Bạn Đời Định Mệnh Omega Của Tôi

Chương 40: Hoàn



Tống Hội đăng ký vào ngành Sinh học của Hoa Đại, thuận lợi trúng tuyển, trở thành đàn em của anh họ Triệu Hạo.

Triệu Hạo còn rất đắc ý khoe khoang trước mặt Vệ Lăng: “Ôi trời ôi trời, cậu cứ yên tâm đi. Anh chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Tống nhà chúng ta.”

Anh ta vỗ vai Vệ Lăng, mặt mày hớn hở.

“Anh có thể mỗi ngày ăn cơm cùng cậu ấy, còn có thể hướng dẫn bài vở chuyên ngành nữa. Dù sao bọn anh cũng là đàn anh đàn em cùng chuyên ngành, đương nhiên thân thiết hơn cậu rồi, đúng không anh bạn học khoa Tài chính?”

Khoa Sinh học của Hoa Đại và khoa Tài chính nằm ở hai khuôn viên khác nhau. Hồi trước Vệ Lăng còn thấy may vì không phải ngày nào cũng nhìn Triệu Hạo nghịch ngợm gây chuyện. Nhưng giờ Tống Hội học ở đây, dù trong lòng hơi khó chịu, anh cũng đành ngoan ngoãn nhờ ông anh họ dẫn đường.

Đi phía sau Tống Hội, người đang tò mò nhìn ngó xung quanh, Vệ Lăng hạ giọng nói: “Mỗi ngày ăn cơm cùng em ấy à? Luận văn của anh viết xong chưa?”

Một câu đánh trúng điểm yếu, Triệu Hạo lập tức siết chặt nắm tay.

Vệ Lăng tiếp tục thản nhiên bổ sung: “Nghe nói đã có người xin thông tin liên lạc của Tống Hội rồi đấy.”

“Còn anh thì sao? Năm nay lại không có duyên à? Người anh thầm thích đã hiểu ý cậu chưa?”

Triệu Hạo hít sâu, run run nói: “Đây là thái độ nhờ người giúp đỡ của cậu đấy à…?”

Khi Tống Hội quay đầu lại, chỉ thấy hai người đàn ông cười gượng nhìn nhau đầy căng thẳng, chẳng hiểu chuyện gì.

“Có chuyện gì vậy ông xã?”

“Khụ, không có gì.” Vệ Lăng kéo tay cậu lại. “Anh chỉ đang nhờ anh họ chăm sóc em ở trường. Có chuyện gì thì cứ tìm anh ấy.”

“Phiền anh họ rồi.” Tống Hội nở nụ cười chân thành cảm ơn.

Đối với đàn em dễ thương, Triệu Hạo lập tức đổi sang gương mặt khác hẳn với khi nói chuyện với Vệ Lăng: “Ôi, không có gì đâu. Anh họ chăm sóc em là chuyện nên làm mà.”

Khoa Sinh học của Đại học Hoa có nguồn tài nguyên giảng dạy thuộc hàng top. Tống Hội vốn là sinh viên chăm chỉ, lại có Vệ Lăng ủng hộ phía sau nên học tập rất thoải mái.

Không lâu sau, cậu đã thiết lập được mối liên hệ với một giáo sư trong trường chuyên nghiên cứu về điểu học — đúng lĩnh vực mà cậu yêu thích.

Tống Hội thật sự rất thích hướng nghiên cứu này. Sau khi học sâu hơn, cậu không hề cảm thấy chán, thậm chí còn được thầy cô khen là có thiên phú. Vì vậy cậu đã sớm chuẩn bị kế hoạch học thẳng lên thạc sĩ.

Trong bốn năm đại học, Tống Hội gần như dồn toàn bộ tâm sức vào việc học, đồng thời tham gia đội quan sát chim của trường. Cậu từng là người mới hoàn toàn trong nhiếp ảnh, nhưng bây giờ đã trở thành một người có thể leo núi băng rừng, vừa chụp vừa nhận diện chim rất chuyên nghiệp.

Vệ Lăng thì không thể lúc nào cũng có thời gian đi chụp chim cùng cậu. Đến khi anh nhận ra thì nhiếp ảnh gia nhỏ nhà mình đã trưởng thành thành một người quan sát chim độc lập, thường xuyên hẹn bạn bè, bạn học đi khắp nơi chơi và chụp ảnh.

Nếu không phải vì Tống Hội vốn có làn da rất trắng, thì chắc vì phơi nắng dầm mưa suốt ngày mà đã sớm đen đi rồi.

Vệ Lăng đôi lúc cũng thấy hơi tủi thân như bị bỏ rơi, nên chỉ có thể cố gắng tranh thủ thời gian để theo kịp bước chân của Tống Hội. Nhưng trong lòng anh vẫn rất vui vì cậu đã có thêm nhiều bạn bè.

“Á, con cú đêm này đáng yêu quá!”

Dưới sự hướng dẫn của Tống Hội, Vệ Lăng chụp được tấm ảnh chim đầu tiên trong đời.

Tống Hội nhìn ảnh rồi cười: “Anh chụp rõ cả cái chỏm lông ngốc nghếch của nó luôn đó.”

Cậu cười tủm tỉm nói: “Em phải đăng lên tài khoản của em mới được.”

Tống Hội cũng có tài khoản mạng xã hội. Bình thường cậu đăng ảnh và video quan sát chim, hoặc chia sẻ một số kiến thức phổ cập khoa học về chim dựa trên chuyên ngành mình học.

【Tác phẩm đầu tiên của chồng!🌹 [ảnh]

Bài đăng được vài phút, ngay lập tức đã có rất nhiều bình luận.

【Thầy Tống lại bắt đầu khoe tình cảm rồi!】

【Ôi! Sư phụ cú đêm! Sư phụ cú đêm!】

【Thấy anh gọi xưng hô với cú đêm, tim em khựng lại luôn…】

【Thầy Tống ơi, mau ra tiếp truyện tranh đi!!】

Gần đây Tống Hội còn vẽ một bộ truyện tranh màu nước về chim, thu hút khá nhiều người ngoài cộng đồng xem chim theo dõi. Tài khoản của cậu ngày càng nổi, fan truyện tranh gần như sắp nhiều hơn cả fan xem chim.

Trong truyện của cậu có hai nhân vật chính: một con cú lớn trưởng thành, đáng tin và một chim vàng anh nhỏ vừa rời tổ.

Hai con chim cùng bay trên hành trình dài, trải qua nhiều khó khăn. Dưới sự chăm sóc và bảo vệ của cú lớn, chim vàng anh từ một chú chim nhỏ chỉ biết hót và nhảy múa dần dần trưởng thành, đôi cánh mạnh mẽ hơn và có thể tự mình đối mặt với mưa gió.

Dĩ nhiên… đó chính là phiên bản chim của Tống Hội và Vệ Lăng.

Vì vậy mỗi khi vẽ, Tống Hội đều đặc biệt chăm chút. Nét vẽ dịu dàng, cảm xúc rất đầy đặn. Con cú trong tranh lúc nào cũng mang bộ lông bóng mượt, ánh mắt sắc bén, vừa đáng yêu vừa… cực kỳ ngầu.

Câu chuyện nhỏ này còn lồng ghép rất nhiều kiến thức về các loài chim. Vì vậy, trong lúc phát “cẩu lương, Tống Hội cũng vô tình phổ biến được khá nhiều kiến thức khoa học. Thậm chí còn có một số nhà sinh vật học chuyên nghiệp từng thích và chia sẻ bài của cậu, khiến tài khoản của cậu ngày càng nổi tiếng.

Ở tập trước, con cú mèo đã đánh bại con lửng hoang đang đuổi theo chim vàng anh trong cơn mưa lớn. Sau đó nó tìm thấy chú chim vàng anh nhỏ đang run rẩy, ướt sũng trong một hốc cây. Hai con chim nép sát vào nhau, khung cảnh vừa ấm áp vừa ngọt ngào.

Tập truyện này được chia sẻ rộng rãi trên mạng, khiến Tống Hội bỗng nhiên trở thành một blogger rất nổi. Nhiều nhãn hàng tìm đến xin hợp tác quảng cáo, thậm chí có cả nền tảng mạng xã hội mời cậu mở một buổi livestream.

Người phụ trách của nền tảng nhiệt tình nói chuyện với cậu: “Chúng tôi chỉ muốn trò chuyện với thầy Tống một chút thôi. Thầy có thể giới thiệu về chuyên ngành của mình, làm phổ cập khoa học, hoặc vừa vẽ truyện tranh vừa nói chuyện cũng được. Dĩ nhiên, bọn tôi cũng rất mong thầy cập nhật chương mới của hai chú chim nhỏ nữa!”

Tống Hội suy nghĩ một ngày, rồi xem thử livestream của nhiều blogger khác. Cậu thấy hình thức mà nền tảng đề xuất, có người dẫn chương trình điều tiết nhịp độ, khách mời chỉ cần phối hợp, cũng khá đơn giản, nên cuối cùng đồng ý nhận lời.

○○○

Tối thứ bảy, lúc 8 giờ, phòng livestream của Tống Hội chính thức mở.

Nhờ được nền tảng đề xuất, số lượng người xem khá đông. Rất nhiều fan hào hứng gửi bình luận chào hỏi.

【Đến rồi đến rồi! Chào buổi tối thầy Tống!】

【Thầy Tống vẫn không lộ mặt!】

Máy quay của Tống Hội chỉ hướng vào bàn vẽ và tờ giấy. Còn cậu thì ngồi phía sau điện thoại trả lời: “Chào mọi người, chúc buổi tối tốt lành. Hôm nay tôi sẽ livestream vẽ tập truyện tranh mới, tiện thể trò chuyện với mọi người.”

Thật ra trước đây Tống Hội không phải chưa từng nổi tiếng. Nhưng bây giờ cậu không muốn bị chú ý quá mức, nên vẫn chọn không lộ mặt.

Người dẫn chương trình cười sang sảng: “Thầy Tống ngại ngùng quá rồi, không muốn lộ thân phận thật! Nhưng không sao, dù sao hôm nay chúng ta gặp nhau cũng nhờ bộ truyện tranh hai chú chim nhỏ của thầy. Khán giả hôm nay được xem trước nội dung mới rồi nhé!”

Bình luận trên màn hình nhanh chóng chuyển sang hỏi về truyện tranh.

【Thầy Tống vừa phổ cập khoa học, vừa thích xem chim, lại còn vẽ truyện tranh, đa tài quá!】

【Thầy làm nghề gì nha?】

Tống Hội vừa trò chuyện vừa cầm bút phác thảo hình dáng con cú mèo và chim vàng anh.

“Thật ra tôi chỉ là sinh viên năm hai thôi. Bình thường chỉ chia sẻ một chút kiến thức nhỏ, rất vui vì được nhiều bạn trên mạng yêu thích như vậy…”

Người dẫn chương trình cười hỏi tiếp: “Rất nhiều khán giả tò mò, thầy lấy cảm hứng từ đâu để nghĩ ra câu chuyện của hai chú chim này? Có thể chia sẻ một chút không?”

Ngay lập tức, phần bình luận chạy vèo vèo.

【Có phải dựa trên chuyện của thầy và chồng thầy không!】

Ở phía sau màn hình, mặt Tống Hội hơi đỏ lên, nhưng cậu vẫn thoải mái trả lời: “Thật ra lúc mới bắt đầu vẽ, tôi không cố ý muốn vẽ câu chuyện của mình và người yêu. Nhưng trong lúc sáng tác, hai nhân vật chính ít nhiều cũng mang theo một chút trải nghiệm cá nhân của tôi.”

“Ban đầu tôi chỉ muốn vẽ một câu chuyện nhỏ ấm áp thôi, mọi người muốn hiểu theo cách nào cũng được.”

Người dẫn chương trình trêu: “Ha ha, chắc là vì chuyện tình của thầy Tống quá ngọt nên hai chú chim phiên bản chibi mới đáng yêu như vậy!”

Sau đó, Tống Hội nghiêm túc chia sẻ cách vẽ hai nhân vật cú mèo và chim vàng anh trong truyện. Nhiều khán giả vừa xem vừa thử vẽ theo. Một vài bức vẽ đặc biệt sinh động của cậu còn được dùng để quay số tặng cho khán giả may mắn trong buổi livestream.

Đúng lúc cậu đang trò chuyện với người dẫn chương trình về cách xây dựng nhân vật, thì cửa phòng làm việc nơi cậu đang livestream bị gõ nhẹ.

Tống Hội đeo tai nghe nên không nghe thấy. Trong khi phần bình luận bắt đầu xuất hiện nhiều lời nhắc.

Giữa những bình luận "Hình như tui nghe có tiếng gõ cửa!", Vệ Lăng nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.

Cho đến khi một ly sữa nóng được đặt lên bàn, Tống Hội mới phát hiện bên cạnh mình đã có thêm một người, Vệ Lăng, đang tò mò nhìn vào màn hình.

“À… chồng ơi…”

Phòng livestream: !!!

Người dẫn chương trình lập tức khôn khéo im lặng. Phần bình luận thì chạy điên cuồng, gần như toàn là những tiếng “á á á” và dấu chấm than.

Tống Hội không nhìn thấy màn hình bình luận đang hỗn loạn thế nào, nhưng Vệ Lăng thì đã chú ý đến. Anh hạ giọng hỏi: “Em đang livestream à? Hay là anh ra ngoài trước?”

Tống Hội lúc này mới phản ứng lại, khẽ “ừm” một tiếng. Nhưng người dẫn chương trình bên kia lại vội vàng kêu lên: “Đừng mà thầy Tống! Chồng thầy ở lại trò chuyện với mọi người vài câu đi!”

Cư dân mạng tai thính vô cùng. Họ đã bắt được giọng nói trầm thấp, có sức hút của người đàn ông bên cạnh, nên ai cũng nhao nhao muốn nghe thêm chuyện bát quái.

Tống Hội bất đắc dĩ quay sang giải thích với Vệ Lăng: “Không sao đâu, em chỉ livestream một lát thôi, mà anh cũng không lên hình.”

Vệ Lăng nhìn phần bình luận đầy nhiệt tình rồi chủ động chào hỏi: “Chào buổi tối mọi người.”

Người dẫn chương trình lập tức tiếp lời rất khéo: “Wow! Chỉ nghe giọng thôi cũng biết nửa kia của thầy Tống chắc chắn rất đẹp trai rồi! Giọng của hai người nghe cũng hợp nhau quá!”

Câu nói khiến Tống Hội hơi ngượng.

“Cảm ơn.” Vệ Lăng nói, ánh mắt dừng lại trên bản vẽ của Tống Hội. “Em đang livestream vẽ tranh à? Đáng yêu lắm.”

“Đúng vậy.” Người dẫn chương trình nói tiếp. “Anh đến muộn rồi đó, vừa nãy thầy Tống còn kể về nguồn cảm hứng cho bộ truyện tranh của mình. Nếu hai người cùng kể chắc còn ngọt ngào hơn nữa!”

Vệ Lăng hơi nhướng mày: “Truyện tranh gì?”

Gần đây anh bận rộn liên tục, đi công tác, họp hành suốt nên còn chưa kịp xem bộ truyện tranh của Tống Hội. Mà thật ra bộ truyện đó cũng được Tống Hội vẽ vì… nhớ anh.

Vì thế, dưới sự giải thích chi tiết của người dẫn chương trình cùng những dòng bình luận bổ sung liên tục của khán giả, Vệ Lăng nhanh chóng hiểu được toàn bộ câu chuyện.

Đồng thời… cũng thu hoạch được một họa sĩ nhỏ đang đỏ mặt xấu hổ ngay bên cạnh mình.

Người dẫn chương trình mỉm cười nói: “Vậy ra anh chính là nguyên mẫu của con cú mèo thông minh, tài giỏi trong truyện rồi! Xem ra trong lòng thầy Tống, anh thật sự rất đẹp trai đấy. Nhìn cách vẽ con cú mèo là biết ngay phong cách của nó hoàn toàn khác hẳn mấy chú chim phụ khác, như thể không cùng một tầng luôn…”

Vệ Lăng khẽ cúi mắt, đưa tay xoa tóc Tống Hội: “Cảm ơn thầy Tống đã ưu ái.”

Phòng livestream lập tức tràn ngập bình luận: “Aaaa~”

Tống Hội đỏ mặt, lấy tay che micro lại rồi ngẩng đầu hôn Vệ Lăng một cái.

Trong bầu không khí ồn ào náo nhiệt đó, buổi livestream cũng nhanh chóng đi đến đoạn cuối. Người dẫn chương trình hắng giọng một chút, dừng màn “ăn đường” ngọt ngào lại rồi hỏi: “Vậy thầy Tống này, khán giả cũng rất quan tâm kế hoạch tương lai của thầy. Ví dụ như nội dung phổ cập khoa học sẽ phát triển thế nào, hay bộ truyện tranh có dự định xuất bản thành sách không?”

Tống Hội hơi ngẩn ra, rồi chậm rãi nói: “Cảm ơn mọi người đã mong đợi. Thật ra tôi cũng không ngờ lại nhận được nhiều sự yêu thích đến vậy. Nhưng đã được mọi người ủng hộ như thế, tôi nhất định sẽ không phụ lòng.”

“Tôi sẽ tiếp tục cố gắng chia sẻ những kiến thức nhỏ về các loài chim, và sáng tác thêm nhiều câu chuyện đáng yêu nữa.”

“Vậy thì tụi tôi phải tiếp tục hối thầy ra chương mới rồi!” Người dẫn chương trình cười nói, rồi kết thúc buổi livestream: “Cuối cùng cũng chúc thầy Tống luôn hạnh phúc nhé!”

“Cảm ơn mọi người.” Tống Hội mỉm cười rồi tắt phòng livestream.

“Thấy Tống giỏi thật đấy.” Vệ Lăng ghé sát tai cậu hôn nhẹ một cái.

Tống Hội lập tức lộ vẻ đắc ý: “Đương nhiên rồi.”

Vệ Lăng rất thích dáng vẻ tự hào đó của cậu, giống như một viên đá quý lấp lánh, tỏa ra ánh sáng rực rỡ trong lĩnh vực của chính mình.

Còn anh… sẽ luôn ở bên bảo vệ viên đá quý ấy.

○○○

Sau đó, Tống Hội thuận lợi tốt nghiệp đại học và học thẳng lên thạc sĩ. Cậu thường xuyên đăng truyện tranh gốc và tranh phổ cập khoa học về các loài chim lên mạng, thỉnh thoảng còn theo giáo sư đi khắp nơi khảo sát thực địa.

Sau đó, Tống Hội xuất bản tập truyện tranh đầu tiên về cú mèo và chim vàng anh. Cuốn sách bán rất chạy, giúp cậu trở thành một tác giả nổi tiếng. Khoản nhuận bút đầu tiên cậu đã dùng để mua quà tặng cho Vệ Lăng.

Mấy năm nay, Vệ Lăng cũng dần tiếp nhận một phần công việc của tập đoàn Anh Đạt, không ngừng mở rộng các mảng kinh doanh mới, khiến vị thế của nhà họ Vệ ngày càng vững mạnh hơn.

Một ngày sau khi hai người đã làm lễ cưới, Tống Hội rảnh rỗi nên mở máy tính của Vệ Lăng, tình cờ tìm lại cuốn tiểu thuyết có cái tiêu đề dài ngoằng kia. Lúc này cậu không còn bận tâm đến những thứ hư ảo nữa, chỉ thấy hơi cảm khái.

Khi phát hiện trong cuốn tiểu thuyết ấy không hề có nhân vật “Tống Hội”, trong lòng cậu cũng không bất ngờ lắm — dường như đã đoán trước từ lâu.

“Ông xã ơi!”

Tống Hội bỗng chạy tới, nhảy phóc lên lưng Vệ Lăng.

“Sao thế?” Vệ Lăng vững vàng đỡ lấy cậu, một tay giữ chân cậu lại rồi quay đầu nhìn.

Tống Hội nhìn anh thật lâu, sau đó cúi xuống hôn anh một cái.

Lúc này ngoài cửa sổ, bầu trời xanh trong, mây trôi lững lờ, ánh nắng ấm áp phủ lên hai người.

Tống Hội chợt nghĩ, khung cảnh này giống hệt lần đầu tiên cậu nhìn thấy Vệ Lăng khi tỉnh dậy trên giường ngày hôm đó.

“Không có gì đâu… chỉ là em thấy rất hạnh phúc thôi.” Cậu nói bằng giọng mềm mại, dựa cả người lên lưng anh.

Vệ Lăng khẽ cười.

“Thế là tốt rồi.”

⋇End⋇

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...