“Xin lỗi xin lỗi, thật sự xin lỗi.” Tưởng Huỳnh đỏ bừng cả mặt, vội vàng đưa bút trả lại cho Du Tư Ngôn, nhưng anh ấy lại đẩy bút về, giọng mang theo ý cười: “Không sao, bạn cứ dùng đi, tôi không vội.”
Ký tên xong, Tưởng Huỳnh cùng Du Tư Ngôn đi xuống lầu, tò mò hỏi: “Cậu không phải sinh viên trường tôi đúng không?”
Dự án này mở cho sinh viên ngành Tâm lý học trên toàn quốc đăng ký, Tưởng Huỳnh chưa từng gặp anh ấy trong viện, đoán chắc là sinh viên trường khác.
“Ừ, trường đại học tôi học hồi cử nhân khá gần Hoa Đại, ra cổng Bắc, băng qua một con phố là tới.”
Tưởng Huỳnh ngẩn ra, sau đó lập tức phản ứng, đùa cợt nói: “Thì ra là từ Thanh Đại đào ngũ sang.”
Du Tư Ngôn cũng cười: “Đúng vậy, bốn năm tôi thân ở địch doanh, nhưng cũng tính là người nhà của Hoa Đại, chị tôi học khoa Nghệ thuật của Hoa Đại, tốt nghiệp năm ngoái rồi, tên là Du Thiện.”
“Chị Du Thiện là chị cậu á?” Tưởng Huỳnh ngạc nhiên: “Chị ấy là nhân vật đình đám của trường tôi đấy.”
Du Thiện là gương mặt nổi bật ở Hoa Đại, xinh đẹp, hát hay, từng giành giải nhất cuộc thi ca sĩ học đường năm hai, sau đó dấn thân vào giới giải trí.
Nhìn kỹ thì đúng là hai chị em có nét giống nhau.
Chỉ là cảm giác mang lại lại hoàn toàn khác biệt. Du Thiện trên sân khấu là một mỹ nhân quyến rũ kiểu nữ vương, tính cách cũng hoạt bát hướng ngoại, còn Du Tư Ngôn lại khiến người ta có cảm giác kiệm lời nội liễm, rất hợp với ấn tượng khuôn mẫu về sinh viên Thanh Đại là quy củ dè dặt.
Tưởng Huỳnh kể anh ấy nghe sự khác biệt giữa hai chị em, rồi nghe anh ấy cười nói: “Có thể là hiệu ứng ấn tượng ban đầu phát huy tác dụng thôi, thật ra tôi cũng có thể rất hoạt bát đấy.”
“Thật không?” Tưởng Huỳnh nghiêm túc đánh giá anh ấy lần nữa.
Du Tư Ngôn bất đắc dĩ: “Nhưng không phải kiểu hoạt bát như chị tôi đâu, tôi biết chị ấy trên sân khấu rất biết uốn éo.”
Hai người bật cười ha ha.
Đúng lúc đi ngang qua bảng áp phích thông tin các buổi tọa đàm dựng trước cổng viện, Du Tư Ngôn hỏi: “Hồi cử nhân cậu học chuyên ngành gì? Tôi học hướng Nhận thức và Trí năng.”
“Trùng hợp ghê, tôi cũng gần như vậy, nhưng bên tôi gọi là hướng Khoa học thần kinh nhận thức. Trước kia tôi làm nghiên cứu hơi thiên về lâm sàng, trường cậu có phải nghiên cứu trí tuệ nhân tạo nhiều hơn không?”
“Đúng rồi, nghiên cứu của tôi chủ yếu liên quan đến tương tác thông minh, cũng có dính tới mô phỏng vi tính hành vi và não bộ, chắc là có chỗ giao nhau với hướng nghiên cứu của cậu.”
Tuy hai trường đều có khoa Tâm lý, nhưng trong thiết lập chuyên ngành có chút khác biệt, điều này có thể do sự khác nhau về thế mạnh học thuật tổng thể của hai bên. Nhưng dù sao thì trong giai đoạn học cử nhân, quan trọng nhất vẫn là xây dựng nền tảng lý thuyết vững chắc. Chuyên ngành của Tưởng Huỳnh và Du Tư Ngôn có rất nhiều môn cơ sở trùng nhau.
Họ thêm WeChat của nhau, rồi cùng nhau than phiền một tràng về các môn Tin học và Toán học khiến người ta phát điên.
Buổi tối cả hai đều có hẹn, cùng đi đến một ngã rẽ trong khuôn viên trường rồi dừng bước.
“Có dịp cùng đi ăn cơm nhé.” Du Tư Ngôn mỉm cười nói.
“Được thôi, cứ nhắn WeChat là được!” Tưởng Huỳnh vẫy tay chào tạm biệt anh ấy.
–
Bảy giờ tối, Tưởng Huỳnh và Chu An Ninh đến đúng giờ ở quán nhậu nhỏ trước cổng trường.
Bây giờ là đầu năm học mới, sinh viên mới vừa nhập học chưa lâu, đúng dịp tụ tập làm quen các kiểu, trong quán vô cùng náo nhiệt, nhiều gương mặt mới, trong không khí ngập mùi đồ nướng và bia, ti vi treo trên tường vẫn như thường lệ đang phát sóng trận bóng đá.
Quán này mở được bảy tám năm rồi, có cảm giác “năm năm tháng tháng hoa vẫn như xưa, năm tháng năm tháng người không giống”, sinh viên tốt nghiệp lớp này đến lớp khác, tân sinh viên cũng tới lớp này đến lớp khác, nhưng không khí sôi nổi và thanh xuân trong quán dường như chưa bao giờ phai nhạt, giống hệt như lúc Tưởng Huỳnh mới vào trường.
Giữa tiếng ồn ào huyên náo, Tưởng Huỳnh thấy Hứa Thừa Minh đang vẫy tay gọi họ, cô kéo Chu An Ninh đi xuyên qua lối đi chật hẹp đến ngồi đối diện anh ấy.
Trên bàn đã có sẵn một ly coca và hai chai bia, Hứa Thừa Minh đặt thực đơn trước mặt họ: “Tối nay anh mời, hứa với anh phải ăn tới nửa đêm đấy nhé.”
Chu An Ninh ngạc nhiên hỏi: “Sao hôm nay lại như vậy? Trước đây anh uống rượu rất kiềm chế mà?”
“Vui mà, hai đứa giống như anh nuôi lớn, bây giờ có thành tựu rồi, anh mừng muốn chết.” Hứa Thừa Minh nói đầy cảm xúc.
“Thế sao mặt anh lại viết rõ ràng bảy phần u sầu, hai phần ngẩn ngơ, một phần tiếc nuối thế?”
“Nói sao nhỉ.”
Hứa Thừa Minh thở dài: “Bạn gái cũ tìm anh muốn quay lại, anh nghĩ đi nghĩ lại vẫn thôi, bọn anh định hướng tương lai không giống nhau, đi không xa được.”
Hứa Thừa Minh tuy hay giao tiếp với mọi người nhưng hiếm khi chia sẻ phiền não, sẵn sàng kể chuyện này với hai người, một là vì quan hệ thân thiết, hai là vì chuyện này đúng là khiến anh ấy khá phiền.
Chu An Ninh vừa nghe đã nói đêm nay không say không về, nhưng Tưởng Huỳnh lo hai người thực sự uống say, hơi lo lắng nói: “Hai người uống có chừng mực thôi nha, tớ không vác nổi hai con ma men đâu, mà rượu cũng không tốt cho sức khỏe…”
“Không sợ, chỉ một đêm thôi mà, cậu cứ yên tâm uống coca của cậu. Dù sao hôm nay cũng có nhiều người quen cũ đến.”
Hứa Thừa Minh hất cằm về phía hai bàn gần cửa: “Nhìn kìa, lão Sầm học trưởng bên khoa Nghệ thuật dẫn các thành viên mới của nhóm acapella đi tụ tập kìa, phòng anh sát vách với phòng họ, anh mà say thì có người cõng về.”
Chẳng mấy chốc, bàn đầy ắp đồ nướng, bia cũng lên từng chai một.
Ba người vừa ăn vừa tán gẫu, lần lượt còn có một vài người quen từ các viện khác đi ngang qua ngồi lại một lát, uống một ly nói vài câu, chẳng mấy chốc đã hơn mười một giờ đêm.
Quán càng về khuya càng náo nhiệt, chắc ai cũng uống vài ly, hưng phấn dần cao trào, bàn gần cửa đột nhiên bắt đầu hát, cả quán đều quay đầu lại nhìn, Tưởng Huỳnh cũng hóng hớt nhìn theo.
Thì ra là bàn của nhóm acapella, lão Sầm học trưởng là người mở đầu, cả bàn người cùng hòa giọng hát “Bên Hồ Baikal”.
Nam nữ phối hợp nhẹ nhàng cất tiếng hát, tiếng ồn ào trong quán cũng dần dịu xuống, mọi người lặng lẽ lắng nghe, một bài hát xong, rất nhiều sinh viên hô “thêm một bài nữa!”
Lúc này, ông chủ quán không biết từ đâu lấy ra một cây guitar: “Nào nào nào, ai hát tiếp, tôi có guitar với micro đây.”
Guitar vừa đưa ra, sinh viên trong quán liền phấn khích.
Dân ca học đường luôn chảy trong huyết quản của Hoa Đại, bắt đầu từ những năm 80, khi sinh viên ngồi quanh bãi cỏ trong trường đánh đàn, viết lời, rất nhiều nỗi buồn và hy vọng đều được họ viết vào trong lời ca.
Giờ đây những giáo sư đang giảng dạy tại Hoa Đại, không ít người từng là sinh viên viết nhạc đánh đàn năm ấy, còn thế hệ sinh viên kế tiếp, chính là đám người đang ngồi trong quán nhậu này.
Lão Sầm bỗng đứng dậy, liếc về phía góc quán: “Ơ kìa, Du Tư Ngôn, cậu cũng ở đây à, qua đây đàn một bài đi.”
Anh ta vừa nói, vừa giới thiệu với mọi người: “Em trai của Du Thiện đấy.”
Mọi người nghe thế thì lập tức hiểu ra, bắt đầu hò hét.
Tưởng Huỳnh nghe thấy cái tên quen thuộc, hơi kinh ngạc nhìn qua, thật sự thấy Du Tư Ngôn bước ra từ một góc khác.
Anh ấy cười nói: “Anh Sầm, tụ tập sinh viên Hoa Đại mà, tôi qua làm gì?”
“Đàn hát đều giỏi, mau cho bọn nhỏ mở mang chút.”
Lão Sầm rõ ràng đã uống không ít, mặt tròn đỏ au, đùa với anh ấy: “Biết đây là địa bàn của Hoa Đại mà vẫn dám đến, cậu đừng có làm mất mặt trường mình nha.”
“Được thôi, anh Sầm đã lên tiếng thì tôi nhất định phải góp vui.”
Du Tư Ngôn bị gọi bất ngờ mà vẫn không hề ngại ngùng, thản nhiên ôm lấy cây guitar, ngồi lên chiếc ghế cao bên quầy bar.
Vừa gảy một chuỗi hợp âm, đã lập tức thu hút toàn bộ ánh nhìn.
“Muốn nghe bài gì?” Anh ấy hỏi.
Sinh viên trong quán mỗi người nói một câu, không có bài nào trùng nhau.
Du Tư Ngôn đảo mắt một vòng, bỗng nhiên chú ý tới cô gái đang ngồi sát vách tường, khựng lại một chút, sau đó mỉm cười nói: “Tưởng Huỳnh? Không ngờ cậu cũng ở đây, hay là để cậu chọn một bài?”
“Tôi á?” Tưởng Huỳnh hơi sững lại khi ánh mắt chạm vào nhau, Chu An Ninh bên cạnh lập tức quay đầu nhìn cô, trong mắt viết đầy: Ơ hơ??? Hai người quen nhau hả???
“Ừ, cậu chọn đi, tôi chắc là biết hát.” Dư Tư Ngôn nói.
Thế thì Tưởng Huỳnh cũng không khách sáo nữa, cười nói: “Cậu biết hát ‘Vũ hội Mạc Hà’ không?”
“Đương nhiên.”
Quả nhiên giống chị gái Du Thiện, Du Tư Ngôn cũng được ông trời ban cho giọng hát thiên phú.
Giọng anh ấy như nắng ấm giữa mùa đông, nhẹ nhàng êm dịu, tràn đầy hơi thở ấm áp.
Tưởng Huỳnh ghé sát tai kể lại cho Chu An Ninh chuyện gặp Du Tư Ngôn chiều nay, sau đó chống cằm, giống như những người khác, yên lặng nghe anh ấy hát.
Chu An Ninh liếc nhìn Tưởng Huỳnh, rồi lại nhìn Du Tư Ngôn, ý vị sâu xa nói: “Cậu ấy hát hay thật đấy.”
Tưởng Huỳnh nghe đến ngẩn người, khẽ “ừ” một tiếng: “Rất hay… Nhưng tớ cảm thấy cậu ấy hợp với bài Bên hồ Baikal hơn.”
Chu An Ninh nghe cô nói vậy, khựng lại một chút, sau đó liền hiểu được ẩn ý trong lời cô.
Cô nàng nửa đùa nửa thật hỏi: “Một bài thì xé lòng xé ruột, một bài thì dịu dàng lãng mạn, cậu thích bài nào hơn?”
Tưởng Huỳnh nghiêm túc suy nghĩ một lát, rồi lắc đầu: “Không biết nữa, lý trí và bản năng của tớ dường như đang đưa ra hai phán đoán khác nhau… Nhưng hai bài đều rất hay.”
Trong lúc hai người trò chuyện, Du Tư Ngôn đã dùng bài hát này khiến không khí trong quán hoàn toàn nóng lên, hát xong cũng không rời đi, mà nói với mọi người: “Các bạn muốn hát thì cứ chọn bài nhé, tôi sẽ đệm guitar cho, phục vụ mọi người.”
Chu An Ninh nhìn Tưởng Huỳnh đầy ẩn ý, đột nhiên ực ực ực uống cạn nửa chai bia, bật người đứng dậy, giơ tay: “Tôi lên!”
Cô nàng kéo tay áo Hứa Thừa Minh: “Anh, cùng hát đi, mình hát Lúc mộng tan!”
Trời đất, lần này thì tất cả mọi người đều nhìn sang bàn của họ, ngay cả Du Tư Ngôn cũng nhìn sang.
Chu An Ninh chắc chắn là uống cao hứng rồi, giọng cô nàng ở trong ký túc xá gào còn tạm được, ở đây e rằng sẽ từ ca hát biến thành tấu hài mất.
Nhưng Hứa Thừa Minh luôn lý trí và điềm tĩnh, tối nay cũng uống không ít rượu, vậy mà lại thật sự bị Chu An Ninh xúi giục đứng lên: “Được!”
Tưởng Huỳnh ngơ ngác nhận micro từ tay người khác, đưa tới trước mặt hai người họ.
Chu An Ninh hỏi Du Tư Ngôn: “Cậu biết phiên bản của Lý Tông Thăng không?”
Du Tư Ngôn: “Không thành vấn đề.”
Bài hát này vốn dĩ là ca khúc buồn, nhưng phiên bản của Lý Tông Thăng lại biến nó thành một bài đầy phóng khoáng và sôi nổi.
Âm thanh dây đàn guitar vang lên, giai điệu vui tươi rộn ràng tràn ngập khắp quán nhậu.
Du Tư Ngôn thành thạo đệm đàn, khí chất trầm tĩnh thường ngày cũng mang theo vẻ phóng túng và rực rỡ.
Đã có người bắt đầu giơ điện thoại lên quay video.
Sinh viên Hoa Đại yêu ca hát đến mức nào?
Trước đêm bán vé của cuộc thi ca sĩ học đường, sinh viên sẽ dựng lều trước hội trường xếp hàng suốt đêm, nếu có mối quan hệ trong Hội sinh viên mà xin được vé nội bộ, thì giai đoạn đó có thể ngang nhiên đi ngang cả trường.
Giờ đây biết quán nhậu trước cổng trường đang hát hò náo nhiệt, lập tức lại có thêm một đám người kéo đến, sinh viên tại hiện trường quay video đăng lên vòng bạn bè và nhóm trò chuyện, để những người không thể tới hiện trường cùng xem.
Chu An Ninh lắc đầu, nghêu ngao: “Biết rằng đau lòng là chuyện khó tránh, anh lại hà tất phải yêu sâu đậm~”
Hứa Thừa Minh cũng lắc đầu, nghêu ngao theo: “Bởi vì tình yêu luôn khiến người ta luyến tiếc không rời, hà tất để tâm chút ấm áp ấy~”
Mà thật sự, hai người này câu qua câu lại, hát cũng không tệ chút nào. Tưởng Huỳnh che mặt cười đến run cả người.
Nhưng rất nhanh cô không còn cười nổi nữa. Hai tên say rượu kia hát xong câu cuối, đột nhiên đưa micro tới miệng cô.
Tất cả mọi người đều đang nhìn cô.
Tưởng Huỳnh ngây ra một giây, chợt nhớ ra bài hát này từng bị Chu An Ninh phát đi phát lại vô số lần trong ký túc, câu cuối cùng hình như là…
Cô cũng không rõ rốt cuộc là não bị đơ hay thế nào, vậy mà theo phản xạ bật ra luôn một câu: “Bababalalababa~”
Toàn quán nhậu như bùng nổ.
Du Tư Ngôn đang ôm đàn guitar lúc này cũng nhìn về phía cô, trong mắt lấp lánh ý cười.
Bài hát kết thúc, lại có sinh viên cầm micro bắt đầu hát bài tiếp theo, Du Tư Ngôn thuần thục đệm đàn, không khác gì nhân vật chính của đêm nay.
【Cậu giỏi quá đi (quỳ lạy.jpg)】 Tưởng Huỳnh gửi cho anh ấy một tin nhắn WeChat.
–
Khung hình video dừng lại ở khoảnh khắc micro được đưa đến trước mặt cô gái tóc đen ấy.
Trên gương mặt cô mang theo nét ngại ngùng, nụ cười dịu dàng, đôi mắt sáng long lanh như trăng lưỡi liềm, ánh lên tia sáng rực rỡ.
Dưới đoạn video đăng trên vòng bạn bè của sinh viên kia, phần lớn mọi người đều đang bàn luận về hai người dùng giai điệu sôi động hát nhạc thất tình, có một bình luận hỏi cô gái tóc đen bên cạnh họ tên gì, học viện nào, xinh thật đấy.
Có người quen Tưởng Huỳnh trả lời là đàn chị khoa Tâm lý học, đại thần học thuật, nghe đâu vẫn độc thân còn có thể theo đuổi.
Ngay sau đó bên dưới là một loạt comment: “Hu hu hu tiếc là tôi cũng là con gái”.
Lục Chi Hề cất điện thoại, tháo tai nghe xuống, đi đến ngồi vào bàn ăn.
Người hầu mang đồ ăn lên, rót rượu vào ly.
“Mẹ nghĩ con nên giao tiếp nhiều hơn với bác sĩ Herbert về tình trạng của mình, để tránh sau này lại xảy ra sự cố ngoài ý muốn, nếu bị truyền thông chụp được sẽ không hay.”
Lục Tú vừa nói vừa cắt một miếng nhỏ thịt bò bít tết, nước sốt đỏ sẫm theo lưỡi dao bạc chảy xuống đĩa sứ trắng.
“Alex vừa từ trường trở về, đi xe hơn hai tiếng, để nó nghỉ ngơi đã, ăn cơm trước đi.” Anthony nhấp một ngụm rượu.
Lục Chi Hề không lên tiếng, cụp mắt dùng dao nĩa cắt chậm rãi phần thức ăn trên đĩa.
“Alex, khi ba mẹ nói chuyện với con, con phải trả lời, đó là lễ phép.” Lục Tú dừng lại động tác trên tay.
Nghe vậy, anh ngẩng đầu nhìn mẹ mình, giọng nhàn nhạt: “Biết rồi, con sẽ đi.”
Sau bữa ăn, Lục Tú lại nhắc anh lần nữa chuyện đi gặp bác sĩ Herbert. Trước đây bà ta không mấy để tâm đến chuyện này, nhưng hôm nay sau khi Lục Chi Hề về nhà thì nhấn mạnh mấy lần, suy cho cùng là do gần đây Anthony hay về nhà.
Trong một lần cãi nhau định kỳ giữa hai người, Anthony bất ngờ nói: “Tôi đang cố gắng làm một người chồng và người cha tốt, tại sao cô không thể cho tôi một cơ hội?”
Vậy là hai người bỗng trở nên hòa thuận, thậm chí còn dọn về ngủ chung.
Mà sự cố của Lục Chi Hề tại dạ tiệc lần đó lại xảy ra đúng vào thời điểm ấy, nên cả hai người họ bỗng nhiên thể hiện sự quan tâm chưa từng có dành cho con trai.
Anthony bắt đầu chủ động chúc anh ngủ ngon mỗi đêm, hỏi anh hôm nay cảm thấy thế nào.
Có lẽ vì những giấc mơ lặp đi lặp lại, cũng có thể vì ba mẹ cứ thúc giục mãi, Lục Chi Hề thực sự đã đến gặp bác sĩ Herbert.
“Tôi luôn rất muốn thảo luận với cậu về trải nghiệm ở Trung Quốc, mà tôi không ngờ lần này là bà Lục chủ động liên hệ với tôi. Việc bà ấy quan tâm đến điều này là một tín hiệu tốt.”
Trong thư phòng chất đầy sách, bác sĩ Herbert pha một tách trà đặt bên cạnh Lục Chi Hề, rồi ngồi xuống đối diện.
“Quay lại vấn đề chính, cậu nói cậu đã có một mối quan hệ thân mật với một cô gái. Alex, cho phép tôi hỏi một câu, cậu cho rằng mình yêu cô ấy sao?”
Lục Chi Hề trầm mặc một lúc, nói: “…Tôi không cảm nhận được cảm giác đó.”
Bác sĩ Herbert nhìn anh một hồi, không trách móc cũng không bác bỏ, chỉ dùng ánh mắt kiểu “tôi hiểu mà” gật gật đầu. Trước đây ông cũng từng nghe anh nói điều tương tự, chỉ là khi đó chủ ngữ của câu hỏi là “ba mẹ”.
“Vậy cậu nghĩ vì sao chuyện này vẫn khiến cậu bận lòng?”
“Vài ngày trước, chúng tôi gọi điện cho nhau, cô ấy nổi giận với tôi.”
“Có thể nói lý do được không?” Bác sĩ Herbert hỏi.
“…Cô ấy trách tôi đạo đức giả.”
Bác sĩ Herbert vẫn dùng ánh mắt ôn hòa và bao dung nhìn anh: “Vậy cậu có vì thế mà cảm thấy tức giận không?”
Không khí im lặng thật lâu.
Lục Chi Hề cụp mắt nhìn chén trà bên tay, hơi nước bốc lên, rồi từng chút một tan đi.
Giọng anh cũng trở nên mơ hồ như làn sương: “Không, tôi không thực sự cảm thấy tức giận. Tôi chỉ là… mong cô ấy đừng giận nữa.”
“Vậy cậu có thử liên lạc lại với cô ấy không?”
“Không có.”
“Tại sao lại không?”
“Bởi vì hình như cô ấy đã không còn giận nữa rồi.”
Trong giọng nói của Lục Chi Hề, không hề mang theo một chút vui mừng nào.
Anh nghĩ đến đoạn video đang lan truyền trên vòng bạn bè. Trong video cô cười rạng rỡ như thể chưa từng bị anh làm phiền.
Như thể sẽ không bao giờ bị anh làm phiền nữa.
Mặc dù bác sĩ Herbert không giống bác sĩ gia đình, ông không duy trì mối quan hệ mật thiết với gia đình Lục Chi Hề, nhưng cũng có thể xem là người đã nhìn anh lớn lên.
Phần lớn thời gian, ông chỉ giống một người cung cấp thuốc men bình thường, kê đơn cho gia đình này để giúp họ giảm bớt những khó chịu về thể xác. Nhưng ông cũng luôn nắm lấy một vài cơ hội, hy vọng qua đó có thể thật sự trò chuyện với những con người có nội tâm và tài sản không hề cân xứng này.
“Alex, đôi khi bộ não của chúng ta vì muốn bảo vệ bản thân khỏi tổn thương, sẽ giúp chúng ta che giấu đi một số điều. Có những cảm xúc, dù ta không cảm nhận được, không có nghĩa là nó thật sự không tồn tại. Giống như cảm giác đói, ta có thể nói với người khác là mình không đói, nhưng cơ thể vẫn sẽ thành thật đưa ra phản ứng.”
“Đặc biệt là khi chúng ta đã đói đến mức cùng cực, nếu có ai đó đưa cho ta một miếng bánh mì, ta thậm chí không thể lịch sự mà nhận lấy và nói lời cảm ơn. Ngược lại ta có thể sẽ lao tới, quỳ gối trước mặt người đó, ngấu nghiến ăn, thậm chí là òa khóc nức nở.”
Bác sĩ Herbert cuối cùng nói: “Tôi khuyên cậu thử nói chuyện lại với cô ấy. Tôi nghĩ cô gái đó nhất định là một người rất tốt, cô ấy sẽ sẵn lòng lắng nghe cậu nói.”
–
【Tác giả có lời muốn nói】
Ghi chú của Dương Dương:
“年年岁岁花相似,岁岁年年人不同” (Năm năm tháng tháng hoa vẫn như xưa, năm tháng năm tháng người không giống) trích từ 《Bạch đầu ngâm》của Lưu Hi Ỷ thời Đường.
“首因效应” còn gọi là hiệu ứng lần đầu, hiệu ứng ưu tiên hay hiệu ứng ấn tượng ban đầu, chỉ ấn tượng đầu tiên hình thành giữa hai bên trong giao tiếp có ảnh hưởng đến mối quan hệ về sau, cũng chính là hiệu ứng “tiên nhập vi chủ”, giải thích trích từ Baidu.
“要知道伤心总是难免的,你又何苦一往情深。因为爱情总是难舍难分,何必在意那一点点温存。” (Biết rằng đau lòng là chuyện khó tránh, anh lại hà tất phải yêu sâu đậm. Bởi vì tình yêu luôn khiến người ta luyến tiếc không rời, hà tất để tâm chút ấm áp ấy.) là lời bài hát Lúc mộng tan, do Lý Tông Thăng sáng tác lời.
Thông tin về chuyên ngành Tâm lý học đến từ tìm kiếm trên mạng và hỏi han bạn bè, mọi người có thể xem như là thiết lập nửa giả tưởng (hoặc hoàn toàn giả tưởng).
Dương Dương nhắc thêm lần nữa:
Câu chuyện này sẽ đi theo thiết lập trong văn án, nhưng bạn nhỏ Du không phải vai phản diện, không phải người xấu, không có “bạch nguyệt quang”, cũng sẽ không ngoại tình. Khung sườn của cốt truyện đã định sẵn, nhưng nội dung vẫn đang dần mở ra, Dương sẽ cố gắng viết cho thật hay, cảm ơn mọi người đã ủng hộ!!
Phép màu thời gian sắp được kích hoạt rồi!
(Có hơi lo mấy bài hát này sẽ khiến mọi người cảm thấy Dương lớn tuổi nhỉ, nhưng thật ra Dương còn trẻ lắm đó hahaha~)
