Đêm xuống đặc quánh. Vệ Lăng ngồi trong thư phòng, cẩn thận lật xem tài liệu về nhà họ Tống.
Theo điều tra của thư ký, nhà họ Tống bắt đầu phát triển dần từ khoảng hai mươi năm trước, kinh doanh chủ yếu trong lĩnh vực quần áo, hàng tiêu dùng hằng ngày và vài ngành liên quan. Đến nay cũng được xem là một thương hiệu có tiếng ở khu vực Tô An và các tỉnh lân cận. Nhưng Vệ Lăng lại chẳng có ấn tượng gì về cái tên này. Anh đoán chắc đây là hiệu ứng dây chuyền do việc “xuyên sách” gây ra để hợp lý hóa thân phận của Tống Hội và gia đình cậu.
Thành phần gia đình nhà họ Tống ngoài đời thật cũng không phức tạp như trong tiểu thuyết. Tống Hội có một cậu em trai đang học cấp hai. Bố mẹ Tống Hội có vài anh chị em, nhưng đều là người bình thường, chẳng có gì đặc biệt.
Vệ Lăng dứt khoát tìm thử thông tin về các nhân vật chính khác trong truyện, xác nhận rằng họ không hề xuất hiện trong thế giới này.
Hơn nữa, những lời Tống phu nhân nói cũng thừa nhận Tống Hội là một Omega.
Vệ Lăng cũng có chút hiểu biết về giả thuyết thế giới song song và các tác phẩm văn học, nên thử suy luận theo hướng huyền bí một chút: có lẽ hai thế giới đã vô tình giao nhau, và lỗ hổng xuất hiện ngay trong cuộc hôn nhân này.
Để tránh xung đột, thế giới đã chỉnh sửa ký ức và nhận thức của những người xung quanh lỗ hổng đó, đồng thời ném vào đầu anh một quyển tiểu thuyết. Nhờ vậy, mọi logic mới có thể miễn cưỡng vận hành trôi chảy.
Vệ Lăng nghĩ rất nhiều. Nhưng dù suy đoán có đúng hay không, anh cũng chẳng thay đổi được điều gì. Anh khẽ thở dài thì điện thoại bất ngờ reo lên.
Màn hình hiển thị: [Vệ đại nhân]
“Mẹ, có chuyện gì vậy?” Vệ Lăng bắt máy, ngả lưng vào ghế, đưa tay xoa xoa hốc mắt.
“Hôm nay con gặp người nhà họ Tống à?” Giọng Vệ Trường Anh nghe có chút mệt mỏi. “Tối nay có một buổi tiệc, Tống tổng đặc biệt đến chào hỏi mẹ, nói cảm ơn vì con rất hài lòng với Tống Hội.”
“Nhưng nghe giọng ông ta thế nào mẹ cũng thấy như đang vui vẻ bán con trai cho con vậy. Rốt cuộc con nói chuyện yêu đương với người ta kiểu gì thế?” Bà Vệ nghi hoặc.
Vệ Lăng nghẹn lời, đúng là oan quá. “Nhà họ Tống đúng là… hơi thiên vị, không quá để tâm đến Tống Hội. Nhưng hai bọn con ở với nhau khá ổn.”
Vệ Trường Anh uống ngụm nước ấm ông Triệu rót cho, nghiền ngẫm hai chữ “khá ổn”. Dù vậy, bà không định can thiệp, chỉ nhắc nhở: “Con tự biết chừng mực là được. Nhưng công việc là công việc, cuộc sống là cuộc sống, chuyện nào cũng phải nghiêm túc cẩn thận.”
“Con hiểu rồi.”
Vệ Lăng nói chúc ngủ ngon với bố mẹ ở đầu dây bên kia.
Sau cuộc nói chuyện ngắn với Tống mẫu, Vệ Lăng hiểu rằng nhà họ Tống đặt hy vọng Tống Hội có thể lấy lòng mình. Họ cũng chẳng mấy quan tâm anh đối xử với Tống Hội ra sao, thậm chí trong nhà dường như cũng không có nhiều đồ đạc thuộc về cậu.
Tống phu nhân quả thật cũng không phải người thuộc tầng lớp quá cao. Ngay cả việc quản lý biểu cảm cũng chưa tốt, lúc nịnh nọt lúc khinh thường lộ rõ trên mặt, khiến lớp trang điểm vốn hào nhoáng xinh đẹp cũng như khô lại, lộ nếp nhăn.
Da của Tống Hội chắc chắn sẽ không như vậy. Vệ Lăng không khỏi nghĩ sang chuyện đó.
Mà anh đâu biết rằng, ngoài việc trời sinh đã xinh đẹp, Tống Hội mỗi ngày còn bỏ ra rất nhiều công sức để chăm sóc bản thân. Ví dụ như lúc này trong phòng dành cho khách, cậu đang “bạch bạch” vỗ mỹ phẩm dưỡng da lên mặt.
“Nước cân bằng, serum dưỡng, kem mắt, tinh chất…” Tống Hội bày từng chai lọ ngay ngắn, rồi hài lòng chui vào chăn. Mấy ngày nay hay thức khuya quá, hại da thật sự, phải chăm sóc cho đàng hoàng mới được.
Thế nhưng vừa nhắm mắt lại, cậu lại không nhịn được mà nhớ đến lần tiếp xúc thân mật với Vệ Lăng lúc chiều… Dù thật ra cũng chưa chạm vào gì cả.
Nhưng mà! Với một người chỉ đọc tiểu thuyết yêu đương như Tống Hội thì như vậy đã tính là rất thân mật rồi. Cậu từng nghĩ mình có thể dễ dàng xoay Alpha trong lòng bàn tay, ai ngờ chỉ cần chồng lại gần tuyến thể một chút thôi, eo đã mềm nhũn ra.
Ô ô ô, buồn ngủ quá đi, nếu không tối nay lại mơ linh tinh mất. Tống Hội cắn góc chăn, cố tình lẩm nhẩm mấy điều thanh tâm quả dục trong đầu, quả nhiên nhanh chóng bình tĩnh lại.
Dù sao thì, hành động hôm nay xem như rất thành công. Ngày mai tiếp tục cố gắng.
○○○
Ánh nắng sớm bị rèm cửa chắn lại bên ngoài, còn trong phòng ngủ, Tống Hội đã bắt đầu bận rộn cho một ngày mới.
Hôm nay phong cách trang điểm khác hẳn vẻ hiền lành hôm qua. Tống Hội chỉnh lại vài lọn tóc mái cho tự nhiên và có chút tùy ý, đánh thêm chút phấn mắt hồng nhạt và má hồng, rồi khéo léo mở cúc áo ngủ đến chiếc thứ hai, vừa đủ để lộ xương quai xanh thanh mảnh. Ngắm nghía một lúc, cậu hài lòng bước ra khỏi phòng.
“Phù… chào buổi sáng, ông xã.” Tống Hội đi một vòng mới "tình cờ" gặp Vệ Lăng trước cửa căn phòng được dùng làm phòng gym.
Vệ Lăng vừa kết thúc buổi tập sáng. Mấy hôm nay công việc nhiều, tối qua lại mơ thêm một lần nữa. Sau khi tỉnh dậy, anh nghiêm túc tự kiểm điểm, cảm thấy chắc do tinh lực dư thừa chưa tiêu hao hết, nên sáng sớm đã chạy liền 5 km.
Anh đang định về tắm thì chạm mặt Tống Hội.
Hôm nay Tống Hội trông đặc biệt rạng rỡ. Vệ Lăng hơi thở còn gấp, lên tiếng chào: “Chào buổi sáng. Nhìn em khí sắc tốt đấy, tối qua ngủ ngon chứ?”
“Ừm ừm!” Tống Hội gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, ánh mắt lại vô thức dính lên cánh tay rắn chắc còn lấm tấm mồ hôi của người đàn ông, rồi trượt xuống phần ngực phập phồng dưới lớp áo thun… thấp hơn nữa…
Nhưng bên dưới là áo và quần dài kín mít.
Thật đáng tiếc. Chồng mình đúng là keo kiệt. Tống Hội âm thầm bực bội.
Hơn nữa, mình thua rồi! Nếu đo nhịp tim lúc này, chưa chắc tim Vệ Lăng đã đập nhanh bằng cậu.
Một cảm giác ganh đua khó hiểu bỗng bùng lên. Tống Hội nghiêng đầu hỏi: “Ông xã, em có thể mượn một bộ đồ của anh mặc thử không?”
“Sao vậy, lại thiếu đồ à?” Vệ Lăng khó hiểu, nhớ tới lần trước chuyện mua sắm bị gián đoạn, nói thêm: “Hay lát nữa tôi đi cùng em mua tiếp?”
“Không phải đâu, chỉ là em muốn thử phong cách oversize thôi.”
“Được, tùy em.” Vệ Lăng không để ý lắm, đi vào phòng tắm rửa mặt đánh răng.
Đến khi anh mở cửa phòng tắm bước ra, mới hối hận vì sự hào phóng của mình.
Một bóng dáng mảnh khảnh đứng ngược sáng bên cửa sổ, mái tóc dài được gom ra phía trước. Ánh nắng sớm xuyên qua chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình trên người cậu, làm lộ rõ đường nét từ vai, lưng xuống tới hông. Bên dưới là đôi chân thon dài để trần, nổi bật trong làn sáng dịu dàng của buổi sớm.
Bóng dáng kia xoay người lại, từng bước tiến về phía Vệ Lăng.
Cậu chẳng hề “ngoan” như vẻ ngoài. Cổ áo trễ khỏi vai, chỉ cài hờ ba bốn cúc, mỗi bước chân trần di chuyển, vạt áo lại khẽ vén lên, lộ ra phần đùi thon dài, gần như chạm tới gốc đùi.
Cậu đi rất chậm, từng chút một rút ngắn khoảng cách, cho đến khi chỉ còn cách Vệ Lăng một gang tay. Tóc dài buông xõa tự nhiên, vài sợi theo cổ áo trượt xuống bên trong sơ mi, rơi trước ngực.
“Ông xã, anh có thích em mặc như thế này không?”
Lúc ấy Vệ Lăng mới giật mình nhận ra tim mình đập thình thịch như trống dồn. Ánh mắt anh vô thức đuổi theo ngọn tóc của Tống Hội, trượt dọc xuống phần cổ áo rộng thùng thình. Anh định lên tiếng biện giải, nhưng cổ họng khô khốc, phải nuốt mạnh một cái mới tìm lại được giọng.
“Khụ… khụ… đang mùa thu rồi, vẫn nên mặc thêm chút.” Vệ Lăng quay mặt đi, không dám nhìn thẳng người trước mặt. “Dù ở trong nhà cũng nên…”
“Ông xã, áo anh rộng thật đó.”
Thấy anh lùi bước, Tống Hội lại không chịu buông tha. Cậu dùng ngón trỏ khẽ móc vào cổ áo Vệ Lăng, chẳng hề dùng sức nhưng vẫn khiến người đàn ông cao lớn cứng đờ toàn thân.
“Với lại… hình như còn có mùi tin tức tố của anh nữa.”
Vệ Lăng liếc mắt sang, vừa lúc chạm vào đôi mắt trong veo của Tống Hội. Đôi mắt tròn ấy lúc này hơi nheo lại, ánh nhìn như mang theo ý cười mơ hồ.
“Anh tặng nó cho em được không?”
Rèm cửa trong phòng chỉ mở một nửa, để lại một góc tối mờ cho hai người. Vệ Lăng là người đầu tiên chịu thua, dời ánh mắt đi, khàn giọng đáp: “Được.”
Ngón tay đang móc cổ áo chậm rãi buông ra. Ánh mắt Tống Hội dừng lại nơi yết hầu đang khẽ nhúc nhích của anh. Cậu cong môi cười, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua cổ đối phương, hơi thở cũng phả lên làn da ấm nóng ấy.
“Em thích lắm…”
Ngay trước khi đầu ngón tay chạm tới yết hầu anh, Vệ Lăng khẽ siết cổ tay không yên phận kia lại, đẩy người ra rồi xoay người vội vàng bước vào phòng thay đồ.
Tống Hội cười trộm, định đuổi theo, nhưng Vệ Lăng đã nhanh chóng quay ra, úp thẳng lên đầu cậu một chiếc hoodie cổ tròn màu đen.
Tống Hội: ?
“Còn trẻ nên không biết giữ ấm. Lạnh là bắt đầu từ bàn chân đấy!” Vệ Lăng nghiêm mặt, nói đầy chính khí, “Được rồi, mau về phòng… đi giày tất vào đầy đủ, không lại cảm.”
Thế là Tống Hội bị đẩy ngược trở lại phòng khách, còn được “chu đáo” đóng cửa giúp.
Phù. Ngoài cửa, Vệ Lăng lau mồ hôi trên trán. Chưa bao giờ anh tin tưởng tuyệt đối vào nguyên tắc dưỡng sinh của ông Triệu như lúc này.
Cái đứa nhỏ không ngoan này, phải tìm việc cho cậu bận rộn mới được. Không thì ở nhà đúng là bày đủ trò.
Một lúc sau, cửa vang lên tiếng gõ “cốc cốc”.
Vệ Lăng bất đắc dĩ: “Mời vào.”
Tống Hội bước ra, vẫn mặc sơ mi bên trong và hoodie đen bên ngoài, dưới là quần jean gọn gàng. Một chiếc vòng cổ bạc đơn giản cùng khuyên tai nhỏ tạo thêm chút nghịch ngợm, tóc buộc cao thành đuôi ngựa. Cậu nháy mắt một cái: “Giờ được chưa, ông xã?”
“Được. Rất ngoan. Rất đẹp. Rất giữ ấm.” Vệ Lăng đáp liền ba câu khẳng định.
Ăn sáng xong, Vệ Lăng gọi cho Triệu Vũ Thanh.
“Đạo diễn Triệu à, hôm nay anh qua thăm đoàn được không?”
“Ôi chào, hoan nghênh hoan nghênh! Hai người cùng tới sao?” Đầu dây bên kia nghe khá ồn ào, chắc đoàn phim đã bắt đầu làm việc.
“Đúng vậy.” Vệ Lăng yên tâm, “Tiện thể mang chút đồ ngọt cho mọi người.”
Nói xong, anh gần như “đóng gói” luôn Tống Hội, lái xe ra ngoài.
○○○
“Ây da, hoan nghênh, hoan nghênh! Chào anh dâu nha!”
Hôm nay Triệu Vũ Thanh không trang điểm, tóc buộc qua loa, cả người toát lên vẻ bị công việc hành hạ thảm thương.
Trên đường đi, Vệ Lăng ghé mua một đống bánh kem và trà sữa mới ra lò để “an ủi tinh thần” đoàn phim. Cả đoàn vui vẻ chia nhau, mấy diễn viên chính đứng nhìn thèm thuồng, nhưng bị Vệ Giản liếc một cái như dao găm.
“Ăn béo rồi còn kêu giảm cân, nhịn đi.”
“Lần trước chúng ta bàn rồi, sau đó lập tức liên hệ tác giả gốc để hỏi ý kiến, may mà bên đó khá ủng hộ việc cải biên.” Triệu Vũ Thanh giới thiệu. “Nên giờ bọn em quyết định sửa kịch bản theo hướng tốt hơn một chút, cho Omega vai chính bắt đầu phản kháng.”
“Và tuần sau sẽ lên sóng luôn, vừa chiếu vừa quay.” Vệ Giản bổ sung, “Muốn tôn trọng ý kiến khán giả hơn, biết đâu hiệu quả sẽ tốt hơn.”
Hôm nay có hai cảnh quay, một cảnh trong nhà và một cảnh ngoài trời. Vệ Lăng và Tống Hội theo Triệu Vũ Thanh ra ngoài trước.
“Cảnh này là nam phụ Alpha lén đến thăm nam chính Omega, muốn đưa cậu ấy bỏ trốn. Nhưng Omega từ chối, hy vọng nam phụ giúp mình sắp xếp ổn thỏa cho gia đình.” Triệu Vũ Thanh nói ngắn gọn nội dung.
Tống Hội liếc nhìn Vệ Lăng, nhận được ánh mắt “tùy em” từ anh, liền lặng lẽ đi theo.
Hai diễn viên đang tập vị trí, hiện trường chỉnh ánh sáng, máy quay cũng đang thử khung hình. Vệ Giản ghé sát Tống Hội, nhỏ giọng hỏi: “Em thấy tiếp theo sẽ phát triển thế nào?”
“Ừm… Lần lén gặp này thật ra rất dễ bị Alpha chính phát hiện. Họ chắc phải tránh camera theo dõi, không thì có khi bị bắt tại trận.”
“Đúng nhỉ, vậy tiếp theo có thể là cảnh ba người đối đầu căng thẳng…”
Vệ Lăng nghe một hồi bắt đầu không hiểu hai người đang bàn gì nữa, dứt khoát cúi đầu xem tài liệu của mình.
