"Tôi sẽ kiện hết mấy người!"
Khi Tưởng Huỳnh cùng đàn anh Đàm từ phòng bệnh đi ra, vừa ngẩng đầu đã thấy ở cuối hành lang mang tông màu trắng xanh kia, một bệnh nhân cao lớn đang lớn tiếng ồn ào. Hai bảo vệ mang khẩu trang và đeo găng tay chia ra hai bên ra sức kéo lấy hắn, giữ người lại ngay trước thang máy.
Bệnh viện Đàm Thủy Sơn được xây dựng từ lâu, ngày xưa vì đề phòng bệnh nhân mất kiểm soát gây ra sự cố ngoài ý muốn nên cửa sổ hành lang được làm vừa hẹp vừa nhỏ, thông gió không tốt. Ánh nắng tháng Năm nóng rát càng khiến chuyển động phân tử gia tăng, Tưởng Huỳnh mới đi được vài bước đã ngửi thấy mùi hôi nồng nặc như xộc thẳng lên não.
"Vãi, lại có bệnh nhân chui vào nhà xí đào mìn."
Sắc mặt đàn anh Đàm tái xanh, che miệng mũi lại rồi kéo Tưởng Huỳnh chạy về phía cầu thang bên cạnh.
Tưởng Huỳnh là lần đầu gặp phải chuyện thế này, còn ngoái đầu lại nhìn.
Một y tá nam cầm khăn ướt định lau vết bẩn trên tay bệnh nhân, bệnh nhân lập tức phản tay lại tát một cái thẳng vào mặt anh ta.
Y tá nam nôn khan một tiếng, khóc toáng lên.
Đến bãi đậu xe, thầy hướng dẫn – giáo sư Lâm Tư Văn – cùng các anh chị khóa trên đều đã có mặt. Ai nấy đều biết chuyện gì xảy ra, thấy Tưởng Huỳnh và Đàm Vũ Đình mặt mày thất thần thì ai cũng nghiêm mặt lại, tự động kéo giãn khoảng cách một mét với hai người họ.
Chỉ có giáo sư Lâm là vẫn đứng nguyên tại chỗ, nói: "Làm đàn anh đàn chị gì mà như thế?"
Ông quay sang hỏi hai người: "Không bị thương chứ?"
Đàn anh Đàm vẫn còn sợ: "Thầy ơi, em vừa thấy bệnh nhân là thùy đỉnh bên phụ và vỏ não vận động sơ cấp của em đã đồng loạt báo động rồi, thế nên em mới lập tức kéo đàn em chạy ngay xuống cầu thang đấy ạ."
Giáo sư Lâm lại nhìn sang Tưởng Huỳnh.
Tưởng Huỳnh nói: "Bọn em không sao, vừa thấy là chạy ngay, chỉ ngửi tí mùi thôi."
Sau khi xác nhận không xảy ra sự cố gì, mọi người lên xe ngồi, giáo sư Lâm bắt đầu trấn an tinh thần cả nhóm.
"Trong bệnh viện tâm thần thi thoảng sẽ có mấy chuyện nhỏ như vậy xảy ra. Đôi khi y tá mới tới còn thiếu kinh nghiệm, không quen với một số cảm xúc và thói quen nhỏ của bệnh nhân, thế là dễ khiến bệnh nhân mất kiểm soát. Lúc này phản ứng phải nhanh lên. Nhưng mà chúng ta bên khoa Tâm lý cũng ít khi gặp kiểu này, sau này dù có làm tư vấn tâm lý thì cũng là gặp bệnh nhân trong phòng phỏng vấn là chính. Bên y học học tâm thần học hay điều dưỡng ấy, cuộc sống còn 'sinh động' hơn tụi mình nhiều."
Đàn chị Trương rất đồng cảm với hai người trực tiếp gặp chuyện, lấy ra một chai nước hoa dạng chiết, xịt cho mỗi người ba phát.
Hương mận chua chua ngọt ngọt lan tỏa trong không khí, tinh thần ai nấy đều khá hơn hẳn.
"Đúng lúc Tưởng Huỳnh lát nữa phải đi gặp bạn trai đúng không? Giờ thì em thơm thơm ngọt ngọt rồi, chắc chắn bạn trai gặp là phải thơm em ba cái trước mới chịu nói chuyện đó." Đàn chị Trương cười nói.
Bàn chuyện tám nhảm là bản năng của con người, giáo sư Lâm lập tức nhập cuộc: "Ối, Tưởng Huỳnh có bạn trai rồi hả?"
"Thầy lạc hậu quá, người ta yêu nhau được lâu lắm rồi ấy chứ." Đàn chị Trương nói: "Cái cậu đàn em đó mắt to, da trắng, đẹp trai hơn cả minh tinh."
Giáo sư Lâm vốn chủ trương sinh viên nên yêu sớm để tận hưởng thanh xuân, lại còn rất hăng hái mai mối cho sinh viên, vừa nghe vậy liền quan tâm hỏi han tình hình bạn trai Tưởng Huỳnh.
Tưởng Huỳnh cười nói: "Cũng là sinh viên Hoa Đại mình ạ, năm nay năm nhất, học viện Tài chính."
Giáo sư Lâm gật đầu: "Không tệ, xem ra mấy bạn nam Hoa Đại mình cũng có bản lĩnh, không để nữ sinh đều bị Thanh Đại kế bên cướp mất. Trương Vi, em thấy đúng không?"
Bạn trai của chị Trương là nghiên cứu sinh tiến sĩ ngành Tâm lý ứng dụng của Thanh Đại, thường xuyên đưa chị đi họp nhóm. Giáo sư Lâm gọi anh ấy là "đồng chí gián điệp đến từ trường bên".
"Em đang góp phần xây dựng tình hữu nghị giữa hai trường đấy ạ." Chị Trương tươi cười đáp.
Xe dừng trước cổng Nam Hoa Đại, ai cũng có lớp chiều hoặc phải làm bài tập, thấy không thể tụ tập ăn uống, giáo sư Lâm đành cho mọi người giải tán tại chỗ.
Đàn chị Trương chiều không có tiết, mời Tưởng Huỳnh đi căn tin ăn cơm, nhưng Tưởng Huỳnh tiếc nuối lắc đầu, nói mình còn phải tới tiệm bánh ở cuối đường mua đồ ngọt, rồi bắt tàu điện ngầm đến khu CBD quận Triều Dương.
Đàn chị Trương từng nghe nói đến tiệm đó, hơi bất ngờ: "Không phải là phải đi đường vòng à?"
"Bạn trai em thích ăn mà."
Đàn chị Trương lập tức nở nụ cười hiền từ.
Yêu nhau mà, chị ấy cũng từng trải qua nên hiểu lắm, hiểu lắm.
Không tìm được xe đạp công cộng, xe buýt thì không thuận đường, Tưởng Huỳnh đi bộ hơn bốn mươi phút mới đến tiệm bánh. Sau khi mua được bánh kem, cô lại ghé tiệm hoa bên cạnh mua hơn chục bông nguyệt quý màu hồng, sau đó rẽ ngắn qua một khu dân cư để đến ga tàu điện ngầm.
Đó là một khu dân cư cũ, sáu tòa nhà màu nâu xám, cao năm tầng, chia làm hai dãy. Tường ngoài bong tróc đầy dây thường xuân, những dàn nóng điều hòa cũ kỹ như loài ký sinh trùng vàng xỉn bám chặt lấy bề mặt tường.
Cô né qua thùng rác đen cao ngang người bốc mùi thức ăn thừa, rẽ một khúc, đi ngang qua một tiệm in ấn đã dẹp tiệm, bước qua một cánh cổng sắt rỉ sét, đến cửa ga tàu điện ngầm cũ nát nằm dưới cầu vượt.
Giữa trưa thứ Hai không đông người đi tàu, nửa tiếng là đến nơi, vừa bước ra khỏi ga đã như bước vào thế giới khác.
Bên phải nhà ga là một trung tâm thương mại cao cấp quy mô lớn, tường ngoài treo quảng cáo khổng lồ cho bộ sưu tập mới nhất của Alexander McQueen, quay sang trái là cửa hàng Hermès sang trọng một cách kín đáo. Cổng ra bãi đỗ xe của trung tâm thương mại liên tiếp có bốn năm chiếc xe sang ra vào.
Tưởng Huỳnh sống mười tám năm đầu đời ở một huyện nhỏ thuộc Thành Đô, nhà nào nhà nấy đều thấp và cũ y như nhau. Sau này chính quyền huyện quy hoạch, thống nhất phong cách trang trí các cửa hàng ven đường nên ngoài thấp và cũ thì còn thêm phần đơn điệu nhàm chán.
Sau khi thi đại học đậu vào Bắc Kinh, Tưởng Huỳnh mới biết một thành phố có thể vừa tồi tàn cũ nát lại vừa hào nhoáng sang trọng. Sống ở đây ba năm, cô cũng dần quen rồi.
Cô đi rất thành thạo dọc con đường rộng rãi sạch sẽ chừng hơn chục mét, quẹo phải là đến trước một khu chung cư biệt lập.
Tường ngoài khu chung cư là màu xám đậm, xung quanh trồng đầy tre cao vút, sắc xanh tươi xen lẫn với gam xám trầm lắng, cả trong lẫn ngoài đều viết nên một chữ "quý" vô hình. Hai cô gái trẻ ăn mặc tinh tế từ thang máy đi ra, liếc nhìn Tưởng Huỳnh từ đầu tới chân bằng ánh mắt đánh giá đầy ẩn ý.
Tưởng Huỳnh điềm nhiên bước tới cửa thang máy, lấy thẻ từ trong túi ra quẹt vào thang máy, ấn tầng 19. Cánh cửa từ từ khép lại, chặn ánh mắt có phần kinh ngạc của hai cô gái kia.
Có thẻ ra vào chỗ này đồng nghĩa với việc ít nhất là khách thuê tại đây, mà nơi này dù là người thuê hay chủ nhà, cũng sẽ không đeo một chiếc túi vải nhìn như chỉ ba mươi tệ.
Tưởng Huỳnh đã đến đây rất nhiều lần, cũng đã quen với những ánh nhìn kinh ngạc kiểu này.
Con số trên bảng điện tử thang máy không ngừng thay đổi, cuối cùng dừng lại ổn định.
Tòa chung cư này từ tầng 15 trở lên là mỗi tầng một căn hộ, Tưởng Huỳnh bước ra khỏi thang máy là đến ngay cửa nhà. Quét vân tay, đẩy cửa vào.
Bên trong là phong cách tối giản với tông màu xám trắng, ngay lối vào xếp gọn một đôi giày tennis nam, trên kệ bên cạnh là túi đựng vợt và băng quấn cổ tay. Phòng ở cuối hành lang hơi khép hờ, bên trong lờ mờ vọng ra tiếng nói chuyện.
Lục Chi Hề đang gọi video với cố vấn học tập trong phòng làm việc.
Trưa thứ Hai hằng tuần là thời gian anh trò chuyện với cố vấn học tập, mỗi lần kéo dài khoảng một tiếng.
Những cố vấn học tập tốt nghiệp từ các trường danh tiếng thế giới này sẽ dựa theo mục tiêu nghề nghiệp của anh để lên kế hoạch học tập cụ thể từng ngày. Không chỉ vậy, Lục Chi Hề còn có các cố vấn chuyên môn khác để phụ trách đời sống và vận động. Năng lực của anh sau khi nhập học cũng nhanh chóng bộc lộ: GPA cao, đạt giải trong các cuộc thi thương mại nổi tiếng, năng lực thể thao cực mạnh... Mỗi một thành tích mang ra đều đủ khiến người ta quỳ gối ngưỡng mộ.
Còn bản thân Tưởng Huỳnh, năm nhất đại học ngoài mơ hồ thì vẫn là mơ hồ, chỉ việc đối phó với mấy tiết học thôi cũng đã quay mòng mòng, căn bản không biết tương lai muốn làm gì, càng đừng nói đến chuyện có kế hoạch.
Người ta rất dễ so sánh với những người ngang tầm mình, nhưng khi khoảng cách giữa hai bên quá lớn, thì chỉ còn lại sự thán phục và ngưỡng mộ.
Tưởng Huỳnh rất ngưỡng mộ Lục Chi Hề, dù anh nhỏ tuổi hơn cô.
Trong phòng làm việc chợt yên lặng một giây, Lục Chi Hề bỗng quay đầu nhìn về phía cửa.
Đúng lúc Tưởng Huỳnh đang lén nhìn ở cửa, hai người bất ngờ chạm mắt nhau.
Hai giây đối diện, Lục Chi Hề khẽ cười với cô.
Đường nét ngũ quan anh rất thanh tú, đồng tử là màu hổ phách nhạt, dưới ánh nắng như mặt hồ trong veo lấp lánh ánh nước. Khi anh mỉm cười nhìn người khác, cứ như có một chiếc móc nhỏ đang cào cào tim người ta.
Tim Tưởng Huỳnh khẽ rung lên, không kìm được mà đỏ mặt. Nhưng Lục Chi Hề rất nhanh đã thu lại ánh nhìn, tiếp tục trò chuyện với người bên video.
Cô lặng lẽ rời khỏi cửa phòng làm việc, cất bánh lát vào tủ lạnh, cắm hoa vào bình ngâm hoa, rồi đi thẳng vào phòng tắm.
Mặt sàn khu vực tắm vòi sen vẫn còn chút nước, trong không khí thoang thoảng mùi nước sau cạo râu mát lạnh.
Khi Tưởng Huỳnh sấy khô tóc đi ra, Lục Chi Hề đã làm xong việc, đang đứng ở cửa giúp cô treo túi vải lên giá ở huyền quan.
"Anh nhớ trước đây em không thích dùng nước hoa mà, giờ đổi gu rồi à?"
Anh ngửi thấy hương mận phảng phất trên túi cô: "Anh có thể đưa em đi mua thêm mấy loại nữa, nghe nói con gái thích sưu tầm nhiều thương hiệu khác nhau."
"Đừng có mua nữa!" Tưởng Huỳnh vội vàng nói.
Cách tiêu tiền của Lục Chi Hề cũng rất hoành tráng. Lần trước thấy cô chỉ đeo túi vải, liền âm thầm tặng luôn cho cô hơn chục chiếc túi hàng hiệu, thấy cô sưu tầm các bài review mỹ phẩm, lập tức mua hết tất cả các loại son trong đó một lượt.
Cô thường theo thầy ra vào phòng tư vấn tâm lý và bệnh viện tâm thần, ăn mặc ngày thường đều rất mộc mạc, hầu như không có cơ hội dùng đến mấy món đồ kia, toàn bộ đều phủ bụi nằm đó.
Sợ anh lại mua nhiều quá, Tưởng Huỳnh đành kể đơn giản cho anh nghe chuyện xảy ra ở bệnh viện Đàm Thủy Sơn.
Khi nghe đến đoạn một đàn anh nhiệt tình phản ứng nhanh kéo cô chạy đến lối thoát hiểm, Lục Chi Hề khẽ bóp tay cô một cái: "Trước giờ chưa thấy em nhắc đến người này."
"Anh ấy mới gia nhập nhóm nghiên cứu của thầy Lâm." Tưởng Huỳnh nói: "À đúng rồi, em mua bánh của tiệm anh thích nè, anh muốn ăn bây giờ không?"
"Tiệm đó cách cổng Tr**ng X* lắm mà, em đi mua riêng à?"
Cô mỉm cười nhìn anh: "Mua đồ cho anh thì xa đến mấy cũng không sao hết."
Lục Chi Hề nhìn cô một lát, bỗng cúi đầu hôn cô.
Môi anh rất mềm, nụ hôn cũng rất dịu dàng.
Tưởng Huỳnh nhất thời chưa phản ứng kịp, còn mở to mắt, nhìn rõ hàng lông mi dài của anh.
Tim đập liên hồi, cô chủ động vươn tay vòng qua cổ anh.
Động tác của Lục Chi Hề bỗng khựng lại.
Tưởng Huỳnh cảm thấy anh mãi không động đậy, cũng cúi đầu nhìn, mặt lộ vẻ ngỡ ngàng.
"Kỳ kinh nguyệt tháng này của em đến sớm hai ngày rồi."
Anh bình tĩnh kéo giấy ra, trước tiên giúp cô lau sạch.
"Có đau bụng không? Hồi nãy anh chắc là chưa dùng sức đâu."
