“Trời nhiều mây, ngày 27 tháng 10 năm 2024
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Cứ lấp lánh, lấp lánh, đầy trời đều là ánh sao, lơ lửng trên vòm cao, tỏa ánh sáng ngời như những đôi mắt.
Cứ lấp lánh lấp lánh, đầy trời đều là ánh sao.
Chúc ngủ ngon nhé.
___JY.”
…
“Tớ nghĩ nếu có cậu đi cùng, chắc là tớ sẽ thích.”
Tuy vẻ mặt anh vẫn còn giữ bình tĩnh như vành tai đỏ ửng kia đã vạch trần sự hồi hộp trong lòng khi anh thốt ra câu nói ấy.
“Được, cứ quyết định như vậy nhé.” Thời Khâm Miên ngoéo tay với anh qua màn hình: “Vào ngày tớ về, dù có mưa hay không, cậu cũng phải ra đón tớ đấy, nhưng không được hằm hằm khó ưa như lần đầu tiên chúng ta gặp nhau đâu nhé.”
Dường như anh đang nhớ lại lần đầu bọn họ gặp nhau, cũng như vẻ mặt “khó ưa” kia, hoặc cũng có thể anh đang mơ màng không vì điều gì, cây bút gel anh đang xoay trong tay bỗng nhiên văng ra ngoài.
Thời Khâm Miên chứng kiến tất cả nhưng không nói gì, vì chỉ cần cô nói, anh sẽ tìm cớ chống chế rồi tắt màn hình, vậy nên cô im lặng, cô còn muốn nhìn anh thêm một lúc, cho đến khi hết pin điện thoại.
Mười ngày sau, vào hôm cô về nhà, trời đổ mưa tầm tã như muốn thử thách tình bạn giữa hai người. Nhưng đề thi không tăng độ khó lên đột ngột, mà bắt đầu từ một cơn mưa phùn cơ bản nhất.
Khi chiếc xe vừa chạy qua ngã rẽ, Thời Khâm Miên đã thấy được bóng người quen thuộc đứng ở cổng khu nhà. Cô vội vàng nhờ mẹ dừng xe, lập tức mở cửa, nhanh chân bước đến gần, ôm chầm lấy anh từ phía sau.
Bà Thời hạ kính cửa xe xuống, nhìn hai người ôm nhau ở cổng khu nhà, bà bật cười cảm thán bọn họ thân thiết quá. Nhưng chỉ có anh nghe thấy câu nói này, vì bên tai Thời Khâm Miên là những tiếng tim đập thình thịch – chẳng biết là của ai.
Thời Khâm Miên ôm chặt cổ anh: “Cậu có chê tớ nặng, chẳng bế nổi không?”
“Không hề, cậu đâu có nặng.” Anh thả lỏng tay, lắc lư vài cái.
Anh nói thật, cô không hề nặng mà còn khó tăng cân. Cô cao một mét sáu nhưng lại chỉ khoảng 40 ký. Trời hè, cô mặc áo tay ngắn, đôi lúc anh còn không dám chạm mạnh vào cô.
Vì anh thả lỏng nên mất cân bằng, Thời Khâm Miên sắp ngã xuống đến nơi, cô phát hoảng đến độ vội ôm cổ anh chặt hơn, hai chân kẹp ở hai bên hông anh.
“…”
“Cậu thế này thì tớ ngạt thở thật đấy.” Anh suýt loạng choạng, bật cười nói.
“Được được được, tớ buông lỏng chút vậy.”
Anh đỡ cô thật vững, bước vào khu nhà.
Thời Khâm Miên gác cằm trên vai anh, nhìn những sợi râu lún phún màu xanh nhạt trên cằm anh, cô vô thức đưa ngón tay cào nhẹ.
Ôi, cộm tay quá!
Anh cõng cô đến bên bệ đá cạnh bồn hoa rồi thả xuống, quay đầu lại, túm ống tay áo cô bước về trước.
Thời Khâm Miên bỗng bước nhanh hơn, muốn đi sóng vai cùng anh nhưng lần nào cũng bị anh vượt mặt: “Này, sao cậu đi nhanh thế?”
Mặt anh hơi đỏ, hỏi một đằng đáp một nẻo: “Về nhà.”
…
Tin nhắn mới từ Giang Dư hiện lên trên màn hình điện thoại vụt sáng.
[Giang Dư: về nhà ^v^]
[Giang Dư: để chúc mừng ngày mai là cuối tuần, anh mua nguyên liệu nấu lẩu, đêm nay chúng ta ăn lẩu uyên ương nhé.]
[Giang Dư: à phải rồi, có cả thịt nướng và nước trái cây ngọt.]
[Thời Khâm Miên: tuyệt vời vv]
Thời Khâm Miên mỉm cười đầy ẩn ý rồi nhìn ra cửa sổ, trời sắp tạnh rồi, ráng chiều giăng giăng nơi chân trời xa tắp. Cô bước qua, mở cửa ban công, trùng hợp lại thấy được Giang Dư tay xách nách mang, bước nhanh dưới lầu – anh luôn như thế, luôn vội vàng cất bước mỗi lần nhìn thấy cô.
…
Nhoáng cái mà đã đến cuối tháng.
Chiều thứ sáu, Thời Khâm Miên rời khỏi thư viện và về nhà. Vừa bước ra khỏi thang máy, cô đã thấy Giang Dư đứng trước cửa nhà, một người đàn ông lạ mặt đứng đối diện anh, hình như hai người đang tán gẫu gì đó vui lắm.
Thời Khâm Miên tò mò, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, cô nhích về phía phải hai bước, âm thầm ngồi xuống, chợt thấy một chú chó con mũm mĩm, lông trắng muốt, hai tai dựng đứng đang được người đàn ông dắt.
Chó con nghiêng đang đầu xù, vừa hay nó cũng đang nhìn cô, bèn thè lưỡi gầm gừ.
“Gâu!”
Chó con bỗng sủa một tiếng, nhấc bốn cái chân di chuyển tại chỗ. Thời Khâm Miên còn đang chìm trong sự đáng yêu này nên không đề phòng, cô khẽ giật mình.
Liếc qua khóe mắt, cô đã thấy bóng Giang Dư đến gần mình, rồi ngẩng đầu lên là chạm phải đôi mắt cười dịu dàng kia. Thời Khâm Miên vội vàng đứng dậy, nhìn chú chó rồi lại nhìn anh, cuối cùng cô dán mắt vào chú chó.
“Chó nhà bạn anh đấy.” Giang Dư nói: “Hôm qua anh nghe nói cậu ấy phải đi công tác mấy hôm, muốn tìm chỗ nhờ nuôi hộ.”
Thời Khâm Miên nhướng mày vui sướng, cô bước đến gần, mỉm cười gật đầu với người đàn ông kia như chào hỏi.
“Chào chị, tôi là Tạ Tri Dậu.” Người kia cũng cười đáp.
Tạ… Tri Dậu?
Thời Khâm Miên không biết người này nhưng lại cảm thấy cái tên khá quen tai. Thấy Thời Khâm Miên lại bắt đầu nhíu mày, Tạ Tri Dậu nhắc nhở đúng lúc: “Chúng ta từng học chung trường cấp ba, chị là đàn chị của tôi.”
Cậu ta ngừng một lát rồi cười: “Nhưng cũng sắp mười năm qua đi, coi như chúng ta làm quen lại vậy.”
Thời Khâm Miên bừng tỉnh.
Cô đã nói sao lại có cảm giác như đã từng quen mà, đúng là cô từng nghe bạn bè nhắc đến cái tên này vào thời cấp ba. Năm cuối cấp ấy, khi bọn họ chuẩn bị thi vào đại học, Tạ Tri Dậu từng đại diện cho các học sinh khóa dưới, đứng phát biểu trên bục.
Sắp mười năm rồi à.
Chỉ khi nghe thấy người ta nhắc đến con số này, Thời Khâm Miên mới thật sự có cảm giác năm tháng thoi đưa.
Mấy hôm nay, cô vẫn luôn đọc thư hồi cấp ba của anh, chầm chậm nhớ lại những chuyện bình thường và bất thường thuở ấy, nhưng chỉ có cảm giác chuyện mới xảy ra gần đây thôi.
“Tôi không quên, tôi vẫn nhớ được cậu.” Thời Khâm Miên nói.
“Vậy thì tốt quá.” Tạ Tri Dậu đáp.
“Tên nó là Pudding, công chúa nhỏ đáng yêu, rất ngoan, không cắn bậy.” Cậu ta ngồi xuống ôm chú chó: “Lại đây nào boss ơi*.”
(*Gốc 西瓜地: câu hiệu lệnh mang tính vui đùa với thú cưng)
Năm chữ “lại đây nào boss ơi” chẳng làm khó được Thời Cầm Miên vốn hay lướt mạng, nhưng Giang Dư lại “à” một tiếng đầy ngạc nhiên.
Thời Khâm Miên cười khúc khích mãi, cô thử thò tay sờ đầu Pudding, cảm giác bộ lông mềm mại êm tay lạ thường.
“Nó bao nhiêu tháng ấy nhỉ?” Cô hỏi.
“Hơn năm tháng.” Tạ Tri Dậu đáp.
Tạ Tri Dậu thấy rõ hai bàn tay ngứa ngáy của Thời Khâm Miên, cậu ta ôm chó đưa cho cô: “Tôi và vợ đều đi công tác, có thể khoảng giữa tháng sau hoặc cuối tháng mới về, thế nên là…”
“Tôi sẽ nhận nuôi nó!”
Cún con không hề ngại người lạ, nó l**m lên mặt Thời Khâm Miên đánh dấu, vì bị nhột nên cô đã bị bắn trúng tim, tan chảy ngay tức khắc: “Tôi sẽ nuôi nó thật tốt!”
Tạ Tri Dậu thở dài như mới vừa làm chuyện lớn: “Vậy… tôi xuống lầu lấy đồ dùng sinh hoạt của nó từ xe lên đây nhé?”
“Được, tôi đi cùng cậu.” Thời Khâm Miên ôm chú chó, quay người đi vể phía thang máy.
“Không cần đâu đàn chị, một mình tôi đi là đủ rồi.”
“Không sao, đi cùng thôi.”
Giang Dư hệt như vùng không khí lạnh dần, dựa vào vách tường trong vẻ u oán như bị lãng quên, nhìn hai người vừa mới quen biết trò chuyện khách sáo với nhau.
Anh đứng dậy, ôm cả người lẫn chó về phía mình, khẽ gạt sợi tóc lòa xòa bên tai cô: “Chắc không phải em quên anh ở đây rồi chứ?”
Thời Khâm Miên bế chú chó lên cao, dụi vào cổ Giang Dư, mỉm cười nói: “Ừm, đúng rồi, anh còn ở đây mà.”
“Vậy hay là…” Cô chỉ huy: “Làm phiền anh xuống dưới, lấy tất cả đồ của đàn em lên đây nhé? Em vào trước, pha hai tách trà cho hai người.”
“…”
Cuộc đời chẳng dễ dàng, chàng họ Giang lại phải càng nỗ lực.
…
Ngoài ghi chú trong điện thoại về chế độ ăn và khẩu phần thức ăn, Giang Dư còn cẩn thận ghi âm lại một bản, phòng lỡ lúc gõ chữ vội quá có sai sót. Sau khi có sự xuất hiện của chú cún Pudding, chỉ cần về nhà là có thể nhìn thấy Thời Khâm Miên đứng trước bàn ăn chuẩn bị đồ ăn cho chó, cân nhắc tỉ lệ khô ướt.
Còn Pudding thì ngoan ngoãn ngồi bên chân cô, vẫy vẫy đuôi, trong đôi mắt đen láy chứa đầy khát vọng với đồ ăn, còn sốt ruột cắn ống quần cô, kêu ư ử.
Thời Khâm Miên giả vờ không nhìn thấy nó, cô bưng chén cơm chó, dáo dác nhìn quanh.
“Pudding, Pudding, Pudding ơi!”
“Pudding đang ở đâu vậy nhỉ? Ra ăn cơm nào con!”
“Gâu! Gâu! Gâu! Gâu gâu gâu! (Cơm, cơm, cơm! Con muốn ăn cơm!)”
Pudding chạy vòng quanh chân Thời Khâm Miên, đôi khi, nó còn lăn như chong chóng ngay trước mặt, làm cô sợ nó chóng mặt mất.
Cô mỉm cười rạng rỡ, ngồi xuống đặt chén cơm ở vị trí cố định. Sau khi xem nó ăn xong, cô
bèn lấy khăn giấy lau miệng cho nó.
Chú chó con biết đi vệ sinh đúng chỗ, khi buồn chán tự chơi đồ chơi, mệt thì về ổ ngủ. Lúc cô ngồi sofa vẽ hoặc đọc thư, nó lại tự chạy lên bậc thang nhỏ dành cho chó, cuộn người nằm cạnh, r*n r* đòi v**t v*
Đến giờ ngủ, Pudding cắn ổ cún nhỏ vào phòng ngủ của bọn họ, tha đến góc tường rồi bỏ xuống, chà chà chân vài cái rồi nằm nghiêng mà ngủ.
“Anh không thấy cũng khá giống nuôi con hả?” Thời Khâm Miên lẳng lặng tắt đèn trần, nhìn vào góc: “Còn là kiểu con siêu ngoan, biết hiểu chuyện ấy.”
“Em sợ sau này em không nỡ trả nó lại cho đàn em.”
Giang Dư nhìn sự yêu thương trong mắt cô, anh hỏi: “Hay chúng ta mua một con nhé? Mua làm boss!”
Nhưng anh vẫn nhận được câu trả lời như trước.
Thời Khâm Miên lắc đầu: “Bảo không trả là em đùa thôi, cứ để em nuôi nó một thời gian là em đã thấy đủ rồi, nếu quá lâu, có khi em sẽ không chăm sóc chúng nó thật tốt.”
Giang Dư gật đầu đáp, rồi nghĩ đến một chuyện, anh khẽ hạ giọng bật cười: “Anh còn nhớ năm lớp 10, em và bạn ngồi phía trước lén nuôi một chú chó trong bụi cây phía sau sân thể dục.
“Hả?!”
Thời Cầm Miên lập tức ngồi thẳng, quay đầu: “Sao anh biết? Em nhớ chưa bao giờ kể anh, mà Sơ Nhĩ cũng bảo chưa nói với ai.
Suy cho cùng, lúc đó mà bị thầy cô tóm được thì có thể sẽ bị trừ điểm hoặc là cảnh cáo, bị phạt. Vậy nên bọn họ biết rox không ai được nói, ngay cả những người thân thiết nhất cũng không nói.
“Thật ra không chỉ có mình anh.” Nếu nói đến chuyện này, Giang Dư bèn kể hết những gì anh biết cho Thời Khâm Miên nghe: “Chú quản lý thiết bị thể dục, chú bảo vệ và cả thầy Uông đoàn trường đều biết.”
“Có lần trong tiết thể dục, anh nghe em và bạn ngồi trước bàn em khẽ giật mình kêu lên, cái lần cún con bỗng ăn nhiều hơn ấy. Sự thật là đêm trước, thầy Uông đã dẫn chó đến trạm thú y rồi.”
Đó là một chú chó lai, sau đó bị phát hiện mắc virus corona. Khi Thời Khâm Miên và Nghê Sơ Nhĩ tìm được nó, nó gầy nhỏ, nằm bên bụi cỏ trên đường bọn họ đi mua trà sữa.
Sau khi mua trà sữa xong cũng sắp đến giờ tự học ban đêm, bọn họ không đành lòng bỏ mặc nó nên đi xung quanh hỏi thăm, nhưng không ai đồng ý nuôi nó. Hai người chỉ đành đi xin thùng carton cứng và đệm vải cũ, mua thêm xúc xích và cháo kê.
Không thể đưa chó vào phòng học, cũng không được mang về nhà, hai người nghĩ tới khu vực khuất camera ở sau sân thể dục, bèn vội vã bẻ nhỏ xúc xích, cho vào cái chén nhỏ duy nhất cạnh cháo, rồi phủ hai món đồ cũ lên.
Khi về phòng học thì đã muộn mất 10 phút, giáo viên thầy bọn họ thở hổn hển, trên đồng phục dính chút bùn đất nên tưởng là hai người vô tình té ngã, mới đến lớp muộn. Giáo viên không nói gì, chỉ bảo bọn họ mau mau vào chỗ.
Thời Khâm Miên vừa ngồi xuống, một túi khăn ướt đã xuất hiện trước mắt.
Cô mỉm cười cảm ơn, rồi vùi đầu vào đống bài tập.
Cô không chủ động kể, anh cũng không tọc mạch, đó là chuyện be bé ngầm ăn ý giữa hai người.
Sau khi tiết tự học buổi sáng kết thúc, Nghê Sơ Nhĩ vẫn còn đang ì ạch làm bài cuối thì Thời Khâm Miên đã chạy ra khỏi phòng học, đến “căn cứ bí mật” kia.
Tin tốt là chú chó đang gâu “ư ư” với bọn họ, tin xấu là nó không hề ăn gì, rất yếu ớt.
Hết cách rồi, bọn họ chỉ đành cố cho nó ăn một chút, định chờ tan học ngày thứ sáu thì đưa nó đi khám thú y.
Hơn tám giờ tối, sân thể dục vắng tanh chỉ có ánh đèn đường mờ mờ, hiếm khi có người đi qua đây. Không khí se lạnh, gió lùa trong không khí, cỏ cây xào xạc vang.
Thời Khâm Miên tưởng có người tới, cô vội đứng chắn, đồng thời đứng phắt dậy, quay người lại.
Cũng may, chỉ là sợ bóng sợ gió.
Qua mấy hôm sau, đến tiết thể dục ngày thứ năm, Nghê Sơ Nhĩ lén lút trốn ra khỏi đội. Vừa hay tin, cô ấy lập tức trả lời cho Thời Khâm Miên đang nơm nớp chờ đợi.
Nghê Sơ Nhĩ vui vẻ, phấn khích như thể người vừa chạy xong 800 mét không phải là cô ấy: “Cún con sống rồi!”
Sau đó, niềm vui lây lan, Thời Khâm Miên cũng hớn hở trốn theo.
Mãi đến khi hết tiết, phải điểm danh, hai cô bé mới miễn cưỡng quay lại, giữa cảnh cả lớp than mệt, chỉ có hai đứa cười vui vẻ.
Rồi sau đó nữa, bọn họ dẫn chú cún đến bệnh viện thú y vào thứ sáu hằng tuần. Bác sĩ biết bọn họ cưu mang chó hoang nên đã giảm nhiều chi phí khám chữa, còn tặng vài đơn thuốc miễn phí, bảo bọn họ cho chó uống theo tình hình sức khỏe của nó.
Thế là hai người âm thầm nuôi chó, thay phiên cho nó ăn suốt nhiều tháng.
Nhưng đến lúc mới khai giảng lớp 11, hú chó đã lớn gấp đôi, dáng vẻ thay đổi hẳn. Cũng từ đó nó thường biến mất, dần dà, cuộc sống của họ quay về như cũ, câu chuyện ấy chỉ còn là một ký ức vụn vặt.
“Chắc là nó đi xưng vương xưng bá, làm đại ca ở đâu đó rồi.” Thời Khâm Miên nuối tiếc: “Khi đó em còn chưa đặt tên, cứ gọi là Tiểu Hoa mãi thôi.”
“Nếu tính đến nay thì nó cũng mười mấy tuổi, hinh như không nên gọi là cún con, nó sắp thành cún già rồi.”
Thời Khâm Miên cười khẽ, rồi chợt phát hiện sự im ắng của người cạnh bên. Cô huých tay vào người Giang Dư, Giang Dư lại giật mình như mới sực tỉnh.
“Sao thế? Anh thấy mệt hả?” Thời Khâm Miên hỏi.
“Không phải.” Giang Dư cười đắp: “Anh cũng nhớ tới ký ức dó.”
Vài ký ức có liên quan đến em.
Thời Khâm Miên tò mò: “Vậy sao lúc đó anh thấy em mà không nói?”
“Anh đoán chắc là hai người cũng không biết bị ai phát hiện.” Nói xong, Giang Dư tạm ngừng rồi lắp bắp giải thích: “Nhưng không phải anh nói cho nhóm người thầy Uông đâu nhé! Có hôm thầy ấy đi dạo, thấy anh cứ đứng yên dưới nắng mãi nên mới tới vỗ vào vai anh, anh còn giật mình mà.”
“Em biết không phải anh làm.” Cô cười nói.
Thời Khâm Miên có thể tưởng tượng được hình ảnh ấy, cô khoác tay lên vai anh, hắng giọng rồi cố gằn giọng bắt chước: “Em Giang, trưa nắng nóng thế này, em không về phòng nghỉ trưa mà nhìn cái gì đấy?”
Giang Dư sửng sốt, chợt nhếch môi mỉm cười, anh đưa mắt dịu dàng nhìn gương mặt Thời Khâm Miên, xoa phần tóc sau gáy của cô đến rối bời.
Cô không chịu được ánh mắt ấy, gò má nóng bừng, bèn tránh bàn tay sau đầu mình đi, túm gối ôm ném vào mặt anh.
Tiếng cười đùa dần lớn, Pudding đang ngủ bị đánh thức, nó ngơ ngác trong ổ một lúc mới đứng dậy, l**m mũi, ngáp dài lắc đầu, chân sau hạ xuống giãn ra, chân trước cũng hạ thấp “vươn vai”.
“Gâu!”
Thời Khâm Miên dừng tay lại, nghiêng người về phía tiếng chó sủa, thấy cún Pudding gác hai chân bên giường, lắc đuôi vui vẻ, còn hăm he định leo lên giường.
Giang Dư cũng nhìn nó, anh quay lại xoa đầu Pudding, cún con gâu gâu mấy tiếng làm nũng. Thời Khâm Miên bật cười: “Anh thấy chưa, làm ồn giấc ngủ của con rồi đó.”
Giang Dư tán thành, anh bước xuống giường, bế chú cún lên như bế em bé, cứ chầm chậm hát ru, từ từ ngồi xuống.
Anh đặt chú chó về ổ lần nữa, đắp thêm chăn mỏng, dỗ dành nó: “Ngủ ngoan nhé.”
Nói rồi, anh quay lại nhìn Thời Khâm Miên đang nằm nghiêng trên giường, hăng hay hóng chuyện, mấp máy môi ra hiệu – mau ngủ đi!
Thời Khâm Miên cố ý lắc đầu, hai chữ “không ngủ” to tướng hiện rõ trên mặt.
Ngay sau đó, cô chợt mỉm cười vui sướng, nhẹ nhàng đề nghị: “Hay là anh cũng hát ru dỗ em ngủ nhé?”
Hát ru dỗ ngủ.
Bờ vai Giang Dư khẽ run run vì cười: “Được, lát nữa anh sẽ dỗ bé con còn lại nhé.”
