Bạn Trai Cũ Stalk Acc Clone Của Tôi

Chương 15



“Đây là anh khóa trên cùng khoa với bọn em, tên là Hứa Thừa Minh.”

Tưởng Huỳnh hoàn toàn đã quăng chuyện tin nhắn WeChat ra sau đầu, vậy mà chưa đến một tiếng sau, không ngờ Lục Chi Hề lại đích thân đến tìm cô.

Cô đứng dậy, khoác lấy cánh tay của Lục Chi Hề, rồi quay sang Hứa Thừa Minh nói: “Anh Thừa Minh, anh vẫn chưa gặp Chi Hề đúng không, đúng lúc hôm nay có thể làm quen một chút.”

Hứa Thừa Minh chào hỏi với Lục Chi Hề, mỉm cười nói: “Trước giờ đã nghe qua rồi, quả nhiên rất đẹp trai, Huỳnh Huỳnh đúng là có phúc.”

Lục Chi Hề cười nhẹ: “Tin đồn phóng đại thôi.”

Vị trí sát tường hơi chật, Tưởng Huỳnh ban đầu định ngồi với Chu An Ninh, nhường chỗ của mình cho Lục Chi Hề, nhưng không ngờ Hứa Thừa Minh lại đứng dậy trước.

“Em trai ngồi chỗ anh đi, anh cũng nên về bàn bên kia rồi, Huỳnh Huỳnh, An Bình, sau này chúng ta giữ liên lạc trong nhóm WeChat nhé, có dịp lại hẹn ăn uống nói chuyện.”

Ba người từng có một group nhỏ tên là “Thừa Minh trên cao, tiểu muội xin bái lạy”, lập khi Tưởng Huỳnh và Chu An Ninh mới nhập học. Tin nhắn cuối cùng trong nhóm là từ một năm trước, khi Hứa Thừa Minh gửi tài liệu ôn tập và đề thi các năm cho môn chuyên ngành, hai cô gái lúc đó bị kỳ thi cuối kỳ tra tấn đến điên cuồng, vừa khóc vừa gào cảm ơn ân nhân cứu mạng. Sau đó Hứa Thừa Minh bận học cao học, một người thì lo yêu đương, người kia thì chiến đấu với bạn trai cũ, nên ba người cũng ít liên lạc hơn.

Tối nay tình cờ gặp lại, Chu An Ninh gào lên trong nhóm một tiếng, group được hồi sinh và đổi tên thành “Chúng ta đều có tương lai bình thường về tâm lý”.

Chờ Hứa Thừa Minh rời đi, Tưởng Huỳnh mới nói với Lục Chi Hề: “Thật ra anh chỉ cần gọi điện cho em là được rồi, đâu cần tự chạy đến.”

“Đêm nay anh rảnh, tiện thể đến đón em về nhà.”

Tưởng Huỳnh ngẩn ra: “Hả? Em định tối nay ngủ lại ký túc với An Bình mà…”

Chu An Ninh bên cạnh cắn ống hút, u oán nói: “Lục thiếu đang tranh giành với tôi đấy, ôi, tối nay tôi lại phải cô đơn lẻ bóng rồi.”

Lục Chi Hề mỉm cười: “Không cần vội về đâu, tối nay anh trả tiền, muốn gọi gì cứ gọi.”

Anh lại nhìn Tưởng Huỳnh: “Nhưng ban đầu anh tưởng em sẽ về nhà ăn cơm, còn đặc biệt bảo Linh Tinh làm món cua hoàng đế mà em thích, tốt nhất là để bụng một chút rồi về ăn tiếp.”

Chu An Ninh – một chú cún FA có EQ và IQ đều online – thấy hai người trước mặt ngọt ngào tình tứ, cũng không tiện kéo Tưởng Huỳnh tiếp tục tám chuyện. Với lại cô nàng cũng chẳng thân quen với Lục Chi Hề, dứt khoát nói luôn: “Hôm nay là thứ Bảy, nếu muộn nữa thì về hướng Triều Dương chắc chắn kẹt xe, hay về luôn đi, sau này rảnh hẹn ăn tiếp cũng được mà.”

Tưởng Huỳnh đoán Lục Chi Hề chưa ăn, lại biết anh không thích đồ nướng nên gật đầu: “Được.”

Lục Chi Hề nhất quyết trả tiền, nhưng không may điện thoại anh lại hết pin, bèn bảo Tưởng Huỳnh cứ yên tâm ngồi trò chuyện với Chu An Ninh thêm chút nữa, còn mình thì cầm điện thoại của cô đi mượn sạc dự phòng để thanh toán.

Nhân viên quán rượu không nhiều, ông chủ kiêm luôn pha chế, bưng đồ, thu ngân. Giờ đông khách, không xoay sở kịp, đành để Lục Chi Hề ngồi tạm ở quầy bar đợi một lúc.

Lục Chi Hề ngồi ở quầy bar, thử nhập mật khẩu mở màn hình điện thoại của Tưởng Huỳnh.

Sinh nhật của cô. Sai.

Ngày hai người bắt đầu hẹn hò. Cũng sai.

Anh dừng lại một lúc, nhập ngày sinh của mình, mở khóa thành công.

Vừa mở WeChat ra đã thấy nhóm chat ba người.

Từ group, anh lần theo tới đoạn trò chuyện giữa Tưởng Huỳnh và Hứa Thừa Minh.

Trong đoạn hội thoại gần nhất, Hứa Thừa Minh từng nói với cô: “Có thể thử tìm người yêu đi, bắt đầu một mối quan hệ mới, một người có thể mang lại cảm xúc tích cực sẽ giúp em bước ra khỏi trạng thái sống tiêu cực rất hiệu quả. Ở trường lâu như vậy, chưa gặp ai hợp à?”

Một tháng sau đoạn hội thoại đó, Lục Chi Hề chấp nhận lời tỏ tình của cô.

“Thật ra em không thân với nhiều bạn trong trường, ngoài An Bình ra thì anh Thừa Minh cũng tính là một, hôm nay gặp được anh ấy đúng là trùng hợp, trước đó em còn đang nghĩ bao giờ hẹn anh ấy ăn bữa cơm đây.”

Tưởng Huỳnh vô tình nhắc lại chuyện tối nay, nhưng lại nhận ra Lục Chi Hề im lặng quá mức.

Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn đường vàng vọt xuyên qua cửa kính rọi vào mắt anh, như một hồ nước chan chứa ánh hoàng hôn.

“Chi Hề, anh sao vậy?”

Tưởng Huỳnh lo lắng nhìn anh.

Lục Chi Hề quay đầu nhìn cô, thần sắc rất bình tĩnh: “Không sao.”

Tưởng Huỳnh hôm nay vốn đã có tâm sự, giờ lại thấy Lục Chi Hề không hứng thú nói chuyện, cũng không nhắc thêm gì, hai người hiếm khi yên lặng suốt đường về.

Đến khi đứng trước cửa căn hộ, cô cuối cùng cũng thấy lo lắng vì sự im lặng khác thường đó.

Đúng lúc này, Lục Chi Hề bỗng nắm tay cô, dắt cô vào phòng ăn.

Trên bàn là cây nến bạc dáng cong với những đường lượn mềm mại, ánh nến lan tỏa thành những vòng sáng ấm áp, sáp nhỏ thành dòng trong veo đặc quánh. Bàn ăn bày sẵn cua hoàng đế nhập khẩu từ Na Uy, salad jambon và bánh táo quế. Vì cô không uống rượu, ly cao đã được đổi thành soda táo một cách rất chu đáo.

Tưởng Huỳnh kinh ngạc: “Thịnh soạn thế này á?”

“Đều làm theo khẩu vị em thích.”

Lục Chi Hề ngồi cạnh cô, đích thân tách phần thịt cua trắng nõn mọng nước từ chiếc càng dài, đặt vào đĩa sứ trước mặt cô.

Tưởng Huỳnh húp một cái, miếng thịt cua tươi ngon như thạch đã tan ngay trong miệng: “Đúng là rất ngon. Chi Hề, để em tự làm đi, chắc anh vẫn chưa ăn gì phải không?”

Lục Chi Hề vẫn tiếp tục tách cua: “Không sao.”

Nhìn dáng vẻ anh chăm chú tách cua, Tưởng Huỳnh bỗng thấy ngẩn ngơ.

Những ngày qua, sự bất an cứ như một quả bóng căng tràn ép vào tim cô, nhưng lúc này đây, quả bóng ấy đột nhiên bị chọc thủng, xẹp xuống và biến mất.

Lục Chi Hề lúc nào cũng dịu dàng, tinh tế, chín chắn. Nhưng thực ra anh mới mười tám tuổi, đêm ở biệt thự đó, đầu óc cô rối loạn, cảm xúc anh cũng mất kiểm soát, xảy ra chuyện không vui anh đã lập tức xin lỗi, đến cả Chu An Ninh cũng thấy là bình thường.

Tưởng Huỳnh nghĩ, có lẽ mình đã suy nghĩ nhiều quá.

“Chi Hề, cảm ơn anh đã vì em làm nhiều như vậy.”

Lục Chi Hề khẽ cười, ánh mắt rơi vào chiếc càng cua đỏ rực sắc nhọn, nói: “Em từng nói em thích người dịu dàng, xem ra anh làm được rồi phải không?”

Tưởng Huỳnh không nhận ra sự khác thường trong lời anh, gật đầu: “Anh là người dịu dàng, biết quan tâm nhất mà em từng gặp.”

“Em còn từng tìm hiểu mấy người con trai khác à?”

Câu hỏi này khá bất ngờ, nhưng Tưởng Huỳnh vẫn suy nghĩ nghiêm túc.

Hồi mới vào đại học, đề tài nóng nhất tất nhiên là chuyện thoát FA. Mọi người vừa thoát khỏi những ngày ôn thi căng thẳng, bước chân vào thành phố lớn, học trường tốt, xung quanh toàn là bạn bè cùng trang lứa xuất sắc. Tính ra thì cô cũng từng thử nói chuyện với hai ba bạn trai, từng cùng nhau xem phim, nhưng không nảy sinh cảm xúc gì, cuối cùng đều không thành.

Cô cảm thấy chẳng có gì cần giấu, nên kể lại rõ ràng từng chuyện, sau đó nửa đùa nửa thật hỏi: “Trước kia anh cũng từng đi chơi với bạn gái rồi nhỉ?”

Lục Chi Hề đang cầm càng cua, dùng sức tách lấy phần thịt, lần này lực không chuẩn, càng cua gãy đôi ngay giữa.

“Anh chưa từng.”

Nói xong câu đó, anh im lặng rất lâu, lâu đến mức Tưởng Huỳnh bắt đầu cảm thấy có chút chột dạ.

“Chi Hề, sao anh không nói gì nữa…”

Lục Chi Hề dừng tay, ngẩng lên nhìn cô.

Khuôn mặt Tưởng Huỳnh được ánh nến dịu dàng bao phủ, đôi mắt đang nhìn anh ánh lên thứ ánh sáng sáng trong và dịu dàng.

Anh khẽ cười, đặt phần thịt cua vào đĩa của cô: “Ăn nhanh đi.”

Tối đến, Tưởng Huỳnh rửa mặt xong thì ngồi đầu giường tỉa lại bó mẫu đơn phấn hôm qua mới thay nước.

Cánh ngoài cùng của mẫu đơn là những đường cong nửa vầng tròn, bên trong từng lớp từng lớp xếp chồng, sắc phấn nhạt nhè nhẹ bung nở, đầy sức sống nhưng vẫn thanh nhã và yên tĩnh.

Cửa phòng tắm sau lưng mở ra, hơi nước ấm tràn vào phòng điều hòa, tiếng bước chân chậm rãi tiến lại gần, vòng tay mang theo hơi nước của Lục Chi Hề bao trùm lấy cô từ phía sau.

Tưởng Huỳnh không quay đầu lại, đặt bình xịt xuống, nhẹ nhàng gẩy gẩy những cánh hoa xem có cánh nào bị héo không.

“Lần này là em mua theo nhóm trên mạng, ban đầu còn tưởng hoa tươi đặt online sẽ không đẹp, không ngờ sau khi hồi hoa lại, nó còn nở đẹp hơn cả hoa mua ở tiệm.”

Cô rút ra bông nở đẹp nhất, đưa đến trước mặt Lục Chi Hề: “Ngửi thử xem, có thơm lắm không?”

Bông mẫu đơn phấn nhạt áp vào chóp mũi anh, làn da trắng lạnh dường như cũng nhuộm một tầng màu hồng của mẫu đơn.

Tưởng Huỳnh đột nhiên hiểu ra cái ý tứ trong câu “nhân diện đào hoa tương ánh hồng*”, dù trong tay cô không phải hoa đào.

(*題都城南莊

去年今日此門中,

人面桃花相映紅;

人面不知何處去,

桃花依舊笑冬風.

Đề Đô Thành Nam Trang

Khứ niên kim nhật thử môn trung

Nhân diện đào hoa tương ánh hồng

Nhân diện bất tri hà xứ khứ

Đào hoa y cựu tiếu đông phong

Bản dịch của Tản Đà:

Năm xưa cửa ấy ngày này,
Hoa đào đua nở cho ai thêm hồng.
Nay đào đã quyến gió đông,
Mà sao người đẹp bềnh bồng nơi nao.)

Lục Chi Hề khẽ ngửi một hơi: “Ừ, thơm thật. Sao không mua nguyệt quý nữa?”

Cô cắm lại bông hoa vào bình, nhỏ giọng nói: “Em cảm thấy… hình như anh không thích nguyệt quý.”

Vừa dứt lời, cả người Tưởng Huỳnh đã ngã vào lòng anh, theo lực kéo mà ngã xuống chiếc giường mềm mại.

Lục Chi Hề đè lên người cô, dùng sống mũi cao thẳng cọ nhẹ lên gò má mềm mại của cô, giống như khi nãy ngửi hương hoa, giờ anh đang ngửi hương thơm trên người cô.

Môi hai người chạm nhau, chỉ chạm nhẹ một cái rồi rời ra như đang đùa giỡn, nhẹ nhàng hôn lên, hôn rồi lại hôn.

Anh hôn lên mí mắt cô, bất chợt nói: “Anh cũng rất hài lòng.”

Cô thật sự rất giống chú cún con của anh.

Đôi mắt giống, tính cách cũng giống.

Cô giống hệt như Puppy, dịu dàng, thông minh. Ai đối xử tốt với cô, cô sẽ thân thiết với người đó, yêu quý người đó. Ai tốt nhất với cô, cô sẽ yêu người đó nhất.

Lục Chi Hề nghĩ, chuyện này anh đã sớm nghĩ thông rồi, nên thời gian qua anh diễn rất tốt, cũng đã có được sự thỏa mãn từ cô.

Giữa người với người, vốn dĩ chỉ tồn tại quy tắc đơn giản là mỗi người lấy thứ mình cần và trao đổi lợi ích, bất kể thứ đó là gì.

Màn hình điện thoại cảm ứng sáng lên, ánh sáng chói lòa đập vào mắt, ngày tháng hiện trên màn hình đập thẳng vào tầm nhìn của anh.

Không cần thiết.

Chuyện trước kia của cô không liên quan đến anh. Chuyện sau này của cô cũng không liên quan đến anh.

Chỉ cần khoảng thời gian này cô ngoan ngoãn ở bên cạnh anh là đủ rồi.

Cơn phiền muộn âm ỉ trong lòng Lục Chi Hề cuối cùng cũng lắng xuống.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...