Chương 45
Kể từ khi quầy đồ nướng nhà Mộc Thiêm được Cục Quản lý Giám sát kiểm tra, chẳng những không tìm ra vấn đề gì mà còn được biểu dương công khai vì nguyên liệu tốt, quầy đồ nướng của cậu lập tức càng thêm nổi tiếng trên mạng.
Cư dân mạng chỉ hận quanh mình không có quầy đồ nướng nào có tâm như thế, nên lúc rảnh rỗi rất thích lướt xem video về quầy nhà cậu. Có lưu lượng thì tự nhiên sẽ có người sẵn sàng quay video, giờ đây ở thành phố Q thậm chí đã có vài streamer chuyên quay video tại quầy đồ nướng để tăng follow.
Dư Hướng Thiên vốn là một streamer mảng game, nhưng khi anh ta live chơi game thì chẳng ai đoái hoài, ngược lại mỗi khi quay video liên quan đến quầy đồ nướng thì lại cực kỳ hot, thậm chí lúc anh ta đang chơi game vẫn có một đống người hối thúc đi ăn đồ nướng.
"Này nhé, dù đồ nướng của Thi Mới Nướng có ngon đến đâu, nguyên liệu tươi thế nào, quầy hàng sạch sẽ ra sao, thì cũng không có lý nào ngày nào cũng ăn đồ nướng chứ..."
Nếu lúc nói câu này anh ta không đứng dậy mặc áo khoác thì có lẽ sẽ có sức thuyết phục hơn, nhưng anh ta vừa nói vừa bày ra bộ dạng chuẩn bị ra ngoài, khiến các fan cảm thấy thật đáng ăn đòn.
[Streamer cố ý đúng không? Có bản lĩnh thì nói, có bản lĩnh thì đừng đi ăn chứ!]
[Cảm giác anh đang khoe khoang trắng trợn đấy, sao chỗ chúng tôi lại không có Thi Mới Nướng nhỉ?]
[Hôm qua tôi ăn đồ nướng ở gần công ty, vị thì cũng tàm tạm, nhưng định lượng ít, giá lại đắt cắt cổ. Quan trọng nhất là tôi thấy thịt cừu không tươi lắm, mà ông chủ chết sống không thừa nhận.]
Dư Hướng Thiên đến quầy đồ nướng đúng lúc quay được cảnh chủ của Kim Tử đến tìm chó. Sau khi biết rõ đầu đuôi câu chuyện, anh ta và các fan trong phòng livestream đều cười không ngớt.
Tuy nhiên, đợi đến khi anh ta nhận được đồ nướng, thuê một cái bàn gần đó ngồi xuống, thì đám fan vừa cười toe toét lập tức không cười nổi nữa, vội ngậm chặt miệng lại, tránh để nước miếng chảy ra.
"Trước tiên là một con hàu nướng. Mọi người xem này, con hàu to và đầy đặn chưa, nướng xong mà không bị teo đi là bao, cảm giác chất lượng còn tốt hơn con tôi ăn ở khách sạn lần trước nữa." Dư Hướng Thiên cầm con hàu dài gần bằng bàn tay mình giơ ra cho fan xem. Nhưng khoe chưa đầy hai giây, anh ta đã bị mùi thơm nức mũi làm cho thèm quá, vội vàng rụt tay lại cúi xuống ăn.
Phần viền hàu được nướng hơi cháy cạnh, ăn vào trơn mềm, dai dai lại có chút độ giòn. Đi xuống dưới, phần bụng hàu có kết cấu mềm mại hơn, cắn ra một cái là vị ngọt tươi bùng nổ sảng khoái.
"Đúng là hàu to ăn mới sướng!" Ăn xong một con hàu, Dư Hướng Thiên nheo cả mắt lại, cảm thấy cái cuộc sống ngày ngày thu tiền thuê nhà, rảnh thì chơi game, rồi đi livestream đồ ăn ngon thế này mới gọi là sống.
Giải quyết xong thịt hàu, trong miệng vẫn còn vương lại đầy vị tươi ngọt, khiến anh ta không tự chủ m*t thêm hai cái vào vỏ hàu bên trong rồi mới bắt đầu ăn món tiếp theo.
"Cho mọi người xem dẻ sườn cừu nướng này, vị phải gọi là tuyệt đỉnh, cảm giác còn ngon hơn cả sườn cừu trong món cừu nướng nguyên con tôi từng ăn..." Dư Hướng Thiên vừa ăn vừa khen, hơn nữa còn rất kỳ cục khi ăn miếng sườn cừu lại cắn miếng hẹ nướng.
Thịt cừu ngoài giòn trong mềm, hẹ nướng thơm mát sảng khoái. Theo lời anh ta nói thì đây gọi là phối hợp thịt rau cân bằng, nhưng đám fan bị thèm quá, lập tức mở chế độ mỉa mai:
[Toàn hàu với hẹ, chủ kênh có bị thận hư không đấy?]
[Anh nói mình là chủ nhà tôi còn đỡ ghen tị, vì nhà tôi cũng có một tòa nhà. Nhưng nhìn anh ngày nào cũng được ăn ngon thế này, tôi thật sự hơi ghen ghét đấy.]
[Tôi thì khác nhé, tôi ghen tị công bằng với tất cả các chủ nhà sống bằng tiền cho thuê!]
[Nếu tôi được ăn đồ nướng thơm thế này, bảo tôi ngày ngày thu tiền thuê nhà, lái xe sang tôi cũng chịu!]
[Đơn giản thôi, anh có thể đi làm môi giới nhà đất kiêm môi giới cho thuê xe, thế là ngày ngày vừa thu tiền thuê nhà vừa lái xe sang được rồi!]
[Thế còn đồ nướng?]
[Càng đơn giản, đến thành phố Q làm môi giới nhà đất kiêm cho thuê xe không phải được sao.]
[Đừng nói, thật sự đừng nói, đúng là não cư dân mạng đỉnh thật đấy.]
Dư Hướng Thiên chọc thèm fan xem livestream chưa đủ, ăn no nê về nhà còn nhanh nhảu cắt ghép đoạn ghi hình livestream thành video đăng lên. Thiếu đức nhất là anh ta còn mua thêm lưu lượng quảng cáo, để nhiều người thấy được video của mình hơn.
Cư dân mạng lúc đầu lướt thấy chú chó Golden cứ tưởng là video về thú cưng. Đến khi biết chuyện Golden tham ăn giả vờ lạc đường theo ông chủ quầy nướng về nhà, họ tưởng là video hài. Nhưng không ngờ, tiếp theo lại bị đủ các loại đồ nướng "chiếu thẳng mặt".
Hàu nướng thịt đầy đặn, sườn cừu vàng ruộm giòn tan, hẹ nướng không dầu không cháy, xúc xích nướng nở bung như hoa... món nào món nấy nhìn vào đều thấy lòng ấm áp, bụng thì trống rỗng, trong đầu phát ra tiếng muốn ăn.
Thiếu đạo đức nhất là Dư Hướng Thiên còn cắt ghép một phần quá trình Mộc Thiêm nướng đồ vào video. Khi thấy thịt ba chỉ nướng trên than hồng xèo xèo mỡ, miếng thịt vừa co lại vừa cháy cạnh dần, rồi rắc thêm bột ớt đỏ au, bột thì là... cư dân mạng đã bắt đầu nuốt nước miếng không ngừng.
[Được được được! Giờ video thả độc lúc nửa đêm đều cắt ghép kiểu này hết hả? Thiếu đạo đức quá đi mất!]
[Ban đầu định lướt thêm hai video rồi đi ngủ, giờ mất ngủ luôn rồi. Thèm đồ nướng quá, nhưng tôi đang giảm cân mà...]
[Chỉ có mình tôi thấy con Golden khá hài hước sao? Thế mà vì ăn uống lại có tâm cơ đến vậy, đáng yêu quá.]
[Anh giỏi thật đấy, xem xong video mà không bị thèm, còn có tâm trạng quan tâm đến chó.]
[Tôi thì không thế, chủ yếu là vì tôi đang ăn đồ ăn đêm ở quán đồ nướng (ảnh)(ảnh)]
[Anh cũng không phải người tốt lành gì đâu! Đồ nướng anh ăn nhìn không ngon bằng trong video! (Ghen tị làm tôi méo mó cả mặt mày)]
Mộc Thiêm chỉ biết có không ít người đến quầy đồ nướng quay video, nhưng không biết những video đó đã mang lại bao nhiêu khách hàng tiềm năng. Cậu vẫn đang tận hưởng một ngày nghỉ khác của mình.
Trước đây nghỉ lễ cậu thường xem tivi ở nhà hoặc dẫn Khang Khang đi công viên chơi. Vào mùa đông trời trở lạnh, cộng thêm gần đây mê lắp ráp Lego, nên hôm nay không ra ngoài mà ở nhà chơi Lego cùng Khang Khang.
Cậu còn chưa ra khỏi nhà mà chuyện đã tự tìm đến. Khoảng hơn mười giờ sáng, bên ngoài truyền đến một tiếng động cực lớn như có ai đó đá cái gì. Mộc Thiêm nghe thấy tiếng động vội vàng ra ban công nhìn xuống, thì thấy gã lười biếng ở tầng trên đang đứng nhảy dựng trước xe nhà mình.
"Ái chà, Mộc Thiêm xe nhà cậu đâm vào chân tôi rồi, đền tiền!"
Thấy gã còn vừa ăn cướp vừa la làng, Mộc Thiêm có chút cạn lời, lười đôi co với gã: "Trên xe tôi có camera đấy."
Chất lượng chiếc xe do hệ thống cung cấp thực sự không có gì để bàn cãi. Gã lười đá một cú thật mạnh, trên xe đến một vết hằn cũng không có, ngược lại cái chân của gã thì đau đến thấu xương.
"Cậu lừa ai chứ, cái loại xe rách này mà lắp được camera à?"
Mộc Thiêm cũng là từ lần trước khi Khang Khang bị ăn vạ, nhờ hệ thống nhắc nhở mới biết trên xe có trang bị camera quay 360 độ, hơn nữa còn có chức năng trình chiếu. Tiện thể chức năng này cậu chưa dùng bao giờ, thấy gã lười không tin, cậu trực tiếp lấy điện thoại ra thao tác. Giây tiếp theo, trên bức tường trắng đối diện xe bán hàng hiện ra hình ảnh trình chiếu.
Đoạn video bắt đầu phát từ lúc gã lười tiến lại gần xe. Dáng vẻ gã đi tới trông chẳng khác nào con chuột bò ra từ cống rãnh, cái vẻ lấm lét hèn hạ ấy khiến chính gã khi nhìn thấy cũng phải xấu hổ đến mức muốn dùng ngón chân đào một cái hố dưới đất để chui xuống.
Thật khéo làm sao, đúng lúc đó có người hàng xóm đi làm về. Ban đầu nhìn thấy hình ảnh trên tường còn tưởng ai đang chiếu phim, nhưng sau khi nhận ra đó là video giám sát thì không khỏi liếc nhìn gã lười thêm vài cái.
Người hàng xóm đi ngang qua tuy không nói gì, nhưng ánh mắt ấy chẳng khác nào nhìn một con chuột cống. Gã lười da mặt dù dày đến đâu cũng không chịu nổi, vội vàng hét bảo Mộc Thiêm tắt đi.
"Anh bồi thường tiền và xin lỗi trước đã," Mộc Thiêm nhàn nhạt nói.
Xe không hỏng, cậu không thực sự muốn lấy tiền của gã lười, suy cho cùng gã và bố mẹ gã đều thuộc loại người cực kỳ khó dây dưa. Nếu đòi tiền thật, sau này bị cả nhà họ đeo bám thì cũng rất phiền phức. Cậu chủ yếu vẫn là muốn dạy cho gã một bài học, nhân tiện bắt gã phải xin lỗi.
"Xe cậu có hỏng đâu, vả lại chân tôi còn bị đụng đau đây này." Nghe đến chuyện bồi thường tiền, gã lười dĩ nhiên là không cam lòng.
Gần đến giờ trưa, không ít người từ bên ngoài về khu chung cư hoặc từ trong nhà đi ra. Trong lúc gã lười đang nói chuyện, lại có thêm nhiều hàng xóm nhìn thấy đoạn video đang phát lặp đi lặp lại trên tường.
Có người hàng xóm thấy không liên quan đến mình, xem xong chỉ thầm phàn nàn vài câu rồi thôi; có người thì trực tiếp mắng gã lười vài câu, bảo gã không nên làm những trò như vậy.
Ngoài ra, trong khu còn có một ông lão tính tình nóng nảy, sau khi xem video thì lập tức nhớ đến chuyện chiếc xe ba gác của ông để dưới lầu lần trước bị ai đó xì lốp, liền nghi ngờ ngay lên đầu gã lười.
"Không phải tôi, tôi không bao giờ làm mấy chuyện thất đức đó."
Ông lão chỉ vào hình ảnh trên tường nói: "Anh đá xe người khác mà không thất đức à? Xe của tôi chắc chắn cũng là do anh giở trò, đền tiền bơm xe cho tôi mau."
Gã lười trêu chọc Mộc Thiêm vì nghĩ nhà cậu chỉ có một mình, nhưng ông lão kia thì nóng tính, dưới trướng lại có một đống con cháu. Gã phải nói hết lời, thậm chí dùng cả thề thốt mới khiến ông lão không túm lấy gã nữa.
Tiễn được ông lão đi, gã lười không muốn tiếp tục mất mặt thêm nữa, đành quay sang xin lỗi Mộc Thiêm.
Giải quyết xong chuyện nhỏ này, Mộc Thiêm quay vào phòng khách tiếp tục lắp Lego, vừa lắp vừa cảm thán quả nhiên vẫn là nghỉ lễ thoải mái nhất.
Lúc đi bán hàng luôn thấy thời gian trôi thật chậm, nhưng khi nghỉ ngơi, luôn cảm thấy một ngày trôi qua trong chớp mắt. Ăn xong bữa tối, sau khi tiễn người bác đón Khang Khang về, Mộc Thiêm ngồi trên sofa, cứ thấy hôm nay chưa làm được việc gì mà đã đến tối rồi.
Con người ai cũng có tính lười, cậu dĩ nhiên không ngoại lệ. Dựa lưng vào sofa nghịch điện thoại một lát, phát hiện đã hơn tám giờ tối, chỉ còn hai tiếng nữa là phải đi ngủ, cậu bỗng nảy ra ý định muốn nghỉ thêm một ngày nữa.
Nhiều người được nghỉ cuối tuần như vậy, tại sao không thể có thêm mình cơ chứ?
Mộc Thiêm nghĩ mình bây giờ là người làm nghề tự do, sao có thể không tự do trong chuyện nghỉ ngơi như thế được, lập tức tự thuyết phục bản thân thành công.
Tuy nhiên, cậu thuyết phục chính mình thì dễ, nhưng khi định xin nghỉ trong nhóm khách hàng thì lại không thuyết phục nổi họ. Nghe cậu nói ngày mai muốn nghỉ thêm một ngày, khách hàng trực tiếp than trời trách đất, bảo không được ăn đồ nướng thì họ chẳng muốn sống nữa.
Nói thì có hơi quá một chút, nhưng có thể thấy khách hàng thực sự không muốn cậu nghỉ ngơi, thậm chí hận không thể để cậu dọn hàng hai mươi tiếng mỗi ngày, quanh năm không nghỉ. Tại sao lại là hai mươi tiếng? Dĩ nhiên là phải chừa ra bốn tiếng cho cậu ăn và ngủ, kẻo cậu làm việc quá sức mà đột tử.
[Thủy Mộc: Ngày nào cũng ăn đồ nướng không tốt cho sức khỏe đâu, vả lại đồ nướng nhà tôi cũng đắt nữa...]
Thấy cậu là chủ quầy đồ nướng mà ngay cả câu "ăn đồ nướng không tốt" cũng nói ra được, các vị khách thấy buồn cười xong vẫn không chịu buông tha, thậm chí có người trực tiếp gọi điện thoại cho cậu.
"Alo ông chủ, em đã tính sẵn ngày mai sẽ ăn cá nướng, ba chỉ nướng, bắp nướng, rồi cả xúc xích và móng giò nướng nữa, anh không được phép không dọn hàng đâu đấy."
Đa phần khách hàng chỉ tham gia nhóm chat hoặc kết bạn qua ứng dụng, nhưng có một số ít khách có số điện thoại của anh, ví dụ như Quan Vệ Thanh.
"Cậu có thể đi quán đồ nướng khác mà ăn." Mộc Thiêm tùy tiện đáp.
Quan Vệ Thanh: "Quán khác nướng không ngon bằng anh. Ông chủ à, tuổi này của anh đang là lúc tốt nhất để phấn đấu, không được chỉ nghĩ đến chuyện nghỉ ngơi đâu."
"Tuổi này của cậu đang là lúc tốt nhất để học tập, vậy tại sao cậu còn trốn tiết lúc tám giờ sáng?" Mộc Thiêm vừa xem tin nhắn trong nhóm vừa hỏi vặn lại.
Quan Vệ Thanh cảm thấy lần trước khi làm thêm ở quầy đồ nướng không nên tâm sự quá nhiều với cậu, nhưng trên đời làm gì có thuốc hối hận, đành nói: "Tiết tám giờ sáng sớm quá, ai mà dậy nổi. Ông chủ, anh thì khác, anh tận chiều mới dọn hàng mà."
"Chiều mới dọn hàng là vì buổi sáng tôi phải sơ chế nguyên liệu, nếu không cậu tưởng đống thịt đó tự mọc trên xiên que chắc?"
Quan Vệ Thanh nghe vậy trực tiếp coi như không nghe thấy, tự nói một mình: "Vậy chúng ta chốt thế nhé, ngày mai gặp."
"Ai chốt với cậu bao giờ..."
Mộc Thiêm nhìn điện thoại bị cúp mà có chút bất lực, cuối cùng vẫn quyết định tối nay nghỉ ngơi sớm, ngày mai ngoan ngoãn đi bán hàng.
Sáng ngày hôm sau, có lẽ sợ cậu thực sự không ra bán, các vị khách người thì @ cậu trong nhóm chat, người thì trực tiếp gọi điện thoại.
"Yên tâm đi, hôm nay tôi có bán, đang chuẩn bị nguyên liệu rồi đây. Các cậu thật là, tôi rõ ràng đã tự mình khởi nghiệp làm ông chủ rồi mà vẫn bị quản như đi làm thuê thế này, chẳng có chút tự do nào, muốn lười một ngày cũng không xong." Mộc Thiêm nhận được điện thoại của Triệu Minh Dịch, không nhịn được mà than vãn.
Triệu Minh Dịch: "Ông chủ à, cần cù mới nhanh giàu được, sao anh lại có tư tưởng lười biếng thế... Thôi được rồi, chủ yếu là hôm nay em có người bạn về chơi, định dẫn cậu ấy qua nếm thử đồ nướng nhà anh..."
Sau khi cúp máy, Mộc Thiêm thở dài cảm thán số mình đúng là số lao lực, thầm hạ quyết tâm khi nào tiết kiệm đủ tiền, nhất định phải tận hưởng cuộc sống nghỉ hưu an nhàn vào năm bốn mươi tuổi.
Còn mười bảy năm nữa, cố lên!
Mộc Thiêm đang tự cổ vũ bản thân thì nghe thấy tiếng thở dài bên cạnh, quay đầu lại phát hiện Khang Khang đang bắt chước mình, cậu liền nhẹ tay vỗ vào tay anh: "Ngoan ngoãn bóc bắp đi."
"Em trai ơi, ăn bắp."
"Muốn ăn bắp hả? Trưa nay nấu canh bắp sườn heo cho anh ăn." Mộc Thiêm nói.
Những bắp ngô vàng óng cắt thành từng đoạn nhỏ, hầm cùng sườn heo và cà rốt thái miếng. Món canh sau khi hầm không chỉ bắt mắt mà uống vào còn cực kỳ ngọt thanh, dễ chịu.
Mùi thơm của canh từ trong bếp bay ra, theo cửa sổ tầng trên xộc thẳng vào mũi gã lười biếng. Nhìn bát cơm rang nước tương trên tay, gã đột nhiên mất hết cả cảm giác thèm ăn.
Vốn dĩ hai đứa con nhà gã buổi trưa sẽ về nhà ăn cơm, nhưng vì hai mẹ con gã lười nấu nướng quá qua loa, sau khi bọn trẻ nói với mẹ, Hạ Quyên đã trực tiếp đóng tiền cho trường để hai đứa buổi trưa ăn tại căng tin, buổi tối đợi cô tan làm rồi mới cùng ăn.
Ban đầu bố và bà nội của bọn trẻ còn định chia rẽ tình cảm giữa mấy mẹ con, nhưng sau khi trải qua sự khác biệt giữa lúc có mẹ ở nhà và không có mẹ ở nhà, hai đứa trẻ trái lại càng trở nên thân thiết với mẹ hơn.
Mộc Thiêm không biết bữa trưa nhà mình khiến người tầng trên thèm đến mức nuốt không trôi cơm, mà dù có biết cậu cũng chỉ bồi thêm một câu "đáng đời". Dù sao thời buổi này, canh bắp sườn heo cũng chẳng phải thứ gì quý hiếm, chỉ cần chịu khó đi làm kiếm tiền thì đời nào có chuyện không ăn nổi.
"Thơm quá!"
Khang Khang thích canh bắp sườn, nhưng có vẻ không khoái cà rốt lắm. Anh vừa định gắp cà rốt ra thì bị Mộc Thiêm dùng đũa gõ nhẹ vào mu bàn tay, thế là đành ngoan ngoãn bỏ lại vào bát.
Hơn bốn giờ chiều, chiếc xe màu xanh trắng lăn bánh trên đường, đỗ vào chỗ cũ trước cổng trường Đại học Q.
Có lẽ vì hôm qua cậu nói muốn nghỉ thêm một ngày nên các khách hàng lo cậu định buông xuôi thật. Hôm nay hễ ai có thời gian là đều đến cực sớm, muốn dùng sự nhiệt tình để khơi dậy niềm đam mê công việc của cậu.
Cũng may Mộc Thiêm không biết suy nghĩ trong đầu họ, nếu không cậu chắc chắn sẽ hỏi ngược lại: Nếu không vì tiền, liệu có mấy người thực sự yêu công việc của mình không?
Tuy nhiên, so với những ngày tháng khổ cực lúc nhỏ, hiện tại đã là rất hạnh phúc rồi. Mộc Thiêm không phải kiểu người thích than vãn, đã đến thì phải làm cho tử tế, cậu bắt đầu nhóm than và chuẩn bị đồ nướng.
"Hôm nay có gân bò nướng này, hơi muốn ăn nhưng răng tôi không tốt lắm..."
"Tôi mê gân bò lắm, lát nữa nhất định phải làm hai xiên!"
Mộc Thiêm nghỉ lễ cũng không hề rảnh rỗi, cậu đã học thêm món gân bò nướng mới. Cậu chẳng cần đoán cũng biết, mỗi lần có món mới là khách hàng nhất định sẽ gọi. Cậu nhanh tay lấy mười xiên gân bò đặt lên bếp, sau đó lần lượt xếp thêm chân gà sống, móng giò và những nguyên liệu tốn thời gian khác lên.
Gân bò lúc mới lên bếp có màu hơi trắng, nhưng dưới sức nóng của than củi và một lớp dầu quết lên, màu sắc bắt đầu dần chuyển sang vàng nâu bóng loáng. Mùi hương tỏa ra từ gân bò cháy cạnh cực kỳ hấp dẫn, nhất định là khi bột ớt, thì là được rắc xuống, mùi thịt quyện với hương thì là và vị cay nồng khiến người ta thèm thuồng.
"Thơm quá, nhìn thôi đã thấy rất dai và sướng miệng rồi." Một vị khách nhìn gân bò trên bếp, bắt đầu tưởng tượng ra hương vị của nó.
Gân bò là loại nguyên liệu có kết cấu rất dai, nướng ra cực kỳ thơm. Cảm giác chỉ riêng mùi vị và vẻ ngoài này thôi đã khiến người ta khó lòng từ chối.
Có vị khách vừa thấy thực đơn còn bảo răng mình không tốt, nhưng đến lúc gọi món, tay lại rất thành thật mà thêm một xiên gân bò nướng vào.
Tối nay trời lặng gió, so với mấy hôm trước thì không quá lạnh. Đợt khách đầu tiên nhận được đồ nướng không vội đi ngay mà đứng ngay bên cạnh bắt đầu thưởng thức.
Dưới sự hun đúc của lửa than, bề mặt gân bò đã hơi cháy cạnh, đồng thời nhiệt độ cao giúp khóa chặt nước bên trong. Cắn một miếng, lớp ngoài giòn sém nhưng bên trong vẫn giữ được độ mềm, hai kết cấu khác biệt tạo nên sự tương phản thú vị. Hòa cùng bột thì là và bột ớt, hương vị ăn vào rất phong phú, đặc biệt là cực kỳ dai, càng nhai càng thấy thơm.
"Ngon thì thật sự ngon, nhưng mà hơi tốn răng một tí." Một vị khách vừa ăn xiên gân bò thơm phức, nhai mãi chưa nuốt được, không nhịn được mà cảm thán.
Một vị khách khác bên cạnh đã ăn xong cả xiên, vừa nhai vừa nói: "Cũng ổn mà, nhai thêm vài cái rồi nuốt thôi. Gân bò này nướng thơm thật, ăn đã đời luôn, biết thế mua thêm mấy xiên nữa."
"Ngon thật sự, cảm giác rất hợp để làm đồ nhắm rượu."
Gân bò nướng được cho thêm chút bột hoa tiêu, ăn vào thấy thơm cay xen lẫn chút vị tê tê. Cách nêm nếm tổng thể kết hợp với kết cấu đặc biệt của gân bò khiến khách nào ăn xong cũng khen nức nở.
"Tôi cực kỳ thích cảm giác dai dai của gân bò, phải để dành nó đến cuối cùng mới ăn, nhấm nháp từ từ cái vị đó mới được!"
Có cô sinh viên mê gân bò nướng, dù chưa cầm được đồ nướng trên tay mà giọng điệu đã tràn đầy mong đợi. Đến khi thực sự được cắn miếng gân bò, cô không ngừng giơ ngón tay cái tán thưởng: "Ngon quá đi mất, thơm hơn hẳn loại gân bò đóng gói hay ăn, mà nhai đến cuối cùng dù gia vị nhạt đi rồi vẫn thấy thơm, chẳng có tí mùi tanh nào luôn..."
Thời gian dần trôi, người vây quanh quầy đồ nướng ngày một đông. Khang Khang vốn đang chơi gần đó cũng len lỏi vào trong xe, giúp Mộc Thiêm đưa món này món kia, phụ mấy việc vặt.
Từ lúc trời trở lạnh, có lẽ vì bện cỏ bị cóng tay nên quầy bện cỏ nhỏ của Khang Khang đã tạm dừng hoạt động, hằng ngày anh chỉ quanh quẩn chơi đùa gần quầy đồ nướng.
"Đói không? Có muốn đi mua cái bánh nướng áp chảo ăn không?" Mộc Thiêm tranh thủ lúc rảnh hỏi anh.
Trước khi ra ngoài họ đã ăn lót dạ ở nhà, nhưng mùa đông tiêu hao năng lượng nhanh, Mộc Thiêm sợ anh bị đói.
Khang Khang rất thích quán bánh nướng đó nên nghe xong liền gật đầu lia lịa đòi ăn.
Sau khi nhận tiền từ Mộc Thiêm, anh nhanh nhảu chạy đến quán bánh. Ông chủ quán vừa thấy anh đã chọn ngay cho hai cái bánh to nhất, ngon nhất.
"Em trai ăn đi." Khang Khang bưng bánh nướng chạy lạch bạch quay lại.
Thấy Khang Khang còn biết mua cho mình một cái, Mộc Thiêm thấy mình không uổng công đối tốt với anh. Cậu nhận lấy cái bánh để sang bên cạnh, đợi nướng xong mẻ đồ này mới tranh thủ ăn.
Trong lúc cậu ăn bánh ngấu nghiến, Khang Khang ngồi xổm bên cửa xe vừa gặm bánh vừa cho mèo trắng ăn.
Thực ra Khang Khang rất thích chú chó Golden kia, nhưng Mộc Thiêm bảo đó là chó nhà người ta, anh dỗi một chút rồi cũng phải chấp nhận thực tế. Chủ yếu là không chấp nhận cũng chẳng ích gì, thường ngày Mộc Thiêm đối xử với anh rất tốt, nhưng những lúc anh nhắng nhít làm mình làm mẩy thì cậu chẳng bao giờ nuông chiều đâu.
May mà không có chó thì có mèo cũng tốt, tính khí Khang Khang đến nhanh mà đi cũng nhanh, lúc này cho mèo ăn vẫn thấy rất vui vẻ.
Mộc Thiêm nhanh chóng giải quyết xong cái bánh nướng, ngẩng đầu lên thì thấy Triệu Minh Dịch dắt theo một thanh niên mặc đồ đen xếp hàng phía trước, trực tiếp nhét cái máy tính bảng vào tay đối phương bắt giải đề.
Thanh niên mặc đồ đen thắc mắc: "Giáo dục trong nước đã cạnh tranh khốc liệt đến mức này rồi sao? Ăn đồ nướng cũng phải giải đề trước à?"
"Đừng có hỏi nhiều, giải đề đi." Triệu Minh Dịch giục.
Thanh niên đồ đen ngửi thấy mùi thơm nồng nàn sộc vào mũi, tâm trí đâu còn ở chuyện giải đề nữa. Cậu ta nhìn máy tính bảng một cái rồi lại liếc bếp nướng hai cái, nước miếng chực trào ra. Cảm giác đồ nướng này thơm đến mức cậu ta có thể ăn sạch cả cái bếp lẫn đồ ăn bên trên.
Mộc Thiêm chạm phải ánh mắt của cậu ta, không biết có phải ảo giác không mà cậu thấy mắt thanh niên này như đang phát ra tia xanh lét vì thèm.
"Ông còn muốn ăn nữa không hả?" Triệu Minh Dịch thấy bộ dạng mất mặt của bạn mình, vỗ vào tay cậu ta một cái rồi ngẩng đầu giải thích với Mộc Thiêm: "Cậu ấy vừa từ nước ngoài về, lâu rồi không được ăn đồ nướng trong nước nên có chút thất thố thôi."
Mộc Thiêm lúc lướt video trên mạng thường thấy bình luận của các du học sinh thèm món ngon quê nhà đến mức sụp đổ đòi về nước ngay lập tức. Lúc đầu cậu còn thấy hơi quá, giờ nhìn thanh niên trước mặt vừa giải đề vừa nhìn chằm chằm đồ nướng, cậu bỗng thấy hình như cũng không quá chút nào.
Dưới sự cám dỗ của đồ ăn ngon, dù bị mùi thơm làm phân tâm, du học sinh này vẫn giải đề rất nhanh. Chỉ có điều cậu ta hận không thể ăn sạch cả bếp nướng mà lúc gọi món chỉ được chọn mười phần, khiến cậu ta thấy rất hụt hẫng.
"Ăn xong nếu không đủ có thể quay lại mua." Mộc Thiêm nói xong, thấy mắt cậu ta nhìn đồ nướng sắp xanh lè đến nơi, liền đưa trước phần đậu hũ khô và xúc xích đã chín cho cậu ta ăn trước.
Đậu hũ khô nướng sém ngoài mềm trong vừa vào miệng, hương đậu nồng nàn quyện cùng mùi thì là, vị mặn thơm cay nhẹ khiến du học sinh này muốn khóc. Cắn thêm một miếng xúc xích nướng nở bung, lớp vỏ giòn rụm phát ra tiếng kêu, hốc mắt cậu ta sắp đỏ lên đến nơi.
Đâu đến mức đó chứ...
Mộc Thiêm thầm nghĩ, tay thì nhanh chóng xếp móng giò nướng, gân bò, sườn cừu, thịt ba chỉ vừa ra lò vào hộp đưa cho cậu ta.
