Bạn Đời Định Mệnh Omega Của Tôi

Chương 37



Dĩ nhiên là Vệ Lăng làm được. Anh thậm chí còn mở ngăn tủ đầu giường lấy ra vài thứ dụng cụ hỗ trợ đã chuẩn bị sẵn.

Tống Hội ngạc nhiên: “Ông xã, anh chuẩn bị mấy thứ này từ khi nào?”

Vệ Lăng chột dạ quay mặt đi. Thật ra từ khi vừa mới tỏ tình không lâu, anh đã âm thầm tìm hiểu rất kỹ về cách thân mật giữa hai người đàn ông. Anh cũng biết cơ thể có thể bị tổn thương, nên dù đã học đủ thứ, anh vẫn luôn chần chừ không muốn thật sự thử.

Mấy món đồ dùng này vì thế bị anh nhét sâu trong một góc tủ.

Tống Hội cầm một gói nhỏ trong tay anh lên, nhướng mày cười: “Bề ngoài nhìn đứng đắn thế, ai ngờ sau lưng lại…”

Cánh tay rắn chắc của Vệ Lăng lập tức ôm lấy vòng eo thon của cậu, kéo cậu vào trong chăn. Những lời trêu chọc còn chưa nói hết đã bị nuốt mất trong nụ hôn ngày càng mãnh liệt.

○○○

Hôm sau, Vệ Lăng là người tỉnh trước.

Đọc trong sách thì thấy đơn giản, nhưng đến lúc thật sự trải qua mới biết còn nhiều thứ khác. Hóa ra thiết lập của thế giới ABO cũng có không ít điều vi diệu.

Đêm qua hay đúng hơn là rạng sáng nay, Tống Hội đã mệt đến mức ngất đi. Lúc Vệ Lăng bế cậu đi lau người, cậu cũng không mở nổi mí mắt. Vệ Lăng thay tạm ga giường rồi ôm cậu ngủ tiếp.

Đến khi tỉnh lại lần nữa thì đã hai giờ chiều.

Vệ Lăng nhìn điện thoại. May mà hôm qua anh làm việc khá chăm, hầu hết công việc đã sắp xếp xong, vốn định để dành cho kỳ nghỉ Tết thì giờ coi như nghỉ sớm một chút.

Anh khẽ xoay vai, chỉnh lại tư thế để cổ Tống Hội nằm thoải mái hơn.

Đêm qua thật sự khiến cậu mệt đến kiệt sức. Hai người gần như không ngủ yên chút nào, lăn qua lăn lại cả đêm, nhiều nhất chỉ nghỉ một chút lúc uống nước.

Cậu ngủ đến mức mặt đỏ hồng, mắt vì khóc tối qua nên hơi sưng, môi cũng đỏ hơn bình thường. Nhưng nhìn tổng thể thì sắc mặt lại khá tốt.

Sự hấp dẫn và hòa hợp về mặt sinh lý giữa Alpha và Omega là một trải nghiệm rất kỳ diệu. Huống chi hai người vốn đã thích nhau từ lâu mà còn nhịn nén lâu. Tối qua Vệ Lăng có hơi mất kiểm soát, còn Tống Hội thì cũng mặc kệ để anh muốn làm gì thì làm.

Ánh nắng buổi chiều cố len qua tấm rèm dày, chiếu vào phòng ngủ vẫn còn đọng lại mùi hương hoa và gỗ từ suốt cả đêm. Vệ Lăng lặng lẽ nhìn Tống Hội đang ngủ say trong lòng mình, nhẹ nhàng vuốt lại mấy sợi tóc bên tai cậu. Ngón tay anh lưu luyến mãi bên tai và cổ cậu, khiến giấc ngủ của người ta cũng khẽ xao động.

Anh bắt đầu nghĩ lung tung: Tối qua Tống Hội uống nước có đủ không nhỉ? Lát nữa phải xem thuốc bôi giảm sưng có hiệu quả không rồi bôi thêm một lần. Trên người cậu còn có vài vết đỏ, có chỗ thậm chí hơi bầm… sau này phải nhẹ tay hơn mới được.

Cũng không biết tối qua có tính là đánh dấu hoàn toàn chưa. Theo trong tiểu thuyết viết thì… chẳng lẽ còn có khả năng mang thai?

Vệ Lăng ngẩn người suy nghĩ một lúc lâu, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên trán Tống Hội như chuồn chuồn lướt nước. Sau đó anh cẩn thận đặt cậu nằm lại lên gối rồi xuống giường mặc quần áo.

Anh nhanh nhẹn đem quần áo và ga giường đi giặt, nấu một nồi cháo táo đỏ vị ngọt, nhắn cho thư ký Triệu sắp xếp công việc mấy ngày tới, rồi đặt thêm một ít nguyên liệu nấu ăn qua mạng.

Khi cháo vừa nấu xong, việc nhà cũng làm xong hết. Vệ Lăng đang nghĩ chắc Tống Hội còn phải ngủ thêm mấy tiếng nữa thì cửa phòng ngủ mở ra, vang lên tiếng dép lê lẹp xẹp.

Tống Hội mặc tạm một chiếc áo sơ mi lụa đen của Vệ Lăng, vừa dụi mắt vừa lần theo mùi thức ăn đi thẳng vào bếp, nhưng bước đi vẫn còn hơi loạng choạng.

Vệ Lăng vội chạy tới bế cậu đặt ngồi xuống ghế cạnh bàn: “Đói rồi à? Uống chút cháo nhé?”

Tống Hội gật đầu rồi lại lắc đầu: “Đói… nhưng cũng nhớ anh nữa, ông xã.”

Vệ Lăng trên giường thì nói được khá nhiều lời thẳng thắn, nhưng vẫn không đánh thẳng như vợ mình. Anh định quay vào phòng lấy cho Tống Hội cái quần, vừa đứng dậy đã bị kéo lại.

“Đi đâu đó!”

Tống Hội đặt một chân lên đùi Vệ Lăng, nhưng ngay sau đó liền hít một hơi: “Ái—”

Làm Vệ Lăng giật mình.

“Đau chân hay đau eo? Hay là…” Vệ Lăng cuống lên.

“Không sao.” Tống Hội cắn môi, khó khăn rút chân xuống. “Chỉ là lỡ kéo căng một chút thôi, hơi đau tí.”

“Có phải bị viêm không? Để anh xem.” Vệ Lăng đỏ mặt nhưng vẫn cúi xuống muốn kiểm tra chân cậu.

Ngược lại, người trong cuộc lại rất thản nhiên: “Thật sự không sao đâu. Anh phải tin khả năng tự hồi phục của Omega chứ.”

Nghĩ tới việc tối qua mọi thứ diễn ra suôn sẻ hơn dự đoán, Vệ Lăng cũng hiểu. Quả đúng là thiết lập ABO thần kỳ.

Cháo táo đỏ thơm ngọt. Tống Hội vừa ăn vừa cọ cọ vào người Vệ Lăng, cuối cùng dứt khoát ngồi luôn lên đùi anh, vui vẻ lắc lắc hai cẳng chân, giờ đây không còn chỉ trắng nõn nữa mà còn có thêm vài dấu vết nhạt.

Ăn no xong, Tống Hội cũng hồi phục được chút sức lực. Cậu ôm chặt Vệ Lăng: “Việc anh cần làm bây giờ là… ở bên em.”

Mùi hoa nhài nhàn nhạt lại tỏa ra, nhẹ nhàng quấn quanh Vệ Lăng. Lúc này anh mới nhớ ra, kỳ ph*t t*nh, đặc biệt là Omega vừa bị đánh dấu xong, sẽ rất cần tin tức tố của Alpha. Không lạ khi Tống Hội cứ dính người như vậy.

Anh hơi lúng túng thả ra tin tức tố của mình để trấn an cậu. Tống Hội lập tức dựa sát hơn, rồi nắm tay Vệ Lăng đặt lên sau eo và bắp chân mình, ra lệnh: “Xoa.”

Vệ Lăng: …

Hai tay Vệ Lăng nghe lời v**t v* theo, nhưng chẳng mấy chốc nhiệt độ cơ thể người trong lòng lại dần tăng lên. Tống Hội kéo tay anh luồn vào bên trong chiếc áo sơ mi mỏng, dẫn dắt anh v**t v* dọc theo làn da đang run nhẹ.

Trong mắt cậu dâng lên một lớp hơi ướt, ngẩng đầu trao một nụ hôn nồng nhiệt. Vệ Lăng vốn định để cậu nghỉ ngơi thêm, nhưng bên tai anh vang lên giọng nói mềm mại của Tống Hội.

“Em rất muốn anh, ông xã…”

Cậu kéo tay Vệ Lăng từ trong áo xuống phía dưới, nơi nhiệt độ nóng rực: “Anh xem… đã đỡ rồi…”

Vệ Lăng thở nặng một hơi, lập tức bế Tống Hội lên quay trở lại phòng ngủ.

Có vẻ cuộc sống ngày ngủ đêm thức của hai người còn phải kéo dài thêm một thời gian.

○○○

Kỳ ph*t t*nh lần này của Tống Hội kéo dài ngắt quãng khoảng một tuần. Nhưng ngoài hai ba ngày đầu khá mãnh liệt, phần lớn thời gian họ chỉ thích dính lấy nhau hơn bình thường, chứ không đến mức lúc nào cũng bùng cháy không chịu nổi.

Là một Omega chính hiệu, Tống Hội nói rằng kỳ ph*t t*nh lần này nhẹ nhàng hơn so với kiểu kết hợp AO truyền thống.

Khi nghe Vệ Lăng thắc mắc "Không phải trong tiểu thuyết thường là làm liền bảy ngày bảy đêm sao?", Tống Hội hơi xấu hổ giải thích.

“Không phải ai cũng giống nhân vật chính trong truyện đâu. Alpha thể chất tốt thì có thể như vậy, nhưng theo thống kê thì đa số người đều không đạt được thời gian đó.”

Vệ Lăng nghĩ đến chuyện ngoài đời cũng có nhiều đàn ông hay nói quá về khả năng của mình, nên cũng hiểu.

Tuy vậy, lòng tự trọng của anh vẫn hơi dao động: “Khụ… vậy… em có hài lòng không?”

Tống Hội đỏ bừng mặt, nhỏ giọng nói: “Đương nhiên là có.”

“Thật sao? Nhưng em vừa nói lần này nhẹ nhàng hơn mà…”

“Không phải ý đó!” Tống Hội vội giải thích, quên cả ngại: “Ý em là lượng tin tức tố trao đổi giữa chúng ta lần này ít hơn, nên tình trạng cơ thể em nóng lên cũng nhẹ hơn trước, vì thế mới thấy dễ chịu hơn thôi.”

“Rất nhiều Alpha và Omega khi bước vào kỳ ph*t t*nh, nếu nặng thì sẽ mất lý trí. Nếu cơ thể không nhận được tin tức tố từ đối phương thì cũng rất khó chịu.”

Tống Hội nghiêm túc nhìn Vệ Lăng: “Như chúng ta bây giờ là tốt rồi, rất thoải mái.”

Sợ Vệ Lăng không tin, cậu bỗng liều nói to: “Hơn nữa ông xã cũng rất lợi hại mà, tối qua kỳ ph*t t*nh của em đã hết rồi mà anh vẫn còn làm thêm mấy lần nữa— ưm…”

Tai Vệ Lăng nóng bừng, vội vàng bịt miệng cậu lại: “Hiểu rồi, hiểu rồi.”

Bị che nửa khuôn mặt, Tống Hội tức giận cắn nhẹ vào lòng bàn tay anh một cái. Khi Vệ Lăng vừa rút tay ra, cậu liền mềm nhũn ngã vào lòng anh.

○○○

Khi dì Ngô nghỉ phép xong quay lại làm việc, bà kinh ngạc phát hiện không khí trong nhà đã thay đổi hoàn toàn.

Bà cũng không nhớ rõ chính xác từ lúc nào Tống tiên sinh chuyển đến ở. Chỉ nhớ rằng có một ngày Vệ tiên sinh đột nhiên nói bạn trai mình sẽ dọn tới sống chung. Điều đó cũng chẳng có gì lạ, bà từng trải nhiều nên cũng không nhiều lời. Hơn nữa Tống tiên sinh rất dịu dàng, lễ phép; tuy còn trẻ nhưng khí chất rất tốt, đứng cạnh Vệ tiên sinh cũng rất xứng đôi.

Chỉ là không biết trong thời gian bà nghỉ phép, hai người đã xảy ra chuyện gì. Tóm lại bây giờ mỗi lần bà chỉ vào nấu cơm và dọn dẹp thôi, cũng cảm thấy như sắp bị mấy bong bóng màu hồng của tình yêu trong nhà đẩy ra ngoài.

Trước đây hai người đối xử với nhau còn khá khách sáo. Còn bây giờ thì đúng kiểu một cặp đôi đang yêu say đắm.

Trong ấn tượng của dì Ngô, lúc mới dọn vào, căn nhà này chỉ được trang trí khá đơn giản. Tông màu chủ đạo đen trắng lạnh lẽo, nhìn giống hệt căn hộ mẫu của mấy dự án bất động sản.

Nhưng bây giờ thì khác hẳn.

Bàn ăn được phủ khăn trải bàn màu ấm. Trên sofa tùy tiện ném mấy con thú bông mềm mềm. Bộ thiết bị chụp ảnh mới giao tới vẫn còn chất ở góc tường chờ mở ra. Còn có bó 999 bông hồng đỏ vừa mua hôm nay đã được cắt tỉa, c*m v** vài chiếc bình thủy tinh, rồi đặt cẩn thận khắp các phòng.

Dì Ngô còn nghe nói dạo này Vệ tiên sinh hầu như ở nhà, cơm nước đều do anh nấu, mà nấu cũng ra gì lắm. Nghĩ đến cậu con trai lớn tuổi vẫn còn độc thân của mình, dì quyết định sau này phải dạy nó nấu ăn cho tử tế, để sau này còn có thể giống Vệ tiên sinh mà tìm được vợ.

○○○

Tống Hội vừa huýt sáo khe khẽ vừa đứng ngoài ban công tưới hoa.

Vệ Lăng mua về một bó 999 bông hồng đỏ nhìn thì đẹp thật đó, nhưng việc tách từng bó ra rồi cắt tỉa khiến Tống Hội mệt muốn chết.

“Xin lỗi, lần sau anh sẽ mua ít hơn.”

Một đôi tay khỏe mạnh vừa bê xong mấy bình hoa liền vòng từ phía sau ôm lấy eo cậu.

Tống Hội cười, tựa lưng vào lòng anh.

“Anh đã hỏi bố mẹ rồi, dịp Tết Dương lịch em về nhà cùng anh nhé, được không?”

Tống Hội xoay người ôm lấy người đàn ông cao lớn trước mặt, an tâm tựa vào lồng ngực rắn chắc của anh: “Được chứ.”

Cậu bẻ ngón tay đếm từng món quà: “Mua trà, rượu với bút mực cho bố… mua cho mẹ một cái đồng hồ, hay là thêm trang sức nữa?”

Vệ Lăng khẽ bóp vành tai cậu: “Đã đổi cách xưng hô rồi à?”

Tống Hội nhíu mày: “Hả? Em là vợ anh mà, gọi vậy thì có gì sai? Anh có ý kiến à?”

“Không không.” Vệ Lăng lập tức nhận lỗi, “Cảm ơn vợ đã chu đáo. Nhưng bố anh không uống rượu, mẹ anh cũng không cần trang sức đâu, bà không thích mấy thứ đó. Còn lại thì đều được.”

Tống Hội kiên quyết dùng tiền của mình để mua mấy món quà đó. Phòng tranh của cậu kinh doanh cũng khá ổn nên Vệ Lăng không ép, chỉ là đưa luôn mấy tấm thẻ của mình cho cậu giữ.

Lúc đầu Tống Hội còn hoảng hốt, rất không quen tiêu tiền của Alpha. Sau đó Vệ Lăng còn đề cử cho cậu mấy bộ phim ngắn về mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu và vợ chồng do công ty nhà họ Vệ sản xuất. Sau khi hiểu được tầm quan trọng của việc nắm quyền tài chính trong gia đình, Tống Hội liền vui vẻ nhận luôn thẻ lương của Vệ Lăng.

○○○

Ngày trước giao thừa một hôm, Tống Hội chuẩn bị cực kỳ kỹ càng.

Cậu kiểm tra lại quà cáp, thay bộ vest xám nhạt đã phối sẵn, rồi nghiêm túc hỏi Vệ Lăng: “Thế nào? Ổn không?”

Vệ Lăng bất đắc dĩ đỡ trán: “Đừng căng thẳng thế, đâu phải đi phỏng vấn. Không cần trang trọng vậy đâu.”

Nói rồi, anh chọn cho cậu một chiếc áo len cổ lọ màu trắng: “Mặc cái này là được rồi. Trông vừa đáng yêu vừa đẹp.”

Tối hôm đó Tống Hội cứ lăn qua lăn lại mãi không ngủ được, trùm chăn thở dài liên tục. Vì thế Vệ Lăng dứt khoát kéo cậu ra, làm chút chuyện khác để cậu bớt căng thẳng.

Dù sao… ngày mai cũng mặc áo cổ lọ.

○○○

Sáng sớm hôm sau, biệt thự nhà họ Vệ ở trung tâm thành phố có vẻ khá náo nhiệt.

Người giúp việc đang tất bật dọn dẹp, ông Triệu đã vào bếp hầm canh từ sớm, còn bà Vệ hôm nay hiếm khi không đi làm.

Vệ Lăng lái xe đưa Tống Hội vẫn còn lơ mơ buồn ngủ, về nhà. Xe vừa dừng lại, người ngồi ghế phụ lập tức mở mắt, kiểm tra lại tóc tai, lớp trang điểm và cổ áo của mình. Sau khi chắc chắn mọi thứ ổn thỏa, cậu mới đặt tay vào bàn tay Vệ Lăng đang chờ sẵn ngoài cửa xe rồi bước xuống.

Lần này Tống Hội đã chuẩn bị đầy đủ, quyết tâm trước mặt bố mẹ Vệ Lăng thể hiện hình tượng người vợ hiền dịu, đoan trang, rộng rãi, để rửa sạch vết nhơ lần trước.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...