Bán Đồ Nướng Trước Cổng Trường Đại Học

Chương 52



Chương 52

Sau khi làm việc tốt và trở về nhà, đêm đó Mộc Thiêm ngủ ngon hơn hẳn. Sáng hôm sau tỉnh dậy mở mắt ra, cậu nghĩ đến việc hôm nay là Tết ông Công ông Táo, lại nghĩ đến việc mình đã bắt đầu nghỉ Tết, tâm trạng vô cùng vui vẻ.

Thời tiết lạnh giá, một người vốn khá chăm chỉ như cậu cũng hiếm khi muốn lười biếng. Vệ sinh cá nhân xong, cậu không tự nấu cơm mà mở điện thoại đặt đồ ăn giao tận nơi.

Khách quen nhà cậu toàn là những tâm hồn ăn uống, thường xuyên tán gẫu trong nhóm về việc quán nào ngon hay quán nào nên tránh. Nhờ phúc của họ, Mộc Thiêm ít khi ra ngoài ăn nhưng lại biết không ít quán ăn báu vật trong thành phố.

Tầm giờ này trên nền tảng đặt đồ ăn toàn là các quán ăn sáng. Cậu vừa mở ứng dụng đã thấy ngay ở trang chủ một cửa hàng mà khách hàng từng khen ngợi, liền trực tiếp nhấn vào mua tào phớ và tiểu long bao.

Trong nhà không có hệ thống sưởi, mùa đông chỉ có thể dựa vào máy sưởi nhỏ. Trước đây sợ tốn điện, Mộc Thiêm chỉ dám bật máy sưởi vào lúc lạnh đến mức không chịu nổi. Năm nay kiếm được không ít tiền, cậu dĩ nhiên sẽ không còn xót tiền điện nữa.

Mùa đông ngồi trước máy sưởi sưởi ấm quả thực không gì thoải mái bằng. Mộc Thiêm cảm nhận hơi ấm đó, trên mặt nở nụ cười nhạt.

Hơn hai mươi phút sau cậu nhận được điện thoại từ shipper. Sau khi chỉ đường, vài phút sau bên ngoài cửa lớn truyền đến tiếng gõ cửa.

"Cảm ơn anh." Mộc Thiêm mở cửa, vừa nhận đồ ăn vừa nói lời cảm ơn.

Anh shipper nói "không có gì" rồi bỗng nhiên nhận ra cậu, nở nụ cười niềm nở chào hỏi: "Ông chủ, khéo quá, không ngờ lại nhận được đơn của anh. Tôi cứ bảo cái xe đậu bên ngoài nhìn sao mà quen mắt thế."

"Thật là khéo."

Mộc Thiêm nhận ra đây chính là anh shipper từng đến quầy đồ nướng của mình để mua hộ đồ cho khách, liền mỉm cười chào lại.

"Quán ăn sáng anh đặt có môi trường vệ sinh khá tốt, cứ yên tâm mà ăn nhé." Anh shipper trước khi đi còn chủ động dặn dò thêm.

Tiễn shipper đi xong, Mộc Thiêm xách đồ ăn sáng vào nhà và bắt đầu thưởng thức. Cậu phát hiện hương vị quả nhiên rất tuyệt, tào phớ không có mùi nồng của đậu, kết cấu mềm mịn, vị rất ngon.

Tiểu long bao thì lại càng khỏi phải bàn. Loại bánh bao bột lên men vốn đã rất hấp dẫn, lại còn là loại bánh bao nhân thịt mỡ màng, nhìn bề ngoài thôi đã thấy thèm, đến khi há miệng cắn một miếng, quả thực là thơm lừng!

Bình thường toàn là khách hàng cảm thán đồ nướng nhà cậu ngon, lúc này Mộc Thiêm có chút trải nghiệm được cảm giác của thực khách khi được ăn món ngon, đó là sự thỏa mãn đến từ tận đáy lòng.

Đúng lúc này, trong một nhóm chat đồ nướng vang lên âm thanh thông báo tin nhắn. Là một sinh viên nhắn tin than vãn, nói rằng về quê điểm không tốt chính là sáng sớm tinh mơ đã bị người nhà gọi dậy.

Mộc Thiêm thấy tin nhắn mang đầy vẻ oán niệm, liền trực tiếp chụp một bức ảnh bữa sáng trên tay và chia sẻ vào nhóm.

[Ông chủ sao anh dậy sớm thế? Tiểu long bao của anh nhìn hấp dẫn quá, làm em thèm chết đi được!]

[Tiểu long bao nhân thịt mỡ màng kìa! Cho em ăn một cái với, em thèm quá (ch** n**c miếng)]

[Tuần đầu tiên nghỉ Tết mà đã nhớ đồ nướng nhà anh rồi, sao ở quê em không có hàng đồ nướng nào ngon như vậy nhỉ...]

[Đói rồi, hay là cứ ăn sáng xong rồi đi ngủ tiếp vậy.]

Sau khi chia sẻ bữa sáng, Mộc Thiêm thấy tin nhắn nhảy liên hồi, cứ ngỡ họ cũng dậy sớm như mình. Kết quả trò chuyện vài câu mới biết, ngoài một số ít bị người nhà gọi dậy, thì phần lớn đám này đều là thức đêm đến giờ vẫn chưa ngủ.

Tổng kết lại là: Mộc Thiêm dậy sớm, còn đám "cú đêm" kia là thức trắng đến sáng vẫn chưa ngủ.

[Thủy Mộc: Các cậu giỏi thức thật đấy, mau ăn sáng rồi đi ngủ bù đi...]

Hồi cấp hai Mộc Thiêm cũng có một thời gian thích thức đêm. Hồi đó trong nhà không có người lớn quản lý, học kỳ hai năm lớp tám cậu bị nghiện internet. Vì chơi đêm ở quán net rẻ hơn nên cậu ban ngày đi học, ban đêm thức trắng lên mạng.

Hồi đó còn trẻ, cậu thức khuya chẳng cảm thấy gì, chỉ thỉnh thoảng ban ngày ngủ gật trong lớp. Giáo viên có lẽ cũng thông cảm hoàn cảnh gia đình đặc biệt của cậu nên thậm chí chẳng hề trách mắng gì. Nhưng sau này có một đêm, khi đang chơi thâu đêm ở quán net, tận mắt chứng kiến một người đàn ông trung niên ngày nào cũng cắm rễ ở quán net suýt chút nữa đột tử, cậu nhìn đối phương như thấy chính tương lai của mình, bỗng nhiên cảm thấy quán net, cảm thấy việc thức đêm trở nên vô vị nhạt nhẽo.

Mộc Thiêm lắc đầu, xua tan những ký ức vừa ùa về rồi cúi đầu tiếp tục ăn bữa sáng.

Bình thường đã quen bận rộn, đột nhiên được rảnh rỗi cậu còn hơi không biết phải làm gì. Đi loanh quanh trong nhà hai vòng mới nhớ ra, nghỉ Tết thì phải dọn dẹp nhà cửa. Cậu vừa bận rộn được một lúc thì Khang Khang được bác đưa đến. Anh chẳng nói năng gì, cầm ngay chổi lên đòi giúp đỡ.

Mộc Thiêm tự nhiên sẽ không khách sáo với anh, chọn vài công việc đơn giản giao cho.

"Em trai ơi nhìn này."

Khang Khang cũng giúp được không ít việc, có điều tay bận rộn thì miệng cũng không ngơi, lúc nào cũng gọi Mộc Thiêm, phải được Mộc Thiêm khen ngợi mới vui vẻ tiếp tục làm việc.

Tổng vệ sinh khá tốn thời gian. Buổi sáng Mộc Thiêm dọn dẹp hết những thứ không cần thiết trong nhà vứt ra bãi rác, rồi lau sạch bụi bặm ở những chỗ cao trong nhà, bận rộn mãi đến tận trưa cũng chưa xong.

"Đi thôi, rửa tay rồi em dẫn anh đi ăn cơm."

Hơn mười hai giờ, Mộc Thiêm gọi Khang Khang đi ăn cơm, Khang Khang vui vẻ rửa tay xong liền lẽo đẽo theo cậu ra ngoài.

Bên ngoài khu tập thể có khá nhiều quán ăn, không cần thiết phải lái xe. Hai người đóng cửa đi ra ngoài, Mộc Thiêm chú ý thấy đống rác mình đóng gói vứt vào thùng rác lúc sáng đã bị người ta lục lọi tứ tung.

Khu tập thể cũ là vậy, thiếu quản lý. Cậu chỉ có thể dùng chân cố gắng gom đống rác bị vứt bừa bãi khắp nơi lại gần thùng rác, rồi tiếp tục dẫn Khang Khang đi ra ngoài.

Đã hơn nửa năm trôi qua, cư dân trong khu đã quen với việc Khang Khang sống cùng cậu, nên không còn như lúc đầu, thấy hai người ra ngoài cùng nhau là lại xúm vào hỏi vài câu.

Ra đến con đường bên ngoài khu tập thể, Mộc Thiêm nhìn mấy quán ăn gần đó quay sang hỏi: "Khang Khang, buổi trưa muốn ăn gì nào?"

"Muốn ăn thịt."

Nghe câu trả lời của Khang Khang, Mộc Thiêm nhìn quanh một lượt, chú ý thấy bên cạnh có một quán ăn mới mở trông khá ổn, liền dẫn Khang Khang đi thẳng vào trong.

Quán mới mở có vẻ trang trí khá đẹp, mùi thức ăn bên trong ngửi cũng thơm. Mộc Thiêm cảm thấy có thể thử xem sao, nếu ngon lần sau có thể quay lại.

"Anh xem muốn ăn gì."

Khang Khang nhìn thực đơn, đưa tay chỉ ngay vào món thịt kho tàu có hình minh họa rất đẹp.

"Vậy thì gọi món thịt kho tàu, có ăn cá không?"

Cuối cùng, hai người gọi món thịt kho tàu, cá vược hấp, rau xào và hai chén nhỏ canh sườn nấm.

Thịt kho tàu và cá vược hấp đều không rẻ, nếu là trước đây Mộc Thiêm có lẽ sẽ tiếc tiền không dám ăn sang thế này, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại không thiếu tiền, cậu cảm thấy chỉ cần không lãng phí thì dĩ nhiên muốn ăn gì thì ăn.

Hai người dọn vệ sinh cả buổi sáng, bây giờ đều có khẩu vị khá tốt, đồ ăn vừa được dọn lên bàn đã bưng bát ăn ngay. Tay nghề của đầu bếp cũng được, thịt kho tàu kho rất thơm, phần mỡ mềm mướt ăn kèm với phần thịt nạc bên dưới, rất bắt cơm. Chỉ là khẩu vị hơi ngọt một chút, ăn vài miếng dễ bị ngấy, nhưng ăn cùng cơm trắng thì tổng thể không vấn đề gì lớn.

Cá vược hấp ăn vào thấy rất tươi non, Mộc Thiêm trước đây cơ bản chỉ ăn cá trắm, cá diếc, lúc này bỗng nhiên hiểu tại sao nhiều người lại thích ăn cá vược đến vậy, không chỉ thịt cá ngon mà xương còn ít.

Vốn dĩ cậu và Khang Khang đang ăn cơm rất ngon lành, kết quả bên cạnh đột nhiên có tiếng người vọng tới: "Hai người cũng ăn cơm ở đây à."

Mộc Thiêm liếc mắt phát hiện là người trong khu tập thể, tùy ý gật đầu một cái định bụng tiếp tục ăn cơm, kết quả lại nghe đối phương nói: "Năm nay bán đồ nướng chắc kiếm được không ít tiền nhỉ, giờ chịu khó ra ngoài ăn hàng rồi cơ à."

Quán này không phải là nhà hàng cao cấp gì, dù sao nếu cao cấp thì họ đã chọn vị trí đắc địa hơn để mở rồi. Gia đình bình thường chỉ cần chịu chi một chút, thỉnh thoảng đến ăn một bữa căn bản không thành vấn đề.

Với Mộc Thiêm trước đây khi còn làm cửa hàng trưởng cửa hàng tiện lợi, mức lương của cậu đến ăn một bữa ở đây cũng rất thoải mái, căn bản không có chuyện không đủ tiền.

Chỉ có thể nói là tâm lý của một số người trong khu tập thể có vấn đề. Họ nhìn Mộc Thiêm lớn lên, biết rõ hoàn cảnh gia đình cậu thế nào. Khi thấy cậu sống không tốt thì còn cảm thán vài câu đáng thương, thậm chí nói với con cái trong nhà rằng, nhìn xem chúng mày hạnh phúc biết bao nhiêu.

Nhưng một khi phát hiện đứa trẻ từng đáng thương trong khu tập thể sống ngày càng tốt hơn, thậm chí còn tốt hơn cả họ, có người trong lòng bắt đầu cảm thấy bất mãn.

Người nọ nói xong thấy Mộc Thiêm không thèm để ý đến mình, bèn nhìn sang Khang Khang nói: "Khang Khang, em trai có phải kiếm được nhiều tiền lắm rồi không? Còn được dẫn ra ngoài ăn uống sang thế này."

Khang Khang đang trộn cơm với nước thịt kho tàu ăn ngấu nghiến, nghe vậy bèn ngẩng đầu nhìn qua, ánh mắt có chút nghi hoặc, rõ ràng là không nhận ra đối phương là ai.

Vốn dĩ chỉ là hàng xóm không thân thiết, Mộc Thiêm cảm thấy nếu là người có mắt nhìn thì không được đáp lời là nên biết điều tự thấy chán mà thôi, không ngờ lại có người phi lý đến vậy.

"Thế thì năm nay chắc chắn anh cũng kiếm được nhiều tiền lắm rồi nhỉ, nếu không thì sao lại chịu chi đến đây ăn cơm." Mộc Thiêm dùng chính lời đối phương vừa nói để trả lại.

"Tôi đâu có kiếm được nhiều tiền gì..."

Đối phương muốn phản bác, nhưng vế trước lại chính là anh ta tự liên kết chuyện ăn hàng với việc kiếm được nhiều tiền, lúc này phản bác không khỏi thiếu tự tin. Cuối cùng, tự thấy mình bị quê, anh ta đành quay trở lại bàn của mình.

"Em trai ơi, người đó là ai vậy?" Khang Khang nuốt miếng cơm trong miệng xuống, chậm rãi hỏi.

"Một kẻ rảnh rỗi thôi, không cần bận tâm làm gì."

Mộc Thiêm không để những kẻ không liên quan làm hỏng tâm trạng ăn uống của mình, ăn uống no nê xong cậu dẫn Khang Khang tiếp tục về nhà dọn dẹp.

Phải nói rằng, tuy tổng vệ sinh có chút mệt mỏi, nhưng sau khi thu dọn sạch sẽ từ trong ra ngoài cả ngôi nhà, cảm giác thành tựu mang lại thực sự rất đặc biệt.

Buổi tối Mộc Thiêm không ra ngoài ăn nữa mà dùng nguyên liệu có sẵn trong nhà nấu một bữa cơm thịnh soạn, cùng Khang Khang đón ông Công ông Táo.

Hơn bảy giờ, khi bác đến đón Khang Khang có xách cho Mộc Thiêm một túi hoa quả, đồng thời bảo cậu rằng thời gian tới họ đều rảnh nên sẽ không gửi Khang Khang qua nữa.

"Vâng, cháu biết rồi ạ."

Mộc Thiêm sớm đã biết Tết này Khang Khang chắc chắn sẽ ở cùng gia đình bác mình, cậu tiễn họ ra về rồi đóng chặt cửa lớn.

Một người đón Tết không cần chuẩn bị quá nhiều thứ. Những ngày sau đó, Mộc Thiêm lái xe ra ngoài mua một chuyến đồ Tết về nhà, rồi bắt đầu tận hưởng những ngày trú đông trong nhà.

Lúc đi trung tâm thương mại sắm Tết, cậu tự mua cho mình hai bộ Lego cỡ lớn làm quà năm mới, ở lỳ trong nhà cũng không thấy buồn chán, ngược lại còn khá tự đắc với niềm vui riêng.

Nếu là mùa đông những năm trước, cậu đâu có nỡ bật máy sưởi rồi ngồi lắp Lego trong nhà, nhưng nếu không bật máy sưởi thì tay run cầm cập vì rét, làm gì còn tâm trí mà chơi. So sánh như thế, Mộc Thiêm càng cảm nhận rõ rệt niềm hạnh phúc của việc có tiền, trong lòng thầm cảm ơn hệ thống vài tiếng.

[Ký chủ không cần cảm ơn tôi, nên cảm ơn sự cần cù của chính mình.]

Hệ thống trả lời khá kiêu kỳ, nhưng thực tế từ tận đáy lòng nó cũng cảm thấy ký chủ nhà mình rất chăm chỉ, hễ rảnh rỗi là lại chui vào không gian hệ thống, không chỉ nghiêm túc học tập kỹ thuật nướng mà suốt mấy tháng bày hàng cũng hầu như không nghỉ ngày nào, hơn nữa thời gian bán hàng mỗi ngày còn rất dài.

So với những ký chủ khác luôn muốn "ngồi mát ăn bát vàng", hệ thống cảm thấy ký chủ nhà mình thực sự quá biết đủ.

Hệ thống quả thực không khen lầm người, ở nhà chơi mới có mấy ngày, tối hôm đó Mộc Thiêm lại chui vào không gian hệ thống, lý do là sợ lâu không làm đồ nướng thì tay nghề sẽ bị mai một.

Ngày 29 Tết, sau khi dành cả buổi sáng để lắp Lego, Mộc Thiêm cảm thấy có chút rảnh rỗi sinh nông nổi, nhưng bên ngoài gió rất to, cậu cũng không muốn ra ngoài nên đành cầm điện thoại lên giết thời gian.

Vừa mở điện thoại cậu đã phát hiện trong nhóm có người đang @ mình:

[@Ông chủ anh nổi tiếng rồi này, cười chết mất (link)]

Mộc Thiêm thấy tin nhắn kèm theo một đường link video, thuận tay ấn vào xem, kết quả xem xong chỉ có hai cảm nhận: Ai dạy bạn cắt dựng video kiểu này thế? Có đến mức đó không?

Nhạc nền video thì không nói, vừa mở màn đã là hình ảnh đồ nướng đặc tả xoay tròn nhảy múa, tiếp theo là dòng chữ màu biến đổi liên tục gào thét "Tôi muốn ăn đồ nướng". Tóm lại xem xong video, người ta cảm nhận sâu sắc niềm đam mê đồ nướng của người dựng.

Dưới phần bình luận, cư dân mạng vừa cười vừa nói giúp tác giả video.

[Xem đứa nhỏ nó thèm đến mức nào kìa, chẳng qua cũng chỉ là đồ nướng thôi mà, cho em ấy ăn đi!]

[Ha ha ha ha, ai dạy bạn cắt video kiểu này thế? Ồn ào đến mức làm đau mắt tôi luôn rồi.]

[Mà đừng nói nhé, công nhận nhìn đống đồ nướng trên ảnh hấp dẫn thật, tôi xem cũng thấy hơi thèm.]

[Con bé ham ăn này, muốn ăn đồ nướng thì đi mua đi chứ, dựng bao nhiêu video thế kia không mệt à?]

[Cười chết mất, tôi biết em ấy muốn ăn đồ nướng nhà nào rồi, quán đó nghỉ Tết rồi, em ấy có muốn mua cũng không mua được đâu.]

[Ông chủ đâu? Ông chủ mau ra đây đi, xem đứa nhỏ nó thèm đến mức nào rồi, mau nướng cho nó một ít đi, không sợ nó thèm đến phát điên mất.]

[Có phải là quầy đồ nướng Thi Mới Nướng đang khá nổi trên mạng không? Tôi từng lướt thấy rất nhiều video về quầy này, đồ nướng nhìn ngon thật sự, tiếc là ở xa tôi quá.]

[Hồi Quốc Khánh đi du lịch thành phố Q tôi có ăn ở Thi Mới Nướng rồi, nguyên liệu nhà anh ấy tươi, vị ngon, nhất là cua nướng, gạch cua đầy ắp luôn. Giờ nhớ lại tôi vẫn còn thèm ch** n**c miếng, vì quầy đồ nướng này mà năm sau tôi định đi thành phố Q chuyến nữa.]

Mộc Thiêm thấy bình luận có người gọi mình ra nướng đồ, trong lòng thầm đáp lại một câu: "Ông chủ ngày Tết cũng phải nghỉ chứ, làm gì có thời gian đó."

Khi thấy có một bình luận nói rằng cô gái này không chỉ dựng mỗi video này, cậu thuận tay ấn vào trang cá nhân của tài khoản đó, kết quả là kinh ngạc phát hiện từ ngày 26 tháng 12 đến nay, hầu như ngày nào đối phương cũng dựng ít nhất một video, chủ đề đều là "Tôi muốn ăn đồ nướng".

Bình thường Mộc Thiêm xem video không bao giờ để lại lời nhắn, nhưng hôm nay cuối cùng cậu cũng không nhịn được, bình luận một câu dưới video, bảo cô ấy đừng vội, đợi qua Tết rồi đến ăn.

[Ông chủ Thi Mới Nướng à? Có phải chính chủ không?]

[Tóm được một ông chủ rồi, xin hỏi ông chủ có cân nhắc đổi thành phố bán đồ nướng không? Tôi cũng muốn nếm thử đồ nướng nhà anh.]

[Đề nghị ông chủ làm một chuyến "Tuần nướng Toàn quốc", để những người tỉnh khác như chúng tôi cũng được nếm thử xem cái gọi là trần nhà của giới đồ nướng thành phố Q rốt cuộc có vị thế nào.]

["Tuần nướng Toàn quốc"? Ý hay đấy! Tôi đề nghị bắt đầu nướng từ thành phố H của chúng tôi.]

Có thể thấy ngày Tết cư dân mạng đều rất rảnh rỗi, bình luận của Mộc Thiêm vừa gửi đi chưa đầy hai giây đã có người phản hồi ngay bên dưới.

Mộc Thiêm nhìn thấy bốn chữ "Tuần nướng Toàn quốc" thì thấy thật phi lý, cậu trực tiếp thoát khỏi video quay về nhóm chat.

Trong nhóm đồ nướng, các khách hàng đều đã xem video đó, ai nấy đều cười ha hả không dứt. Cười xong có người trêu chọc, bảo cậu làm một chuyến "Tuần nướng Toàn thành phố" tại thành phố Q trước đi.

Đối với đề nghị này, những khách hàng mỗi lần phải lặn lội đường xa đến đại học Q đều vô cùng tán thành, thậm chí còn tranh thủ cài cắm đọc luôn địa chỉ khu chung cư hoặc công ty mình, bày tỏ mong muốn được chọn làm trạm dừng chân đầu tiên cho chuyến tuần nướng toàn thành phố.

Nhưng sinh viên Đại học Q và những khách hàng sống quanh trường đương nhiên không đồng ý, họ chỉ hận không thể để Mộc Thiêm thuê luôn một cửa tiệm rồi cắm rễ ngay tại cổng trường.

Đang dịp Tết nên có thể thấy mọi người thực sự rất rảnh, ban đầu vốn chỉ là nói đùa, ai ngờ nói qua nói lại hai phe suýt chút nữa cãi nhau thật, khiến Mộc Thiêm xem mà cạn lời.

[Thủy Mộc: Đừng quậy nữa, chuyện chưa đâu vào đâu mà các bạn cũng tranh chấp cho được.]

Tin nhắn vừa gửi đi, sự chú ý của khách hàng lập tức bị chuyển dời, họ bắt đầu quan tâm xem khi nào cậu mới lại dọn hàng.

[Thủy Mộc: Tạm định là ngày 16 tháng Giêng.]

[Hả, không phải chứ, mùng 10 tụi em đã khai giảng rồi, ông chủ sao anh có thể bày hàng muộn thế được!]

[Mùng 6 phải đi làm đã là một nỗi đau, kết quả ông chủ nói với tôi rằng, tôi phải đi làm mười ngày mới được ăn lại đồ nướng nhà anh... Cảm giác hoàn toàn không có động lực đi làm nữa, tôi muốn nghỉ việc!]

[Mùng 6 mới công tác đã là sướng lắm rồi, không như tụi tôi, mùng 3 đã phải lên công ty trình diện, sếp đúng là có bệnh mà.]

[Ông chủ ơi, ngày 16 thực sự rất muộn, mùng 10 đi anh, nếu vừa khai giảng đã được ăn đồ nướng nhà anh, em không dám tưởng tượng mình sẽ là một sinh viên lạc quan đến mức nào đâu!]

[Ông chủ ơi, ngày 16 thực sự rất muộn, mùng 6 đi anh, nếu vừa đi làm đã được ăn đồ nướng nhà anh, tôi không dám tưởng tượng mình sẽ là một nhân viên công sở lạc quan đến mức nào đâu!]

[Ông chủ ơi, ngày 16 thực...]

Quả nhiên, bản chất của con người là máy lặp lại, tiếp theo đó các khách hàng trong nhóm bắt đầu sao chép và dán theo thời gian họ hết kỳ nghỉ.

Mộc Thiêm cảm thấy có được đám khách hàng ham ăn này đúng là phúc khí của mình, một mặt thì mắng công ty khai xuân sớm, mặt khác lại giục cậu dọn hàng sớm hơn.

Tuy nhiên, trước những lời ngon tiếng ngọt của khách hàng, lại còn dẻo miệng nói đã chuẩn bị đặc sản quê hương muốn tặng cậu ngay từ buổi đầu, cuối cùng cậu cũng không trụ vững được mà đồng ý mùng 10 sẽ dọn hàng.

Còn những ngày sớm hơn như mùng 3 hay mùng 6, dù Mộc Thiêm không có nhiệm vụ đi chúc Tết ai, cậu vẫn cảm thấy quá sớm nên không muốn đồng ý.

May mà khách hàng đều biết chừng dừng lại, thuyết phục được cậu bày hàng sớm hơn sáu ngày đã là khá mãn nguyện rồi.

Ngược lại, Mộc Thiêm sau đó có chút hối hận, nghĩ bụng biết thế lúc đầu nên nói là quyết định đợi đến tháng Ba mới dọn hàng, như vậy khi họ khuyên nhủ, cậu có thể lùi bước về ngày 16 tháng Giêng là vừa đẹp.

Mặt trời lặn rồi lại mọc, chớp mắt đã đến ngày Giao thừa, trong khu tập thể vô cùng náo nhiệt, từ sáng sớm các hộ gia đình đã tỏa ra mùi hương nồng nàn.

Dịp Tết đến xuân về, ngay cả gã lười trên tầng nhà Mộc Thiêm và bà mẹ gã cũng hiếm khi không gây gổ, cả khu tập thể đắm chìm trong bầu không khí tết nhất rộn ràng.

Mộc Thiêm cảm nhận sự náo nhiệt này, dù ở nhà một mình cậu cũng không ăn uống qua loa mà bắt đầu bận rộn trong bếp.

Cậu nhớ lại ngày xưa mỗi dịp Đoan Ngọ hay lễ Tết, bà nội đều thích hấp màn thầu, gói bánh bao, nên cậu lấy bột mì ra bắt đầu nhào bột. Nhờ ơn thầy người que từng dạy cậu làm bánh nướng, tay nghề làm món bột của cậu giờ đây cũng rất khá.

"Hình như làm hơi nhiều rồi..."

Mộc Thiêm nhào bột rất khéo, chỉ là không khống chế được lượng, vô tình đã làm ra rất nhiều màn thầu và bánh bao.

Khi cậu vừa hấp xong lồng bánh bao và màn thầu đầu tiên, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Mở cửa ra, cậu thấy anh cả nhà họ Hồ đối diện đang bưng đồ ăn nói: "Mẹ anh vừa chiên ít thịt viên và thịt heo chiên giòn, bảo anh mang qua cho cậu nếm thử."

"Cho em gửi lời cảm ơn dì ạ."

Mộc Thiêm và hàng xóm đối diện quan hệ khá tốt, sau khi nhận lấy đĩa, cậu bảo đối phương đợi một chút. Cậu trút đồ ăn ra đĩa nhà mình rồi xếp một đĩa bánh bao đầy vào để đáp lễ.

"Bánh bao cậu tự làm à?" Anh cả nhà họ Hồ hỏi xong thấy cậu gật đầu liền cầm ngay một cái ăn thử, phát hiện vỏ mỏng nhân đầy, hình như còn là nhân thịt bò, hương vị chẳng thua kém gì ngoài hàng bán, lập tức khen ngợi: "Ngon thật, tay nghề này của cậu có thể đi mở tiệm ăn sáng được luôn rồi đấy."

Trước đây Mộc Thiêm chưa từng làm bánh bao, nhân bánh bao là cậu vừa học vừa pha chế theo trên mạng, chỉ có thể nói bản thân cậu có thiên phú, cộng thêm nguyên liệu sử dụng đều là loại tốt nên bánh bao mới ngon như vậy.

Có đồ chiên hàng xóm gửi sang, Mộc Thiêm cảm thấy mình chỉ cần gói thêm ít sủi cảo, tối xào thêm vài món là có thể coi như một bữa cơm tất niên hoàn chỉnh.

Cậu chỉ có một mình nên bữa tối không cần nấu quá sớm. Sau khi ăn bánh bao thay cơm trưa, cậu ngồi trước sofa vừa xem tivi, vừa thỉnh thoảng liếc nhìn những tấm ảnh khách hàng chia sẻ trong nhóm.

Mãi đến khi Mặt trời bắt đầu lặn, từ các hộ gia đình tỏa ra mùi thơm nồng nàn của gà hầm, cá kho, Mộc Thiêm mới bật hết đèn trong nhà lên, đứng dậy vào bếp bận rộn.

Ngay lúc cậu vừa bưng thức ăn lên bàn, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa. Mộc Thiêm hơi thắc mắc giờ này ai còn qua đây, giây tiếp theo đã nghe thấy giọng nói quen thuộc gọi ngoài cửa:"Em trai ơi!"

"Sao anh lại qua đây?"

Mở cửa ra, đúng là Khang Khang, phản ứng đầu tiên trong lòng cậu là lo lắng.

"Em trai ơi ăn sủi cảo!" Khang Khang không biết suy nghĩ trong lòng cậu, bưng bát sủi cảo trong tay đưa tới trước mặt.

Mộc Thiêm nhìn bát sủi cảo, bỗng nhớ lại trước đây khi bà nội còn sống, năm nào Tết đến bà cũng bảo Khang Khang mang sủi cảo, mang thức ăn sang cho cậu. Không ngờ bà nội không còn nữa, anh vẫn còn nhớ rõ điều này.

"Em trai ơi sao thế?" Khang Khang thấy cậu không nói gì, mắt dường như còn hơi đỏ, bèn ghé đầu tới trước mặt cậu quan tâm nhìn.

"Không có gì, anh sang đây có nói với bác chưa?"

Biết Khang Khang tự ý chạy ra ngoài mà không báo cho ai, Mộc Thiêm gọi điện báo cho bác một tiếng rồi không để anh về ngay mà giữ lại ăn cơm. Ăn xong, cậu còn gói thêm bánh bao và sủi cảo tự làm rồi đích thân đưa anh về nhà.

Tiễn Khang Khang về nhà bác xong, Mộc Thiêm thấy trong khu tập thể có không ít trẻ con đang chơi pháo hoa, cậu đứng lại ngắm nhìn một lát mới đi về.

Về đến nhà, cậu bật chương trình Xuân Vãn, vừa ăn trái cây và đồ ăn vặt đã chuẩn bị sẵn vừa xem. Đến mười hai giờ đêm, sau khi phản hồi đồng loạt lời chúc năm mới của khách hàng, Mộc Thiêm đi thẳng vào phòng ngủ.

Đêm Giao thừa của cậu đã trôi qua một cách bình lặng mà không hề tầm thường như thế. Ngày tiếp theo chính là mùng Một Tết.

Trong khi nhà người ta mùng Một Tết phải đi chúc Tết khắp nơi, Mộc Thiêm lại ở lỳ trong nhà vì rảnh rỗi chẳng có việc gì làm. Cậu chỉ lì xì ít tiền và đồ ăn vặt khi hai đứa trẻ lầu trên chạy sang chúc Tết mình.

Tối hôm đó, cậu thậm chí còn vào không gian hệ thống để học một tiết về đồ nướng - nướng khung xương gà.

Mộc Thiêm làm theo lời dạy của thầy người que, đặt khung xương gà đã được tẩm ướp khử tanh và tăng hương thơm lên lửa than. Sau khi nướng sơ cho hai mặt hơi cháy cạnh mới phết dầu, mùi thơm của thịt nhanh chóng tỏa ra. Đợi đến khi chín khoảng bảy tám phần, cậu mới rắc thêm đường trắng và phun giấm lên, bề mặt khung xương gà lập tức nhuộm một lớp màu cánh gián.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...