mặt ký chủ theo quy trình chính quy.]

Mộc Thiêm nghe thấy vậy mới yên tâm, nhưng vẫn chưa trích xuất xe ngay lập tức, vì dù sao hôm nay cậu còn có những sắp xếp khác.

Tối qua cậu còn trăn trở nếu bày hàng thì bán gì cho tốt, bây giờ có hệ thống xuất hiện, không chỉ dạy nghề mà ngay cả xe bán đồ ăn và nguyên liệu cũng cung cấp sẵn, giúp cậu bớt đi bao nhiêu phiền não, cả người nhẹ nhõm hẳn lên.

Mộc Thiêm nghĩ đến tay nghề học được tối qua, đã bắt đầu mong chờ việc dùng xe hệ thống cung cấp để đi bán hàng. Tuy nhiên trước khi bày hàng, cậu vẫn phải giải quyết căn nhà trên tầng một chút.

Sửa sang lại toàn bộ thì chắc chắn không thể, cậu không có nhiều tiền đến thế, nhưng ít nhất có thể thay khóa cửa chính, dọn dẹp vệ sinh lại, và sơn trắng lại tường.

Khi Mộc Thiêm tắt quạt rời khỏi phòng, Khang Khang ở phòng bên cạnh vẫn chưa ngủ dậy, cậu xác định Khang Khang vẫn đang ngủ rồi mới trực tiếp đi vệ sinh cá nhân, xong xuôi thì vào bếp làm bữa sáng.

Tối qua cậu cố ý mua không ít đậu xanh, thậm chí còn ngâm trước rồi bỏ vào tủ lạnh, giờ có thể lấy ra nấu chè đậu xanh ngay.

Trong lúc nấu chè đậu xanh cậu cũng không rảnh rỗi, lấy bột mì và trứng gà khuấy thành hỗn hợp sền sệt bắt đầu làm bánh trứng.

Đậu xanh đã ngâm và đông lạnh trước khi nấu không chỉ dễ nhừ mà còn tiết kiệm được không ít thời gian. Đến khi bánh trứng được chiên vàng đều, trong bếp tỏa ra mùi thơm hấp dẫn của trứng hòa quyện với mùi bột mì thì mùi thanh mát đặc trưng của đậu xanh cũng bay ra từ nồi.

Chờ chè đậu xanh được ngâm trong nước lạnh cho hạ nhiệt, Mộc Thiêm quay người vào phòng gọi Khang Khang dậy ăn sáng.

Khang Khang mở mắt ra nhìn thấy cậu, lúc đầu hình như vẫn còn hơi ngái ngủ, đợi đến khi phản ứng lại được thì cả người tỏ ra vô cùng phấn khích.

"Em trai!"

Trí thông minh của Khang Khang quả thật không cao, nhưng ai đối xử tốt với mình thì anh vẫn biết. Sau khi liên tiếp mất đi bà nội và bố mẹ, Khang Khang có chút cảm giác thiếu an toàn, giờ nhìn thấy em trai, sao có thể không phấn khích cho được, có một loại cảm giác như cuối cùng cũng tìm lại được người thân.

"Đi đánh răng rửa mặt."

Mộc Thiêm nói xong phát hiện trên người Khang Khang có chút mồ hôi làm ẩm áo, lại lên tiếng nhắc anh lau mồ hôi trước, rồi thay quần áo.

Bệnh nhân mắc hội chứng Down dễ bị béo phì, thể trạng Khang Khang thì lùn và béo, dễ ra mồ hôi là chuyện bình thường. Khang Khang ngoan ngoãn gật đầu, ngồi dậy khỏi giường bắt đầu lau mồ hôi thay quần áo, rồi mới đi đánh răng rửa mặt.

So với người bình thường, Khang Khang làm những động tác này đặc biệt chậm, nhưng chậm thì chậm, anh cũng có thể tự mình làm tốt được.

Khang Khang có thể học được những điều này là nhờ bà nội năm đó đã dành vô số thời gian và công sức từ từ dạy dỗ. Mộc Thiêm đứng bên cạnh nhìn, không có ý định đưa tay giúp đỡ.

"Bà nội, con xong rồi!"

Khang Khang rửa mặt xong nghiêm túc treo khăn mặt lên, quay người xòe hai bàn tay ra muốn cho bà nội xem mình đã rửa tay sạch sẽ.

Rõ ràng, việc Mộc Thiêm đứng ở cửa nhà vệ sinh nhìn đã khiến Khang Khang có ảo giác như bà nội vẫn đang ở bên cạnh mình, theo bản năng gọi lên.

Khi quay đầu phát hiện ngoài cửa không phải bà nội, vẻ mặt Khang Khang rõ ràng có chút bối rối. Khang Khang thực ra vẫn chưa thể hoàn toàn hiểu được cái gì gọi là "cái chết", nhưng ba người thân liên tiếp qua đời cũng khiến anh mơ hồ hiểu ra vài điều.

"Đi thôi, ra ăn sáng."

Mộc Thiêm không biết an ủi Khang Khang thế nào, dứt khoát chuyển hướng sự chú ý. May mắn là chiêu này thực sự khá hiệu quả, Khang Khang gật đầu rồi đi theo cậu ra bàn ăn.

Nồi chè đậu xanh hôm nay nấu rất ngon, đậu xanh đều đã nở bung, uống vào thấy thanh mát sảng khoái.

Khang Khang có vẻ ăn rất ngon miệng, ăn kèm với bánh trứng thơm phức và uống liền ba bát chè đậu xanh lớn. Nếu không phải Mộc Thiêm sợ anh bị no căng bụng, Khang Khang còn muốn uống thêm.

Hôm qua đi ăn bên ngoài, Khang Khang cũng ăn ngấu nghiến, khẩu vị đặc biệt tốt, điều này khiến Mộc Thiêm không khỏi nghi ngờ, có phải trước đó anh đã bị bỏ đói không.

Nghĩ đến lúc bà nội còn sống, vợ chồng nhà họ Vưu ngày nào cũng chỉ biết cằn nhằn lẫn nhau, hoàn toàn không đoái hoài gì đến đứa con trai Khang Khang này. Mộc Thiêm cảm thấy sau khi bà cụ qua đời, cặp vợ chồng không đáng tin cậy này bỏ đói con trai mình dường như cũng chẳng có gì lạ.

Thực ra sau khi bà nội qua đời cậu đã từng lo lắng, lo lắng rằng không có người lớn tuổi giúp cặp vợ chồng này trông con làm việc nhà, liệu họ có cãi nhau đến mức ly hôn hay không, lúc đó Khang Khang chắc chắn sẽ bị họ đá qua đá lại như quả bóng. Nhưng vạn lần không ngờ tới, kết quả cuối cùng còn tồi tệ hơn cậu nghĩ.

Mộc Thiêm thở dài trong lòng, lấy một miếng giẻ lau bảo Khang Khang lau bàn, còn mình thì đi rửa bát.

Đợi cậu rửa bát xong, thu dọn nhà bếp đâu vào đấy, ngoài kia Khang Khang như có sức lực không biết dùng vào đâu, vẫn đang lau bàn, lau đến mức cái bàn còn hơi phản chiếu ánh sáng.

"Được rồi đó." Mộc Thiêm lên tiếng gọi dừng hành động của Khang Khang, chỉ huy anh đi giặt sạch giẻ lau rồi treo lên, sau đó dẫn anh ra khỏi nhà.

Lòng Mộc Thiêm bận tâm đến việc sớm đi bán hàng kiếm tiền, nên muốn nhân hôm nay nhanh chóng dọn dẹp xong căn nhà trên tầng.

Buổi sáng cậu tìm người đến thay khóa cửa chính tầng ba, dẫn Khang Khang dọn dẹp vệ sinh xong xuôi, buổi trưa về nhà ăn cơm nghỉ ngơi một lát, buổi chiều lại lên đó sơn tường.

Đùng đùng đùng...

Tường còn chưa sơn xong, bên ngoài đột nhiên có tiếng gõ cửa, Mộc Thiêm trong lòng hơi thắc mắc ai lại đến, nhưng vẫn vội vàng buông đồ trên tay đi ra mở cửa.

Bên ngoài người đến không ít, hơn nữa vừa khéo cậu đều quen biết, đứng phía trước là vài nhân viên của ban quản lý khu phố, phía sau là bác cả của Khang Khang và mấy người hàng xóm tầng trên tầng dưới.

Trên tầng ba này dù đã dọn vệ sinh nhưng vẫn hơi bừa bộn, thấy họ chắc có việc, Mộc Thiêm trực tiếp dẫn người về nhà mình ở tầng một.

Bác cả của Khang Khang nhìn thấy đứa cháu trai về tầng một mà tự nhiên như ở nhà mình, Mộc Thiêm bảo đi lấy nước, anh liền chạy vù ra tủ lạnh ôm ra rất nhiều chai nước đặt lên bàn trà, không khỏi nói: "Khang Khang ở chỗ cháu xem ra khá nghe lời nhỉ."

Ông ta không nói thì thôi, vừa mở miệng đã có hàng xóm không nhịn được nói ông ta không có dáng vẻ của bậc trưởng bối, còn không bằng người ngoài đối xử tốt với cháu trai.

"Mộc Thiêm nó cũng gọi mẹ tôi một tiếng bà nội, tính sao là người ngoài được." Bác cả Khang Khang đáp.

"Ô hay, lúc này thì bảo nó không phải người ngoài, thế sao lúc trước lo tang sự lại chẳng thấy ai nhớ ra thông báo cho nó một tiếng."

Có thể thấy rõ, hàng xóm trong khu tập thể đều có chút không ưa bác cả Khang Khang, ông ta nói một câu thì họ lại phản bác một câu.

Nhưng nghĩ lại cũng bình thường thôi, bác cả Khang Khang không chịu quản cháu, bề ngoài có vẻ chỉ là chuyện riêng của nhà họ Vưu, nhưng thực tế lại ảnh hưởng đến tất cả mọi người trong khu. Ví dụ như lần trước, chẳng phải vì không ai trông nom nên Khang Khang mới đốt nhà sao, suýt chút nữa thì gây nguy hiểm cho cả tòa nhà.

Thấy họ sắp cãi nhau, Trưởng ban quản lý khu phố vội lên tiếng.

Quan điểm của phía ban quản lý rất rõ ràng: Mộc Thiêm bằng lòng chăm sóc Khang Khang là vì cậu tốt bụng, nhưng với tư cách là ban quản lý khu phố, họ cũng phải nghĩ cho cậu. Họ cảm thấy bản thân Mộc Thiêm đã sống không dễ dàng gì, chẳng có lý do gì lại thêm gánh nặng cho cậu cả.

Bác của Khang Khang nghe ý tứ của ban quản lý vẫn là muốn ông lo cho cháu, mặc dù đối phương cho biết sẽ làm đơn xin trợ cấp mức sống tối thiểu cho Khang Khang, nhưng trong lòng ông vẫn không mấy sẵn lòng.

"Không phải tôi không muốn lo, mà là gia đình tôi cũng khó khăn lắm. Tôi cũng đã ngoài năm mươi, gần sáu mươi tuổi rồi mà vẫn còn phải làm lụng bên ngoài..."

Lời than khổ này của bác Khang Khang không hoàn toàn là để đùn đẩy trách nhiệm. Nói thật, nếu nhà có điều kiện thì ông cũng chẳng ngại nuôi cháu. Ngặt nỗi gia cảnh cũng thường thôi, ông và vợ tuổi này vẫn phải đi tìm việc làm thuê chính là để tích cóp chút tiền dưỡng già, để con cái sau này bớt gánh nặng.

Chuyện này ban quản lý cũng thấy rất khó giải quyết, bởi vì nếu bác của Khang Khang đã quyết chí không quản, họ ngoài việc dùng đạo đức để chỉ trích ra thì cũng chẳng làm gì được ông ta.

Điểm khó khăn của nhà bác Khang Khang là cả hai vợ chồng đều đi làm ban ngày, không có thời gian trông nom cháu. Nhưng với tình trạng của Khang Khang, nhất là sau vụ đốt nhà, chẳng ai dám để cháu ở nhà một mình cả.

Ban quản lý không còn cách nào khác, cuối cùng sau khi trưng cầu ý kiến và được Mộc Thiêm đồng ý, họ quyết định để Khang Khang đi theo cậu vào ban ngày, còn buổi tối thì về ở nhà bác.

Mộc Thiêm tốt bụng nhưng không ngốc. Nếu bác của Khang Khang đã đồng ý thì cậu tự nhiên sẽ không tự ôm đồm trách nhiệm, chẳng dại gì nói những câu như buổi tối Khang Khang cũng có thể ở lại nhà mình.

Cậu cũng là con người, mà đã là người thì sẽ có sinh lão bệnh tử. Nếu cậu ôm hết trách nhiệm chăm sóc Khang Khang vào mình, trong thời gian ngắn bác Khang Khang và những người khác có thể thấy cậu tốt, nhưng lâu dần họ sẽ coi đó là điều hiển nhiên. Đến lúc đó, nếu cậu muốn bác Khang Khang tạm tiếp quản cháu một chút thôi e rằng cũng khó, vậy nên cứ như hiện tại là tốt nhất.

Giải quyết xong việc này, phía ban quản lý coi như thở phào nhẹ nhõm, trước khi đi còn kéo Mộc Thiêm lại khen ngợi một hồi.

Sau khi nhân viên ban quản lý rời đi, những người hàng xóm nhiệt tình vẫn chưa giải tán ngay mà quay sang dặn dò bác Khang Khang đủ điều, bảo ông là người lớn thì phải ra dáng bề trên, có thời gian thì phải đón cháu về nhà ở, không được mặc nhiên đẩy hết trách nhiệm cho Mộc Thiêm.

Có người giúp chia sẻ gánh nặng, áp lực của bác Khang Khang lập tức giảm bớt. Ông cũng thấy biết ơn Mộc Thiêm, thầm nghĩ mẹ mình quả là biết nhìn người, năm xưa không uổng công giúp đỡ đứa trẻ này.

Cuối cùng, mảng tường chưa quét vôi xong trên tầng cũng không cần Mộc Thiêm phải lo nữa, thậm chí ngay trong ngày hôm đó, bác của Khang Khang đã giữ lời dẫn cháu cùng về nhà.

Bình thường Khang Khang ở nhà, Mộc Thiêm luôn phải phân tâm để mắt tới anh, giờ người đi rồi, cậu bỗng thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Sau khi ăn tối đơn giản, cậu bắt đầu nghiên cứu hệ thống.

Lúc này đã không còn sớm, sau khi hẹn với hệ thống sáng mai sẽ nhận xe bán đồ ăn, cậu cũng không để mình rảnh rỗi mà tiến vào không gian hệ thống. Vẫn là thảm cỏ tối qua, nhưng vì tiết học đầu tiên đã hoàn thành nên giờ không có thầy "người que" ở đó, chỉ có nguyên liệu để cậu tự luyện tập.

"Tại sao lại chỉ có thịt cừu?" Sau khi nướng một lúc, Mộc Thiêm nhịn không được hỏi.

[Sau khi ký chủ hoàn thành giai đoạn bán thử nghiệm, các nguyên liệu và tiết học khác sẽ được mở khóa.]

Nghe hệ thống nói vậy, Mộc Thiêm bắt đầu mong chờ đến ngày mai, muốn nhanh chóng nhận xe để bắt đầu kinh doanh.

Trăng lặn Mặt trời mọc, ngày thứ hai nhanh chóng đến. Hôm nay Mộc Thiêm dậy sớm hơn, trời vừa hửng sáng đã thức giấc, hơn sáu giờ đã ăn xong bữa sáng.

Sau khi ăn sáng, cậu nhận được một tin vui và một tin buồn.

Tin vui: Xe bán đồ ăn sắp được giao tới khu tập thể.

Tin buồn: Xe bán đồ ăn tên là "Thi Mới Nướng", khách hàng muốn mua đồ nướng bắt buộc phải giải đề để lấy quyền mua hàng.

Đồ nướng này liệu có bán được không đây? Mộc Thiêm tự đặt mình vào vị trí khách hàng, cảm thấy nếu là mình, cậu chắc chắn sẽ không mua.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...