2023/8/15: “Hà Lan bắt đầu tự ăn rồi.”
Weibo này được đăng vào buổi chiều. Khi đó Tưởng Huỳnh đang họp nhóm ở viện, giữa giờ nghỉ nhận được video bác sĩ gửi tới.
Trong video, Hà Lan vì bị viêm miệng nên đã rụng hết răng, đang chậm rãi l**m thức ăn đóng hộp đặc trị.
Việc Hà Lan có thể tự ăn lại là một tin cực kỳ tốt, niềm vui đã biến mất từ lâu bỗng như một mầm non nhỏ bé bất ngờ chọc thủng đất mà trồi lên, “bóp” một tiếng, nảy khỏi tim cô.
Đúng lúc đó, chuyến bay cuối cùng trong ngày từ Bắc Kinh đi New York đã cất cánh. Khi đăng xong dòng Weibo ấy, cô theo phản xạ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời ngoài cửa sổ.
Lục Chi Hề đã rời khỏi Bắc Kinh rồi.
Từ nay về sau, có lẽ họ sẽ chẳng còn gặp lại nữa.
Tưởng Huỳnh cố gắng xóa hết mọi thứ về Lục Chi Hề trong tài khoản nhỏ của mình, nhưng cô không ngờ mình lại từng đăng nhiều đến thế, từng chút, từng chút một về anh, không chỉ xóa mất thời gian mà chỉ cần nhìn thấy thôi cũng đã là một loại dày vò.
Thế là cô dứt khoát biến tài khoản nhỏ ấy thành nơi ghi chép quá trình điều trị của Hà Lan.
Bác sĩ và y tá ở bệnh viện thú y lập một nhóm chung, mỗi ngày đều cập nhật tình hình sức khỏe của Hà Lan.
Còn Tưởng Huỳnh thì mỗi ngày đăng năm sáu bài về nó, liên tục đẩy hết những chuyện liên quan đến Lục Chi Hề xuống tận đáy.
“Phân của Hà Lan bắt đầu thành khuôn rồi.”
“Hà Lan biết lăn bụng ra đòi xoa rồi.”
“Chia sẻ: Cầu cho Hà Lan mau mau khỏe lại, bệnh tật tiêu tan đi đi đi!”
……
Thất tình cũng giống như mắc một căn bệnh, bệnh lành chậm như rút tơ. Tưởng Huỳnh và Hà Lan giống như một cặp bạn cùng bệnh, nhìn Hà Lan mỗi ngày một khỏe hơn, cô cũng cảm thấy mình dần lấy lại được sức sống, bắt đầu trở lại với nhịp sống bình thường.
Ngày khai giảng sắp đến, buổi phỏng vấn cho chương trình đào tạo liên kết Trung – Mỹ hệ tiến sĩ mà cô nộp đơn cũng sắp tới gần.
Áp lực học tập trong lúc thất tình lại có một công hiệu chữa lành kỳ lạ. Khi cô dốc toàn tâm toàn ý vào học hành, cô nhanh chóng nhận ra mình chẳng còn thời gian để buồn nữa. Những ngày này, ngoài việc làm thống kê dữ liệu thí nghiệm cho giáo sư Lâm, phần lớn thời gian của Tưởng Huỳnh đều dành để chuẩn bị cho buổi phỏng vấn quan trọng ấy.
Phỏng vấn sẽ hoàn toàn bằng tiếng Anh, không chỉ có các giáo sư của khoa Tâm lý học Hoa Đại tham gia, mà cả các giáo sư từ trường Ivy League bên Mỹ cũng sẽ kết nối trực tuyến để cùng phỏng vấn.
Mỗi thí sinh sẽ có một giờ đồng hồ, đầu tiên rút câu hỏi trong ngân hàng đề để trả lời, sau đó là phần giới thiệu kinh nghiệm nghiên cứu, cuối cùng phải trình bày hướng nghiên cứu và kế hoạch tương lai, để các giáo sư đánh giá xem có phù hợp với định hướng đào tạo của chương trình hay không.
Nếu không thật sự hiểu sâu và có lòng yêu thích với lĩnh vực nghiên cứu tiên phong của tâm lý học, chỉ một ánh mắt là sẽ bị nhìn thấu ngay.
Tưởng Huỳnh đã bắt đầu chuẩn bị từ kỳ nghỉ hè, mô phỏng theo những năm trước, nhưng năm nay lượng đề tăng lên. Vừa nhìn thấy yêu cầu công bố, trong đầu cô chỉ có một dòng chữ to: Khó! Khó! Khó! Khó như lên trời!
Thời gian này, cô ngày nào cũng dậy sớm cùng Chu An Ninh, chạy giữa thư viện viện – căn tin – ký túc xá, ba điểm một đường.
Càng gần ngày phỏng vấn, người cô càng gầy đi trông thấy.
Trước ngày phỏng vấn, Tưởng Huỳnh đã căng thẳng đến mức gần như không ăn nổi, thậm chí chẳng còn cảm giác đói.
“Tớ cảm giác đầu tớ bây giờ toàn là tri thức vĩ đại.” Cô nghiêm túc nói với Chu An Ninh.
Chu An Ninh bóc một quả chuối: “Cậu biết tớ đứng cạnh cậu nghe thấy gì không?”
“Cái gì?”
“Là dạ dày cậu đang hét: Cứu tôi với! Cứu tôi với!”
Nói xong, cô nàng nhét luôn quả chuối vào miệng Tưởng Huỳnh: “Bây giờ dạ dày cậu đang hét: Cảm ơn Chu An Ninh! Cảm ơn Chu An Ninh!”
Sáng hôm sau, dưới sự giám sát của Chu An Ninh, Tưởng Huỳnh miễn cưỡng uống được một bát cháo. Đến trưa khi phỏng vấn xong, cô cảm giác như mình vừa chạy xong một cuộc marathon dài dằng dặc, sức lực hoàn toàn cạn kiệt, phải vịn tường mới đi ra khỏi tòa nhà viện.
Có lẽ vì sáng ăn quá ít, khi đang chậm rãi đi về ký túc, cô bỗng tối sầm mắt, tê rần cả người, ngất xỉu bên đường.
Trùng hợp thay, người đi ngang qua lại là Thích Châu.
Anh ta trực tiếp cõng cô về ký túc xá, rồi quay đầu kể chuyện này lại cho Lục Chi Hề.
Tối đó, cô hiếm hoi nhận được tin nhắn WeChat của Lục Chi Hề:
“Nghe nói hôm nay em bị tụt đường huyết. Nếu ở trường ăn uống không tốt, có thể chuyển đến ở căn hộ, anh sẽ sắp người giúp em.”
Hai người họ vẫn chưa xóa nhau.
Một mối quan hệ thật sự kết thúc, kỳ thực chẳng cần phải hủy kết bạn hay chặn gì cả, chỉ cần không nói lời nào nữa là được.
Hai người đã hơn một tháng không liên lạc.
Tưởng Huỳnh nghĩ, Lục Chi Hề chỉ vì nghe Thích Châu nhắc đến nên mới lịch sự hỏi thăm vậy thôi.
“Không cần đâu, cảm ơn anh.” Cô trả lời đơn giản.
Không biết có phải vì tin nhắn bất ngờ này không, mà Tưởng Huỳnh vốn định sau phỏng vấn sẽ nghỉ ngơi một đêm cho thoải mái, lại nằm mơ một giấc rất dài.
Một giấc mơ về Lục Chi Hề.
Trong mơ, có lúc cô quay về quãng thời gian mới yêu anh.
Cô lo lắng nói với anh trong mơ: “Em vừa mơ một cơn ác mộng, mơ thấy chúng ta chia tay rồi, em sợ lắm. May mà chỉ là mơ thôi.”
Lục Chi Hề khẽ cười, bóp má cô, ôm cô vào lòng, nói: “Nhưng chúng ta thật sự chia tay rồi, Huỳnh Huỳnh.”
Rồi cô lại mơ thấy một con đường có vạch sang đường trắng đen, bên kia đường đèn đỏ đang sáng, báo hiệu cấm qua lại, Lục Chi Hề đứng bên cột đèn ấy, còn cô đứng bên này, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh rời đi.
Trong vô số mảnh ký ức vụn vỡ lóe lên rồi biến mất, cô thấy mình đang giữa biển người mênh mông, sốt ruột đi tìm ai đó, như muốn đuổi kịp một người, nhưng người quá đông, cô tìm mãi không thấy, thậm chí quên mất mình đang tìm ai.
Những mảnh giấc mơ vụn như từng mảnh thủy tinh vỡ rơi xuống tim, khiến trái tim vốn tưởng đã tê liệt của Tưởng Huỳnh lại bắt đầu co thắt, đau nhói từng nhịp.
Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy, mặt trắng bệch, cả người kiệt sức.
“Giờ nếu Freud hay Jung mà đứng đây, họ nhất định sẽ nói: điều này chứng tỏ cậu sắp vượt qua rồi! Trước bình minh là bầu trời đen nhất đấy, Huỳnh Huỳnh, cố lên! Cậu là Tiến sĩ Tưởng đầy tiền đồ tương lai, là giáo sư trẻ trung xinh đẹp nhất của khoa Tâm lý học Hoa Đại tương lai đó nha!” Chu An Ninh chắc nịch nói.
Nghe nhắc đến chuyện xin học bổng, Tưởng Huỳnh dài giọng thở ra một hơi: “Đừng nhắc nữa, chương trình này vừa khó trúng vừa tỉ lệ thấp, nếu trượt thì sau này tớ chẳng biết phải làm sao nữa.”
Nếu muốn đi con đường học thuật, quay về nước làm việc ở trường trọng điểm, bắt buộc phải có bằng tiến sĩ nước ngoài đủ giá trị. Ba cô mấy năm nay tỉnh táo ít, say rượu nhiều, tiền tiết kiệm trong nhà đều đổ vào việc cai rượu cho ông.
Cô muốn sang Mỹ du học chỉ có thể trông chờ học bổng. Mà chương trình này tỉ lệ trúng thấp không chỉ vì trường mạnh, mà còn vì nó cấp cho sinh viên trúng tuyển những cơ hội nghiên cứu hiếm có cùng học bổng toàn phần.
Có thể nói một bước thuận thì những bước sau đều thuận, nhưng chỉ cần bước đầu trượt, thì sau này sẽ gian nan gấp bội.
“Cậu nhất định sẽ qua thôi! Lên bờ cầm kiếm đầu tiên, chém chết tình lang*, người trong lòng cậu còn tự tử trước khi cậu qua bờ để cổ vũ tinh thần cho cậu nữa kìa, tình trường không thuận thì học hành nở rộ nha!”
(*là một câu nói nổi tiếng trong tác phẩm văn học Việt Nam, đặc biệt là trong bối cảnh các câu đố hoặc ca dao tục ngữ liên quan đến các nhân vật lịch sử hoặc truyền thuyết.
Câu này thường gắn liền với một nhân vật nữ anh hùng phải đưa ra một quyết định khó khăn, đặt nghĩa vụ hoặc thù nhà lên trên tình cảm cá nhân. Câu nói thể hiện sự quyết tâm sắt đá và tinh thần hy sinh tình riêng vì đại nghĩa.)
Chu An Ninh vừa nói vừa đi đến sau lưng cô bóp vai: “Trước khi có kết quả thì đừng nghĩ nữa. Không phải cậu nói mốt kia có hẹn ăn với bạn thanh mai mới về nước à? Tỉnh táo lại đi, xinh đẹp rạng rỡ mà đi gặp người ta.”
Nhắc đến chuyện này, Tưởng Huỳnh lại thở dài, giọng lộ rõ vẻ tuyệt vọng.
“Quần áo đẹp của tớ đều để ở căn hộ của Lục Chi Hề rồi. Hôm đó đi gấp quá, chẳng kịp thu dọn.”
“Bao nhiêu bộ?”
“Hơn mười bộ, còn nhiều sách nữa……”
“Thế thì phải lấy về rồi. Nhưng hai hôm tới tớ bận viết đơn xin học, không đi cùng cậu được. Cậu hẹn với bạn thanh mai ở quận Triều Dương đúng không, nhờ cậu ta đi cùng đi. Dù sao cũng đừng đi một mình, xui lắm.”
–
Mông Thiệu trở về nước từ tuần trước, đầu tiên ghé Thành Đô thăm nhà, rồi bay đến Bắc Kinh, thuê phòng ở khu Lượng Mã Kiều, chuẩn bị mở xưởng sáng tạo.
Vừa đến Bắc Kinh, anh ấy đã hẹn Tưởng Huỳnh đi ăn, nhưng lúc đó cô đang chuẩn bị phỏng vấn, nên hai người thống nhất để sau khi phỏng vấn xong mới gặp.
Trong thời gian chờ, Mông Thiệu còn đi chùa Ngọa Phật ở Tây Sơn Bắc Kinh.
“Thay cậu đi bái rồi nha, Ngọa Phật, offer!”
Thằng này từ nhỏ đã thích mấy trò kỳ lạ. Bảo là không tin mấy chuyện thần thần quỷ quỷ, mà lại hay đi bái, nói là tin, thì lúc bái thần bái Phật, miệng lắm lời không đứng đắn chút nào.
Tưởng Huỳnh chẳng bao giờ quên được, có lần cuối tuần hồi tiểu học, Mông Thiệu bỗng nổi hứng, gom hết đồ cúng mộ của ba mình đốt dâng cho tượng Thần Tài trong nhà, rồi quỳ xuống thành kính cầu ba điều:
“Cho con phát tài.”
“Cho con phát đại tài.”
“Phải để con nhóc xui xẻo này của con, về sau lúc nào cũng có cơm mà ăn.”
Kết quả là trong nhà bốc lên khói đen cuồn cuộn, hàng xóm báo cháy, ba anh ấy vừa về đến nhà liền tặng anh ấy vô số cái tát nảy đom đóm, sau đó quay sang hỏi Tưởng Huỳnh đứng bên cạnh có bị dọa sợ không.
Tưởng Huỳnh không dám lên tiếng, bởi vì chính cô là người châm lửa theo sự chỉ huy của Mông Thiệu.
Chỗ hẹn ăn là một quán lẩu Tứ Xuyên, nằm ẩn mình trong một con hẻm nhỏ ở Ngũ Đạo Doanh, ngay bên cạnh quán lẩu lại là một cửa hàng thú cưng, Tưởng Huỳnh đến sớm nên tiện tay vào trong dạo một vòng.
Cô đang đứng trước tủ kính, mắt to tròn nhìn chằm chằm vào một bé mèo con đang chớp mắt nhìn lại mình, thì bất ngờ bị ai đó gõ nhẹ một cái lên đầu từ phía sau.
Tưởng Huỳnh giật nảy mình, quay phắt người lại, liền thấy một chàng trai cao ráo, mặc đồ thời trang, tóc cắt ngắn gọn gàng đang đứng đó.
Mắt một mí, sống mũi cao, đôi mắt to sáng rực và sắc bén, nụ cười trên gương mặt mang theo khí thế đầy phấn chấn.
“Mông Thiệu!”
Mông Thiệu cười nói: “Cũng được đấy nhỉ, con nhóc này lớn lên rồi, cao tới ngực tớ rồi.”
Nói xong câu đó, anh ấy lại nhíu mày: “Còn cậu thì sao? Gầy đi à? Ở trường không ăn được gì à?”
“Dạo này ôn thi không có khẩu vị, hôm nay tớ phải ăn cho đã một bữa.”
Tưởng Huỳnh mừng rỡ đánh giá anh ấy từ đầu tới chân, “Còn cậu thì đúng là khác biệt thật, dân học nghệ thuật đúng là có khác, giờ cậu trông bảnh trai lắm, gương mặt nhìn y chang kiểu đi lừa con gái.”
Câu nói vừa dứt liền bị Mông Thiệu đè đầu lại.
“Cậu làm sao vậy hả? Học mấy cái lời này từ ai thế?”
Tưởng Huỳnh và Mông Thiệu đã lâu không gặp nhau rồi, anh ấy bận bịu ở Anh suốt, cả ngày không biết đang bày trò gì, cũng chưa từng kể với cô, vậy mà từng ấy thời gian trôi qua, hai người lại không hề có chút cảm giác xa cách nào, ríu rít nói cười mà bước vào quán lẩu.
Vừa ngồi xuống, Mông Thiệu đã hỏi: “Lần trước không phải cậu nói muốn giới thiệu bạn trai với tớ sao? Hôm nay sao cậu ta không đến?”
Tay Tưởng Huỳnh đang cầm cốc nước bỗng khựng lại, đặt cốc xuống, nhỏ giọng nói: “Chia tay rồi.”
“Chia rồi?!”
Mông Thiệu giật mình, “Không phải sinh nhật cậu hôm đó còn vui vẻ lắm sao? Mới đó mà chia rồi? Đã qua được bao lâu đâu?”
“Chia ngay hôm sau sinh nhật……”
Mông Thiệu im lặng, siết chặt cốc nước trong tay.
Tưởng Huỳnh giả vờ thoải mái: “Qua rồi thì thôi, đừng nhắc chuyện đó nữa.”
“Cậu nói thật cho tớ biết đi, có phải bị lừa tình không?”
“Không phải như cậu nghĩ đâu.”
Cô hơi lí nhí: “Tớ với anh ấy không liên lạc nữa rồi, nếu cậu không nhắc thì tớ cũng gần quên chuyện đó luôn rồi.”
Mông Thiệu nhìn cô chằm chằm hồi lâu, có điều cuối cùng vẫn nhịn xuống: “Được được được, ăn cơm đi, trách tớ thời gian qua bận quá không lo được cho cậu. Lần này tớ ở Bắc Kinh cũng khá lâu, có gì cứ gọi cho tớ. Tiền sinh hoạt còn đủ xài không?”
“Đủ, tớ có tiền mà.”
Tưởng Huỳnh bật cười, “Thôi được rồi, đừng hỏi tớ nữa, cậu mau khai ra mấy tháng nay ở Anh làm gì rồi hả, người bận rộn.”
Rất nhanh sau đó, nhân viên phục vụ đem lên nồi lẩu chín ô tỏa hương thơm nồng nàn của ớt và hạt tiêu, thịt chiên giòn, ruột vịt, dạ dày bò, đủ loại thịt bò cũng lần lượt được bày lên bàn.
Mông Thiệu bày mấy món cô thích ăn trước mặt, gắp thịt thả vào nồi, rồi bắt đầu kể chuyện bên Anh của mình.
Ngoài việc đi học, anh ấy còn nghĩ đủ cách kiếm tiền, việc vặt gì cũng từng làm qua, bị ăn h**p cũng có, bị lừa cũng có, cuối cùng hợp tác với bạn cùng lớp thiết kế phụ kiện ảo, kiếm được khoản tiền đầu tiên, thương hiệu phát triển rất ổn, giờ chuẩn bị mở rộng ngành hàng, đó cũng là lý do lần trước gửi mẫu thử cho cô.
Tưởng Huỳnh nghe anh ấy kể một mạch, biết ngay anh ấy sống chẳng dễ dàng gì.
Mông Thiệu từ nhỏ đã rất phản nghịch, cũng rất có chính kiến, chuyện đã quyết thì sẽ làm đến cùng, chuyện không thích thì đánh chết cũng không làm. Hồi tiểu học, anh ấy cảm thấy đi học rất nhàm chán nên thường xuyên trốn học, đeo cặp đi chợ đầu mối mua lén bim bim và đồ ăn vặt, toàn chọn mấy món mà tiệm tạp hóa trước cổng trường không có, đến trưa lúc tan học thì ngồi rình trước cổng trường bán lại, kiếm được một khoản lớn, nhưng ngay sau đó lại bị cô giáo chủ nhiệm mách tội với phụ huynh, tiền bị ba anh ấy tịch thu hết sạch, còn bị ăn một trận đòn.
Lúc đó Tưởng Huỳnh học cùng lớp với anh ấy, giáo viên chủ nhiệm là một cô giáo trẻ, đạo đức nghề nghiệp không tốt, rất ghét mấy đứa không ngoan ngoãn. Mông Thiệu hay trốn học, bài tập và bài kiểm tra của Tưởng Huỳnh lại không có chữ ký phụ huynh, nên cô giáo cũng không thích cả hai người họ, bạn bè trong lớp cũng thế, vì thế hai người thường dính lấy nhau, đúng kiểu đồng bệnh tương lân.
Một bữa lẩu trôi qua, Tưởng Huỳnh từ chuyện gần đây đến chuyện hồi bé, cười suốt cả buổi không dứt.
Với cô mà nói, Mông Thiệu còn giống người thân hơn cả gia đình ruột thịt. Giữa họ thậm chí không cần duy trì bằng cách liên lạc thường xuyên. Trên người Mông Thiệu có một loại nghĩa khí giang hồ, một khi đã nhận định ai là người của mình thì sẽ dốc hết sức giúp đỡ. Mấy năm nay, bên cạnh Mông Thiệu luôn có đủ loại đàn em vây quanh, nhưng hồi còn là một thằng nhóc phá phách lật mái nhà trong khu tập thể cũ, người đầu tiên được anh ấy “che chở” chính là Tưởng Huỳnh.
Đó là ân tình được kết từ thuở nhỏ.
Bữa ăn kết thúc khi mới năm giờ rưỡi, ăn xong vẫn còn sớm.
Ra khỏi quán lẩu, Mông Thiệu hỏi: “Tớ đưa cậu về trường nhé? Hay còn muốn đi đâu nữa?”
Tưởng Huỳnh cúi đầu nhìn mũi chân, “Tớ còn một chỗ phải ghé qua.”
“Tớ đưa cậu đi, tớ thuê xe rồi, đi đâu cũng tiện.”
“Không cần phiền cậu đâu…… tớ chỉ đi qua căn hộ của bạn trai cũ lấy ít đồ với sách thôi.”
Mặc dù Chu An Ninh từng đề nghị nên có người đi cùng, nhưng Tưởng Huỳnh cảm thấy không cần thiết.
Mông Thiệu cúi đầu nhìn cô.
Một lúc lâu sau, anh ấy mới nghiến răng bật ra một câu hỏi: “Hai đứa cậu sống chung rồi à?”
“Cũng coi như vậy……”
Mông Thiệu bất ngờ kéo tay cô đi về phía ngoài con hẻm.
“Không nói nữa! Tớ đi cùng cậu đến căn hộ của cậu ta, nếu hôm nay tớ không đánh cho tên đó một trận thì bao nhiêu năm qua ký tên phụ huynh cho cậu coi như uổng phí!”
“Anh ấy đi Mỹ rồi, không quay lại nữa đâu. Anh ấy nói muốn tặng tớ căn hộ đó nhưng tớ không nhận.”
Mông Thiệu dừng bước.
Anh ấy sống ở Anh từng gặp đủ hạng người, tất nhiên rất rành mấy trò kiểu này.
“Cậu ta…… cậu…… tớ……”
Ánh mắt Mông Thiệu bỗng hiện lên ánh hung dữ giống hồi còn bé đánh nhau trong ngõ hẻm. Anh ấy hít một hơi thật sâu, chuyển hướng kéo Tưởng Huỳnh đi vào trung tâm thương mại bên cạnh.
“Quần áo để ở đó thì đừng lấy nữa, chúng ta đi mua cái mới. Lát nữa mua đồ xong, tớ đi với cậu lấy sách về, kiến thức là không thể bỏ.”
Lại bắt đầu mấy trò mê tín của anh ấy rồi.
–
Thích Văn gửi một tin nhắn trong nhóm.
[@Alex Thấy bạn gái cũ của cậu đi mua sắm với tình mới rồi, nhìn cũng đẹp trai phết đấy.]
Lily: [Oa!!! Đẹp trai cỡ nào!! Cho tôi xem với!! Là trai cơ bắp sáu múi hả? Huỳnh Huỳnh sướng quá đi!!]
Thích Châu: [@Lily Tôi còn sống đó.]
Thích Châu: [Ảnh cơ bụng.jpg]
Thích Văn: [@Đồ chơi của Lily: Anh cũng chưa chết đâu, mấy người đừng có nói mấy thứ đó trong nhóm được không? Tên WeChat của em là thứ quái quỷ gì vậy?]
Lily: [@Đồ chơi của Lily: Nhìn chán rồi, mai mời anh ra khỏi nhóm nhé.]
“Đồ chơi của Lily” bị nhóm trưởng Lily đá khỏi group chat.
Người còn lại trong nhóm vẫn chưa nói gì, nhưng Thích Văn thì tiếp tục cà khịa.
[Không kịp chụp ảnh, đi xa rồi, hai người đó đang mua đồ. Tên đó trông có vẻ dữ dằn, chiêu này không phải kiểu của cậu đâu, chiêu này là cô ấy đổi khẩu vị rồi đấy hahaha.]
Lily vốn vô tư cũng cảm thấy Thích Văn đang cố ý chọc ngoáy, bèn hỏi: [Sao anh quan tâm cô ấy dữ vậy?]
Thích Văn không trả lời.
Lily kéo Thích Châu vào nhóm lại.
Thích Châu: [Vì giờ anh ấy say xỉn rồi vẫn còn nhắn tin cho bạn thân của cô ấy là Chu An Ninh đấy, ngày nào cũng bị người ta rep một chữ “TD”, buồn cười chết đi được.]
Lục Chi Hề vừa mới cùng ba mẹ trở về sau một buổi tiệc trưa.
Bữa tiệc hôm đó, ba anh đang cùng người ta bàn luận về việc Ủy ban Chứng khoán mới khởi động điều tra một vụ gian lận chứng khoán và sai phạm về công bố thông tin, còn mẹ anh thì được các phu nhân vây quanh ở trung tâm, khoe khoang tháng trước chồng vừa đấu giá mua về một viên kim cương cho mình. Lục Chi Hề ban đầu đứng bên cạnh ba, nhưng khi nghe họ nói đến mấy chuyện nội tình mờ ám, liền bị nhắc phải sang trò chuyện cùng mấy quý bà. Anh ngồi xuống cạnh Lục Tú, lập tức bị một vòng các bà chị hỏi han quan tâm.
Sống ở Trung Quốc thế nào? Bao giờ quay về Yale? Còn chơi tennis không? Có bạn gái chưa? Đã lên kế hoạch nghỉ đông chưa?
Anh mỉm cười trả lời từng câu một.
Một gia đình hoàn hảo.
Về đến nhà, sau khi chào hỏi ba mẹ, Lục Chi Hề trở về phòng mình.
Còn chưa kịp đóng cửa, anh đã nghe thấy Lục Tú lạnh lùng hỏi Anthony lúc khui rượu champagne có phải là định nhét cái của mình vào miệng nữ phục vụ không, Anthony đáp lại: giờ cô câm miệng cho tôi, tôi sẽ coi như cô chưa từng ngủ với bác sĩ gia đình.
Lục Chi Hề kéo rèm cửa lại, ánh nắng hoàn toàn bị chặn ngoài cửa sổ. Căn phòng này là nơi anh sống từ nhỏ đến lớn, mỗi một góc đều ẩn chứa sự lạnh lẽo, chỉ có con gấu bông màu nâu trên giường là mang lại chút sắc ấm.
Anh lấy chai nước khoáng người giúp việc đã chuẩn bị sẵn từ tủ lạnh đặt trên bàn trong góc, rồi ngồi xuống ghế sofa, vừa mở điện thoại ra đã thấy nội dung trong nhóm chat.
Nước khoáng lạnh trôi xuống cổ họng, cái lạnh xuyên thấu chạy thẳng vào tận đáy lòng.
Anh nhìn chằm chằm hai đoạn tin nhắn của Thích Văn một lúc.
Cô đi dạo phố với ai?
Nhanh vậy đã tìm được người mới rồi à?
Tìm được thằng nào mà lại để cô hạ đường huyết đến mức ấy?
Tin nhắn mới rung lên khiến Lục Chi Hề hoàn hồn, anh dừng lại mớ suy nghĩ buồn cười và vô ích kia.
Ánh mắt lại rơi về màn hình điện thoại.
“Khóa cửa thông minh S70 nhắc nhở: Giờ Bắc Kinh ngày 6 tháng 9, 21:48 cửa đã được mở khóa, nhận diện người lạ. Mở APP để xem chi tiết.”
【Lời tác giả】
Mông Thiệu là bạn thân, là người thân của Tưởng Huỳnh, bạn trai mới của cô còn chưa xuất hiện đâu, dù sao thì giấm cho Chi Hề uống cũng không chỉ một bát, đủ anh uống rồi đấy (doge)
Để Huỳnh Huỳnh trưởng thành thêm một chút nữa, rồi sẽ mở khóa tuyệt chiêu thời gian. Phần của Chi Hề vẫn luôn có, dù sao thì anh cũng sẽ lén vào nick phụ xem mà hahahaha.
